Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 191: Những Cánh Hoa Thay Lời
Giữa không gian tĩnh lặng của căn nhà gỗ cũ, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn bên ngoài khung cửa, Lê An ngồi khẽ khàng trên chiếc ghế mây đã sờn cũ, đôi mắt mơ màng nhìn về phía chiếc điện thoại đặt trên bàn trà. Ánh nắng ban mai hiếm hoi của một buổi sáng muộn dịu dàng lọt qua khe cửa sổ, đậu trên mặt kính màn hình, tạo nên một vệt sáng lung linh. Chiếc điện thoại nằm đó, im lìm, như một vật vô tri nhưng lại mang trong mình cả một bầu trời ký ức, những hy vọng mong manh và cả sự thất vọng âm thầm.
Kể từ đêm nghe tin Trần Hạo nhận học bổng, một niềm vui xen lẫn nỗi lo âu đã len lỏi trong lòng cô. Vui vì anh thành công, vì anh đã đạt được điều mình mong muốn. Nhưng nỗi lo, nỗi bất an thì cứ lớn dần. Tin nhắn của cô gửi đi không nhận được hồi đáp, hoặc chỉ là những dòng tin vắn tắt, khô khan. Mỗi lần như vậy, trái tim cô lại thắt lại, như có ai đó đang siết nhẹ. Cô hiểu anh bận, cô hiểu anh đang gánh vác những trọng trách lớn lao nơi thành phố xa hoa ấy. Nhưng sự thấu hiểu ấy không làm vơi đi cảm giác lạc lõng, trống trải trong lòng.
Tiếng gió thổi nhẹ qua mái nhà, mang theo hơi ẩm của dòng sông, khẽ khàng lùa vào trong phòng. Tiếng chim hót xa xa, lảnh lót như một khúc ca buồn bã, càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch. Căn phòng dường như chìm trong một bầu không khí yên tĩnh đến nao lòng, có chút trống trải và trầm lắng, giống hệt tâm trạng của Lê An lúc này. Mùi gỗ cũ thoang thoảng, hòa lẫn với mùi thức ăn còn vương lại từ bữa sáng, gợi nhớ về những bữa ăn đơn sơ nhưng ấm cúng ngày xưa, khi Trần Hạo vẫn còn ở đây, vẫn còn ngồi bên cạnh cô, kể cho cô nghe những câu chuyện trường lớp. Giờ đây, chỉ còn mình cô, đối diện với khoảng không gian rộng lớn và những suy nghĩ miên man.
Lê An khẽ vuốt ve chiếc điện thoại, ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình đen ngòm. Đã bao lâu rồi cô không nhận được một cuộc gọi trọn vẹn, một tin nhắn dài hơi từ anh? Cô nhớ giọng nói trầm ấm của anh, nhớ cách anh kể chuyện, nhớ cả những lời trêu chọc bâng quơ. Anh Hạo của cô, giờ đây đã là một người khác, hay chính cô mới là người đã không thể theo kịp nhịp sống vội vã của anh?
Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cứ ngồi đây, cứ chờ đợi, cứ chìm đắm trong nỗi nhớ này thì được gì? Cô không thể cứ mãi sống trong vòng xoáy của sự mong chờ và thất vọng. Dù đã cố gắng tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải tự lo cho bản thân, nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, hay những lúc một mình đối diện với sự tĩnh lặng, hình bóng Trần Hạo lại hiện về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Cô nhớ bờ sông cũ, nơi họ từng chia sẻ biết bao bí mật, bao ước mơ. Cô nhớ lời hứa không thành của anh, và cả những khoảng cách vô hình đang ngày càng giãn rộng giữa họ.
Lê An đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài đổ vào, nhưng vẫn không đủ để xua đi cái cảm giác hiu quạnh đang bao trùm lấy cô. Cô nhìn ra xa, về phía dòng sông uốn lượn, nơi những con thuyền nhỏ vẫn lững lờ trôi. Dòng sông vẫn thế, vẫn chảy trôi đều đặn, mang theo những phù sa bồi đắp cho đôi bờ. Nhưng lòng người, sao lại không thể bình yên như dòng sông ấy?
"Không thể cứ thế này được, An à," cô thì thầm với chính mình, giọng nói khẽ khàng, gần như tan vào không khí. "Mày phải làm gì đó. Mày phải tìm một điều gì đó để lấp đầy khoảng trống này."
Cô biết, nỗi nhớ Trần Hạo vẫn còn đó, sâu đậm và dai dẳng. Nhưng cô không thể để nó nhấn chìm mình. Cô cần một lối thoát, một sự phân tâm, một niềm vui nhỏ nhoi để tiếp tục sống, tiếp tục thở. Cô không muốn trở thành một cô gái yếu đuối, chỉ biết chờ đợi và than thở. Trần Hạo đang bước đi trên con đường của riêng anh, với những hoài bão và tham vọng lớn lao. Cô cũng cần phải có con đường của riêng mình.
Ý nghĩ đó bỗng lóe lên trong đầu cô như một tia sáng. Cô nhớ đến cửa hàng hoa nhỏ xinh xắn ở đầu phố, nơi cô thường ghé qua mỗi khi đi chợ. Nơi đó luôn rực rỡ sắc màu, ngập tràn hương thơm dịu mát. Có lẽ, những cánh hoa sẽ xoa dịu tâm hồn cô, mang đến cho cô một chút bình yên, một chút niềm vui.
Với một quyết tâm mới, Lê An vội vàng sửa soạn. Cô không trang điểm cầu kỳ, chỉ chải lại mái tóc dài mượt mà, mặc một chiếc áo bà ba màu pastel nhẹ nhàng. Gương mặt cô vẫn còn vương vấn nét buồn, nhưng đôi mắt đã ánh lên một tia sáng của sự chủ động, của một khởi đầu mới. Cô cần phải bước đi, dù chỉ là một bước nhỏ, để thoát khỏi cái bóng của sự chờ đợi, của những điều đã qua.
***
Giữa trưa, ánh nắng không còn gay gắt như buổi sớm mà trở nên dịu dàng hơn, hắt lên những tán cây cổ thụ ven đường, tạo nên những vệt sáng vàng óng. Gió nhẹ nhàng mơn man, mang theo chút hương đồng nội và hơi nước từ con sông. Lê An bước đi trên con đường quen thuộc dẫn đến cửa hàng hoa 'Floral Dreams', tâm trạng cô đã khá hơn đôi chút. Mỗi bước chân là một sự thoát ly khỏi những suy nghĩ miên man, khỏi cái không gian tĩnh lặng của căn nhà.
Cửa hàng hoa 'Floral Dreams' nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, nhưng lại nổi bật bởi vẻ đẹp lãng mạn, nên thơ. Ngay từ bên ngoài, những giàn hoa giấy rực rỡ đủ màu sắc đã đổ xuống như một tấm rèm lụa mềm mại. Bên trong, một thế giới khác mở ra. Hàng trăm loại hoa tươi đủ màu sắc được sắp đặt tinh tế trong những chiếc bình gốm, giỏ mây, tỏa ra một mùi hương ngào ngạt, quyến rũ. Mùi hoa hồng nồng nàn, hoa ly thanh khiết, hoa cúc dịu dàng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng khứu giác tuyệt vời. Mùi đất ẩm còn vương vấn trên những chậu cây cảnh xanh mướt, mang đến cảm giác tươi mới, gần gũi với thiên nhiên.
Ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng giấy và ánh nắng dịu dàng lọt qua khung cửa kính lớn, chiếu rọi lên từng cánh hoa, khiến chúng trở nên lung linh, huyền ảo. Tiếng kéo cắt cành hoa "lách cách" nhẹ nhàng, tiếng nước chảy róc rách từ một vòi nước nhỏ ở góc vườn, cùng với tiếng nhạc không lời du dương, hòa tấu thành một bản nhạc êm ái, xoa dịu tâm hồn. Bầu không khí nơi đây thật thơm ngát, tươi mới, lãng mạn và yên bình đến lạ.
Lê An bước vào, ngay lập tức bị cuốn hút bởi vẻ đẹp và sự bình yên của cửa hàng. Cô dừng lại trước một giỏ hoa cúc trắng tinh khôi, khẽ chạm tay vào những cánh hoa mềm mại, cảm nhận sự tinh khiết, mong manh của chúng.
"Chào Lê An! Lâu rồi không thấy em ghé qua."
Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp vang lên. Lê An ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười tươi tắn của Minh Anh, cô chủ tiệm hoa. Minh Anh sở hữu mái tóc dài buông xõa mềm mại, tôn lên gương mặt thanh tú và đôi mắt sáng. Cô mặc một chiếc tạp dề vải thô, điểm xuyết những họa tiết hoa văn đơn giản, càng làm tăng thêm vẻ dịu dàng, gần gũi.
"Chào chị Minh Anh," Lê An khẽ đáp, nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Em... em chỉ đi ngang qua thôi ạ."
Minh Anh nhìn Lê An với ánh mắt tinh tế, thấu hiểu. Cô đã quen với việc nhìn thấu tâm trạng của khách hàng qua ánh mắt, qua cách họ lựa chọn hoa. "Em có vẻ buồn. Có chuyện gì sao?"
Lê An khẽ lắc đầu, nhưng đôi mắt cô lại cụp xuống, lảng tránh ánh nhìn của Minh Anh. "Không có gì ạ. Chỉ là... em cảm thấy hơi trống rỗng một chút." Cô ngập ngừng, rồi nói tiếp, "Em thấy cửa hàng mình đẹp quá. Em... em muốn học cách chăm sóc hoa, cắm hoa được không ạ?"
Minh Anh mỉm cười, nụ cười của cô như một tia nắng ấm áp, xua đi phần nào sự u ám trong lòng Lê An. "Tất nhiên rồi! Rất vui được chào đón em. Mỗi bông hoa đều có một câu chuyện riêng. Và chị tin, khi em chăm sóc chúng, em sẽ tìm thấy câu chuyện của chính mình." Cô nhẹ nhàng đặt một bó hoa hồng nhung đỏ thắm lên quầy. "Em có thể bắt đầu với việc tỉa cành và sắp xếp những bông hoa này. Cứ tự nhiên nhé."
Lê An khẽ gật đầu, lòng cô dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm, như thể có một gánh nặng vừa được trút bỏ. Cô rửa tay sạch sẽ, rồi cẩn thận cầm chiếc kéo chuyên dụng mà Minh Anh đưa. Từ trước đến nay, cô chỉ ngắm hoa, chứ chưa bao giờ tỉ mỉ chăm sóc chúng như thế này.
Minh Anh đứng bên cạnh, kiên nhẫn hướng dẫn Lê An cách chọn cành, cách cắt tỉa lá úa, cách cắm hoa sao cho hài hòa và đẹp mắt nhất. "Em thấy không, mỗi bông hoa đều có một vẻ đẹp riêng. Chúng ta không cần phải cố gắng thay đổi chúng, chỉ cần giúp chúng tỏa sáng một cách tự nhiên nhất."
Lời nói của Minh Anh cứ văng vẳng bên tai Lê An. Cô chợt nhận ra, điều đó cũng đúng với con người. Cô đã cố gắng thay đổi mình để phù hợp với Trần Hạo, đã cố gắng chờ đợi anh, đã cố gắng tin vào những lời hứa hẹn. Nhưng có lẽ, cô nên học cách chấp nhận bản thân, chấp nhận những gì đang diễn ra, và tìm kiếm niềm vui từ những điều giản dị, nhỏ bé xung quanh mình.
Lê An tập trung vào từng cánh hoa, từng chiếc lá. Cô cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của chúng dưới đầu ngón tay. Mùi hương của hoa hồng quyến rũ, len lỏi vào từng giác quan. Cô tỉ mỉ cắt đi những chiếc lá vàng úa, sắp xếp những bông hoa vào chiếc bình thủy tinh trong suốt. Dần dần, một bó hoa nhỏ xinh xắn, hài hòa hiện ra dưới bàn tay cô.
"Đẹp lắm, Lê An!" Minh Anh khen ngợi, giọng nói đầy chân thành. "Em có năng khiếu đấy."
Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười lần này không còn gượng gạo mà ánh lên một niềm vui nhỏ bé, chân thật. Cô ngắm nhìn bó hoa mình vừa cắm, cảm thấy một sự hài lòng lan tỏa trong lòng. Đó là niềm vui của sự sáng tạo, của việc tự tay làm ra một điều gì đó đẹp đẽ. Trong khoảnh khắc đó, những suy nghĩ về Trần Hạo, về sự cô đơn, về nỗi nhớ dường như lùi xa, nhường chỗ cho sự bình yên và tập trung. Cô nhận ra rằng, dù Trần Hạo có bận rộn đến đâu, dù anh có ưu tiên những mục tiêu lớn lao nơi thành phố, cô cũng có thể tự mình tìm thấy những niềm vui, những ý nghĩa riêng cho cuộc sống của mình ở thị trấn nhỏ này. Cô đang dần xây dựng một cuộc sống độc lập, ít phụ thuộc hơn vào anh, dù trong sâu thẳm, trái tim cô vẫn nhớ về anh khôn nguôi.
***
Thời gian trôi qua thật nhanh khi Lê An say sưa với những bông hoa. Nắng chiều đã dịu dần, nhuộm vàng cả không gian cửa hàng. Tiếng nhạc không lời vẫn du dương, nhưng thưa thớt hơn. Cửa hàng cũng đã vắng khách, chỉ còn lại Minh Anh đang tỉ mỉ sắp xếp lại những chậu cây cảnh, và Lê An đang chăm chú với một chậu cây cảnh mini, cố gắng tạo hình cho nó. Mùi hoa tươi ngào ngạt vẫn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm, tạo nên một sự thư thái khó tả.
Lê An khẽ chạm vào một chiếc lá xanh mướt, cảm nhận sự mềm mại và sức sống của nó. Cô đang cố gắng tạo ra một khu vườn thu nhỏ trên chiếc bàn làm việc, một thế giới yên bình của riêng mình. Tâm trí cô đang hoàn toàn tập trung vào công việc, vào từng chi tiết nhỏ của chậu cây. Cô cảm thấy một sự bình yên hiếm có, một cảm giác hạnh phúc đến từ những điều giản dị.
Bỗng nhiên, một bóng người lướt qua khung cửa kính. Lê An vô thức ngước mắt lên, và ngay lập tức, ánh mắt cô chạm phải một ánh mắt quen thuộc. Lê Văn Năm. Anh đang đi ngang qua cửa hàng, và có lẽ, anh đã nhìn thấy cô từ trước. Anh chỉ khẽ gật đầu chào cô, một cái gật đầu rất nhẹ, nhưng ánh mắt anh lại dừng lại trên gương mặt cô lâu hơn một chút. Trong ánh mắt ấy, Lê An đọc được sự quan tâm, một sự quan tâm thầm lặng, không vồ vập, không đòi hỏi. Rồi anh tiếp tục bước đi, không dừng lại, không nói thêm lời nào.
Khoảnh khắc đó, dù chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, lại khiến trái tim Lê An khẽ chững lại. Cô bỗng nhớ về những ánh mắt tương tự của Trần Hạo ngày xưa, những ánh mắt chứa chan tình cảm, những lời hứa hẹn không thành. Giữa bờ sông cũ, dưới ánh trăng mờ ảo, Trần Hạo cũng từng nhìn cô như thế, với một tình yêu thầm kín mà cả hai đều biết nhưng không ai dám nói ra. Giá như ngày đó, anh đã nói sớm hơn một chút, giá như anh đã dũng cảm hơn một chút… Nhưng tất cả chỉ là “nếu như ngày đó”, là những điều đã thuộc về quá khứ, là những tiếc nuối khôn nguôi.
Minh Anh, với sự tinh tế của mình, đã nhận ra ánh mắt của Lê Văn Năm. Cô khẽ mỉm cười với Lê An, một nụ cười đầy ẩn ý, như muốn nói "Có người quan tâm đến em đấy". Lê An chỉ gượng cười đáp lại, trong lòng vẫn ngổn ngang. Cô biết Lê Văn Năm vẫn luôn dõi theo cô, vẫn luôn âm thầm quan tâm cô. Sự hiện diện của anh là một lựa chọn khác, một con đường khác mà cô có thể đi. Nhưng liệu cô đã sẵn sàng để đón nhận một tình cảm mới, khi trái tim cô vẫn còn vương vấn hình bóng cũ?
Lê An cúi xuống chậu cây, cố gắng tập trung trở lại. Cô khẽ chạm vào cánh hoa nhỏ xíu, non mềm. Dù đang bận rộn với công việc mới, với những cánh hoa, những mầm cây xanh mướt, hình bóng Trần Hạo vẫn hiện về trong tâm trí cô, như một thước phim quay chậm. Cô nhớ lại cái đêm anh gọi điện về thông báo tin học bổng, nhớ lại niềm vui và sự tự hào trong giọng nói anh, và cả sự im lặng sau đó. Cô nhớ những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Cô biết anh đang ở một thế giới khác, một thế giới của ánh đèn lấp lánh và những tham vọng lớn lao, nơi cô dường như không thuộc về.
Một cảm giác day dứt khôn nguôi len lỏi trong lòng cô. Cô đã cố gắng, đã tìm kiếm những hoạt động mới để lấp đầy khoảng trống, để xua đi nỗi nhớ. Cô đã tìm thấy một chút bình yên, một chút niềm vui trong việc chăm sóc hoa, trong những câu chuyện của Minh Anh. Nhưng dường như, mỗi khi cô tìm thấy một niềm vui mới, một tia hy vọng mới, thì hình bóng Trần Hạo lại hiện về, nhắc nhở cô về một mối tình thanh mai trúc mã, về những lời nói không thành, về một khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần.
Lê An thở dài, một tiếng thở dài hòa vào tiếng gió nhẹ buổi chiều. Cô vẫn chưa thể ngừng nghĩ về anh. Tình cảm của cô dành cho anh vẫn rất sâu đậm, và dường như, những hoạt động cô đang làm, những nỗ lực cô đang bỏ ra, chỉ là một cách để che đậy nỗi đau, để đối phó với sự trống trải. Cô biết, con đường phía trước của cô vẫn còn dài, và cô sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa để thực sự tìm thấy bình yên.
Ánh mắt cô vẫn dõi theo hướng Lê Văn Năm đã đi, rồi lại quay về nhìn chậu cây cảnh trong tay. Cô biết, anh là một sự lựa chọn hiện hữu, an toàn. Anh vẫn ở đây, trong thị trấn nhỏ này, không vồ vập, không đòi hỏi, chỉ âm thầm quan tâm. Và cô, cũng đang dần mở lòng hơn với những mối quan hệ xung quanh, với những điều mới mẻ. Cô đang cố gắng xây dựng một cuộc sống độc lập, không còn phụ thuộc vào hy vọng từ Trần Hạo. Nhưng liệu cô có thể hoàn toàn quên đi những gì đã có, những gì đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô?
Nắng chiều dần tắt, để lại một màu hoàng hôn đỏ ối trên nền trời. Gió thổi mạnh hơn, làm rung rinh những cánh hoa. Lê An khẽ chạm vào cuốn sổ nhật ký nhỏ trong túi xách, nơi cô đã ghi lại những cảm xúc, những suy nghĩ của mình. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài. Cô cần thời gian để chữa lành, để chấp nhận. Và dù có cố gắng đến đâu, dù có tìm kiếm bao nhiêu niềm vui mới, trái tim cô vẫn sẽ giữ lại một góc nhỏ dành cho những kỷ niệm cũ, cho một mối tình đã lỡ, chỉ vì chậm một nhịp, là lỡ cả một đời.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.