Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 183: Giữa Bài Kiểm Tra Và Tiếng Rung Vô Vọng
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm thăm thẳm trải dài trên thị trấn nhỏ ven sông. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời nhung, nhưng chẳng thể nào xua đi bóng tối đặc quánh đang bao trùm tâm hồn Lê An. Một giọt nước mắt vô thức, lạnh lẽo, lăn dài trên gò má ửng hồng vì gió, hòa vào dòng nước sông cuộn chảy xiết. Nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ và sâu sắc, như một vết cứa khó lành trong trái tim non trẻ. Nhưng cùng với nỗi đau ấy, một sự chấp nhận cay đắng, lặng lẽ và thấm thía, cũng đang dần len lỏi, chiếm lấy từng ngóc ngách trong tâm trí cô. “Có lẽ... em phải tập quen dần thôi,” cô thì thầm, giọng nói lạc hẳn trong tiếng gió heo may, đầy vẻ cam chịu.
Lê An biết, việc cô phải chủ động, phải vất vả đến thế để duy trì sợi dây liên lạc mong manh này, trong khi Trần Hạo dường như hoàn toàn “mất hút” trong cuộc sống mới, đã báo hiệu một sự thật nghiệt ngã. Đó là sự chênh lệch không thể chối cãi trong cảm xúc và những ưu tiên đang dần hình thành giữa hai người. Cô không thể mãi chờ đợi một người mà ngay cả một tin nhắn hỏi thăm cũng không thể hồi đáp. Cô không thể cứ mãi níu giữ một sợi dây đã đứt, một mối quan hệ đã dần trở thành gánh nặng của riêng mình. Cô cần phải tự tìm con đường cho riêng mình, tìm một bến đỗ an yên cho bản thân, một nơi mà cô được quan tâm, được yêu thương một cách rõ ràng, không phải trong sự mơ hồ hay nỗi chờ đợi mỏi mòn. Chính sự im lặng liên tục từ phía Trần Hạo đã khiến Lê An dần mất hy vọng. Cô sẽ không chờ đợi nữa. Cô sẽ sống cuộc đời của mình, tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình. Bởi vì, sự thật là, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Và đôi khi, cái nhịp chậm ấy, lại lỡ cả một đời. Ngồi bên bờ sông cũ, nhìn dòng nước trôi, Lê An khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh buốt lướt qua. Cô đã đặt một phần ký ức buồn vào sâu thẳm trái tim, như chiếc điện thoại cũ kỹ nằm trong ngăn kéo, im lìm và đầy những lời nói không thành. Cô hiểu, đây là lúc cô phải buông tay.
***
Cùng lúc đó, tại một thành phố cách thị trấn nhỏ ven sông hàng trăm cây số, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của phòng học trường chuyên vẫn rực sáng, xuyên qua những ô cửa kính, chiếu rọi xuống khoảng sân trường vắng lặng. Bên trong, không khí đặc quánh sự căng thẳng và tập trung. Trần Hạo đang ngồi cúi gằm mặt vào tờ giấy kiểm tra môn Toán, những con số và ký hiệu khô khan nhảy múa hỗn loạn trước mắt anh. Mỗi nét bút chì sột soạt trên giấy, mỗi tiếng lật trang sách tham khảo khẽ khàng đâu đó trong phòng, đều như những nhát dao vô hình cứa vào màng nhĩ, nhắc nhở về quỹ thời gian đang trôi đi không ngừng. Mồ hôi lấm tấm trên trán, trượt dài xuống thái dương, mang theo cảm giác nhớp nháp khó chịu. Anh cắn chặt môi dưới, vị kim loại nhè nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, một thói quen mỗi khi đối mặt với áp lực tột độ.
Bài kiểm tra này không chỉ là một bài kiểm tra thông thường; nó là thước đo cho vị trí của anh trong lớp, là lời khẳng định cho sự lựa chọn rời xa quê nhà, là lời hứa thầm lặng với bản thân và gia đình về một tương lai xán lạn. Anh biết mình phải làm tốt, thậm chí là phải xuất sắc. Ánh mắt anh lướt qua hàng loạt phép tính phức tạp, cố gắng sắp xếp lại những kiến thức đã học, tìm ra lời giải cho từng bài toán hóc búa. Trong đầu anh, một cuộc chiến đang diễn ra giữa những công thức toán học và những suy nghĩ vụn vặt về tương lai, về gánh nặng kỳ vọng đè trên đôi vai còn non trẻ.
Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, mái tóc búi gọn gàng, chiếc kính cận đặt ngay ngắn trên sống mũi thanh thoát, đang đi lại chậm rãi giữa các dãy bàn. Mỗi bước chân của cô, dù nhẹ nhàng, cũng mang theo một sức nặng vô hình, khiến cả phòng học như nín thở. Ánh mắt cô sắc bén, lướt qua từng gương mặt học sinh, dừng lại lâu hơn một chút ở những người mà cô đặt nhiều kỳ vọng. Cô Lan không nói nhiều, nhưng cái cách cô nhìn, cách cô thỉnh thoảng khẽ gật đầu hay lắc đầu nhẹ, đều đủ để truyền tải thông điệp về sự nghiêm khắc và tiêu chuẩn cao của mình. Cô dừng lại bên bàn Trần Hạo, khẽ khàng lên tiếng, giọng nói tuy ấm áp nhưng lại ẩn chứa áp lực không nhỏ: “Trần Hạo, em đã xong câu đó chưa? Thời gian không còn nhiều đâu.” Lời nhắc nhở ấy như một nhát roi vô hình quất vào tâm trí Trần Hạo, khiến anh giật mình, vội vã đưa mắt nhìn đồng hồ treo trên tường. Kim giây vẫn miệt mài quay, như đang chế giễu sự chậm chạp của anh. Anh biết, cô Lan tin tưởng vào năng lực của anh, và chính niềm tin ấy, đôi khi, lại là áp lực lớn nhất.
Anh cảm nhận rõ ràng ánh mắt của cô Lan, và cả ánh mắt của Hà Minh, cậu bạn ngồi ở bàn trên, đang khẽ liếc nhìn về phía anh. Hà Minh, với vẻ ngoài khá bảnh bao và sự tự tin luôn toát ra từ mọi hành động, là một đối thủ đáng gờm. Cậu ta luôn dẫn đầu trong các môn tự nhiên, và sự cạnh tranh giữa cả hai đã trở thành một động lực, nhưng cũng là một gánh nặng. Trần Hạo không muốn bị bỏ lại phía sau, không muốn làm phụ lòng bất cứ ai. Anh cắn môi một lần nữa, ghi vội những dòng cuối cùng vào bài, hy vọng mình đã không mắc phải sai lầm nào. Tiếng trống báo hết giờ kiểm tra vang lên chát chúa, đột ngột xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Trần Hạo buông bút, thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn nỗi lo lắng, không biết mình đã làm bài tốt đến đâu. Đó là cuộc sống của anh bây giờ, một cuộc sống căng thẳng, đầy áp lực, nơi mà mọi suy nghĩ, mọi nỗ lực đều phải dồn hết vào việc học, vào việc chứng tỏ bản thân. Anh không còn nhiều chỗ cho những điều khác, kể cả những nỗi nhớ mong, những cảm xúc riêng tư len lỏi từ thị trấn xa xôi. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, giờ đây, không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong những ưu tiên, trong những lựa chọn sống, những gánh nặng mà mỗi người đang phải mang vác trên vai. Anh biết, nó đang ngày càng giãn rộng, nhưng trong vòng xoáy của cuộc sống mới, anh không có lấy một giây phút để nhìn lại hay níu giữ.
***
Khi ánh đèn vàng vọt của ký túc xá bắt đầu hắt xuống góc bàn học của Trần Hạo, màn đêm đã buông xuống từ lâu, bao trùm thành phố bằng một tấm màn nhung huyền ảo. Ngoài kia, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng người đi lại thưa thớt, nhưng trong căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng bút sột soạt, tiếng lật trang sách khẽ khàng và tiếng thở dài mệt mỏi của những chàng trai trẻ đang cố gắng bơi qua biển kiến thức. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bao quanh là chồng sách vở, tài liệu chất cao như núi, ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ, những công thức hóa học phức tạp. Mùi giấy mới, mùi mực in, mùi ẩm mốc nhẹ của căn phòng ký túc xá cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà anh đã quá quen thuộc. Cả ngày dài học tập và kiểm tra đã vắt kiệt sức lực của anh, nhưng anh biết, đây chưa phải là lúc để nghỉ ngơi. Anh còn quá nhiều bài tập phải hoàn thành, quá nhiều kiến thức phải nhồi nhét trước khi kỳ thi cuối kỳ gõ cửa.
Chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) của anh, đặt cạnh chồng sách, bỗng rung lên khe khẽ. Một nhịp, hai nhịp, rồi liên hồi. Trần Hạo thoáng giật mình, theo bản năng muốn đưa tay ra cầm lấy, nhưng đôi mắt anh nhanh chóng quay lại trang sách. Anh biết đó là Lê An. Không cần nhìn vào màn hình, anh cũng có thể đoán được. Chỉ có cô mới kiên trì đến vậy, mới gọi điện vào những giờ phút thế này. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua, như một làn gió lạnh lướt qua trái tim. Anh hình dung ra gương mặt lo lắng của Lê An, đôi mắt cô có lẽ đang nhìn xa xăm về phía thành phố, chờ đợi một tín hiệu từ anh. Anh nhớ giọng cô, nhớ nụ cười của cô, nhớ những buổi chiều hai đứa đạp xe dọc bờ sông. Nhưng tất cả những hình ảnh ấy, những cảm xúc ấy, đều bị dìm xuống bởi áp lực của hiện tại. "An à, đợi anh một chút thôi," anh thầm nhủ trong lòng, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi sự mệt mỏi và nỗi lo âu. "Anh phải làm xong cái này... Anh không thể phân tâm lúc này được."
Ngay lúc đó, tiếng Hoàng, cậu bạn cùng phòng, vang lên từ giường bên cạnh, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Hoàng, với vẻ ngoài năng động và tính cách vui vẻ, hòa đồng, vẫn đang miệt mài với bài tập vật lý. "Hạo, bài này cậu làm đến đâu rồi? Tớ bí quá!" Tiếng Hoàng đã mang Trần Hạo trở về với thực tại nghiệt ngã. Anh không thể lơ là. Anh không thể để bị tụt lại phía sau. Anh phải chứng minh rằng việc anh đến đây là đúng đắn, rằng anh xứng đáng với mọi kỳ vọng. Trần Hạo khẽ đưa tay, không nhìn, chỉ chạm vào chiếc điện thoại, tắt chuông và nhẹ nhàng lật úp nó xuống bàn. Màn hình tối sầm lại, nhưng tiếng rung vô vọng vẫn còn văng vẳng trong tâm trí anh, như một lời trách móc câm lặng. Anh cố gắng đẩy hình ảnh Lê An, đẩy nỗi nhớ về thị trấn nhỏ, đẩy tất cả những cảm xúc mềm yếu ra khỏi đầu. Anh nhắm mắt lại vài giây, hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra, tập trung cao độ vào quyển sách đang mở. Anh tiếp tục gạch chân, ghi chú, giải quyết từng bài tập một cách máy móc, như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Nỗi cô đơn bủa vây, sự mệt mỏi thấm đẫm từng thớ thịt, nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Anh biết, mỗi phút giây anh xao nhãng, là một phút giây anh chậm lại so với những người khác, là một phút giây anh lãng phí cơ hội để xây dựng tương lai. Và tương lai đó, đối với anh lúc này, là tất cả.
***
Đồng hồ đã điểm một giờ sáng, khi ánh đèn học vàng vọt vẫn leo lét soi rọi căn phòng ký túc xá. Bên ngoài, gió đêm se lạnh rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm và tiếng lá cây xào xạc. Cả ký túc xá đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn lại tiếng thở đều đều của những người bạn cùng phòng và tiếng lạch cạch từ chiếc quạt thông gió cũ kỹ. Trần Hạo, sau khi đặt bút xuống, hoàn thành nốt chồng bài tập cuối cùng, ngả lưng ra ghế, thở dài một hơi nặng nhọc. Cả cơ thể anh rệu rã, mệt mỏi đến cực độ, như thể vừa trải qua một cuộc chiến trường kỳ. Đôi mắt anh cay xè vì thiếu ngủ, và những ngón tay anh tê cứng vì cầm bút quá lâu. Mùi mực, mùi giấy, và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của ký túc xá giờ đây càng trở nên ngột ngạt hơn trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya.
Anh nhìn về phía chiếc điện thoại úp trên bàn, nơi nó đã nằm im lìm suốt mấy tiếng đồng hồ. Trong tâm trí anh, một cuộc giằng xé nội tâm đang diễn ra. Anh biết Lê An đã gọi, đã nhắn tin. Anh biết cô đang lo lắng, đang chờ đợi. Anh chậm rãi đưa tay ra, nhấc chiếc điện thoại lên. Màn hình sáng lên, hiển thị hàng chục cuộc gọi nhỡ và vài tin nhắn chưa đọc. Một cảm giác tội lỗi c��n cào dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị sự kiệt sức và nỗi cô đơn vô bờ bến lấn át. Anh lướt qua danh sách cuộc gọi nhỡ, toàn là số của Lê An. Rồi anh mở tin nhắn. Vài chữ ngắn gọn, chất chứa bao nỗi niềm: "Anh Hạo, anh vẫn ổn chứ? Em gọi anh mãi không được." "Anh bận lắm hả? Có gì nhớ báo cho em biết nha." Những lời lẽ giản dị ấy, giờ đây, lại như những mũi kim châm vào trái tim anh. Anh cảm nhận được sự lo lắng của cô, sự chờ đợi mòn mỏi của cô, sự mong manh của sợi dây liên lạc giữa họ.
Trong khoảnh khắc đó, Trần Hạo ước gì anh có thể gọi lại cho cô ngay lập tức, có thể nói với cô rằng anh vẫn ổn, rằng anh nhớ cô nhiều lắm. Nhưng anh không thể. Cơ thể anh quá mệt mỏi, tâm trí anh quá rã rời. Anh không còn sức để nói, không còn năng lượng để giải thích, không còn đủ tỉnh táo để đối mặt với những câu hỏi, những nỗi niềm chất chứa trong lòng Lê An. "Xin lỗi em, An," anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng. "Anh mệt quá..." Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh mơ hồ của Lê An hiện lên trong tâm trí, đôi mắt cô buồn rười rượi. Anh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ, đã vô tình bỏ rơi cô trong lúc cô cần anh nhất.
Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lại len lỏi vào tâm trí anh, một lời tự trấn an đầy hứa hẹn nhưng không chắc chắn: "Anh sẽ gọi lại cho em vào ngày mai, chắc chắn là vậy." Anh tự nhủ với chính mình, cố gắng xoa dịu đi cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm. Anh sẽ gọi lại, khi anh không còn mệt mỏi như bây giờ, khi anh có thể nói chuyện một cách rõ ràng, khi anh có thể dành trọn vẹn sự chú ý cho cô. Nhưng liệu ngày mai có thật sự đến không? Liệu anh có đủ thời gian, đủ năng lượng để làm điều đó không? Trong vòng xoáy của cuộc sống mới nơi thành phố, với những bài kiểm tra, những kỳ thi, những áp lực học tập không ngừng nghỉ, liệu một cuộc gọi cho Lê An có bị đẩy xuống cuối danh sách ưu tiên một lần nữa không?
Trần Hạo không trả lời tin nhắn, cũng không gọi lại. Anh chỉ thở dài một hơi nặng nề, rồi đặt chiếc điện thoại xuống, úp mặt vào lòng bàn tay. Cái cảm giác cô đơn, lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Anh không chỉ cô đơn vì không có Lê An bên cạnh, mà còn cô đơn trong chính cuộc chiến của riêng mình, nơi mà anh phải tự vật lộn với những áp lực, những tham vọng. Anh chỉ muốn chìm vào giấc ngủ ngắn ngủi, một giấc ngủ không mộng mị, để quên đi tất cả mọi thứ, dù chỉ trong vài giờ. Anh biết, việc anh bỏ lỡ nhiều cuộc gọi của Lê An vì bận học là minh chứng cho sự ưu tiên của anh đang dịch chuyển, báo hiệu cho những "lần bỏ lỡ" tình cảm quan trọng hơn trong tương lai. Sự mệt mỏi và kiệt sức của anh khiến anh không thể duy trì liên lạc, tạo tiền đề cho sự thưa thớt dần của những cuộc trò chuyện, làm sâu sắc thêm rạn nứt trong mối quan hệ. Cảm giác tội lỗi thoáng qua của anh, nhưng không được hành động kịp thời, sẽ trở thành sự hối tiếc lớn hơn khi mọi thứ đã quá muộn. Anh nhắm mắt lại, cố gắng đẩy tất cả những suy nghĩ ấy ra khỏi đầu, chỉ mong có thể chìm vào giấc ngủ, dù chỉ là vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi. Ngoài kia, đêm vẫn còn dài. Và khoảng cách giữa hai bờ sông, giữa hai trái tim, cũng đang ngày càng xa.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.