Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 187: Mê Cung Tri Thức: Tiếng Gọi Của Những Công Thức
Ánh đèn bàn nhỏ hắt xuống trang sách, soi rõ từng dòng chữ, từng công thức. Tiếng xe cộ từ xa vọng vào, hòa lẫn với tiếng lật sách của anh, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô đơn và quyết tâm. Mùi giấy và mực mới lại một lần nữa bao quanh anh, giờ đây không chỉ là mùi của thành công, mà còn là mùi của những hy sinh, của những lựa chọn khó khăn. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và anh không thể chậm một nhịp. Sự tập trung tuyệt đối của anh vào học tập và tham vọng sẽ là nguyên nhân chính khiến anh ngày càng xa cách Lê An, dẫn đến việc bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng trong cuộc sống của cô. Lời khen ngợi của Cô Lan và sự ngưỡng mộ của bạn bè đã củng cố thêm niềm tin của Trần Hạo vào con đường anh đã chọn, làm cho việc quay đầu lại càng khó khăn hơn khi anh đã đặt quá nhiều thứ vào đó. Giữa ánh đèn ký túc xá mờ ảo và những trang sách dày cộp, hình bóng Lê An dần mờ nhạt, nhường chỗ cho những hoài bão lớn lao đang cháy bỏng trong trái tim Trần Hạo. Anh đang xây đắp một tương lai, nhưng dường như, anh đang vô tình xây nên một bức tường vô hình giữa anh và người con gái anh từng hứa sẽ không bao giờ quên.
Đêm khuya, không gian trong căn phòng ký túc xá nhỏ bé yên ắng đến lạ. Ngoài khung cửa sổ, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những tầng mây mỏng, hắt một vệt sáng bạc lên bức tường đối diện. Trần Hạo ngồi đó, chiếc ghế gỗ kẽo kẹt dưới sức nặng của cơ thể anh, đôi vai hơi khom xuống, như thể đang gánh vác cả một vũ trụ tri thức. Chiếc đèn bàn duy nhất tỏa ra thứ ánh sáng vàng yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ chồng sách cao ngất ngưởng và những tờ giấy nháp chi chít công thức mà anh đang say sưa giải mã. Mùi mực và giấy cũ quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương đặc trưng, quen thuộc đến mức trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống mới của anh.
Anh đang vật lộn với một bài toán vật lý nâng cao về cơ học lượng tử, một khái niệm mới mẻ và đầy thách thức mà anh vừa được cô Lan giới thiệu. Những ký hiệu phức tạp, những phương trình dài dòng cứ nhảy múa trước mắt anh, ban đầu dường như vô nghĩa, nhưng dần dần, dưới sự tập trung cao độ, chúng bắt đầu kết nối, tạo thành một bức tranh logic hoàn hảo. Đôi mắt Trần Hạo sáng rực lên, ánh lên sự hưng phấn của một nhà thám hiểm vừa phát hiện ra một vùng đất mới. Anh liên tục viết, xóa, gạch chân, rồi lại viết. Tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy, tiếng lật sách khô khốc là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng. Anh vuốt tóc, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời trong đầu. Từng bước một, anh tiến sâu hơn vào mê cung tri thức, bỏ quên cả thời gian, bỏ quên cả những nhu cầu cơ bản nhất của bản thân.
"Thật kỳ diệu... mỗi công thức là một cánh cửa mở ra cả một thế giới." Trần Hạo khẽ thì thầm, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Anh cảm thấy mình đang đứng trước một biển cả tri thức rộng lớn, nơi mỗi con sóng là một phát hiện, mỗi hạt cát là một nguyên lý. Cảm giác được khám phá, được chinh phục những đỉnh cao mới của trí tuệ mang lại cho anh một niềm vui khó tả, một sự thỏa mãn sâu sắc hơn bất cứ điều gì anh từng trải qua. Anh hình dung ra những hạt electron nhảy múa trong nguyên tử, những thiên hà xoáy tít trong vũ trụ bao la, tất cả đều tuân theo những quy luật toán học tuyệt đẹp. Niềm đam mê này như một ngọn lửa bùng cháy, thiêu đốt mọi sự phân tâm khác.
Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Lê An chợt thoáng qua trong tâm trí anh, như một làn khói mỏng manh trong không gian đầy ắp công thức. Anh chợt nhớ đến lời hứa "không quên em" bên bờ sông cũ. Nhưng rất nhanh, hình ảnh ấy lại bị những con số và ký hiệu phức tạp đẩy lùi. Anh tự nhủ, mình đang cố gắng vì tương lai, vì một cuộc sống tốt đẹp hơn cho cả hai. Và để đạt được điều đó, anh phải chấp nhận những hy sinh. Anh không thể để bất cứ điều gì làm anh chậm lại trong cuộc đua này. Thành phố này, với nhịp sống hối hả và những cơ hội rộng mở, đòi hỏi anh phải toàn tâm toàn ý. Anh phải là người mạnh mẽ nhất, giỏi giang nhất để có thể trụ vững và thành công. Và con đường đó, hiển nhiên, là con đường của những con số, những định luật, những phát minh. Anh đặt niềm tin tuyệt đối vào sức mạnh của tri thức, tin rằng đó là chìa khóa để mở ra mọi cánh cửa. Cảm giác mệt mỏi thể chất đã bị sự hưng phấn tinh thần lấn át hoàn toàn. Anh miệt mài với những trang sách, với những dòng ghi chú, chìm đắm trong thế giới riêng của mình cho đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh lén lút rọi qua khe cửa sổ.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ tràn ngập khắp phòng học, xua tan đi sự ảm đạm của đêm khuya. Tiếng lật sách, tiếng bút viết sột soạt, và cả những tiếng thì thầm trao đổi bài vở tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của giờ tự học. Trần Hạo, dù thức khuya, vẫn giữ được sự tỉnh táo và tập trung lạ thường. Anh ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, tay vẫn không ngừng viết. Mái tóc anh hơi rối, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng quắc, tinh anh.
Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao và phong thái tự tin quen thuộc, tiến đến chỗ Trần Hạo. Cậu ta khẽ khàng đặt một cuốn sách dày cộp xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Hà Minh nở một nụ cười xã giao, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tò mò và một chút cạnh tranh ngầm. "Tối qua tôi đọc về thuyết tương đối của Einstein, đoạn về sự giãn nở thời gian ấy. Càng đọc càng thấy phức tạp. Cậu nghĩ sao về việc áp dụng nó vào trường hợp các hạt hạ nguyên tử có tuổi thọ ngắn? Liệu có phải chỉ là một hiệu ứng lý thuyết, hay thực sự có ý nghĩa thực nghiệm?"
Trần Hạo ngẩng đầu lên, vẻ mặt hơi ngạc nhiên khi Hà Minh chủ động bắt chuyện về một chủ đề sâu như vậy. "Thuyết tương đối của Einstein, đặc biệt là tương đối hẹp, đã được kiểm chứng rất nhiều lần trong thực nghiệm, Hà Minh ạ. Việc giãn nở thời gian không chỉ là lý thuyết suông đâu." Giọng anh trầm ấm, chậm rãi nhưng đầy sức thuyết phục. Anh gạt đống giấy nháp sang một bên, quay người lại đối diện với Hà Minh. "Đối với các hạt hạ nguyên tử như muon chẳng hạn, chúng có tốc độ gần bằng tốc độ ánh sáng và tuổi thọ rất ngắn trong hệ quy chiếu của chúng. Nhưng khi quan sát từ hệ quy chiếu của Trái Đất, chúng ta thấy chúng sống lâu hơn đáng kể – chính là do sự giãn nở thời gian. Nếu không có hiệu ứng này, chúng ta sẽ không thể quan sát được chúng trên bề mặt Trái Đất."
Hà Minh gật gù, vẻ mặt chăm chú lắng nghe. "Vậy là nó không chỉ là một điều thú vị trên giấy tờ. Nhưng còn về những nghịch lý như 'nghịch lý song sinh' thì sao? Nếu một người du hành vũ trụ đi với tốc độ ánh sáng rồi quay về, người đó sẽ trẻ hơn anh/chị em song sinh của mình. Nghe có vẻ phi lý quá."
Trần Hạo mỉm cười nhẹ. "Nghịch lý song sinh không thực sự là nghịch lý nếu chúng ta hiểu rõ về nó. Người du hành vũ trụ đã trải qua gia tốc và giảm tốc, thay đổi hệ quy chiếu quán tính, còn người ở Trái Đất thì không. Không có sự đối xứng hoàn toàn ở đây. Theo tôi, chúng ta cần xem xét đến bản chất của không-thời gian, nó không phải là một nền tảng tuyệt đối mà là một thực thể động, bị ảnh hưởng bởi vật chất và năng lượng. Mỗi công thức, mỗi định luật đều cố gắng mô tả một phần của thực tại đó." Anh đứng dậy, cầm lấy viên phấn, vẽ một trục tọa độ đơn giản lên bảng đen nhỏ ở cuối lớp. "Hãy tưởng tượng đường thời gian của mỗi người là một đường cong trong không-thời gian. Gia tốc làm thay đổi đường cong đó..."
Cả hai bắt đầu trao đổi sôi nổi, không còn là một cuộc đối thoại bình thường mà là một trận đấu trí, một cuộc tranh luận học thuật đầy hứng khởi. Trần Hạo giải thích rành mạch, đưa ra những góc nhìn mới mẻ dựa trên những gì anh đã tìm hiểu kỹ càng tối qua. Hà Minh, tuy có phần tự mãn, nhưng cũng không thể phủ nhận sự sâu sắc trong kiến thức của Trần Hạo. Cậu ta liên tục đặt câu hỏi, phản biện, nhưng đồng thời cũng bị cuốn hút bởi lập luận chặt chẽ của Trần Hạo. Hai người trao đổi tài liệu, vẽ sơ đồ, và dùng những thuật ngữ chuyên ngành một cách tự nhiên như thể đang trò chuyện về những điều hiển nhiên nhất.
Cô Lan, mái tóc búi gọn gàng, đeo kính, đang đi lại giữa các dãy bàn, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Trần Hạo và Hà Minh. Ánh mắt cô ánh lên sự hài lòng và một niềm hy vọng lớn lao. Cô dừng lại một lát, lắng nghe đoạn tranh luận của hai cậu học trò. "Hai đứa trẻ này... thật đáng để kỳ vọng." Cô thầm nghĩ trong lòng, một nụ cười ấm áp nở trên môi. Cô không chen vào cuộc nói chuyện của họ, mà chỉ lặng lẽ quan sát, cảm nhận được ngọn lửa đam mê tri thức đang bùng cháy trong đôi mắt của hai cậu học trò xuất sắc. Đối với cô, đó là một trong những niềm vui lớn nhất của nghề giáo. Lời khen ngợi thầm lặng của cô Lan, dù không nói ra thành lời, cũng đã củng cố thêm niềm tin của Trần Hạo vào con đường anh đã chọn. Anh cảm thấy mình đang ở đúng nơi, làm đúng việc, và mọi sự cố gắng, mọi hy sinh đều xứng đáng.
Hà Minh vỗ vai Trần Hạo, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ. "Cậu giỏi thật đấy, Hạo. Tôi cứ nghĩ mình đã hiểu, nhưng cậu lại mở ra một khía cạnh hoàn toàn khác."
Trần Hạo chỉ khẽ lắc đầu. "Không có gì đâu. Tôi cũng chỉ đang tìm hiểu thôi. Càng học, càng thấy mình biết ít." Giọng anh vẫn khiêm tốn, nhưng ánh mắt thì lấp lánh sự tự tin. Cuộc tranh luận này, dù chỉ diễn ra trong một góc lớp học, đã mang lại cho anh một nguồn năng lượng mới, một sự khẳng định rằng thế giới tri thức này chính là nơi anh thuộc về. Nó cũng tạo ra một mối liên kết mới mẻ với Hà Minh, một người bạn, một đối thủ xứng tầm, cùng chia sẻ niềm đam mê. Càng chìm đắm vào thế giới ấy, hình bóng Lê An, với những cuộc trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, càng trở nên xa xôi, mờ nhạt.
***
Tối muộn, không khí trong ký túc xá trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngoài trời, màn đêm đã buông xuống dày đặc, mang theo cái se lạnh của những ngày đầu đông. Gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, tạo thành một âm thanh buồn bã. Trần Hạo trở về phòng sau một buổi học nhóm kéo dài, người mệt mỏi rã rời, nhưng đầu óc vẫn ong ong với những kiến thức mới. Anh nằm vật ra giường, cảm nhận từng thớ thịt rã rời sau một ngày dài căng thẳng. Mùi mồ hôi và sách vở cũ quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng, một minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của anh.
Anh với tay lấy chiếc điện thoại "cục gạch" cũ kỹ nằm trên bàn cạnh giường. Màn hình đen sì, nhưng khi anh nhấn nút nguồn, nó chợt bừng sáng, phơi bày một tin nhắn và một cuộc gọi nhỡ. Cả hai đều đến từ Lê An.
Tin nhắn hiện lên: "Anh Hạo ơi, anh khỏe không? Em nhớ anh lắm..."
Trần Hạo chỉ liếc qua, ngón tay cái vuốt nhẹ lên màn hình đã cũ. Một thoáng cảm giác áy náy lướt qua trong lòng anh, nhưng nó nhanh chóng bị sự mệt mỏi và cơn buồn ngủ dữ dội lấn át. Anh đã quá kiệt sức. Cả ngày hôm nay, từ bài toán vật lý khó nhằn đêm qua đến cuộc tranh luận sôi nổi với Hà Minh, rồi buổi học nhóm căng thẳng, mọi thứ đã vắt kiệt năng lượng của anh. Đầu anh đau nhức, nhưng những công thức, những định luật vẫn còn nhảy múa trong tâm trí.
"Lát nữa... mình sẽ nhắn lại." Anh thầm nhủ, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi. Anh đặt chiếc điện thoại xuống cạnh gối, không khóa màn hình, để ánh sáng yếu ớt của nó vẫn còn lấp lánh trong bóng tối. Anh quay người, úp mặt vào chiếc gối, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ. Anh biết Lê An đang chờ đợi, anh biết cô cần sự quan tâm. Nhưng anh cũng biết, anh không thể dừng lại. Anh không thể để những cảm xúc cá nhân làm chậm lại bước chân của mình trong cuộc đua này. Thành phố này đòi hỏi anh phải toàn tâm toàn ý, phải dành hết năng lượng cho việc học, cho việc xây dựng tương lai.
"Đúng là... con gái..." Anh lại khẽ nghĩ, một ý nghĩ thoáng qua, không có ác ý, nhưng chất chứa sự mệt mỏi và một chút bất lực. Anh cảm thấy như mình đang gồng mình lên để gánh vác một trách nhiệm lớn lao, và những nhu cầu tình cảm của Lê An, trong lúc này, giống như một gánh nặng khác mà anh chưa thể hoặc không muốn đối mặt. Anh đã hứa với bản thân, với gia đình, và cả với Lê An nữa, rằng anh sẽ thành công. Và để thành công, anh phải đánh đổi. Khoảng cách địa lý không chỉ là về không gian, mà còn là về thời gian, về những ưu tiên. Anh đang xây đắp một tương lai, nhưng dường như, anh đang vô tình xây nên một bức tường vô hình giữa anh và người con gái anh từng hứa sẽ không bao giờ quên.
Cơn buồn ngủ ập đến nhanh chóng, cuốn anh vào giấc ngủ sâu. Chiếc điện thoại vẫn nằm đó, ánh sáng màn hình vụt tắt. Tin nhắn của Lê An vẫn không được hồi đáp. Trong bóng tối của căn phòng ký túc xá, tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ dường như mang theo một nỗi buồn man mác, một sự tiếc nuối cho những lời nói không thành, cho những khoảnh khắc đã mất. Trần Hạo chìm sâu vào giấc mộng, nơi những con số và công thức vẫn tiếp tục nhảy múa, nơi hình bóng Lê An ngày càng mờ nhạt, nhường chỗ cho ánh sáng chói lọi của tham vọng và tri thức. Anh đang bước đi, bước rất nhanh, nhưng anh không biết rằng, mỗi bước chân vững vàng của anh trên con đường học vấn lại là một bước lùi, chậm một nhịp, trong mối tình thanh mai trúc mã của mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.