Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 186: Ánh Sáng Của Tham Vọng
Đêm đã về khuya thật rồi. Tiếng côn trùng rả rích bên ngoài vọng vào rõ hơn, như những bản nhạc buồn của tạo hóa. Gió đêm lùa qua khung cửa sổ, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi hương man mác của hoa lài từ vườn nhà hàng xóm. Lê An vẫn ở trong vòng tay mẹ, nhưng tâm trí cô đang trôi dạt về một nơi xa xăm. Cô biết, lời khuyên của mẹ là đúng theo cách nghĩ của mẹ. Nhưng đối với cô, sự kiên nhẫn và thấu hiểu không thể mãi là con đường một chiều. Cô không thể mãi là cô gái bé nhỏ chờ đợi lời nói không thành từ một người đã xa, nhất là khi trái tim cô đang khô héo vì thiếu đi sự quan tâm. Một hạt mầm của sự hoài nghi, của một nhu cầu mới đã bắt đầu nảy nở trong lòng Lê An, lặng lẽ nhưng đầy sức sống, trong cái đêm se lạnh ấy. Cô sẽ không để mình chậm một nhịp nữa, nhưng không phải là để đuổi theo Trần Hạo, mà là để tìm kiếm điều mà trái tim cô thực sự khao khát.
Cùng lúc đó, tại một thành phố cách xa hàng trăm cây số, ánh đèn đô thị vẫn rực rỡ, hối hả. Không khí ở đây không mang mùi hoa lài dịu dàng hay hơi sương đồng nội, mà là mùi khói xe, mùi cà phê và sự náo nhiệt không ngừng nghỉ của cuộc sống hiện đại. Trong một căn phòng nhỏ, đơn sơ nhưng gọn gàng của khu ký túc xá trường chuyên, Trần Hạo đang miệt mài bên trang sách dưới ánh đèn bàn. Anh không hay biết về những giọt nước mắt lăn dài trên má Lê An, cũng không cảm nhận được nỗi cô đơn đang cắm rễ trong trái tim cô. Tâm trí anh đang ngập tràn những công thức toán học, những định luật vật lý và những hoài bão lớn lao về một tương lai rực rỡ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu đông còn vương vấn sự se lạnh của đêm qua, Trần Hạo đã có mặt tại lớp học. Không khí trong căn phòng rộng lớn, với những dãy bàn ghế gỗ sơn màu nâu trầm xếp ngay ngắn, luôn mang một vẻ nghiêm túc, tập trung. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ kính lớn, đổ dài trên sàn nhà, tạo nên những vệt sáng vàng óng, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Tiếng chuông báo hết tiết vừa vang lên, mang theo sự giải thoát khỏi những căng thẳng của một buổi học dồn dập, nhưng ngay sau đó, một sự im lặng gần như tuyệt đối bao trùm căn phòng khi Cô Lan bước vào.
Cô Lan, với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính gọng kim loại thường trực trên sống mũi, tay cầm một chồng bài kiểm tra dày cộp. Gương mặt cô giáo vẫn giữ vẻ điềm đạm thường thấy, nhưng ánh mắt lấp lánh sự mong chờ và hài lòng. Cả lớp im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chồng giấy trắng điểm những nét mực đỏ chói. Mỗi học sinh đều nín thở, lòng không khỏi hồi hộp, lo lắng về kết quả của bài kiểm tra quan trọng này. Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, ánh mắt anh nhìn ra xa xăm, nơi những tán cây bàng đã chuyển màu đỏ rực báo hiệu mùa đông thực sự đã đến. Anh cảm thấy một sự hồi hộp nhẹ nhàng, không quá lo lắng, bởi anh tin vào sự chuẩn bị kỹ lưỡng của mình. Nghe tiếng Cô Lan bắt đầu gọi tên và trả bài, giọng nói ấm áp nhưng rõ ràng, vang vọng khắp phòng, Trần Hạo khẽ đưa tay vén lại mái tóc đã hơi dài của mình.
"Trần Mai Anh... khá tốt, cố gắng hơn nhé."
"Nguyễn Thanh Bình... tiến bộ rất nhiều." Thanh Bình, một cậu bạn cao gầy, đeo kính, nở nụ cười rạng rỡ khi nhận bài. Cậu ta khẽ gật đầu chào Trần Hạo, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Trần Hạo chỉ khẽ cười đáp lại.
Cô Lan tiếp tục gọi tên, mỗi cái tên được xướng lên lại kéo theo một tiếng thở phào nhẹ nhõm hoặc một tiếng xuýt xoa tiếc nuối. Rồi, một cái tên được xướng lên, khiến cả lớp như chững lại một nhịp.
"Trần Hạo..."
Mọi ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về phía anh, như thể có một lực hút vô hình. Trần Hạo chậm rãi đứng dậy, bước lên bục. Cô Lan mỉm cười rạng rỡ, nụ cười hiếm hoi và chân thành.
"Trần Hạo, em làm rất tốt. Đặc biệt là môn Toán và Lý, gần như tuyệt đối." Cô Lan nói, giọng cô đầy sự tán thưởng, "Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên."
Trần Hạo nhận bài kiểm tra từ tay cô giáo. Tờ giấy trắng tinh khôi, chỉ điểm xuyết những con số đỏ chói – 9.8 môn Toán, 9.7 môn Lý, và các môn còn lại đều trên 9. Một cảm giác tự hào dâng lên trong lòng, ấm áp và mạnh mẽ. Anh khẽ gật đầu cảm ơn cô Lan, ánh mắt anh lướt nhanh qua những con số, rồi dừng lại ở dòng nhận xét của cô giáo: "Rất xuất sắc, tiếp tục phát huy." Anh cảm nhận được sức nặng của lời khen đó, không chỉ là sự công nhận, mà còn là một lời nhắc nhở về con đường anh đã chọn.
Khi Trần Hạo quay về chỗ ngồi, một làn sóng xì xào bàn tán nhỏ vang lên khắp lớp. Những tiếng "Wow", "Ghê thật", "Lại là Hạo..." vang lên không ngớt từ nhóm học sinh áo trắng quần xanh. Những ánh mắt ngưỡng mộ, pha lẫn một chút ghen tỵ, hướng về phía anh. Hà Minh, cậu bạn bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn có vẻ tự tin, ngồi cách Trần Hạo vài dãy bàn, khẽ thì thầm với người bạn bên cạnh, nhưng đủ để Trần Hạo nghe thấy trong không khí tĩnh lặng của lớp học: "Lại là Hạo... Thật đáng gờm." Ánh mắt của Hà Minh lướt qua Trần Hạo, một ánh mắt phức tạp, vừa có sự công nhận, vừa ẩn chứa một chút cạnh tranh ngầm. Trần Hạo thoáng liếc nhìn Hà Minh, bắt gặp ánh mắt đó. Anh biết, ở môi trường này, tài năng không bao giờ thiếu, và sự cạnh tranh là điều hiển nhiên. Điều đó không khiến anh nao núng, mà ngược lại, nó như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm thêm quyết tâm trong anh. Anh hiểu, muốn đứng vững ở thành phố này, muốn chinh phục những đỉnh cao mà anh hằng mơ ước, anh phải luôn nỗ lực hơn nữa, phải luôn là người dẫn đầu. Tiếng chuông báo giờ giải lao vang lên, phá vỡ sự im lặng. Cả lớp ồn ào hẳn lên, những tiếng cười nói ríu rít, những cuộc bàn tán về kết quả thi, về những dự định sắp tới. Trần Hạo vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, anh xếp gọn bài kiểm tra vào cặp, cảm nhận hơi ấm của tờ giấy in dấu thành công. Mùi giấy mới và mùi mực in vẫn còn vương vấn, như một bằng chứng cụ thể cho những nỗ lực không ngừng của anh. Ánh nắng chan hòa ngoài kia dường như cũng đang chúc mừng cho thành quả của anh, báo hiệu một khởi đầu đầy hứa hẹn.
Buổi chiều muộn, khi vầng dương đã ngả về phía tây, nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố, Trần Hạo trở về phòng ký túc xá. Căn phòng nhỏ, chỉ vỏn vẹn hai chiếc giường tầng, một bàn học nhỏ cạnh cửa sổ và một tủ quần áo cũ kỹ, giờ đây lại là nơi anh cảm thấy thuộc về nhất. Nó đơn sơ, không có sự ấm cúng của căn nhà bên bờ sông cũ, nhưng nó mang lại cho anh cảm giác độc lập và tự chủ. Không khí se lạnh đầu đông bắt đầu len lỏi vào phòng qua khe cửa sổ, mang theo mùi của bê tông ẩm ướt và chút hương vị của một thành phố đang sống. Anh đặt cặp sách lên bàn, rồi lấy tờ bài kiểm tra ra, trải phẳng phiu trên mặt bàn gỗ. Ánh hoàng hôn hắt vào phòng, chiếu lên những con số đỏ chói, khiến chúng như phát sáng.
Trần Hạo vuốt nhẹ lên tờ giấy, cảm nhận sự mịn màng của giấy và sự sắc nét của nét mực. Một cảm giác hài lòng lan tỏa khắp cơ thể, nhưng cùng lúc đó, một áp lực vô hình cũng bắt đầu trỗi dậy. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Thành công này không phải là đích đến, mà là một bước đệm, một lời khẳng định rằng anh đã đi đúng hướng. "Mình phải cố gắng hơn nữa. Thành phố này... còn nhiều thứ để mình chinh phục." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Giọng nói ấy không mang vẻ kiêu ngạo, mà là sự quyết tâm sắt đá của một người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới rộng lớn. Anh hình dung ra những tòa nhà cao tầng vươn tới trời xanh, những con đường tấp nập xe cộ, những cơ hội học hỏi và phát triển đang chờ đón anh. Tham vọng của anh, như một dòng sông cuộn chảy, đang cuốn đi mọi thứ cản trở.
Trong khoảnh khắc ấy, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí Trần Hạo – hình ảnh Lê An, nụ cười của cô, ánh mắt cô khi họ ngồi bên bờ sông cũ, lời hứa "không quên em" của anh. Anh chợt nhớ đến lời nhắn hỏi thăm đơn giản từ Lê An trên chiếc điện thoại "cục gạch" cũ kỹ của mình, một tin nhắn từ vài ngày trước mà anh chưa kịp trả lời. Chiếc điện thoại nằm im lìm trong ngăn kéo, màn hình đã tắt, như chính mối liên lạc giữa hai người đang dần tắt lịm. Anh cầm lấy chiếc điện thoại, ngón tay cái vuốt nhẹ lên bề mặt nhựa đã cũ, lướt qua tin nhắn chưa đọc. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng trĩu. Không phải là thở dài vì hối tiếc, mà là vì sự bận rộn, vì sự phân tâm giữa hai thế giới.
Anh biết Lê An đang chờ đợi. Anh biết cô cần sự quan tâm. Nhưng anh cũng biết, anh không thể dừng lại. Anh không thể để những cảm xúc cá nhân làm chậm lại bước chân của mình trong cuộc đua này. Thành phố này đòi hỏi anh phải toàn tâm toàn ý, phải dành hết năng lượng cho việc học, cho việc xây dựng tương lai. Anh đã hứa với bản thân, với gia đình, và cả với Lê An nữa, rằng anh sẽ thành công. Và để thành công, anh phải đánh đổi. Khoảng cách địa lý không chỉ là về không gian, mà còn là về thời gian, về những ưu tiên. Anh cất chiếc điện thoại trở lại ngăn kéo, đẩy nó vào sâu hơn một chút, như thể muốn đẩy lùi những suy nghĩ về quá khứ và những lời nói không thành. Ánh mắt anh kiên định hướng về phía trước, về những mục tiêu anh đã đặt ra.
Trần Hạo mở sách vở ra, tiếp tục vùi đầu vào học bài. Ánh đèn bàn nhỏ hắt xuống trang sách, soi rõ từng dòng chữ, từng công thức. Tiếng xe cộ từ xa vọng vào, hòa lẫn với tiếng lật sách của anh, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô đơn và quyết tâm. Mùi giấy và mực mới lại một lần nữa bao quanh anh, giờ đây không chỉ là mùi của thành công, mà còn là mùi của những hy sinh, của những lựa chọn khó khăn. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và anh không thể chậm một nhịp. Sự tập trung tuyệt đối của anh vào học tập và tham vọng sẽ là nguyên nhân chính khiến anh ngày càng xa cách Lê An, dẫn đến việc bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng trong cuộc sống của cô. Lời khen ngợi của Cô Lan và sự ngưỡng mộ của bạn bè đã củng cố thêm niềm tin của Trần Hạo vào con đường anh đã chọn, làm cho việc quay đầu lại càng khó khăn hơn khi anh đã đặt quá nhiều thứ vào đó. Giữa ánh đèn ký túc xá mờ ảo và những trang sách dày cộp, hình bóng Lê An dần mờ nhạt, nhường chỗ cho những hoài bão lớn lao đang cháy bỏng trong trái tim Trần Hạo. Anh đang xây đắp một tương lai, nhưng dường như, anh đang vô tình xây nên một bức tường vô hình giữa anh và người con gái anh từng hứa sẽ không bao giờ quên.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.