Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 184: Kỷ Vật Cũ Và Lời Hứa Phai Màu
Trần Hạo không trả lời tin nhắn, cũng không gọi lại. Anh chỉ thở dài một hơi nặng nề, rồi đặt chiếc điện thoại xuống, úp mặt vào lòng bàn tay. Cái cảm giác cô đơn, lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Anh không chỉ cô đơn vì không có Lê An bên cạnh, mà còn cô đơn trong chính cuộc chiến của riêng mình, nơi mà anh phải tự vật lộn với những áp lực, những tham vọng. Anh chỉ muốn chìm vào giấc ngủ ngắn ngủi, một giấc ngủ không mộng mị, để quên đi tất cả mọi thứ, dù chỉ trong vài giờ. Anh biết, việc anh bỏ lỡ nhiều cuộc gọi của Lê An vì bận học là minh chứng cho sự ưu tiên của anh đang dịch chuyển, báo hiệu cho những "lần bỏ lỡ" tình cảm quan trọng hơn trong tương lai. Sự mệt mỏi và kiệt sức của anh khiến anh không thể duy trì liên lạc, tạo tiền đề cho sự thưa thớt dần của những cuộc trò chuyện, làm sâu sắc thêm rạn nứt trong mối quan hệ. Cảm giác tội lỗi thoáng qua của anh, nhưng không được hành động kịp thời, sẽ trở thành sự hối tiếc lớn hơn khi mọi thứ đã quá muộn. Anh nhắm mắt lại, cố gắng đẩy tất cả những suy nghĩ ấy ra khỏi đầu, chỉ mong có thể chìm vào giấc ngủ, dù chỉ là vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi. Ngoài kia, đêm vẫn còn dài. Và khoảng cách giữa hai bờ sông, giữa hai trái tim, cũng đang ngày càng xa.
***
Đêm ở thị trấn ven sông cũng dài không kém, nhưng lại mang một vẻ tĩnh lặng khác hẳn với sự ồn ào ẩn mình của thành phố. Lê An ngồi bên bệ cửa sổ phòng ngủ, đầu tựa vào khung gỗ đã bạc màu theo năm tháng, ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm đen đặc như mực. Ngoài kia, những vì sao lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ li ti rắc trên tấm vải nhung thẫm, nhưng chúng chẳng thể nào xua đi cái cảm giác trống rỗng đang ngự trị trong lòng cô. Một làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi ẩm từ dòng sông gần đó và một chút hương hoa nhài thoảng qua từ giàn hoa nhà hàng xóm, mơn man trên làn da cô, càng khiến tâm trạng cô thêm phần cô tịch.
Chiếc điện thoại di động cũ của cô, một mẫu mã đơn giản đã lỗi thời, nằm lặng lẽ trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, màn hình đen ngòm, không một tín hiệu, không một ánh sáng lóe lên. Nó giống như một vật chứng câm lặng, một lời nhắc nhở phũ phàng về sự im lặng kéo dài từ phía Trần Hạo. Đã hai ngày trôi qua kể từ khi cô gửi tin nhắn qua bưu điện, và thậm chí còn lâu hơn kể từ lần cuối cùng cô nghe thấy giọng anh. Mỗi cuộc gọi không thành công, mỗi tin nhắn không hồi đáp đều như một nhát dao nhỏ cứa vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu âm ỉ. Nỗi thất vọng ban đầu đã dần chuyển hóa thành một nỗi trống rỗng khó tả, một cảm giác như có thứ gì đó quan trọng đang dần vuột khỏi tầm tay.
Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cái u uất đang bủa vây. Cô đã cố gắng bao nhiêu, đã kiên nhẫn bao nhiêu. Mỗi lần cầm điện thoại lên, ngón tay cô lại run nhẹ, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mang theo một chút hy vọng mong manh rằng lần này sẽ khác. Nhưng rồi, chỉ có tiếng tút dài vô tận, hoặc giọng nói đều đều của tổng đài báo hiệu thuê bao không liên lạc được. Những âm thanh đó, giờ đây, đã trở thành nỗi ám ảnh, thành biểu tượng cho một khoảng cách vô hình đang ngày một lớn dần giữa cô và anh.
Cô nhớ lại buổi chiều hôm đó, khi cô đứng trước quầy bưu điện, cẩn thận lựa chọn từng chữ, từng câu để gửi gắm nỗi lòng mình vào cái tin nhắn ngắn ngủi ấy. Cô đã dặn dò nhân viên tổng đài thật kỹ, đã hy vọng rằng chỉ vài dòng chữ ấy thôi cũng đủ để anh biết cô đang nhớ anh, đang lo lắng cho anh. Nhưng tất cả chỉ nhận lại sự im lặng. Sự im lặng ấy không phải là sự bận rộn tạm thời, mà nó đang dần trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách hai thế giới, hai con người.
"Anh Hạo... anh có còn nhớ em không?" Lê An khẽ thốt lên, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Câu hỏi ấy không chỉ là một thắc mắc, mà còn là một lời cầu xin, một tiếng thở dài chất chứa bao nhiêu nỗi niềm. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn thuở thiếu thời, những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Anh đã từng là cả thế giới của cô, là điểm tựa vững chắc, là người duy nhất cô tin tưởng sẽ luôn ở bên cạnh. Nhưng giờ đây, thế giới ấy đang dần sụp đổ, điểm tựa ấy đang lung lay, và niềm tin ấy đang bị thử thách đến tột cùng.
Nỗi lo lắng về Trần Hạo không phải là mới, nhưng sự im lặng liên tục này đã đẩy nó lên một tầm cao mới. Có phải anh đã quên cô rồi không? Có phải cuộc sống mới ở thành phố đã cuốn anh đi xa quá, khiến anh không còn thời gian, không còn tâm trí để nhớ về cô gái nhỏ bé ở thị trấn ven sông này? Hay là, có một lý do nào khác mà cô không hề hay biết? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, xoáy sâu vào vết thương lòng đang âm ỉ.
Lê An đứng dậy, bước chân nhẹ tênh như một bóng ma trong đêm. Cô không thể cứ ngồi đây và để nỗi buồn gặm nhấm mình. Cô cần một điểm tựa, một thứ gì đó để níu giữ lấy những mảnh ký ức đẹp đẽ, để xác nhận rằng những gì cô đang trải qua không phải là một giấc mơ tồi tệ. Cô bước đến một góc phòng, nơi có một chiếc tủ gỗ nhỏ đã sờn màu, được đặt ngay ngắn. Từ từ mở cánh tủ, mùi gỗ cũ thoảng nhẹ, cô cẩn thận lấy ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, cũng đã bạc màu và có vài vết xước nhỏ. Chiếc hộp này không chỉ là nơi chứa đựng những kỷ vật, mà còn là một kho báu, một minh chứng cho một phần cuộc đời của cô và Trần Hạo. Cô đặt chiếc hộp lên bàn, ngay dưới ánh đèn vàng yếu ớt của chiếc đèn ngủ, ánh mắt vẫn còn đong đầy nỗi hoài niệm và một chút gì đó của sự tuyệt vọng.
***
Đêm khuya, không khí se lạnh bắt đầu len lỏi vào căn phòng qua khung cửa sổ hé mở. Lê An ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, đặt chiếc hộp cũ lên đùi. Tay cô run run, chậm rãi mở nắp hộp. Một mùi ẩm mốc nhẹ, pha lẫn chút hương giấy cũ và cỏ khô thoảng bay lên, như một làn khói vô hình dẫn lối cô về miền ký ức xa xưa.
Bên trong chiếc hộp, những kỷ vật nằm yên bình, xếp chồng lên nhau như những trang sách đã cũ của một câu chuyện dài. Chúng đều là những vật phẩm giản dị, không hề có giá trị vật chất, nhưng lại vô giá đối với trái tim cô. Lê An nhẹ nhàng nhấc từng món đồ ra, như thể đang chạm vào những mảnh vỡ của thời gian.
Đầu tiên là một cuốn sổ lưu bút đã ố vàng, bìa sổ bằng vải bọc đã sờn rách ở các góc. Cô biết cuốn sổ này từ hồi cả hai còn học cấp hai, khi mà những tin nhắn điện thoại chưa phổ biến và những lời tâm sự thường được viết tay, trao gửi một cách kín đáo và trân trọng. Cô lướt ngón tay trên bìa sổ, cảm nhận sự thô ráp của chất liệu đã cũ. Mở từng trang, mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhòa xộc vào khứu giác, gợi lên biết bao hình ảnh. Những nét chữ nắn nót của cô xen lẫn với những dòng nguệch ngoạc, pha chút tinh nghịch của Trần Hạo. Cô khẽ đọc lại những kỷ niệm nhỏ, những lời hứa vu vơ, những dòng thơ ngây ngô mà cả hai đã từng viết cho nhau.
Có một trang đặc biệt, nơi một bông hoa dại nhỏ, màu trắng muốt, đã khô héo và ép phẳng lì, nằm gọn gàng giữa hai trang giấy. Đây là bông hoa Trần Hạo đã nhặt được khi hai đứa đi dạo bên bờ sông, anh đã cài lên tóc cô và nói rằng nó đẹp như cô vậy. Cô đã cẩn thận ép nó vào sổ, như ép một khoảnh khắc của hạnh phúc. Giờ đây, bông hoa đã mất đi màu sắc tươi tắn, chỉ còn là một hình hài khô cứng, nhưng ký ức về khoảnh khắc đó vẫn vẹn nguyên trong tâm trí cô, sống động như thể mới ngày hôm qua. Cô vuốt nhẹ cánh hoa khô, cảm nhận sự mỏng manh dễ vỡ của nó, và cũng cảm nhận sự mỏng manh của chính mối quan hệ này.
Dưới bông hoa khô là một hòn đá nhỏ, tròn trịa và nhẵn nhụi, màu xám tro, được nhặt từ lòng sông. Cô nhớ như in cái ngày anh và cô ngồi vắt vẻo trên bờ, đôi chân trần ngâm mình trong dòng nước mát lạnh, cùng nhau tìm kiếm những hòn đá đẹp. Anh đã tìm thấy hòn đá này và nói rằng nó giống như tình bạn của họ, bền vững và trường tồn cùng thời gian. Cô đã giữ nó như một vật may mắn, luôn mang theo bên mình như một lời nhắc nhở về sự gắn kết giữa hai người. Cái chạm vào hòn đá giờ đây mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, như thể nó đã mất đi hơi ấm của những ngày xưa cũ.
Và rồi, sâu nhất trong chiếc hộp, được lót cẩn thận bằng một mảnh vải lụa đã ngả màu, là một bức ảnh chụp trộm. Bức ảnh đã phai màu theo thời gian, nhưng vẫn đủ rõ để nhận ra Trần Hạo. Anh đang ngồi dưới một gốc cây cổ thụ lớn bên bờ sông, ánh nắng hoàng hôn rọi xiên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên trang sách anh đang đọc dở. Gương mặt anh khi đó vô cùng tập trung, đôi mắt chăm chú vào từng dòng chữ, toát lên vẻ thông minh và trầm tĩnh. Lê An đã lén chụp bức ảnh này khi anh không để ý, vì cô yêu thích cái khoảnh khắc bình yên và nghiêm túc ấy của anh. Cô vẫn nhớ cô đã ngắm nhìn anh hồi lâu trước khi kịp đưa máy ảnh lên. Bức ảnh này đã trở thành một biểu tượng cho sự ngưỡng mộ thầm kín của cô dành cho anh.
Mỗi vật phẩm là một cánh cửa mở về quá khứ, một dòng suối ký ức chảy tràn qua tâm hồn Lê An. Cô lướt ngón tay trên từng dòng chữ trong sổ, khẽ đọc lại những câu chuyện nhỏ, những nỗi niềm vu vơ của tuổi học trò. "Hôm nay Hạo tặng An một cây bút chì mới, màu xanh lam. An thích màu xanh lam nhất." "Hạo nói sau này Hạo sẽ lên thành phố học, rồi sẽ về xây nhà to cho An ở." Những lời lẽ giản dị ấy, giờ đây, lại như những tiếng vọng từ một thế giới đã mất, xa xôi và mờ ảo.
Cô dừng lại ở một trang giấy đã ngả màu, nơi có một hình vẽ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa: hai người, một nam một nữ, nắm tay nhau, đứng bên bờ sông. Nét vẽ tuy vụng về nhưng tràn đầy cảm xúc. Bên cạnh hình vẽ là một dòng chữ được nắn nót, có lẽ là do cả hai cùng viết, từng nét mực đã phai nhưng vẫn hiển hiện rõ ràng: "Mãi mãi không quên." Dòng chữ ấy, lời hứa ấy, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí cô, không phải như một lời khẳng định, mà như một câu hỏi đầy nghi vấn. "Mãi mãi không quên"... liệu có thật sự là mãi mãi không? Hay thời gian và khoảng cách đã đủ sức bào mòn cả những lời thề non hẹn biển? Cô cảm nhận một nỗi đau nhói lên trong lòng, một sự chua xót khi nhìn vào cái gọi là "mãi mãi" ấy. Khoảng cách vô hình không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong ký ức, trong những lời hứa ngày nào.
***
Trong tâm trí Lê An, dòng chữ "Mãi mãi không quên" như một phép thuật, bất ngờ kéo cô chìm sâu vào một dòng hồi ức sống động. Căn phòng tối tăm, lạnh lẽo dần tan biến, nhường chỗ cho một khung cảnh rực rỡ của buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông cũ. Gió mát rượi, mang theo mùi phù sa và hương cỏ dại, mơn man trên mái tóc cô.
Cảnh tượng hiện ra rõ ràng như một thước phim quay chậm. Đó là một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, ánh nắng vàng cam trải dài trên mặt sông, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Dòng sông quê, với những con thuyền nhỏ neo đậu và những đám lục bình trôi lững lờ, hiện lên bình yên đến lạ. Cô và Trần Hạo, khi đó còn là hai đứa trẻ vừa mới chớm lớn, ngồi vắt vẻo trên một tảng đá phẳng lỳ bên bờ. Đôi chân trần của cả hai ngâm mình trong dòng nước mát lạnh, từng đợt sóng nhỏ vỗ nhẹ vào mắt cá chân, mang theo cảm giác sảng khoái và thư thái. Tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng chim én chao lượn trên không trung, hòa cùng tiếng cười trong trẻo của trẻ con từ phía xa, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của tuổi thơ.
Trần Hạo khi đó, với vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi của một thiếu niên, quay sang nhìn cô. Gương mặt anh vẫn còn nét trẻ con, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự kiên định và một chút gì đó của sự trưởng thành sớm. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi lời anh nói ra đều mang một trọng lượng nhất định, khiến cô luôn tin tưởng. Anh hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh như muốn khắc sâu hình ảnh cô vào tâm trí.
"An này," anh bắt đầu, giọng nói hơi trầm hơn bình thường, "sắp tới anh sẽ lên thành phố học cấp ba rồi."
Lê An cúi đầu, bàn tay nhỏ bé của cô vô thức vẽ những vòng tròn trên mặt nước. Nỗi buồn chia xa đã bắt đầu len lỏi vào tâm hồn cô từ khi anh nhận được giấy báo trúng tuyển trường chuyên. Cô biết anh sẽ đi, biết anh sẽ có một thế giới mới rộng lớn hơn, nhưng cô vẫn không thể ngăn được nỗi sợ hãi về sự cô đơn sắp tới.
Trần Hạo nhận ra sự im lặng của cô, anh khẽ đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cô. Bàn tay anh ấm áp, rắn rỏi, mang lại cho cô một cảm giác an toàn quen thuộc. Cái chạm tay ấy, giờ đây, vẫn còn in hằn trong ký ức cô, một dấu ấn không thể phai mờ.
Anh siết nhẹ tay cô, giọng nói trở nên kiên định hơn, như một lời thề: "Dù anh có đi đâu, lên thành phố, hay bất cứ nơi nào, anh cũng sẽ không bao giờ quên em, An à. Em sẽ không bao giờ một mình đâu."
Những lời nói ấy, đơn giản nhưng chân thành, đã xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi trong lòng Lê An. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh tin tưởng. Anh đã hứa. Anh Hạo của cô, người luôn giữ lời hứa, chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ rơi cô. Cô đã tin vào lời hứa ấy một cách tuyệt đối, tin rằng sợi dây vô hình kết nối giữa hai người sẽ không bao giờ đứt đoạn, dù cho khoảng cách địa lý có là bao nhiêu. Cô đã tưởng rằng tình yêu của họ sẽ không bao giờ chậm một nhịp, sẽ luôn song hành cùng nhau, vững bền như dòng sông chảy mãi.
Anh còn nói thêm: "Anh sẽ cố gắng học thật giỏi, thật nhanh để sau này có thể về đây, xây một căn nhà thật đẹp bên bờ sông này, cho anh và cho em. Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa."
Lời hứa về ngôi nhà bên bờ sông, về một tương lai không xa cách, đã in sâu vào tâm trí Lê An. Nó không chỉ là một lời hứa, mà còn là một ước mơ, một viễn cảnh hạnh phúc mà cô đã vẽ ra trong lòng. Cô đã mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày, và gật đầu đồng ý. Cô không cần một lời nói yêu đương nồng nàn, chỉ cần những lời hứa chân thành và sự quan tâm thầm lặng của anh là đủ.
Giờ đây, những lời hứa đó, những ký ức ngọt ngào đó, vang vọng trong tâm trí cô như một giai điệu buồn, một khúc ca hoài niệm đầy day dứt. Lê An cảm nhận được sự ấm áp của bàn tay Trần Hạo năm xưa, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo của thực tại. Nếu như ngày đó, anh có thể nói rõ hơn một chút, có thể bày tỏ tình cảm một cách rõ ràng hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác? Hay chính sự e dè, sự ngại ngùng của cả hai đã tạo nên cái khoảng cách vô hình, khiến cho những lời hứa ấy dần phai nhạt theo thời gian và không gian? Cô nhắm mắt lại, cố gắng níu giữ lấy những mảnh ký ức cuối cùng của một Trần Hạo đã từng kiên định và gần gũi.
***
Thực tại vỡ òa, kéo Lê An trở về từ miền ký ức vàng son. Căn phòng lại trở về với sự tĩnh mịch và lạnh lẽo quen thuộc của đêm khuya. Tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn như một lời than thở. Những lời hứa năm xưa, những kỷ niệm tươi đẹp, giờ đây hiện lên như những bóng ma, chỉ còn là dĩ vãng xa xăm. Cô nhìn những kỷ vật trên tay, cuốn sổ ố vàng, bông hoa khô héo, hòn đá trơn nhẵn, và bức ảnh phai màu. Chúng không còn mang lại sự ấm áp như trước, mà chỉ gợi lên một nỗi chua xót, một sự mất mát không tên.
Ánh mắt Lê An dần mờ đi. Một giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát lăn dài trên má, rơi xuống cuốn sổ lưu bút, làm nhòe đi một vài nét chữ đã cũ. Cô khẽ vuốt ve những dòng chữ đã phai màu, từng nét chữ như từng nhát cứa vào trái tim. "Anh Hạo... anh đã quên rồi, phải không?" Cô tự nhủ trong lòng, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào. "Lời hứa đó... liệu có còn gì ngoài một kỷ niệm?" Câu hỏi ấy không cần câu trả lời. Sự im lặng từ phía Trần Hạo đã là câu trả lời rõ ràng nhất.
Cô cảm thấy mình như một kẻ ngốc, đã quá ngây thơ để tin vào những lời thề non hẹn biển của một thời trẻ dại. Cái khoảng cách vô hình không chỉ là sự xa cách về địa lý, mà còn là sự xa cách trong tâm hồn, trong những ưu tiên, trong những con đường mà mỗi người đang đi. Anh bận rộn với cuộc sống mới, với những bài kiểm tra, những kỳ thi, những tham vọng nơi thành phố lớn. Còn cô, vẫn ở lại thị trấn nhỏ này, vẫn ôm ấp những hoài niệm cũ, vẫn chờ đợi một điều không chắc chắn. Cô đã nhận ra, sự chờ đợi mỏi mòn của cô, sự e dè không dám bày tỏ của Trần Hạo, tất cả đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách họ.
Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những giọt nước mắt đang chực trào ra. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ và những lời hứa đã phai màu. Cô không thể cứ mãi sống trong vòng luẩn quẩn của hy vọng và thất vọng. Dòng chảy của cuộc sống không ngừng trôi, và cô cũng phải trôi theo nó. Chậm một nhịp không có nghĩa là dừng lại. Nếu như ngày đó, cô mạnh dạn hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, cái "nếu như" đó chỉ còn là một tiếng thở dài.
Với một động tác dứt khoát nhưng đầy sự cam chịu, Lê An nhẹ nhàng, chậm rãi đặt từng kỷ vật trở lại chiếc hộp gỗ. Cuốn sổ, bông hoa khô, hòn đá, và bức ảnh – tất cả đều được xếp gọn gàng, như thể cô đang cất giữ một phần trái tim mình vào đó. Cô đóng nắp hộp lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong đêm tĩnh mịch, như một âm thanh kết thúc cho một chương đã cũ. Đó là một quyết định lặng lẽ được hình thành trong tâm trí cô: cô sẽ không thể mãi chìm đắm trong quá khứ và chờ đợi một điều không chắc chắn. Cô cần phải tự tìm lấy hướng đi cho mình.
Cô đặt chiếc hộp trở lại vị trí cũ trong tủ, quay lưng lại với nó, như thể đang quay lưng lại với một phần của chính mình, một phần của tuổi thơ đã qua. Ánh mắt cô, dù vẫn còn đong đầy nỗi buồn và sự tiếc nuối, nhưng đã thêm phần kiên định. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, cô không còn nhìn vào khoảng không vô định nữa. Thay vào đó, cô nhìn về phía xa, về một tương lai mờ mịt nhưng đầy hứa hẹn, nơi cô sẽ phải tự mình bước đi.
Đêm vẫn còn dài, và sương đêm bắt đầu giăng nhẹ, phủ một lớp màn mỏng lên khung cảnh thị trấn. Lê An biết rằng, chặng đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nỗi nhớ về Trần Hạo, về những kỷ niệm bên bờ sông cũ, có lẽ sẽ còn đeo bám cô rất lâu. Nhưng cô cũng biết, cô không thể mãi là cô gái bé nhỏ chờ đợi lời nói không thành từ một người đã xa. Cô phải mạnh mẽ hơn, phải tự mình viết tiếp câu chuyện của cuộc đời mình, dù cho đó có là một câu chuyện không có anh bên cạnh. Cô sẽ không để mình chậm một nhịp nữa.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.