Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 182: Vài Chữ Hỏi Thăm, Vạn Lời Không Đáp
Màn đêm buông xuống thị trấn nhỏ, mang theo hơi sương lành lạnh và nỗi cô đơn len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn Lê An. Chiếc điện thoại cũ kỹ, vật chứng cho những nỗ lực vô vọng của cô đêm qua, vẫn nằm im lìm trên chiếc bàn gỗ cạnh giường, như một lời nhắc nhở đau đớn về sự thật phũ phàng. Cô không thể chợp mắt được bao lâu, cứ trằn trọc mãi với những suy nghĩ miên man về Trần Hạo, về những thay đổi đang diễn ra trong cuộc đời anh.
Khi những tia nắng đầu tiên yếu ớt lọt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ nhạt trên sàn nhà, Lê An khẽ cựa mình tỉnh giấc. Mùi cơm mẹ nấu thoang thoảng từ dưới bếp bay lên, quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và hương hoa ngâu dìu dịu từ góc vườn, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, ấm cúng đến nao lòng. Nhưng hôm nay, sự ấm cúng ấy dường như không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm tâm hồn cô. Tiếng gió xào xạc qua hàng tre ngoài vườn, ngân lên những âm thanh buồn bã như tiếng thở dài của đất trời.
Cô ngồi dậy, tấm chăn mỏng tuột khỏi vai, để lộ bờ vai gầy guộc. Ánh mắt Lê An vô thức hướng về chiếc điện thoại cũ. Tối qua, nó là cầu nối mong manh giữa cô và Hạo, là nơi cô đặt trọn niềm tin và hy vọng. Giờ đây, nó chỉ còn là một khối kim loại vô tri, biểu tượng của sự im lặng, của một lời hứa đã phai mờ. Cô đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh ngắt của nó, vuốt ve từng phím số đã mòn. Trong phút chốc, cô như thấy lại bóng hình Hạo đứng dưới gốc cây cổ thụ, với nụ cười rạng rỡ mà Thanh Tùng đã kể, một Hạo hoàn toàn xa lạ với Hạo của thị trấn ven sông này.
“Hạo... anh có thật sự quên em rồi không?” Giọng cô khẽ thì thầm, lạc lõng trong không gian vắng lặng của căn phòng. Câu hỏi ấy không cần câu trả lời, bởi chính cô cũng không biết mình muốn nghe điều gì. Một lời phủ nhận hay một sự xác nhận? Cả hai đều đau đớn như nhau. Cô đã cố gắng, đã dũng cảm, đã đặt cược tất cả hy vọng mong manh của mình vào những cuộc gọi đêm qua, nhưng thứ cô nhận được chỉ là sự im lặng đến đáng sợ. Sự thật rằng anh bận rộn, rằng anh có một cuộc sống mới, có những người bạn mới, và anh không cần cô nữa, cứ xoáy sâu trong tâm trí Lê An, như một lưỡi dao cứa vào vết thương lòng.
Cô nhớ lại lời hứa của Hạo trước khi đi, những lời anh nói bên bờ sông cũ, rằng anh sẽ không quên cô. Từng lời, từng chữ vẫn còn văng vẳng bên tai, rõ mồn một như mới hôm qua. Nhưng thời gian, khoảng cách, và cuộc sống nơi thành thị ồn ào đã dần bào mòn tất cả. Anh không cố ý, có lẽ vậy, nhưng chính sự vô tình ấy lại càng làm tổn thương cô sâu sắc hơn. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên cứ thế lớn dần trong lòng cô, hòa cùng với nỗi cô đơn mà cô chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế.
Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những giọt nước mắt chực trào. Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Ánh nắng yếu ớt của buổi sớm tháng mười vẫn chưa đủ để sưởi ấm không gian, nhưng gió heo may đã bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt. Cô nhìn ra xa, về phía dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu lời hứa của cô và Hạo. Dòng sông vẫn ở đó, vẫn thủy chung với những gì nó từng ôm ấp. Nhưng con người thì khác. Con người có thể thay đổi, có thể quên lãng. Cô cảm thấy một nỗi trống rỗng bao trùm, như một khoảng cách vô hình đang kéo dài giữa cô và anh, giữa quá khứ và hiện tại. Nó không chỉ là khoảng cách về địa lý, mà còn là khoảng cách của tâm hồn, của những ưu tiên, của những giấc mơ. Cô biết, việc anh không thể bắt máy hoặc máy bận liên tục đêm qua không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một trong những "lần bỏ lỡ" đầu tiên, báo hiệu cho những sự kiện bỏ lỡ quan trọng hơn, lớn hơn, sẽ định hình cả một cuộc đời. Và cô, sẽ không để cuộc đời mình cứ mãi chìm đắm trong những tiếc nuối vô vọng. Nhưng làm sao để buông bỏ, làm sao để chấp nhận khi trái tim vẫn còn vương vấn?
Không chịu đựng nổi sự im lặng kéo dài và nỗi lo lắng cứ gặm nhấm, Lê An quyết định thử một cách khác, một cách liên lạc ít phụ thuộc vào sự bận rộn của Trần Hạo hơn. Giữa buổi sáng, khi nắng đã lên cao hơn một chút, trải dài những vệt vàng óng trên con đường đất quen thuộc, cô đạp xe đến bưu điện thị trấn. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm hơn, với không khí tĩnh lặng và có chút u hoài của những vật dụng cũ kỹ. Tiếng lạch cạch đều đều của máy điện báo cũ, dù không còn hoạt động thường xuyên, vẫn gợi lên một cảm giác hoài niệm. Mùi giấy mới và mực, pha lẫn với mùi gỗ cũ kỹ của những chiếc bàn, tạo nên một không gian đặc trưng mà cô vẫn thường đến để gửi thư cho bà ngoại ở quê.
Cô bước vào, tiếng chuông gió nhỏ kêu leng keng. Cô nhân viên bưu điện tầm tuổi mẹ cô, với mái tóc búi gọn gàng và đôi kính lão, đang ngồi đọc báo. Bà ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt hiền từ.
“Cháu chào cô ạ,” Lê An khẽ nói, giọng vẫn còn chút ngập ngừng.
Cô nhân viên mỉm cười: “Chào An. Lại gửi thư cho bà à cháu?”
Lê An lắc đầu nhẹ: “Dạ không ạ. Hôm nay cháu muốn gửi một tin nhắn, đến số máy bàn ở thành phố ạ.”
Cô nhân viên hơi ngạc nhiên một chút, vì dịch vụ này giờ không còn phổ biến nữa. “À, gửi tin nhắn qua điện thoại bàn hả? Được thôi cháu. Cháu ghi rõ số điện thoại và nội dung vào mẫu này nhé.” Bà đặt một tờ giấy nhỏ và một cây bút chì lên mặt quầy.
Lê An đón lấy, trái tim đập thình thịch với một tia hy vọng mong manh. Đây là hy vọng cuối cùng của cô, một sợi dây nối nhỏ nhoi giữa hai thế giới đang ngày càng xa cách. Nét chữ cô run run trên tờ giấy trắng, không phải vì lạnh, mà vì hồi hộp và lo lắng. Cô muốn viết thật nhiều, muốn kể cho Hạo nghe về những ngày tháng trống trải của mình, về những đêm cô không ngủ được, về nỗi nhớ anh cồn cào. Nhưng cô biết, tin nhắn qua điện thoại bàn phải thật ngắn gọn. Cô cắn môi, suy nghĩ thật lâu, rồi chỉ viết vỏn vẹn vài chữ, những chữ mà cô tin rằng sẽ truyền tải được tất cả những gì cô muốn nói, một cách chân thành và giản dị nhất:
*“Hạo, anh khỏe không? Em nhớ anh. An.”*
Chỉ đơn giản vậy thôi. Không một lời trách móc, không một câu hỏi dồn dập. Chỉ là một lời hỏi thăm, một lời bày tỏ nỗi nhớ, như một cánh thư nhỏ bay đi trong gió. Cô đưa tờ giấy và số tiền cước phí cho cô nhân viên.
“Chị ơi, em muốn gửi tin nhắn này đến số máy bàn ở thành phố ạ,” Lê An nói khẽ, giọng đầy vẻ khẩn khoản.
Cô nhân viên nhận lấy, đọc lướt qua nội dung, rồi gật đầu. “Được rồi cháu. Cháu ghi số điện thoại của nhà mình vào đây nhé, có gì thì điện lại cho cháu.”
Lê An làm theo, rồi đứng nán lại một chút, như muốn níu giữ khoảnh khắc hy vọng cuối cùng này. Cô nhìn cô nhân viên cẩn thận gõ từng phím trên chiếc máy điện thoại bàn cũ kỹ, rồi đọc lại nội dung tin nhắn cho tổng đài viên ở đầu dây bên kia. Mỗi âm thanh, mỗi cử chỉ đều mang một ý nghĩa lớn lao đối với cô lúc này. Ánh đèn vàng của đèn huỳnh quang cũ hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật vẻ lo âu và mong chờ. Cô tự hỏi, liệu Hạo có nhận được tin nhắn này không? Liệu anh có hiểu được nỗi lòng của cô qua vài ba chữ ngắn ngủi ấy?
Cô bước ra khỏi bưu điện, cảm giác nhẹ nhõm hơn một chút vì đã làm hết sức mình, nhưng đồng thời nỗi lo lắng vẫn còn đó. Cô đạp xe về nhà, con đường quen thuộc bỗng trở nên dài hơn. Cả buổi chiều hôm đó, Lê An cứ thấp thỏm không yên. Mỗi tiếng chuông điện thoại reo lên từ nhà hàng xóm, cô lại giật mình, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Nhưng rồi, sự im lặng từ chiếc điện thoại nhà mình lại kéo cô trở về với thực tại. Không có cuộc gọi nào. Không có tin nhắn phản hồi nào từ Trần Hạo.
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, Lê An quyết định ra bờ sông. Nơi đây, từng chứng kiến biết bao kỷ niệm của hai người, nơi những lời hứa hẹn đã được trao, nơi những giấc mơ đầu đời được dệt nên. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một bản tình ca buồn không lời. Tiếng gió thổi xào xạc qua hàng cây, mang theo hơi lạnh của những ngày cuối thu, đầu đông. Mùi nước sông và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của quê hương, một hương vị của những ký ức không thể nào phai nhạt. Bầu không khí mênh mông, thoáng đãng, nhưng cũng phảng phất vẻ buồn man mác, như chính tâm trạng của cô lúc này.
Lê An ngồi lặng lẽ trên một mỏm đá quen thuộc, nhìn dòng sông hiền hòa đang chảy xiết, mang theo những phù sa, những chiếc lá vàng trôi về phía biển lớn. Cô ném những viên đá nhỏ xuống nước, tạo nên những gợn sóng lăn tăn rồi tan biến. Mỗi viên đá như một nỗ lực của cô, và mỗi gợn sóng tan đi như một hy vọng vừa vụt tắt.
“Anh thật sự không nhận được, hay anh không muốn trả lời em?” Cô thì thầm với chính mình, giọng nói lạc hẳn trong tiếng gió. Câu hỏi ấy không chỉ là cho Trần Hạo, mà còn là cho chính cô, cho trái tim vẫn đang quặn thắt này. Cô đã làm tất cả những gì có thể, đã cố gắng duy trì sợi dây liên lạc mong manh ấy. Nhưng sự im lặng từ phía anh, sự vắng bóng hoàn toàn của anh trong cuộc sống của cô, đã nói lên tất cả.
Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong những ưu tiên, trong những lựa chọn. Anh có một cuộc sống mới, sôi động và đầy tham vọng nơi thành phố. Còn cô, vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, với những kỷ niệm và những lời hứa đã phai tàn. Cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự xa cách này, không chỉ là giữa thị trấn và thành phố, mà còn là giữa hai con người từng là thanh mai trúc mã, từng tưởng chừng như sẽ không bao giờ tách rời.
Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho bóng đêm. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm, nhưng không thể xua đi bóng tối trong lòng Lê An. Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má, hòa cùng dòng nước sông chảy xiết. Lạnh lẽo. Nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ và sâu sắc. Nhưng cùng với nỗi đau, một sự chấp nhận cay đắng cũng đang dần len lỏi vào tâm trí cô.
“Có lẽ... em phải tập quen dần thôi.” Cô thở dài, giọng nói đầy vẻ cam chịu. Lê An biết, việc cô phải chủ động và vất vả trong việc liên lạc, trong khi Trần Hạo dường như hoàn toàn 'mất hút' trong cuộc sống mới, đã báo hiệu cho sự chênh lệch cảm xúc và ưu tiên giữa hai người. Cô không thể mãi chờ đợi một người mà ngay cả một tin nhắn hỏi thăm cũng không thể hồi đáp. Cô không thể cứ mãi níu giữ một sợi dây đã đứt. Cô cần phải tự tìm con đường cho riêng mình, tìm một bến đỗ an yên cho bản thân, một nơi mà cô được quan tâm, được yêu thương một cách rõ ràng, không phải trong sự mơ hồ hay chờ đợi.
Chính sự im lặng liên tục từ phía Trần Hạo đã khiến Lê An dần mất hy vọng. Cô sẽ không chờ đợi nữa. Cô sẽ sống cuộc đời của mình, tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình. Bởi vì, sự thật là, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Và đôi khi, cái nhịp chậm ấy, lại lỡ cả một đời. Ngồi bên bờ sông cũ, nhìn dòng nước trôi, Lê An khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió heo may lạnh buốt. Cô đã đặt một phần ký ức buồn vào sâu thẳm trái tim, như chiếc điện thoại cũ kỹ nằm trong ngăn kéo, im lìm và đầy những lời nói không thành. Cô hiểu, đây là lúc cô phải buông tay.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.