Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 190: Học Bổng: Gánh Nặng Của Tham Vọng

Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa như ngày nào, mang theo những câu chuyện của thời gian, của những mối tình. Nhưng con đường của Lê An và Trần Hạo, liệu có còn là một dòng chảy chung nữa không? Cô tự hỏi, giọng nghẹn lại khi nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lấp lánh của thành phố như một lời nhắc nhở không ngừng về khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa cô và anh. Sự chấp nhận đang len lỏi vào trái tim Lê An, một sự chấp nhận đau đớn nhưng cũng đầy thực tế. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh thổi qua gương mặt, như muốn cuốn đi những suy tư nặng nề, những giọt nước mắt chực trào. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, cô chợt nhận ra rằng, dù tình yêu của cô dành cho Trần Hạo vẫn sâu đậm, nhưng nó không thể đơn phương níu giữ một mối quan hệ mà cả hai đã không còn cùng nhịp. Cô cần một bến đỗ an yên, một sự quan tâm hiện hữu, chứ không phải là những lời hứa xa vời hay những giấc mơ chỉ có một mình cô đơn độc theo đuổi. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ, học cách chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng có thể vượt qua mọi khoảng cách, và đôi khi, chỉ vì chậm một nhịp, là có thể lỡ cả một đời. Cô thở dài một tiếng thật dài, tiếng thở dài của sự giải thoát, nhưng cũng là tiếng thở dài của một trái tim đang vỡ vụn trong câm lặng.

***

Cùng lúc ấy, tại một góc ký túc xá chật chội nhưng luôn rộn ràng tiếng động của trường chuyên thành phố, Trần Hạo đang cúi mình trên bàn học, bao quanh là sách vở và tài liệu chất chồng như một pháo đài tri thức. Ánh đèn bàn nhỏ bé, vàng vọt chiếu rọi khuôn mặt anh, làm nổi bật vầng trán nhăn lại vì tập trung và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Chiều muộn, nhưng không khí trong phòng vẫn đặc quánh sự căng thẳng và hối hả. Tiếng máy tính gõ lạch cạch đều đặn từ phòng bên cạnh vọng sang, hòa cùng tiếng bước chân vội vã của ai đó đang chạy dọc hành lang, thỉnh thoảng lại có tiếng cửa mở đóng cạch một cái khô khốc. Mùi sách cũ, mùi mực in thoang thoảng lẫn trong mùi ẩm mốc đặc trưng của ký túc xá, tạo nên một bầu không khí vừa bận rộn, vừa tập trung, đôi khi căng thẳng, nhưng cũng ẩn chứa một chút cô đơn mà chỉ những người xa nhà mới cảm nhận được.

Trần Hạo miết nhẹ ngón tay lên dòng chữ cuối cùng của bài giải, đôi mắt anh lướt nhanh qua từng con số, từng công thức, cố gắng kiểm tra lại một lần nữa trước khi hoàn tất. Đầu óc anh như một cỗ máy đang hoạt động hết công suất, không ngừng phân tích, tổng hợp và đưa ra kết luận. Anh biết, đây là thời điểm quyết định. Cuộc sống ở thành phố không cho phép anh lơ là dù chỉ một giây. Mỗi bài tập, mỗi kỳ thi đều là một trận chiến, và anh không được phép thua. Học bổng, gia đình, tương lai – tất cả đều đặt nặng lên vai anh, biến chúng thành những gánh nặng vừa là áp lực vừa là động lực to lớn. Anh thầm nhủ: “Phải hoàn thành bài tập này trước khi đi họp nhóm. Không được chậm trễ. Không được để lỡ bất cứ điều gì.”

Tiếng cửa phòng khẽ kẽo kẹt mở. Hà Minh, bạn cùng lớp, đi ngang qua, trên tay là một chồng sách dày cộp. Anh ta lướt nhìn Trần Hạo, ánh mắt phức tạp, vừa có chút cạnh tranh ngấm ngầm, vừa có chút nể trọng khó che giấu. Hà Minh là một đối thủ đáng gờm, luôn nằm trong top đầu của lớp, nhưng Trần Hạo dường như luôn giữ một khoảng cách nhất định, một sự bí ẩn khó nắm bắt mà Hà Minh chưa bao giờ thực sự hiểu được.

“Vẫn cắm đầu học à, Hạo?” Hà Minh cất tiếng, giọng nửa đùa nửa thật, hơi khàn vì học đêm. “Không sợ nổ não sao? Thỉnh thoảng cũng phải cho đầu óc nghỉ ngơi chứ.”

Trần Hạo hầu như không để ý đến lời trêu chọc của Hà Minh. Anh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ và nhanh đến mức người khác khó mà nhận ra, như một cách đáp lại xã giao mà không làm gián đoạn dòng suy nghĩ của mình. Anh không muốn lãng phí bất kỳ khoảnh khắc nào. Từng giây, từng phút đều quý giá. Anh liên tục ghi chép, gạch xóa trên trang giấy, ánh mắt không rời khỏi những con chữ, những biểu đồ phức tạp. Cuộc sống của anh giờ đây chỉ xoay quanh những trang sách, những buổi học nhóm, những bài kiểm tra và những dự án nghiên cứu.

“Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ?” Hà Minh lẩm bẩm, không đợi câu trả lời từ Trần Hạo. “Luôn bí ẩn.”

Hà Minh lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi, rồi tiếp tục bước đi, tiếng bước chân dần xa trên hành lang. Trần Hạo không còn nghe thấy gì ngoài tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng vọng của chính tham vọng đang réo gọi trong tim anh. Nỗi cô đơn thỉnh thoảng len lỏi qua những kẽ hở của sự tập trung, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó sang một bên. Cô đơn là một thứ xa xỉ mà anh không có thời gian để thưởng thức. Anh có mục tiêu, và mục tiêu đó đòi hỏi sự hy sinh, đòi hỏi anh phải vứt bỏ mọi thứ không liên quan đến con đường mà anh đã chọn. Anh biết, ở một nơi nào đó rất xa, Lê An vẫn đang chờ đợi anh, vẫn tin tưởng vào lời hứa của anh. Nhưng những lời hứa ấy, những cảm xúc ấy, giờ đây dường như bị che lấp bởi một bức tường kiên cố của áp lực và hoài bão.

Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu. Không phải anh không nhớ Lê An, không phải anh không nghĩ đến những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Những ký ức ấy vẫn ở đó, nhưng chúng đã lùi sâu vào một góc khuất của tâm trí, nhường chỗ cho những con số, những định lý, những công thức hóa học phức tạp. Anh đang xây dựng một tương lai, một tương lai mà anh tin rằng sẽ đủ vững chắc để một ngày nào đó đón cô về. Nhưng anh không biết, trong lúc anh mải mê xây dựng tương lai đó, anh có đang vô tình đánh mất hiện tại, đánh mất chính cô hay không. Anh khẽ nhắm mắt, hình ảnh Lê An thoáng hiện lên, rồi nhanh chóng tan biến như làn khói, nhường chỗ cho những dòng chữ và con số đang nhảy múa trước mắt anh. Trần Hạo lại tiếp tục vùi mình vào học, quên đi mọi thứ xung quanh, quên đi cả những cảm xúc đang chực chờ trỗi dậy.

***

Sáng hôm sau, bầu trời trong xanh đến lạ, những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào văn phòng giáo viên. Không gian nơi đây trang trọng, yên tĩnh, có phần nghiêm túc, nhưng cũng ấm áp lạ thường. Tiếng nói chuyện nhỏ của các giáo viên, tiếng giấy tờ sột soạt, và tiếng quạt trần quay đều tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, khác hẳn với sự ồn ào, vội vã của ký túc xá. Mùi giấy mới, mùi mực, và mùi gỗ bàn ghế cũ đã sờn bóng theo thời gian quyện vào nhau, gợi lên cảm giác về một nơi chốn của tri thức và sự tận tâm.

Trần Hạo đứng thẳng trước bàn làm việc của Cô Lan. Cô Lan, mái tóc búi gọn gàng, đeo kính cận, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng ánh mắt bà lại ánh lên một sự ấm áp, tin tưởng khi nhìn anh. Bà khẽ đẩy gọng kính, rồi mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa.

“Trần Hạo, em đã nhận được học bổng Đào Tạo Tài Năng của trường,” Cô Lan cất tiếng, giọng nói ấm áp nhưng dứt khoát, từng chữ như găm vào tâm trí Trần Hạo. “Đây là thành quả xứng đáng cho nỗ lực không ngừng nghỉ của em trong suốt thời gian qua. Cô và nhà trường rất tự hào về em.”

Một làn sóng nhẹ nhõm và tự hào dâng lên trong lòng Trần Hạo. Anh đã làm được. Bao nhiêu đêm thức trắng, bao nhiêu giờ đồng hồ vùi đầu vào sách vở, bao nhiêu áp lực vô hình – tất cả đều được đền đáp bằng khoảnh khắc này. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chạy khắp cơ thể, một sự khẳng định cho con đường mà anh đã chọn. Anh nắm chặt tờ giấy thông báo học bổng trong tay, cảm nhận từng nếp gấp của nó, như đang nắm giữ chính tương lai của mình.

Cô Lan gật đầu, ánh mắt bà nhìn thẳng vào Trần Hạo, như muốn truyền thêm sức mạnh cho anh. “Tuy nhiên, Trần Hạo, em cần nhớ rằng học bổng này không chỉ là sự ghi nhận. Nó còn là một kỳ vọng lớn. Nó là niềm tin mà nhà trường và các thầy cô đặt vào em. Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên. Hãy cố gắng hơn nữa, đừng phụ lòng mọi người.”

Những lời của Cô Lan không chỉ là lời chúc mừng, mà còn là một lời nhắc nhở, một gánh nặng vô hình đặt lên đôi vai anh. Trần Hạo cảm thấy mình không còn chỉ sống cho bản thân nữa. Anh mang trên mình kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, của cả một ngôi trường đã tin tưởng anh. Mỗi quyết định, mỗi hành động của anh giờ đây đều phải thận trọng, đều phải hướng tới mục tiêu lớn lao hơn. Anh biết, anh không thể dừng lại, không thể chùn bước. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai, nhưng anh sẽ phải bước tiếp, với tất cả sự quyết tâm và nghị lực của mình.

“Em sẽ cố gắng hết sức, thưa cô,” Trần Hạo đáp lời, giọng anh trầm ổn, kiên định. Anh không muốn nói nhiều, anh muốn hành động của mình sẽ chứng minh tất cả. Anh nhìn Cô Lan, ánh mắt anh đầy vẻ biết ơn và quyết tâm. Anh hiểu rằng, để có được ngày hôm nay, anh đã phải đánh đổi rất nhiều thứ, và anh sẽ còn phải đánh đổi nhiều hơn nữa trong tương lai. Nhưng anh tin, tất cả đều xứng đáng.

Cô Lan mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Bà biết, Trần Hạo là một học sinh đặc biệt, không chỉ vì tài năng mà còn vì ý chí kiên cường. Bà tin tưởng rằng anh sẽ không làm bà thất vọng. Bà không quên lời bà từng nói với anh, câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho bao nhiêu học sinh ưu tú khác: “Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên.” Và Trần Hạo đã không ngủ quên. Anh đã thức tỉnh, đã vươn lên, và giờ đây, anh đang đứng trước một cánh cửa mới, một chặng đường mới đầy hứa hẹn.

Khi Trần Hạo rời khỏi văn phòng, bước chân anh mang theo cả niềm vui sướng và một gánh nặng mới. Tờ giấy học bổng trong tay anh không còn chỉ là một mảnh giấy đơn thuần, nó là biểu tượng của sự thành công, nhưng cũng là lời nhắc nhở về những trách nhiệm và kỳ vọng đang chờ đợi. Anh cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi trên vai, nhưng đó là một sự mệt mỏi ngọt ngào, một sự mệt mỏi của người đang trên đường chinh phục đỉnh cao. Anh biết, để giữ vững vị trí này, anh sẽ phải nỗ lực gấp đôi, gấp ba lần. Anh sẽ phải gác lại mọi thứ, mọi cảm xúc cá nhân, mọi mối bận tâm không liên quan đến việc học và sự nghiệp. Anh đang dần trở thành một phần của thành phố này, một cỗ máy không ngừng vận hành, không ngừng phấn đấu, và cũng không ngừng đẩy những điều thân thuộc lùi về phía sau.

***

Tối cùng ngày, ký túc xá trở nên yên tĩnh hơn ban ngày, nhưng vẫn vương vấn sự bận rộn và một nỗi cô đơn khó tả. Tiếng nhạc nhẹ từ phòng bên cạnh vọng sang, tiếng xe cộ từ xa vọng vào qua ô cửa sổ khép hờ, và tiếng gió rít qua khe cửa tạo nên một bản hòa âm tĩnh mịch của đêm thành phố. Mùi không khí đêm se lạnh thoang thoảng, đôi khi lẫn với mùi đồ ăn vặt còn vương lại từ bữa tối.

Trần Hạo ngồi trên giường, chiếc điện thoại cũ trong tay anh dường như nhỏ bé hơn bao giờ hết so với những cuốn sách dày cộp chất đống bên cạnh. Anh đã hoàn thành tất cả bài tập, các buổi họp nhóm cũng đã kết thúc. Giờ đây, anh mới có chút thời gian để thở. Anh khẽ cười khi nhìn vào dòng chữ "Học bổng Đào Tạo Tài Năng" trên tờ thông báo. Niềm tự hào vẫn còn vẹn nguyên.

Anh bấm số gọi về nhà. Tiếng chuông reo dài, rồi giọng nói địa phương quen thuộc của bố Trần Văn Ba vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ.

“Alo, Hạo đấy à? Sao giờ này mới gọi về?” Trần Văn Ba hỏi, giọng pha chút trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm.

“Con nhận được học bổng rồi ạ,” Trần Hạo nói, giọng anh có chút run rẩy vì xúc động, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. “Học bổng Đào Tạo Tài Năng của trường.”

Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, rồi tiếng bố anh vang lên đầy tự hào, xen lẫn tiếng cười rộn rã. “Tốt lắm con! Bố biết con sẽ làm được mà! Thằng Hạo nhà mình mà! Phải giữ vững nhé con, đừng để ai vượt mặt. Cố gắng học thật giỏi, sau này còn về làm rạng danh dòng họ!”

Trần Hạo khẽ cười. Anh biết, bố anh luôn kỳ vọng vào anh rất nhiều. Đó là gánh nặng, nhưng cũng là động lực để anh không ngừng tiến lên. Sau đó, tiếng mẹ Nguyễn Thị Tư vang lên, giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp hơn nhiều. “Mẹ tự hào về con lắm, Hạo à. Con cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé con. Đừng thức khuya quá. Đừng quên lời mẹ dặn đấy.”

Lời dặn của mẹ như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang căng thẳng của anh. Anh cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến từ gia đình, và điều đó càng củng cố thêm quyết tâm của anh. Anh biết, anh phải thành công, không chỉ cho riêng mình mà còn cho những người đã đặt trọn niềm tin vào anh.

Sau cuộc gọi, Trần Hạo đặt điện thoại xuống, cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố lấp lánh từ xa, như những viên kim cương vương vãi trên tấm màn nhung đen tuyền của bầu trời đêm. Nơi đó, là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới của cơ hội và thách thức. Anh là một phần của thế giới đó.

Bỗng nhiên, chiếc điện thoại khẽ rung lên. Một tin nhắn mới. Anh cầm điện thoại lên, màn hình hiển thị tên Lê An. Tin nhắn vỏn vẹn vài chữ: “Anh Hạo, anh vẫn ổn chứ? Em nhớ anh.”

Trần Hạo đọc lướt qua. Một cảm giác quen thuộc ùa về, nhưng nó nhanh chóng bị đẩy lùi bởi những suy nghĩ khác. Trong đầu anh, những kế hoạch cho tương lai, những dự định học tập, những mục tiêu mới của học bổng Đào Tạo Tài Năng đang nhảy múa. Anh sẽ phải tham gia nhiều dự án hơn, đọc nhiều sách hơn, gặp gỡ nhiều người hơn. Thời gian của anh giờ đây đã được lấp đầy đến từng giây. Anh tự nhủ sẽ trả lời sau, sau khi anh đã sắp xếp lại mọi thứ, sau khi anh đã có một kế hoạch rõ ràng hơn cho bước đường tiếp theo.

Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt anh vẫn hướng về phía xa xăm, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh. Anh không hề nhận ra, sự thờ ơ dù chỉ thoáng qua ấy, cái khoảnh khắc anh quyết định hoãn lại việc trả lời tin nhắn của Lê An, chính là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy mối quan hệ của họ đang dần phai nhạt từ phía anh. Học bổng và sự thúc đẩy từ gia đình, giáo viên đã khiến Trần Hạo càng ngày càng lơ là Lê An, xem việc học và sự nghiệp là ưu tiên hàng đầu, tạo tiền đề cho việc anh bỏ lỡ những khoảnh khắc quan trọng của cô.

Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài của sự cô đơn len lỏi giữa thành công. Anh biết, con đường anh chọn sẽ đầy chông gai, và anh sẽ phải đối mặt với những hy sinh lớn lao. Nhưng anh tin, tất cả đều xứng đáng. Anh tin rằng, một ngày nào đó, khi anh đã đứng vững trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh sẽ quay về, và Lê An vẫn sẽ ở đó, chờ đợi anh. Anh không biết rằng, chính cái suy nghĩ ấy, cái niềm tin ấy, lại là mầm mống cho sự hối tiếc khôn nguôi về sau, bởi vì đôi khi, chỉ vì chậm một nhịp, là có thể lỡ cả một đời. Anh không hề biết rằng, ở một nơi rất xa, một dòng sông đang chảy trôi, và một trái tim đang dần chấp nhận sự thật đau đớn, rằng họ đang đi trên hai con đường hoàn toàn khác nhau.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free