Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 185: Lời Khuyên Từ Bếp Lửa: Nỗi Lòng Người Mẹ
Ánh đèn vàng vọt từ ngọn đèn dầu hỏa được thắp vội vàng trong căn bếp nhỏ hắt lên khuôn mặt Lê An, nhuộm một màu u hoài. Đêm đã về khuya, cái lạnh se se của tháng Mười bắt đầu len lỏi qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của sương đêm và tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây sau nhà. Lê An vẫn ngồi bên mâm cơm đã dọn dẹp xong xuôi, tay mân mê vành chén sứ trắng ngà, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng sân tối mịt. Mùi cơm tối vẫn còn vương vấn trong không gian, quyện với mùi trà xanh thoang thoảng mà mẹ cô vừa pha, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy trái tim cô.
Mẹ cô, Nguyễn Thị Tư, với mái tóc đã lấm tấm bạc, đôi mắt hiền từ và vầng trán đã hằn lên những nếp nhăn của thời gian, ngồi đối diện, tay thoăn thoắt nhặt những cọng rau cải xanh mướt cho bữa sáng mai. Bà khẽ liếc nhìn con gái, nhận ra sự trầm tư đã bám riết lấy Lê An từ chiều. Con bé không nói, nhưng đôi mắt trong veo ấy không giấu được nỗi buồn. Từ sau bữa cơm, Lê An chỉ lẳng lặng giúp bà dọn dẹp, rửa bát, nhưng động tác chậm rãi, ánh mắt thường xuyên thất thần, như thể hồn vía đang trôi dạt về một nơi xa xăm nào đó. Tiếng bát đĩa va vào nhau trong chậu nước nghe lanh canh, đều đều, nhưng không đủ để lấp đầy khoảng lặng trong lòng cô. Nguyễn Thị Tư biết, có điều gì đó không ổn. Bà đã nhìn thấy con gái mình lớn lên, và mọi biểu cảm trên khuôn mặt con đều không thể qua mắt người mẹ. Cái vẻ thẫn thờ này, bà đã từng thấy, mỗi khi Lê An nhận được thư hoặc tin nhắn từ Trần Hạo những năm đầu anh đi học thành phố, nhưng giờ đây nó lại mang một màu sắc khác hẳn, một màu của sự hụt hẫng và trống rỗng.
Bà nhẹ nhàng đặt rổ rau xuống, tiếng động nhỏ xíu cũng đủ khiến Lê An giật mình, khẽ ngẩng đầu. "Con An, bữa nay sao con cứ thẫn thờ vậy? Có chuyện gì không vui sao con?" Giọng nói của Nguyễn Thị Tư vẫn dịu dàng như làn gió thu, mang theo sự quan tâm chân thành, nhưng cũng ẩn chứa một chút lo lắng. Bà vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, không hối thúc, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Lê An hít một hơi thật sâu, tiếng thở dài khe khẽ thoát ra, mang theo nỗi niềm chất chứa. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải diễn tả thế nào cái cảm giác chênh vênh, mất mát mà cô đang phải chịu đựng. Nó không phải là một nỗi đau cụ thể, mà là một sự bào mòn âm ỉ, một sự trống rỗng khó gọi tên. "Mẹ ơi... con không biết nữa... con thấy lòng mình cứ trống rỗng sao đó..." Lời nói của cô lạc đi trong tiếng gió đêm, yếu ớt và đầy u uẩn. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng tự nhủ rằng mình phải bước tiếp, phải tự tìm lấy hướng đi cho mình như cái cách cô đã tự hứa với bản thân đêm qua khi cất đi những kỷ vật cũ. Nhưng thực tế thì khó khăn hơn nhiều. Những cảm xúc đã bị đè nén, giờ đây như những con sóng ngầm, chực chờ phá vỡ đê chắn.
Nguyễn Thị Tư nhìn con gái, ánh mắt trìu mến. Bà biết Lê An đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Dù bà không hiểu hết được những ngôn ngữ tình yêu của giới trẻ, nhưng bà hiểu nỗi buồn của một trái tim đang yêu. Bà đứng dậy, đi rót thêm một chén trà nóng, đặt trước mặt Lê An. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo mùi hương thanh nhẹ của hoa lài ướp trong trà, phần nào làm dịu đi cái lạnh trong lòng cô. "Con cứ nói đi, có mẹ ở đây." Bà vỗ nhẹ lên vai con gái, một cái chạm đầy an ủi và thấu hiểu.
Lê An đưa tay ôm lấy chén trà, hơi ấm lan vào lòng bàn tay, rồi dần dần thấm vào cơ thể. Cô ngước nhìn mẹ, đôi mắt rưng rưng, như muốn vỡ òa. "Anh Hạo... dạo này anh ấy ít liên lạc với con lắm mẹ. Con gọi, con nhắn tin... mà không thấy anh ấy trả lời." Giọng cô nghẹn lại, mỗi từ thốt ra đều mang theo một vết xước. "Con sợ... sợ anh ấy quên con rồi." Nỗi sợ hãi ấy, nó đã bám riết lấy cô từ rất lâu rồi, từ những ngày đầu Trần Hạo lên thành phố, khi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Nhưng giờ đây, nó trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định tàn nhẫn của thực tại.
Cô kể cho mẹ nghe về những lần cô cố gắng liên lạc, về những tin nhắn không hồi đáp, về những cuộc gọi nhỡ không bao giờ được gọi lại. Cô kể về những đêm dài thao thức, ôm chiếc điện thoại chờ đợi, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đến đáng sợ. Cô kể về cái cảm giác như bị bỏ rơi, bị lãng quên, khi mà thế giới của Trần Hạo dường như đang quay cuồng với những điều mới mẻ, còn cô vẫn giậm chân tại chỗ, ôm giữ những ký ức và lời hứa đã phai màu. Cô không trách Trần Hạo, hay ít nhất là cô cố gắng không trách, bởi cô hiểu anh có những áp lực riêng. Nhưng sự hiểu biết lý trí không thể xoa dịu được trái tim đang thổn thức. Lê An cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến tột độ, chỉ cần một làn gió nhẹ cũng có thể đứt rời. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong nhịp sống, trong những ưu tiên, và quan trọng nhất là sự khác biệt trong nhu cầu cảm xúc. Cô muốn được quan tâm, được lắng nghe, được sẻ chia, nhưng anh lại đang quá bận rộn để nhận ra điều đó, hoặc anh nghĩ rằng những lời hứa năm xưa đã đủ để níu giữ cô.
Nguyễn Thị Tư lắng nghe con gái, ánh mắt bà tràn đầy sự thông cảm. Bà nhẹ nhàng vuốt tóc Lê An, từng sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ tay bà, mang theo sự ấm áp của tình mẫu tử. Bà hiểu, con gái bà đang đau khổ. Nhưng bà cũng là người từng trải, bà nhìn nhận mọi việc bằng một con mắt khác, thực tế hơn, và đôi khi là cam chịu hơn. "Con à, mẹ hiểu con buồn. Nhưng con phải nghĩ cho thằng Hạo nữa." Giọng bà vẫn dịu dàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định. "Nó lên thành phố học trường chuyên, áp lực lớn lắm. Mẹ thấy nó vất vả lắm con ạ. Nó đâu có thời gian rảnh rỗi như ở nhà đâu. Mẹ nghe nói ở trên đó, bài vở chất chồng, thi cử liên miên, cạnh tranh thì khốc liệt. Thằng bé nó cũng phải cố gắng lắm mới theo kịp được người ta."
Bà dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của Lê An. "Con phải kiên nhẫn và hiểu cho nó, con gái của mẹ. Đừng vội vàng mà suy nghĩ lung tung." Lời khuyên của bà như một liều thuốc an thần, nhưng cũng như một gáo nước lạnh tạt vào trái tim đang khao khát được thấu hiểu của Lê An. Cô biết, mẹ nói đúng. Cô biết Trần Hạo đang vất vả. Cô đã từng thấy anh học hành đến khuya, đã từng thấy anh lo lắng về tương lai. Nhưng tại sao, tại sao anh không thể dành một chút thời gian, dù chỉ là một tin nhắn ngắn ngủi, để cho cô biết rằng anh vẫn ổn, rằng anh vẫn nhớ cô?
Lê An im lặng, cúi gằm mặt, ánh mắt xa xăm nhìn vào chén trà đang bốc hơi. Cô cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng. Mẹ luôn đúng, mẹ luôn muốn những điều tốt đẹp nhất cho cô. Nhưng lời khuyên của mẹ, dù xuất phát từ tình thương, lại vô tình đẩy cô vào thế phải "tự mình chịu đựng" cảm xúc. Phải kiên nhẫn, phải thấu hiểu, phải chấp nhận. Còn nhu cầu của cô thì sao? Ai sẽ thấu hiểu cho nỗi cô đơn của cô? Ai sẽ kiên nhẫn lắng nghe những cảm xúc hỗn độn đang giằng xé cô?
"Nhưng mà mẹ ơi... con cũng... cần được quan tâm mà..." Lê An thì thầm, giọng nói gần như không nghe thấy, lạc đi trong tiếng gió đêm xào xạc ngoài cửa sổ. Đó là một lời than thở yếu ớt, một sự bộc bạch về nhu cầu cơ bản nhất của một trái tim đang yêu, nhưng dường như nó không chạm tới được sự thấu hiểu trọn vẹn từ mẹ cô. Cô không muốn trách mẹ, nhưng cô cảm thấy một bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ, không phải bằng sự giận dỗi, mà bằng sự khác biệt trong cách nhìn nhận tình yêu và sự chờ đợi. Mẹ cô thuộc thế hệ đã quen với sự hy sinh và nhẫn nại, với những mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng của trách nhiệm và sự chấp nhận. Còn cô, cô khao khát một tình yêu có sự sẻ chia, có sự đồng hành, có sự quan tâm cụ thể, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất.
Nguyễn Thị Tư nghe thấy lời thì thầm của con gái, bà khẽ thở dài. Bà hiểu, con bé cần được vỗ về, cần được yêu thương. Nhưng bà cũng biết, cuộc đời không phải lúc nào cũng trải hoa hồng. Bà nhẹ nhàng ôm Lê An vào lòng, cái ôm ấm áp và quen thuộc, mang theo mùi hương của nắng và đất từ chiếc áo bà vẫn mặc khi ra đồng. "Mẹ biết chứ, con gái của mẹ. Ai mà không cần được quan tâm. Nhưng con ơi, tình yêu không phải lúc nào cũng màu hồng đâu con. Có lúc phải chấp nhận những khó khăn, những thử thách. Con cứ nghĩ mà xem, thằng Hạo nó ở xa, nó cũng nhớ con chứ. Nhưng nó phải lo cho tương lai của nó, của cả hai đứa sau này nữa."
Bà dừng lại, vuốt ve mái tóc Lê An một lần nữa. "Con cứ kiên nhẫn thêm một chút đi. Khi nào nó về, con cứ nói hết những gì con nghĩ. Nhưng bây giờ, nó đang bận rộn, con đừng làm nó phân tâm thêm." Lời khuyên của mẹ như một lưỡi dao cùn, không gây đau đớn ngay lập tức, nhưng cứa vào lòng Lê An một cách từ từ, dai dẳng. Cô biết mẹ có ý tốt, nhưng những lời đó lại càng làm sâu sắc thêm cảm giác cô đơn và không được thấu hiểu hoàn toàn của cô. Mẹ đang bảo cô hãy đợi, hãy chịu đựng. Nhưng cô đã chờ đợi bao lâu rồi? Cô đã chịu đựng bao nhiêu nỗi nhớ và sự im lặng rồi?
Ánh mắt Lê An vẫn đượm buồn và xa xăm. Cô không trả lời mẹ, chỉ lẳng lặng gục đầu vào vai bà, để nước mắt lăn dài trên má. Giọt nước mắt mặn chát, không phải vì sự phản đối hay giận hờn, mà vì sự bất lực, sự mệt mỏi, và một nỗi đau âm ỉ khi nhận ra rằng, ngay cả người mẹ thân yêu nhất cũng không thể hoàn toàn hiểu được những gì cô đang trải qua. Cảm giác "cần được quan tâm" của Lê An, một nhu cầu cảm xúc chưa được lấp đầy, cứ thế lớn dần lên trong lòng cô, như một cái cây non đang tìm kiếm ánh sáng.
Đêm đã về khuya thật rồi. Tiếng côn trùng rả rích bên ngoài vọng vào rõ hơn, như những bản nhạc buồn của tạo hóa. Gió đêm lùa qua khung cửa sổ, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi hương man mác của hoa lài từ vườn nhà hàng xóm. Lê An vẫn ở trong vòng tay mẹ, nhưng tâm trí cô đang trôi dạt về một nơi xa xăm. Cô biết, lời khuyên của mẹ là đúng theo cách nghĩ của mẹ. Nhưng đối với cô, sự kiên nhẫn và thấu hiểu không thể mãi là con đường một chiều. Cô không thể mãi là cô gái bé nhỏ chờ đợi lời nói không thành từ một người đã xa, nhất là khi trái tim cô đang khô héo vì thiếu đi sự quan tâm. Một hạt mầm của sự hoài nghi, của một nhu cầu mới đã bắt đầu nảy nở trong lòng Lê An, lặng lẽ nhưng đầy sức sống, trong cái đêm se lạnh ấy. Cô sẽ không để mình chậm một nhịp nữa, nhưng không phải là để đuổi theo Trần Hạo, mà là để tìm kiếm điều mà trái tim cô thực sự khao khát.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.