Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 193: Sự Kiệt Sức Và Cuộc Gọi Lỡ
Tiếng trống trường vang lên, một âm thanh khô khốc và chói tai xé toạc không gian oi ả của buổi chiều tà. Nó báo hiệu sự kết thúc của một ngày học, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ là một dấu hiệu nữa cho thấy anh vừa trải qua thêm một chuỗi giờ đồng hồ vật lộn với những con số, công thức, và những khái niệm trừu tượng. Anh ngồi giữa lớp học chuyên Lý, nơi những bóng đèn huỳnh quang vẫn bật sáng cho dù ánh nắng chiều gay gắt đang rọi thẳng vào ô cửa sổ, nhuộm vàng cả một góc phòng. Bụi phấn li ti lơ lửng trong không khí, phản chiếu ánh sáng, tạo nên một khung cảnh mờ ảo như một giấc mơ không có thực.
Xung quanh Trần Hạo, những gương mặt của bạn bè anh cũng căng thẳng không kém. Họ là những con người ưu tú được chọn lọc từ khắp nơi, những người mang trong mình tham vọng và khát khao chinh phục tri thức. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách, tiếng thở dài khe khẽ – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự tập trung và áp lực. Cô Lan, giáo viên môn Lý, vẫn đứng trên bục giảng, mái tóc búi gọn gàng, chiếc kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng. Giọng cô ấm áp nhưng đầy uy lực, từng lời giảng giải về định luật bảo toàn năng lượng hay nguyên lý quang học đều được truyền tải một cách mạch lạc, rõ ràng. Thế nhưng, đôi tai Trần Hạo dường như chỉ nghe thấy những âm thanh văng vẳng, mờ nhạt, như thể có một bức tường vô hình đang ngăn cách anh với thế giới bên ngoài.
Mắt anh nặng trĩu. Cả tuần nay, anh đã ngủ không quá bốn tiếng mỗi đêm. Những buổi học thêm kéo dài đến khuya, những bài tập về nhà chất đống, và sự cạnh tranh khốc liệt giữa các học sinh xuất sắc đã vắt kiệt sức lực của anh. Anh cảm thấy đầu óc mình như một cỗ máy đã hoạt động quá công suất, những bánh răng quay chậm chạp, kẹt cứng. Toàn bộ cơ thể anh rã rời, từ cái gáy mỏi nhừ đến những ngón tay tê dại vì cầm bút quá lâu. Anh cố gắng ghi chép những gì cô Lan nói, nhưng nét chữ trên trang giấy cứ lộn xộn, xiêu vẹo. Những ký hiệu toán học, những phương trình phức tạp nhảy múa trước mắt anh, biến thành những hình thù vô nghĩa.
“Các em cần nhớ, con đường đến với tri thức không trải hoa hồng,” Cô Lan dừng lại, đôi mắt lướt qua từng khuôn mặt học trò, và dừng lại lâu hơn một chút ở Trần Hạo. “Nhưng thành quả sẽ xứng đáng với nỗ lực.” Cô nói, giọng điệu vừa nghiêm khắc vừa ẩn chứa sự quan tâm. Trần Hạo cảm nhận được ánh mắt cô, một ánh mắt thấu hiểu những nỗ lực thầm lặng của anh, nhưng anh không thể đáp lại ngoài một cái gật đầu nhẹ. Anh biết, cô Lan luôn đặt kỳ vọng vào anh, vào tiềm năng mà cô nhìn thấy ở anh, và điều đó càng khiến anh cảm thấy nặng nề. Anh không muốn làm cô thất vọng, không muốn làm chính mình thất vọng.
Hà Minh, cậu bạn ngồi bàn trên, khẽ quay xuống, nụ cười nửa miệng quen thuộc nở trên môi. Hà Minh luôn bảnh bao, ăn nói khéo léo, và là một đối thủ cạnh tranh đáng gờm trong học tập. “Cậu trông mệt mỏi thật đấy, Hạo. Hay là bỏ cuộc?” Giọng Hà Minh nhỏ nhẹ, nhưng vang vọng như một tiếng chuông cảnh báo trong đầu Trần Hạo. Đó không phải là một câu hỏi quan tâm, mà là một lời thách thức, một sự dò xét đầy tinh ý. Hà Minh luôn có vẻ tự tin, và anh ta luôn nhận ra những điểm yếu của người khác một cách nhanh chóng. “Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn.” Hà Minh nói thêm, ánh mắt lướt qua khuôn mặt phờ phạc của Trần Hạo.
Trần Hạo chỉ khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhợt nhạt. “Không đâu,” anh đáp cụt lủn, giọng khàn đặc. Anh không có sức để giải thích, để biện minh. Mọi năng lượng của anh đều dồn vào việc chống chọi với cơn buồn ngủ đang vây lấy. Anh day thái dương, cảm nhận những mạch máu đang đập thình thịch dưới da. Một cơn đau đầu âm ỉ đã hành hạ anh suốt cả buổi chiều. Anh thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi thể xác lẫn tinh thần.
Ánh mắt anh vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn gay gắt chiếu qua tán lá cây bàng xanh um tùm. Xa xa, những tòa nhà cao tầng của thành phố vươn mình lên trời, sừng sững và lạnh lẽo. Anh nhớ về thị trấn ven sông, về những buổi chiều tan học cùng Lê An, về những con đường quen thuộc rợp bóng cây. Ở đó, nắng chiều không gay gắt như thế này, mà dịu dàng và ấm áp, ôm ấp lấy mọi vật. Ở đó, anh không phải chạy đua với thời gian, không phải vật lộn với những áp lực vô hình. Một cảm giác tiếc nuối len lỏi trong lòng anh, một nỗi nhớ cồn cào về sự bình yên đã mất. Nhưng chỉ là thoáng qua, bởi ngay lập tức, những con số, những định lý lại ùa về, lấn át mọi suy nghĩ khác. Anh biết mình không thể chìm đắm trong hoài niệm. Anh đã chọn con đường này, và anh phải đi đến cùng.
Lúc đó, cô Lan gọi tên anh. "Trần Hạo, em giải thích giúp tôi bước này."
Anh giật mình, cố gắng tập trung. Anh đứng dậy, lảo đảo một chút. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía anh. Anh cố gắng nhớ lại bài giảng, cố gắng lục lọi trong mớ hỗn độn thông tin đang nhảy múa trong đầu. "Dạ... thưa cô..." Anh ngập ngừng. "Em... em nghĩ... là áp dụng công thức..." Lời anh rời rạc, không mạch lạc. Anh biết mình đang nói những điều vô nghĩa, nhưng anh không thể nghĩ ra bất kỳ điều gì khác. Một cảm giác xấu hổ dâng lên, nhưng nó nhanh chóng bị nhấn chìm bởi sự kiệt sức.
Cô Lan nhìn anh một cách thông cảm, nhưng cũng không kém phần nghiêm nghị. "Trần Hạo, em có tiềm năng. Đừng để nó ngủ quên. Em cần nghỉ ngơi đi." Cô nói, không phải một lời khiển trách, mà là một lời khuyên chân thành. "Tối nay về sớm, nghỉ ngơi. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục."
Anh cúi đầu, cảm giác tội lỗi lẫn lộn với sự nhẹ nhõm. Anh ngồi phịch xuống ghế, gác bút. Mặc dù bài học chưa kết thúc hoàn toàn, nhưng anh biết mình không thể tiếp thu thêm bất kỳ điều gì nữa. Đầu óc anh trống rỗng, chỉ còn lại một mong muốn duy nhất: được ngủ, được nghỉ ngơi, được thoát khỏi vòng xoáy áp lực này dù chỉ là một khoảnh khắc. Tiếng chuông kết thúc giờ học vang lên một lần nữa, lần này có vẻ như là một âm thanh cứu rỗi. Trần Hạo uể oải thu dọn sách vở, cảm thấy như mình vừa trải qua một trận chiến kéo dài. Anh không còn nghĩ đến việc giao tiếp, hay bất kỳ điều gì khác ngoài việc tìm kiếm một nơi để thả lỏng cơ thể đã rệu rã.
***
Bóng tối đã bao trùm thành phố khi Trần Hạo lê bước về phòng ký túc xá. Con đường lát đá ẩm ướt sau trận mưa bóng mây buổi chiều phản chiếu ánh đèn vàng vọt từ những cột điện. Tiếng còi xe xa xa, tiếng nói chuyện ồn ào của những nhóm sinh viên đi ăn tối, tiếng nhạc phát ra từ các phòng ký túc xá khác – tất cả tạo nên một bản hòa tấu nhộn nhịp của cuộc sống thành thị. Nhưng trong tâm trí anh, tất cả những âm thanh đó đều mờ đi, chỉ còn lại sự trống rỗng và tiếng vọng của sự mệt mỏi. Anh cảm thấy mình như một con robot đã cạn pin, chỉ biết bước đi theo quán tính, mỗi bước chân đều nặng trĩu.
Căn phòng nhỏ của anh ở tầng ba tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào qua khe cửa. Trần Hạo không buồn bật đèn. Anh quăng chiếc cặp sách nặng trịch xuống sàn nhà, nghe một tiếng “thịch” khô khốc. Mùi ẩm mốc và mùi sách vở cũ kỹ quẩn quanh trong không khí, hòa lẫn với mùi mồ hôi của chính anh. Anh cởi vội chiếc áo sơ mi đã ẩm ướt, vắt nó lên thành ghế một cách uể oải. Toàn thân anh như bị rút cạn năng lượng, chỉ còn lại một vỏ bọc rỗng tuếch.
Anh đổ vật xuống chiếc giường đơn, cơ thể rã rời va chạm với tấm nệm cứng. Mắt anh nhắm nghiền, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, một khoảnh khắc thoát ly khỏi thế giới thực tại đầy áp lực. Hàng tá công thức vật lý, những bài toán hóa học phức tạp, những khái niệm triết học khó hiểu quay cuồng trong đầu anh như một cơn lốc. Anh muốn ngừng nghĩ, muốn cho bộ não mình được nghỉ ngơi hoàn toàn, nhưng nó dường như không tuân lệnh.
Tay anh vô tình chạm vào chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) đặt trên bàn cạnh giường. Đó là một chiếc điện thoại cục gạch, chỉ có chức năng nghe gọi và nhắn tin cơ bản, không có màn hình cảm ứng màu mè hay các ứng dụng phức tạp. Màn hình nhỏ màu xanh lam của nó chợt sáng lên, hiện lên một thông báo nhấp nháy: “1 cuộc gọi nhỡ từ An”.
Trái tim Trần Hạo khẽ thắt lại. An. Lê An. Cái tên ấy, dù chỉ là một chữ cái đơn giản, lại mang theo cả một thế giới kỷ niệm, một nỗi niềm day dứt. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên đó, cảm thấy một nỗi niềm xen lẫn tội lỗi và mệt mỏi. Anh biết Lê An đang chờ đợi anh, chờ đợi một cuộc điện thoại, một tin nhắn. Anh đã hứa với cô, “không quên em”. Nhưng lời hứa ấy, giờ đây, dường như trở thành một gánh nặng.
Anh đưa tay, những ngón tay run rẩy, định với lấy điện thoại. Anh muốn gọi lại cho cô, muốn nghe giọng cô, muốn nói với cô rằng anh vẫn ổn, rằng anh vẫn nhớ cô. Anh hình dung ra gương mặt cô, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy mong chờ. Một thoáng, anh thấy mình đứng bên bờ sông cũ, nơi hai đứa trẻ đã lớn lên cùng nhau, nơi những lời hứa hẹn vu vơ đã được thốt ra dưới ánh trăng. Anh nhớ cái cách cô cười, cái cách cô khẽ nghiêng đầu khi lắng nghe anh nói.
Nhưng rồi, một cơn đau đầu nhói lên, kéo anh trở về với thực tại nghiệt ngã. Cơ thể anh rã rời, nặng trĩu. Mí mắt anh sụp xuống, nặng như đeo chì. Anh không thể. Anh không thể nói chuyện với cô trong tình trạng này. Anh sợ mình sẽ buông ra những lời mệt mỏi, những lời vô tâm. Anh sợ mình sẽ không thể mang lại cho cô sự quan tâm mà cô xứng đáng nhận được. Anh sợ cô sẽ cảm nhận được sự kiệt sức của anh, và điều đó sẽ làm cô lo lắng.
“Mệt quá… chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu,” anh thầm nghĩ. Giọng nói trong đầu anh cũng yếu ớt và mệt mỏi. Anh biết mình cần phải gọi lại cho An, nhưng ý nghĩ phải nói chuyện, phải giữ tỉnh táo, phải gượng cười, thậm chí là phải giải thích, lại khiến anh chùn bước. Toàn bộ năng lượng của anh, dù là chút ít còn sót lại, cũng đã cạn kiệt.
Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của anh dần dần buông thõng xuống. Chiếc điện thoại vẫn nằm yên trên bàn, màn hình lại tối đi. Anh đã không gạt cần khóa, chỉ để nó tự động tắt. Giống như chính anh, đã tự động tắt nguồn sau một ngày dài quá sức. Anh nhắm mắt lại, một lần nữa, cố gắng xua đi những suy nghĩ, những hình ảnh, những trách nhiệm đang đè nặng.
Anh không muốn mình trở thành một người đàn ông vô tâm, một người bạn trai hờ hững. Anh yêu An, anh biết điều đó. Nhưng tình yêu ấy, ở thời điểm hiện tại, dường như bị chôn vùi dưới lớp lớp áp lực và sự mệt mỏi. Anh khao khát thành công, anh muốn có một tương lai tươi sáng để có thể mang lại hạnh phúc cho An, cho gia đình. Nhưng cái giá phải trả cho khao khát ấy lại là thời gian, là năng lượng, là những khoảnh khắc quý giá mà anh không thể dành cho người anh yêu.
“Ngày mai… mình sẽ gọi lại. Giờ thì không thể nghĩ thêm được gì nữa.” Anh tự nhủ, một lời hứa hẹn yếu ớt mà anh không biết liệu mình có thể thực hiện được hay không. Giấc ngủ đến nhanh chóng, như một cơn lũ cuốn đi mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc. Trần Hạo chìm vào giấc ngủ sâu, bỏ lại phía sau cuộc gọi không được hồi đáp, những suy nghĩ còn dang dở, và một trái tim đang dần chất chồng thêm những khoảng cách vô hình.
Anh không biết rằng, ở thị trấn ven sông xa xôi, Lê An cũng đang chìm trong giấc ngủ, với cuốn sổ nhật ký và lá thư không gửi trên tay. Anh không biết rằng, sự im lặng của anh, dù chỉ là vì kiệt sức, lại đang dần gieo vào lòng cô một nỗi lo lắng, một sự hụt hẫng. Tình yêu của họ, có lẽ, đã bắt đầu chậm một nhịp, và rồi, sẽ lỡ cả một đời vì những khoảnh khắc im lặng như thế này.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.