Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 192: Lá Thư Không Gửi: Gánh Nặng Nỗi Nhớ
Nắng chiều đã tắt hẳn, để lại một vệt đỏ ối cuối chân trời như một vết son môi nhòe nhoẹt trên bầu trời đêm xanh thẫm. Gió vẫn thổi, mang theo hơi ẩm từ con sông quen thuộc, luồn qua từng tán lá, từng mái hiên, thì thầm những câu chuyện cũ. Lê An bước về nhà, bó hoa Minh Anh tặng vẫn được cô nâng niu trong vòng tay. Hương hoa lài dịu nhẹ, lẫn với chút nồng nồng của đất và cỏ cây, quấn quýt lấy cô, như một tấm chăn mỏng ủ ấp lấy những ý nghĩ còn đang rối bời trong tâm trí.
Cô khẽ mở cánh cổng gỗ cũ kỹ, tiếng kẽo kẹt vang lên giữa không gian tĩnh lặng, phá vỡ đi sự yên bình tạm thời. Căn nhà nhỏ đón cô về với sự im ắng quen thuộc. Bố mẹ cô đã đi thăm bà con ở làng bên, có lẽ phải đến mai mới về. Trong khoảnh khắc ấy, sự cô đơn bỗng chốc ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lúc ở cửa hàng hoa, tiếng nói chuyện rộn ràng của Minh Anh, sự bận rộn với những chậu cây, những cánh hoa đã giúp cô xua đi phần nào nỗi trống trải. Nhưng khi bóng đêm buông xuống, khi chỉ còn một mình đối diện với bốn bức tường, mọi thứ lại trở nên thật rõ ràng, thật nặng nề.
Lê An đặt bó hoa vào một chiếc bình gốm cũ trên bàn học của mình. Những cánh hoa trắng muốt, tinh khôi như tâm hồn cô, nhưng ẩn sâu bên trong là những rung động, những suy tư không ngừng. Cô vuốt ve từng cánh hoa mềm mại, đôi mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng non vừa hé mình sau rặng tre làng. Ánh trăng mờ nhạt, yếu ớt, chẳng thể soi tỏ được những ngóc ngách sâu kín trong lòng cô.
Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, nơi cô đã trải qua biết bao nhiêu buổi tối học bài, bao nhiêu đêm thao thức suy nghĩ. Bàn tay cô khẽ lướt trên mặt bàn, dừng lại ở cuốn sổ nhật ký bìa da đã cũ kỹ. Đó là một vật bất ly thân của cô từ những ngày còn bé xíu, nơi cô gửi gắm tất cả những tâm tư, những bí mật mà không thể nói ra cùng ai. Trần Hạo, đã từng là người đầu tiên, và cũng là người duy nhất cô muốn chia sẻ mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh ở quá xa, ở một thế giới khác, nơi mà những dòng tâm sự của cô có lẽ chỉ là những lời nói không thành, những tiếng vọng chìm vào hư không.
Cô nhớ lại ánh mắt của Lê Văn Năm chiều nay. Một ánh mắt trầm tĩnh, không vồ vập, không đòi hỏi, nhưng lại chất chứa sự quan tâm sâu sắc. Nó khác hẳn với ánh mắt của Trần Hạo ngày xưa, ánh mắt ấy lấp lánh như những vì sao đêm, ẩn chứa một tình yêu thầm kín, mãnh liệt nhưng cũng đầy e dè. “Giá như ngày đó, anh đã nói sớm hơn một chút, giá như anh đã dũng cảm hơn một chút…” Câu nói ấy, một lời nói không thành của Trần Hạo, đã trở thành một điệp khúc buồn bã cứ vang vọng mãi trong tâm trí Lê An. Cô khẽ lắc đầu, như muốn xua đi những ảo ảnh quá khứ. Tất cả chỉ là "nếu như ngày đó", là những tiếc nuối khôn nguôi mà thời gian cũng chẳng thể xóa nhòa.
Minh Anh đã tinh ý khi nhận ra sự tồn tại của Lê Văn Năm. Nụ cười đầy ẩn ý của cô ấy, câu nói "Có người quan tâm đến em đấy" cứ lảng vảng trong đầu Lê An. Cô biết, cô hiểu. Lê Văn Năm là một sự lựa chọn hiện hữu, an toàn. Anh vẫn ở đây, trong thị trấn nhỏ này, không vồ vập, không đòi hỏi, chỉ âm thầm quan tâm. Sự hiện diện của anh là một con đường khác, một bến đỗ an yên mà cô có thể tìm đến. Nhưng trái tim cô, nó vẫn còn vương vấn hình bóng cũ.
Lê An thở dài, tiếng thở dài nhẹ bẫng hòa vào tiếng gió đêm. Cô mở cuốn sổ nhật ký ra, lật từng trang giấy đã ố vàng, những nét chữ của một Lê An ngây thơ, hồn nhiên ngày nào hiện ra. Những dòng chữ ấy, ghi lại biết bao kỷ niệm với Trần Hạo, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những lời hứa hẹn về một tương lai mà cả hai cùng vẽ nên. Giờ đây, tất cả chỉ còn là hoài niệm, là những dấu vết của một mối tình đã lỡ, chỉ vì chậm một nhịp.
Cô nhớ lại cái đêm Trần Hạo gọi điện về thông báo tin học bổng. Giọng anh tràn đầy niềm vui và tự hào. Cô đã vui lây cùng anh, đã tự hào về anh biết bao. Nhưng rồi, sau đó là sự im lặng. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Cô biết anh đang ở một thế giới khác, một thế giới của ánh đèn lấp lánh, của những tham vọng lớn lao. Nơi đó, cô dường như không thuộc về. Cô hình dung ra Trần Hạo đang miệt mài học tập trong thư viện của trường chuyên, ánh đèn bàn hắt lên gương mặt kiên nghị, những cuốn sách dày cộp chất chồng quanh anh. Anh đang xây dựng tương lai của mình, tương lai mà anh hằng mơ ước. Còn cô, cô vẫn ở đây, ở thị trấn nhỏ bé này, với những cánh hoa, với những buổi chiều bình yên bên dòng sông. Khoảng cách địa lý, khoảng cách về cuộc sống, về những ưu tiên, đang ngày một lớn dần, tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người họ.
Một nỗi day dứt khôn nguôi dâng lên trong lòng cô. Cô đã cố gắng, đã tìm kiếm những hoạt động mới để lấp đầy khoảng trống, để xua đi nỗi nhớ. Cô đã tìm thấy một chút bình yên trong việc chăm sóc hoa, trong những câu chuyện của Minh Anh. Nhưng dường như, mỗi khi cô tìm thấy một niềm vui mới, một tia hy vọng mới, thì hình bóng Trần Hạo lại hiện về, nhắc nhở cô về một mối tình thanh mai trúc mã, về những lời nói không thành, về một khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần. Nó giống như một vết thương cũ, tưởng chừng đã lành nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua là lại nhói đau.
Lê An thở dài thêm một lần nữa. Cô khép cuốn sổ lại, tựa lưng vào thành ghế. Đôi mắt cô hướng về bó hoa trắng muốt. Hương hoa nhẹ nhàng lan tỏa trong phòng, an ủi tâm hồn cô đôi chút. Cô biết, con đường phía trước của cô vẫn còn dài, và cô sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa để thực sự tìm thấy bình yên. Cô cần thời gian để chữa lành, để chấp nhận. Và dù có cố gắng đến đâu, dù có tìm kiếm bao nhiêu niềm vui mới, trái tim cô vẫn sẽ giữ lại một góc nhỏ dành cho những kỷ niệm cũ, cho một mối tình đã lỡ, chỉ vì chậm một nhịp, là lỡ cả một đời.
***
Đêm càng về khuya, không gian càng trở nên tĩnh mịch. Tiếng gió lùa qua khe cửa nghe rõ mồn một, như tiếng thở dài của đêm tối. Ánh trăng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền gạch hoa. Lê An vẫn ngồi đó, bên bàn học, nhưng giờ đây, cô đã cầm trong tay một cây bút và một tờ giấy trắng tinh. Những dòng cảm xúc đã bị kìm nén suốt bao lâu nay, giờ đây như muốn vỡ òa.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ đặt bút xuống. Nét chữ đầu tiên run rẩy, như chính tâm trạng cô lúc này. Cô muốn viết cho Trần Hạo. Viết tất cả những gì cô đã giữ kín trong lòng, những nỗi nhớ, những cô đơn, những lo lắng. Nhưng rồi, đầu óc cô lại trống rỗng. Nên bắt đầu từ đâu? Nên nói gì?
"Anh Hạo..." Cô viết, rồi lại xóa đi. "Trần Hạo..." Cô lại viết, rồi lại gạch bỏ. Cô không biết phải xưng hô thế nào cho phải. Cái tên ấy, từng thân thuộc biết bao, giờ đây lại trở nên xa lạ, nặng nề.
Cuối cùng, cô quyết định bắt đầu một cách đơn giản nhất, như thể đang nói chuyện với một người bạn thân đã lâu không gặp.
*“Anh Hạo thân mến,*
*Đã lâu rồi em không viết thư cho anh, phải không? Thực ra, em đã định viết rất nhiều lần, nhưng rồi lại thôi. Không phải vì em không có gì để nói, mà là vì em không biết nên nói gì. Em sợ làm phiền anh, sợ rằng anh đang bận rộn với việc học, với cuộc sống ở thành phố lớn, và những dòng chữ của em sẽ chỉ là gánh nặng không cần thiết.”*
Những dòng chữ đầu tiên hiện ra, thật chậm rãi, thật dè dặt. Cô nhớ lại những lần cô gọi điện cho anh, những lần anh bắt máy với giọng nói vội vã, những lần anh chỉ nhắn lại vài chữ cụt lủn. Cô hiểu anh bận, cô biết anh có nhiều điều phải lo toan hơn là một cô gái nhỏ bé ở thị trấn này. Nhưng sự hiểu biết ấy, đôi khi lại càng làm nỗi cô đơn trong cô thêm sâu sắc. Nó giống như một khoảng cách vô hình, không thể chạm tới, không thể vượt qua.
Cô lại đặt bút xuống, cắn môi suy nghĩ. Nước mắt bắt đầu ứa ra, làm nhòe đi những nét chữ. Mùi mực mới và giấy trắng hòa quyện với mùi hoa thoang thoảng trong phòng, tạo nên một không gian buồn man mác.
*“Anh có khỏe không? Thành phố có quá ồn ào, quá khắc nghiệt không? Em vẫn thường hình dung anh đang ngồi trong thư viện lớn của trường, xung quanh là những chồng sách cao ngút, và anh đang miệt mài với những ước mơ của mình. Em biết anh luôn rất giỏi, luôn rất cố gắng. Em tự hào về anh lắm.”*
Cô cố gắng viết những lời lẽ tích cực, những lời động viên. Cô không muốn anh cảm thấy áp lực. Cô muốn anh biết rằng cô vẫn luôn dõi theo anh, vẫn luôn ủng hộ anh từ xa. Nhưng rồi, những cảm xúc thật lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn cả những lời che đậy.
*“Ở đây, mọi thứ vẫn vậy anh ạ. Dòng sông vẫn chảy, những con đò vẫn qua lại, và thị trấn vẫn bình yên. Em đã bắt đầu học cắm hoa ở cửa hàng của chị Minh Anh. Chị ấy rất tốt, và những bông hoa thì thật đẹp. Chúng giúp em thấy bình yên hơn một chút, giúp em lấp đầy khoảng trống trong lòng… Nhưng không phải lúc nào cũng được đâu anh.*
*Có những lúc, khi em một mình, khi đêm xuống, nỗi nhớ anh lại ùa về. Mạnh mẽ đến mức em cảm thấy như trái tim mình bị bóp nghẹt. Em nhớ những ngày mình còn đi học chung, nhớ những lần anh chờ em trước cổng trường, nhớ những buổi chiều mình cùng đi bộ bên bờ sông, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời. Anh có nhớ không, cái hôm mình ngồi bên bờ sông cũ, anh đã hứa là sẽ không bao giờ quên em. Em vẫn nhớ lời hứa ấy, và em vẫn tin anh.”*
Tay cô run rẩy. Nước mắt không ngừng rơi, làm ướt một góc nhỏ của tờ giấy. Cô nhớ cái đêm Trần Hạo gọi điện về, giọng anh đầy hứa hẹn: "Anh sẽ không quên em đâu, An ạ." Lời hứa ấy, giờ đây trở thành một lưỡi dao cứa vào lòng cô. Cô không trách anh, cô hiểu anh. Nhưng sự im lặng, sự xa cách, nó đang giết chết dần mòn hy vọng trong cô.
Cô dừng lại, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ mình vừa viết. Liệu anh có thực sự muốn nghe những lời này không? Liệu anh có còn đủ thời gian để quan tâm đến những nỗi nhớ vu vơ của cô không? Cô đã từng nghe loáng thoáng những lời bàn tán từ mấy chị hàng xóm, rằng Trần Hạo ở thành phố có vẻ như đang quen một cô gái khác, xinh đẹp và học giỏi. Dù cô tự nhủ đó chỉ là tin đồn, nhưng nó vẫn gieo vào lòng cô một nỗi lo lắng mơ hồ, một hạt mầm của sự bất an. Cô sợ rằng, trong thế giới mới của anh, cô đã trở thành một người xa lạ.
*“Em biết anh rất bận. Em không muốn làm phiền anh đâu. Em chỉ muốn hỏi, anh có bao giờ nhớ em không? Có bao giờ anh nhớ về thị trấn này, nhớ về dòng sông, nhớ về những kỷ niệm của chúng ta không? Hay cuộc sống ở thành phố đã cuốn anh đi quá xa, đến mức anh không còn thời gian để nhìn lại những g�� đã qua nữa?”*
Cô viết ra những câu hỏi mà cô chưa bao giờ dám hỏi trực tiếp. Những câu hỏi chất chứa biết bao nỗi day dứt, biết bao sự yếu đuối. Cô muốn anh biết rằng cô vẫn ở đây, vẫn đang chờ đợi, nhưng cô cũng sợ hãi câu trả lời của anh. Cô sợ rằng câu trả lời sẽ là sự im lặng, hoặc tệ hơn, là một lời nói lạnh lùng, xa cách.
*“Em vẫn đang cố gắng để sống thật tốt, để tìm thấy niềm vui cho riêng mình. Em không muốn anh phải lo lắng cho em đâu. Nhưng đôi khi, em vẫn cảm thấy cô đơn lắm, anh Hạo ạ. Cô đơn giữa những người thân quen, cô đơn giữa những buổi chiều bình yên. Em ước gì, chỉ một lần thôi, anh gọi điện cho em, nói rằng anh nhớ em… Chỉ một lần thôi, để em biết rằng anh vẫn còn nhớ về em.”*
Những dòng chữ cuối cùng được viết ra trong sự nghẹn ngào. Tiếng bút sột soạt trên giấy, hòa cùng tiếng nấc nhẹ của cô, tạo nên một bản nhạc buồn trong đêm khuya tĩnh mịch. Cô đã trút hết nỗi lòng mình vào lá thư này. Một lá thư chất chứa tất cả những nỗi nhớ, những hy vọng, và cả những nỗi sợ hãi không tên.
***
Lá thư đã hoàn thành. Lê An đặt bút xuống, cầm lá thư lên, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ mình vừa viết. Nét chữ vẫn còn hơi nhòe bởi nước mắt, nhưng từng từ, từng câu đều là tiếng lòng của cô, là nỗi nhớ anh đến cồn cào, là sự lạc lõng giữa cuộc sống thường nhật không có anh. Cô đã viết về nỗi cô đơn, về những câu hỏi không dám hỏi, và trên hết, là sự sợ hãi rằng cô đang làm phiền anh, rằng anh đã có một thế giới khác nơi thành phố, nơi cô dường như không thuộc về.
Cô hình dung ra cảnh Trần Hạo nhận được lá thư này. Liệu anh sẽ đọc nó vào lúc nào? Khi anh đang nghỉ ngơi giữa giờ học căng thẳng? Hay khi anh đang ngồi một mình trong phòng ký túc xá, giữa những ánh đèn thành phố xa hoa? Liệu anh sẽ vui mừng, hay chỉ thấy phiền phức? Ánh mắt anh sẽ thế nào khi đọc những lời tâm sự yếu đuối của cô? Liệu anh có còn nhớ những lời hứa ngày xưa, những kỷ niệm bên bờ sông cũ không?
Nỗi sợ hãi làm phiền anh, nỗi sợ hãi nhận được sự im lặng hoặc một câu trả lời lạnh nhạt, nó lớn hơn cả mong muốn được chia sẻ. Nó giống như một tảng đá đè nặng lên trái tim cô. Cô nhớ những lần mình đã cố gắng gọi cho anh, nhưng điện thoại đổ chuông hồi lâu rồi tắt, hoặc anh chỉ trả lời bằng vài tin nhắn cụt ngủn, mang tính xã giao hơn là sự quan tâm thật lòng. Mỗi lần như vậy, trái tim cô lại thắt lại. Cô không muốn lại phải đối mặt với cảm giác đó một lần nữa.
"Nếu anh ấy đang bận thì sao?" Cô tự hỏi mình. "Liệu anh có còn muốn đọc những lời này không? Hay anh đã có những mối quan tâm khác, những người bạn khác ở thành phố rồi?" Những lời bàn tán về việc Trần Hạo có bạn gái mới ở thành phố, dù cô vẫn luôn cố gắng gạt bỏ, nhưng giờ đây lại hiện về, như một bóng ma lởn vởn trong tâm trí. Điều đó khiến cô càng thêm chùn bước. Cô không muốn đặt mình vào vị trí của một người làm phiền, một người níu kéo.
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cảm giác cô đơn lạnh lẽo bao trùm lấy cô, mặc dù trong phòng có mùi hoa lài dịu nhẹ và ánh đèn vàng ấm áp. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung khuôn mặt của Trần Hạo. Nhưng khuôn mặt ấy, giờ đây lại trở nên mờ nhạt, xa vời, như một giấc mơ đã cũ. Cô nhớ cái cách anh cười, cái cách anh nhìn cô, cái cách anh vô thức nắm lấy tay cô khi cả hai còn bé. Tất cả giờ đây chỉ còn là mảnh vụn ký ức, được cất giữ cẩn thận trong một góc khuất của trái tim.
Cô mở mắt ra, nhìn vào lá thư một lần nữa. Đây là tất cả những gì cô muốn nói, tất cả những gì cô đã kìm nén. Nhưng nó sẽ không bao giờ đến được tay anh. Cô không thể gửi nó đi. Nỗi sợ hãi đã thắng. Nỗi sợ hãi về một khoảng cách vô hình, về một tình yêu đã chậm một nhịp, giờ đây đang dần lỡ cả một đời.
Cô từ từ gấp lá thư lại, vuốt phẳng những nếp nhăn. Tay cô run rẩy, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên quyết lạ thường. Cô không dán phong bì. Thay vào đó, cô nhẹ nhàng đặt lá thư vào giữa những trang sổ nhật ký cũ kỹ của mình. Nơi đó, đã có rất nhiều lá thư khác cũng không bao giờ đến được tay người nhận. Mỗi lá thư là một phần của cô, một phần của nỗi nhớ, của sự cô đơn, được cất giấu cẩn thận, không bao giờ được phép chạm đến thế giới của anh.
Cuốn sổ nhật ký dày cộp, giờ đây lại nặng thêm một chút bởi lá thư không gửi. Nó giống như một ngôi mộ nhỏ, chôn cất những cảm xúc bị kìm nén, những lời nói không thành. Lê An khép cuốn sổ lại, tựa đầu vào thành ghế. Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn soi sáng, nhưng không gian dường như càng trở nên tối tăm hơn trong lòng cô. Tiếng gió đêm vẫn thổi, mang theo những tiếng thì thầm của thị trấn đang ngủ yên.
Cô biết, từ giờ trở đi, cô sẽ phải học cách tự mình đối diện với nỗi cô đơn này. Cô sẽ phải học cách tự mình xoa dịu những vết thương, tự mình tìm kiếm bình yên. Tình cảm của cô dành cho Trần Hạo vẫn rất sâu đậm, nhưng cô cũng nhận ra rằng, cô không thể mãi mãi chờ đợi, không thể mãi mãi níu giữ một điều gì đó đã dần tuột khỏi tầm tay. Cô sẽ phải bắt đầu xây dựng một cuộc sống độc lập, không còn phụ thuộc vào hy vọng từ anh.
Dù sao đi nữa, Lê An vẫn là cô gái của thị trấn ven sông, một cô gái dịu dàng nhưng cũng có giới hạn chịu đựng. Cái gật đầu đầy quan tâm của Lê Văn Năm chiều nay, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ, nhưng nó đã gieo vào lòng cô một suy nghĩ mơ hồ về một con đường khác, một sự lựa chọn khác. Có lẽ, đã đến lúc cô phải mở lòng hơn với những mối quan hệ xung quanh, với những điều mới mẻ, dù cho trái tim cô vẫn còn vương vấn hình bóng cũ. Cô vẫn sẽ giữ lại một góc nhỏ dành cho những kỷ niệm, nhưng cô sẽ không để chúng níu chân mình mãi mãi.
Đêm đã rất khuya. Cả thị trấn chìm trong giấc ngủ. Chỉ có Lê An, vẫn ngồi đó, trong ánh đèn vàng hắt hiu, với cuốn sổ nhật ký và lá thư không gửi trên tay. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, thấm vào bìa sổ. Đó là giọt nước mắt của sự tiếc nuối, của sự cam chịu, nhưng cũng là giọt nước mắt của một khởi đầu mới, một hành trình tìm kiếm bình yên cho riêng mình, sau khi đã chấp nhận rằng, có những điều, chỉ vì chậm một nhịp, là lỡ cả một đời.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.