Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 189: Hai Ngả Đường, Một Hoàng Hôn
Tiếng chuông cửa của cửa hàng tạp hóa đã im bặt từ lâu, nhưng âm thanh leng keng ấy vẫn cứ văng vẳng trong tâm trí Lê An, như một hồi chuông cảnh tỉnh dội thẳng vào nỗi bất an sâu kín nhất của cô. Bước chân cô vội vã trên con đường đất quen thuộc, hơi thở dồn dập không phải vì mệt mỏi thể chất, mà bởi một gánh nặng vô hình đang đè nén lồng ngực. Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà, và cùng với nó, nuốt chửng cả những tia hy vọng mong manh còn sót lại trong trái tim cô. Lê An không kìm được dòng nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má. Chúng không phải là nước mắt của sự giận hờn, trách móc, mà là những giọt nước mắt của sự bất lực, của nỗi cô đơn đang lớn dần, và của một sự thật nghiệt ngã mà cô không thể chối bỏ: khoảng cách giữa cô và Trần Hạo dường như đã trở nên quá lớn, quá xa vời. Anh đang bước đi, bước rất nhanh, vững vàng trên con đường mình đã chọn, nhưng anh không biết rằng, mỗi bước chân kiên định của anh nơi thành phố lại là một bước lùi, một nhịp chậm trong mối tình thanh mai trúc mã của họ, và đẩy cô gái nhỏ bé này vào một góc tối của sự lạc lõng, nơi cô sẽ bắt đầu tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một cách vô thức.
Về đến nhà, Lê An lẳng lặng bước vào phòng mình, bỏ lại phía sau những xôn xao của con đường làng và cả ánh mắt lo lắng của mẹ. Căn phòng nhỏ quen thuộc bỗng trở nên rộng lớn và trống trải lạ thường. Ánh hoàng hôn cuối ngày, vốn dĩ phải dịu dàng và lãng mạn, giờ đây lại nhuộm đỏ khung cửa sổ bằng một màu sắc u hoài, như thể bầu trời cũng đang chia sẻ nỗi buồn cùng cô. Những tia nắng yếu ớt gắng gượng bám víu vào khung cửa rồi dần lụi tắt, để lại một khoảng không gian chìm vào tĩnh lặng. Lê An ngồi phịch xuống mép giường, tay vô thức vuốt ve chiếc điện thoại cũ kỹ, chiếc điện thoại từng là cầu nối duy nhất giữa cô và thế giới của anh, giờ đây lại trở thành một vật vô tri, lạnh lẽo.
Cô nhớ lại từng lời Thanh Tùng kể, như những vết dao cứa sâu vào tâm hồn. Trần Hạo của cô, người con trai cô từng biết, giờ đây đã là một người hoàn toàn khác. Anh đang bận rộn với những công thức toán học khô khan, những thí nghiệm vật lý phức tạp, những đề tài nghiên cứu đòi hỏi sự tập trung cao độ. Anh đang chìm đắm trong thế giới tri thức mới mẻ và đầy thách thức của thành phố, nơi mỗi ngày đều là một cuộc đua không ngừng nghỉ để vươn tới những đỉnh cao. Cô hình dung ra cảnh anh cặm cụi ở thư viện đến khuya, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Cô thấy anh tranh luận sôi nổi với bạn bè về những vấn đề khoa học mà cô chưa từng nghe tới, nụ cười rạng rỡ khi giải quyết được một bài toán khó. Niềm tự hào về anh vẫn còn đó, cuộn mình đâu đó trong sâu thẳm trái tim, nhưng nó đã bị che phủ bởi một lớp bụi dày của nỗi mặc cảm và sự cô đơn.
“Anh ấy giờ đang bận rộn với những công thức, những thí nghiệm... Còn mình, vẫn ở đây, nhìn hoàng hôn xuống sông. Chúng ta... có lẽ đã không còn chung một con đường nữa rồi, Hạo à.” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào không khí. Mỗi từ thốt ra đều mang theo một vị đắng chát, một sự thật mà cô đã cố gắng lảng tránh bấy lâu nay. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc loài giữa dòng chảy cuộc đời, trong khi anh là con tàu lớn đang rẽ sóng ra khơi, vươn mình tới những chân trời mới. Khoảng trống trong tâm hồn cô càng lúc càng lớn, nuốt chửng cả những kỷ niệm ngọt ngào nhất. Cô và anh, hai con người, hai thế giới, giờ đây đang dần lướt qua nhau, mỗi người một hướng.
Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu nỗi niềm không thể giãi bày. Cô đặt chiếc điện thoại xuống bàn cạnh cửa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp vỏ kim loại truyền vào đầu ngón tay. Ngoài kia, ánh sáng cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo. Gió bắt đầu thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se se của buổi giao mùa len lỏi qua khe cửa, khiến cô rùng mình. Cô nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng, lập lòe như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm vô tận. Từng chút một, cô đang chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: Trần Hạo đã không còn ở đây, không còn là người con trai của những buổi tan học chung đường, của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Anh đã là của thành phố, của những hoài bão lớn lao. Còn cô, vẫn là Lê An của thị trấn ven sông yên bình này, với những ước mơ giản dị và một trái tim đang dần nguội lạnh vì chờ đợi.
***
Sáng hôm sau, Lê An cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ nặng nề ra khỏi tâm trí. Cô cùng mẹ đi chợ mua đồ chuẩn bị bữa tối. Khu chợ dân sinh buổi chiều muộn luôn là một thế giới riêng, một bức tranh sống động của thị trấn. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt lách cách từ các sạp thịt cá, tiếng trò chuyện rôm rả của những bà nội trợ… tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và đầy sức sống. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nhẹ và cả mùi đất ẩm ướt sau một ngày nắng nóng, tất cả len lỏi vào khứu giác, khiến không khí trở nên đặc quánh. Các sạp hàng chen chúc nhau dưới những mái che tạm bợ, lối đi hẹp, người qua lại tấp nập. Lê An cố gắng nở nụ cười thật tươi, cố gắng hòa mình vào dòng người, nhưng nỗi trống vắng vẫn đeo bám dai dẳng, như một cái bóng vô hình cứ mãi theo sau cô.
Trong lúc mẹ đang tỉ mẩn lựa chọn mớ rau tươi ngon nhất ở quầy hàng của bà Mai, Lê An đứng đợi bên cạnh, mắt vô định nhìn quanh. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu, đang tay thoăn thoắt nhặt rau cho khách. Bà ngước lên nhìn Lê An, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
“Con An dạo này gầy đi thì phải? Nhìn con bé xanh xao quá,” Bà Mai nói, giọng bà vẫn chất phác, hiền từ như mọi khi. “Chắc tại học hành vất vả lắm hả? Thằng Năm nó cứ hỏi thăm mãi đấy, bảo con bé cứ buồn buồn, có phải có chuyện gì không?”
Lê An giật mình. Cái tên Lê Văn Năm đột ngột xuất hiện khiến cô hơi lúng túng. Cô cúi mặt xuống, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm xúc khó tả. Vừa có chút bối rối, vừa có chút ngượng ngùng, lại thêm một chút ấm áp len lỏi. Lê Văn Năm là hàng xóm, lớn hơn cô vài tuổi, vẫn thường xuyên giúp đỡ gia đình cô những việc nặng nhọc. Anh là một chàng trai trầm tính, ít nói, nhưng ánh mắt anh dành cho cô luôn chứa đựng một sự quan tâm đặc biệt mà cô đã nhận ra từ lâu.
“Con có sao đâu ạ, chắc tại mùa này nóng bức thôi,” Lê An cười gượng, giọng nói hơi run run. Cô tránh ánh mắt dò xét của Bà Mai, tay khẽ siết chặt quai túi đồ, cảm thấy đôi má mình nóng bừng lên. Lời của Bà Mai như một gáo nước lạnh tạt vào mặt cô, khiến cô một lần nữa phải đối diện với sự thật rằng cô đang cô đơn, đang cần được quan tâm. Và trong khi Trần Hạo đang mải miết với những ước mơ xa vời, thì ở đây, trong chính thị trấn nhỏ bé này, có một người vẫn luôn âm thầm dõi theo cô, quan tâm đến cô.
Lê An ngước mắt lên, và vô tình bắt gặp ánh mắt của Lê Văn Năm. Anh đang phụ giúp ở một sạp hàng gần đó, đôi tay rắn rỏi thoăn thoắt xếp những rổ trái cây. Anh mặc chiếc áo phông cũ sờn, nhưng trông vẫn khỏe khoắn và đáng tin cậy. Khi ánh mắt họ chạm nhau, anh chỉ khẽ gật đầu chào cô, một nụ cười hiền lành thoáng hiện trên môi. Ánh mắt anh không hề vồn vã, không hề mang theo sự tò mò hay dò xét như ánh mắt của Bà Mai, mà chỉ đơn thuần là sự quan tâm chân thành, sâu lắng, như thể anh đã đọc được hết những tâm sự đang ẩn giấu trong lòng cô. Một cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi vào trái tim Lê An, một cảm giác mà đã từ rất lâu rồi cô chưa từng được nếm trải. Anh vẫn luôn ở đó, hiện hữu, gần gũi, khác hẳn với hình bóng xa vời của Trần Hạo nơi thành phố.
Bà Mai vẫn tiếp tục lựa rau, không để ý đến khoảnh khắc giao thoa ánh mắt ngắn ngủi giữa hai người trẻ. Bà lại tiếp tục nói, như thể câu chuyện về Lê Văn Năm đã mở ra một dòng chảy mới trong tâm trí bà. "Thằng Năm nó ngoan hiền, chịu khó lắm. Bố mẹ nó cũng là người tốt. Con bé An nhà mình mà có được thằng bé đó thì khỏi phải lo gì. Chứ cứ đợi chờ mãi, rồi có khi lại lỡ dở cả đời."
Mỗi lời bà Mai nói ra đều như chạm đúng vào nỗi sợ hầm kín nhất của Lê An, nỗi sợ "chậm một nhịp, lỡ cả một đời" mà cô vừa nhận ra tối qua. Cô chỉ biết im lặng, gật đầu cho qua chuyện, nhưng trong lòng, những hạt mầm suy nghĩ mới đã bắt đầu nảy nở, tưới tẩm bởi sự hiện hữu ấm áp của Lê Văn Năm và những lời lẽ chân thành của bà Mai. Cô mua xong đồ, bước ra khỏi chợ với một mớ cảm xúc hỗn độn, và một hình bóng mới đang dần rõ nét hơn trong tâm trí cô.
***
Đêm xuống, Lê An vẫn không sao chợp mắt được. Dù đã cố gắng vùi mình vào giấc ngủ, nhưng những suy nghĩ cứ chập chờn, không ngừng xoáy sâu vào tâm trí cô. Sau bữa tối đơn giản, cô quyết định rời khỏi căn nhà tù túng, tìm đến nơi quen thuộc nhất, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo: bờ sông. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông. Bầu trời đêm trong vắt, hàng vạn vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen tuyền. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây ven sông, tạo nên một bản nhạc ru đêm tĩnh mịch.
Lê An ngồi trên phiến đá quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo đã từng ngồi hàng giờ liền, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt, những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò. Dưới chân cô, những ngọn cỏ mềm mại khẽ lay động theo làn gió. Cô đưa mắt nhìn xa xăm, nơi những con thuyền nhỏ neo đậu im lìm, đèn lồng treo trên cột thuyền hắt xuống mặt nước những vệt sáng vàng cam lung linh. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa như ngày nào, vẫn mang theo những câu chuyện của thời gian, của những mối tình. Nhưng con đường của cô và Trần Hạo, liệu có còn là một dòng chảy chung nữa không?
Cô nhớ lại lời hứa "không quên em" của anh, lời hứa được thốt ra bên bờ sông này, dưới ánh trăng bạc. Cô nhớ về những giấc mơ họ đã cùng dệt nên, về một ngôi nhà nhỏ an yên, về một cuộc sống giản dị nhưng tràn đầy tình yêu. Những lời hứa ấy, những giấc mơ ấy, giờ đây như những mảnh vụn vỡ tan tành trong tâm trí cô, theo tiếng gió rít qua những tán cây. Thành phố đã cuốn anh đi quá xa rồi, cuốn anh vào một guồng quay hối hả của tham vọng và sự nghiệp. Anh đã tìm thấy con đường của mình, một con đường rực rỡ và đầy hứa hẹn, nơi tri thức là kim chỉ nam và thành công là đ��ch đến.
“Dòng sông này vẫn chảy, vẫn hiền hòa như ngày nào. Nhưng con đường của chúng ta... đã rẽ lối rồi phải không, Hạo? Anh có còn nhớ lời hứa bên sông không, hay thành phố đã cuốn anh đi quá xa rồi?” Lê An khẽ thì thầm, giọng cô nghẹn lại. Một sự thật đau lòng dần hiện rõ mồn một trong tâm trí cô: cô và anh đang đi trên hai con đường hoàn toàn khác nhau, với những mục tiêu và ưu tiên khác biệt. Cô không trách anh, không giận dỗi. Cô hiểu rằng anh phải đi, phải phát triển, phải vươn xa. Nhưng sự hiểu biết ấy lại đi kèm với một nỗi đau âm ỉ, một sự chấp nhận mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đối mặt.
Sự chấp nhận đang len lỏi vào trái tim Lê An, một sự chấp nhận đau đớn nhưng cũng đầy thực tế. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh thổi qua gương mặt, như muốn cuốn đi những suy tư nặng nề, những giọt nước mắt chực trào. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, cô chợt nhận ra rằng, dù tình yêu của cô dành cho Trần Hạo vẫn sâu đậm, nhưng nó không thể đơn phương níu giữ một mối quan hệ mà cả hai đã không còn cùng nhịp. Cô cần một bến đỗ an yên, một sự quan tâm hiện hữu, chứ không phải là những lời hứa xa vời hay những giấc mơ chỉ có một mình cô đơn độc theo đuổi. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ, học cách chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng có thể vượt qua mọi khoảng cách, và đôi khi, chỉ vì chậm một nhịp, là có thể lỡ cả một đời. Cô thở dài một tiếng thật dài, tiếng thở dài của sự giải thoát, nhưng cũng là tiếng thở dài của một trái tim đang vỡ vụn trong câm lặng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.