Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 194: Cuộc Gọi Vội Vàng: Nỗi Lòng Không Cất Thành Lời
Đêm buông xuống thị trấn ven sông, phủ lên mọi vật một tấm màn nhung đen kịt, lấp lánh bởi hàng triệu vì sao xa tắp. Gió heo may thổi từ phía sông, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi phù sa quen thuộc, luồn qua những tán cây cổ thụ xào xạc như lời thì thầm của thời gian. Trong căn phòng nhỏ quen thuộc của mình, Lê An ngồi bên bệ cửa sổ, tấm rèm mỏng khẽ bay theo từng làn gió. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng đèn treo lơ lửng trên trần hắt xuống, tạo thành một vầng sáng cô độc giữa không gian tĩnh mịch. Đã hơn một ngày trôi qua kể từ khi cô gọi cho Trần Hạo mà không nhận được hồi âm. Nỗi lo lắng cứ thế lớn dần, cuộn tròn trong lồng ngực cô như một sợi chỉ rối.
Ban đầu, Lê An tự trấn an mình rằng có lẽ Trần Hạo bận học, có lẽ anh mệt quá nên ngủ thiếp đi. Cô đã cố gắng giữ cho mình thật bận rộn với những công việc nhà, với những trang sách dang dở, để nỗi mong chờ không kịp len lỏi vào tâm trí. Cô đã nghe tiếng chim hót líu lo chào bình minh, nhìn ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rồi lại ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu dòng sông. Nhưng mỗi khi đêm về, khi mọi âm thanh dần chìm lắng, sự im lặng của chiếc điện thoại lại trở thành một bản nhạc day dứt, không ngừng nhắc nhở cô về một điều gì đó đang dần phai nhạt.
Lê An đưa bàn tay thon dài, trắng muốt lên chạm vào khung cửa sổ lạnh ngắt. Hơi lạnh từ kính thấm vào da thịt, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng trong lòng. Cô nhớ đến ánh mắt cương nghị của Trần Hạo khi anh nói lời tạm biệt, nhớ câu "không quên em" anh đã hứa bên bờ sông cũ. Lời hứa ấy, tựa như một sợi dây vô hình, níu giữ cô giữa dòng chảy của thời gian, khiến cô không thể bước đi mà không ngoái lại. Nhưng giờ đây, sợi dây ấy dường như đang căng ra, mỏng manh đến mức cô sợ chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể làm nó đứt lìa.
Cô thở dài, làn hơi mỏng manh tan vào không khí đêm. "Hạo... anh có bận lắm không?" Cô thì thầm, giọng nói tựa như một lời nguyện cầu không ai nghe thấy. Lời tự hỏi ấy không cần câu trả lời, bởi trái tim cô đã tự vẽ ra hàng trăm viễn cảnh: anh đang miệt mài bên chồng sách vở, anh đang cùng bạn bè thảo luận một vấn đề khó, hay đơn giản là anh đã quá mệt mỏi và chìm vào giấc ngủ sâu. Cô muốn tin rằng đó chỉ là sự bận rộn, chứ không phải sự lãng quên. Cô cố gắng tìm kiếm một lý do chính đáng để bao biện cho sự im lặng của anh, để xoa dịu nỗi bất an đang cào xé tâm can mình.
Chiếc điện thoại di động cũ, cái loại "cục gạch" mà Trần Hạo đã tặng cô trước khi đi, nằm im lìm trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường. Nó là vật kết nối duy nhất giữa cô và thế giới thành phố xa xôi của anh, là biểu tượng cho lời hứa của anh. Lê An nhìn nó, đôi mắt chất chứa một niềm hy vọng mong manh. Tim cô đập thình thịch, một nhịp nhanh, một nhịp chậm, như đang đấu tranh với chính mình. Cô biết, việc gọi lại cho anh có thể là một sự phiền phức, một gánh nặng không đáng có. Anh đã phải đối mặt với áp lực học hành, với cuộc sống mới lạ ở thành phố. Cô không muốn mình trở thành một chướng ngại vật trên con đường anh đang bước. Nhưng nỗi nhớ nhung, sự cô đơn và cảm giác bị bỏ rơi cứ thế vây lấy cô, đẩy cô vào một góc khuất của tâm hồn.
"Chắc anh ấy mệt quá nên quên gọi lại... Mình gọi lại cũng được mà..." Cô tự nhủ, giọng nói cố gắng tỏ ra kiên định. Đó là lời biện hộ yếu ớt cho hành động mà cô sắp làm, một cách để cô không cảm thấy quá yếu đuối khi tự mình phá vỡ sự im lặng. Bàn tay run rẩy vươn tới, khẽ chạm vào chiếc điện thoại lạnh ngắt. Màn hình nhỏ màu xanh lam chợt sáng lên, hắt vào gương mặt cô một ánh sáng ma mị. Những ngón tay của cô lướt trên bàn phím số, tìm đến cái tên đã thuộc nằm lòng: "Trần Hạo". Một khoảnh khắc do dự nữa trôi qua, dài như cả một thế kỷ. Trong giây lát ấy, cô nhìn thấy hình ảnh của hai đứa trẻ bên bờ sông cũ, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong ký ức. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn vu vơ dưới ánh trăng, nhớ cái cách Trần Hạo đã nắm tay cô đi qua những con đường làng quanh co. Tất cả những ký ức ấy, giờ đây, lại càng làm nặng thêm bước chân cô.
Nhưng cuối cùng, nỗi nhớ và niềm hy vọng đã chiến thắng sự e dè. Lê An bấm nút gọi. Tiếng chuông điện thoại reo vang, khô khan và xa cách, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của thị trấn. Mỗi tiếng chuông là một nhát dao khứa vào trái tim cô, vừa là nỗi mong chờ, vừa là sự sợ hãi. Cô áp điện thoại vào tai, cố gắng lắng nghe từng hơi thở từ phía bên kia đường dây. Trái tim cô đập mạnh đến nỗi cô sợ anh sẽ nghe thấy tiếng nó qua điện thoại. Mồ hôi lạnh toát ra trên lòng bàn tay. Đã bao lâu rồi cô không cảm thấy hồi hộp đến vậy? Có lẽ, từ cái ngày anh rời đi, mang theo một phần trái tim cô đến một nơi xa lạ.
***
Trong căn phòng ký túc xá chật chội và ngột ngạt của trường chuyên thành phố, Trần Hạo đang gục mặt trên bàn học, cố gắng vật lộn với một bài toán Vật lý cực kỳ phức tạp. Ánh đèn bàn hắt xuống, chiếu rõ quầng thâm dưới mắt anh và những sợi tóc rối bời. Đồng hồ đeo tay cao cấp, một món quà từ ba anh, chỉ vào con số gần nửa đêm. Không khí trong phòng đặc quánh mùi mực, giấy vở và hơi ẩm của những đêm thức trắng. Tiếng còi xe tải từ xa vọng lại, tiếng người đi lại ngoài hành lang ký túc xá dù đã khuya, và tiếng lật sách sột soạt của những người bạn cùng phòng cũng đang miệt mài học bài, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và căng thẳng.
Anh vẫn còn cảm thấy mệt mỏi rã rời sau ngày dài học tập và ôn thi. Cái ý nghĩ về cuộc gọi lỡ từ Lê An vẫn lởn vởn trong đầu anh, xen lẫn với những công thức, định lý chồng chất. Anh đã tự nhủ sẽ gọi lại vào "ngày mai", khi đầu óc minh mẫn hơn. Nhưng "ngày mai" đã đến rồi đi, và anh lại bị cuốn vào vòng xoáy của những bài tập, những deadline không ngừng nghỉ. Cái áp lực vô hình từ ngôi trường chuyên danh tiếng, từ kỳ vọng của gia đình, từ chính tham vọng của bản thân anh, đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc. Trần Hạo muốn thành công, muốn trở thành một người xứng đáng với Lê An, xứng đáng với những gì cô đã tin tưởng vào anh. Nhưng cái giá của sự thành công ấy, dường như, đang dần trở nên quá đắt.
Đúng lúc anh đang cố gắng giải một phương trình khó nhằn, tiếng chuông điện thoại di động cũ của anh chợt reo lên, chói tai và đột ngột, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của căn phòng. Anh giật mình, ngẩng đầu lên khỏi chồng sách, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Một thoáng khó chịu xen lẫn ngạc nhiên khi thấy tên "An" nhấp nháy trên màn hình nhỏ. Anh thở hắt ra, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự mệt mỏi và một chút tội lỗi. Lê An. Cô bé ấy vẫn đang chờ đợi anh.
Anh với tay lấy điện thoại, cử chỉ chậm chạp và nặng nề. Trong khoảnh khắc ấy, anh ước gì mình có thể tắt máy, giả vờ không nghe thấy. Anh không muốn nói chuyện với cô trong trạng thái mệt mỏi và căng thẳng này. Anh sợ giọng mình sẽ khô khốc, sẽ thiếu đi sự ấm áp mà cô xứng đáng nhận được. Anh sợ cô sẽ cảm nhận được sự kiệt sức của anh, và điều đó sẽ làm cô lo lắng. Nhưng rồi, hình ảnh đôi mắt trong veo của Lê An lại hiện lên trong tâm trí anh, khiến anh không thể làm ngơ. Cô đã chờ đợi anh, đã kiên nhẫn. Anh không thể khiến cô thất vọng thêm nữa.
"Alo..." Trần Hạo nói, giọng anh hơi khàn và ngái ngủ. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười, dù không ai nhìn thấy. Ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cuốn sách giáo khoa, như thể sợ chỉ một giây lơ đễnh cũng sẽ khiến anh quên mất kiến thức vừa học.
"An hả? Anh đang bận lắm..." Anh nói tiếp, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình không quá lạnh lùng, nhưng sự vội vã đã hiện rõ trong từng lời nói. Anh xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu lại đang nhói lên.
Từ đầu dây bên kia, giọng Lê An vọng lại, nhỏ nhẹ và có chút ngập ngừng: "Vâng... anh có mệt không? Em thấy anh không gọi lại..." Có một sự mong chờ, một nỗi lo lắng không thể che giấu trong từng câu chữ của cô. Trần Hạo nghe thấy điều đó, và cảm thấy một nhát dao nữa cứa vào lòng mình. Anh biết cô đang thất vọng, anh biết cô đang chờ đợi. Nhưng anh có thể làm gì? Anh đang ở đây, giữa một chiến trường tri thức, nơi mỗi phút giây đều quý giá như vàng.
Anh thở dài một tiếng, cố gắng che giấu sự bực dọc đang dâng lên trong lòng. "Anh bận bài tập, mai có tiết kiểm tra. Em cứ yên tâm đi, anh không quên em đâu mà..." Lời khẳng định "không quên em" được thốt ra một cách vội vã, như một câu thần chú được đọc qua loa để xua đi sự phiền toái. Anh không hề nhận ra rằng, trong bối cảnh này, những lời ấy lại trở nên trống rỗng và thiếu đi sự chân thành. Anh chỉ muốn kết thúc cuộc gọi này thật nhanh, để có thể quay lại với núi bài vở đang chờ đợi. Anh nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút nhích từng li, từng li, bào mòn thời gian quý báu của anh.
"Thôi nhé, anh cúp đây, anh phải học bài đã." Anh nói, giọng điệu dứt khoát, không cho Lê An cơ hội nói thêm điều gì. Anh không nghe thấy tiếng cô thở dài qua điện thoại, không cảm nhận được sự hụt hẫng đang lan tỏa trong lòng cô. Toàn bộ tâm trí anh đang bị chiếm giữ bởi những con số, những định luật. Anh phải thành công. Anh phải chứng minh mình xứng đáng. Điều đó quan trọng hơn bất cứ điều gì khác, ít nhất là vào lúc này.
"Vâng... anh nhớ giữ gìn sức khỏe..." Giọng Lê An nhỏ xíu, gần như không thể nghe thấy. Nhưng Trần Hạo đã không còn nghe rõ nữa. Anh đã cúp máy, ngay lập tức quay trở lại với cuốn sách Vật lý đang dang dở, cố gắng tập trung vào từng dòng chữ, từng công thức. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch của bạn cùng phòng lại vang lên, hòa cùng tiếng lật sách sột soạt. Trần Hạo cảm thấy một chút tội lỗi len lỏi qua sự mệt mỏi, nhưng anh nhanh chóng dẹp bỏ nó sang một bên. Anh tự nhủ, mình đang làm tất cả vì tương lai, vì một tương lai có Lê An. Một tương lai mà anh tin rằng, sẽ bù đắp cho tất cả những khoảng cách vô hình và những lời nói không thành trong hiện tại.
***
Đầu dây bên kia, Lê An đặt chiếc điện thoại xuống bàn gỗ, cảm giác lạnh lẽo từ vật thể vô tri ấy lan tỏa vào lòng bàn tay cô, rồi thấm sâu vào trái tim. Cuộc gọi chỉ vỏn vẹn chưa đầy hai phút. Hai phút của sự vội vã, của những lời nói cụt lủn, của một lời hứa "không quên em" được thốt ra như một nghĩa vụ hơn là một lời khẳng định tình cảm. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, đôi mắt vô hồn. Không có nước mắt. Ít nhất là chưa. Cảm giác tê tái, trống rỗng còn lớn hơn cả nỗi buồn.
Lời nói của Trần Hạo cứ văng vẳng bên tai cô: "Anh đang bận lắm...", "Anh bận bài tập...", "Anh phải học bài đã." Mỗi câu nói như một nhát dao cứa vào niềm hy vọng mong manh của cô. Cô đã cố gắng hiểu cho anh, cố gắng chấp nhận rằng anh đang ở một thế giới khác, một thế giới đầy áp lực và cạnh tranh. Nhưng sự lạnh nhạt trong giọng nói của anh, sự thiếu kiên nhẫn rõ ràng ấy, đã khiến cô không khỏi đau lòng.
"Anh ấy thực sự bận đến thế sao? Hay... anh ấy đã thay đổi rồi?" Lê An tự hỏi, giọng nói khẽ như một làn gió thoảng qua. Câu hỏi ấy không chỉ là nỗi nghi ngờ, mà còn là nỗi sợ hãi lớn nhất đang hiện hữu trong tâm trí cô. Nỗi sợ hãi rằng Trần Hạo của ngày xưa, chàng trai thanh mai trúc mã luôn quan tâm, luôn chia sẻ mọi điều với cô, đã không còn nữa. Rằng khoảng cách địa lý đã tạo nên một khoảng cách vô hình lớn đến mức cô không thể nào vượt qua.
Cô nhớ lại những lá thư không gửi nằm trong cuốn nhật ký. Những cảm xúc, những nỗi niềm mà cô đã chôn giấu, không dám bày tỏ vì sợ làm phiền anh, vì sợ anh sẽ cảm thấy nặng nề. Giờ đây, cô nhận ra, có lẽ sự im lặng của cô cũng đã góp phần vào sự xa cách này. Nhưng cô có thể làm gì khác? Cô đã cố gắng duy trì sợi dây liên lạc, nhưng anh, dường như, đang dần buông lỏng nó.
"Không quên em... nhưng lại không có thời gian cho em..." Lê An khẽ nói, nụ cười cay đắng hiện trên môi. Lời hứa ấy, giờ đây, nghe sao mà mỉa mai. Anh không quên cô, có lẽ là thật. Nhưng anh lại không có thời gian để nói chuyện với cô, không có năng lượng để lắng nghe cô, không có không gian để cô tồn tại trong thế giới bận rộn của anh. Điều đó, đối với cô, còn đau đớn hơn cả sự lãng quên. Ít ra, nếu bị lãng quên, cô có thể chấp nhận sự thật và bước tiếp. Nhưng việc bị đặt ở một vị trí thấp hơn những ưu tiên khác của anh, lại khiến cô cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé và không quan trọng.
Gió đêm vẫn thổi, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Lê An cuộn tròn người trên giường, kéo chăn lên cao, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm. Chiếc điện thoại nằm cạnh cô như một vật thể xa lạ, không còn là cầu nối yêu thương mà là biểu tượng của sự chia lìa. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, thấm vào chiếc gối mềm. Mỗi giọt nước mắt là một sự chấp nhận, một sự buông bỏ dần dà.
Đêm đó, Lê An ngủ không sâu. Trong giấc mơ chập chờn, cô thấy mình đứng bên bờ sông cũ, nơi hai đứa trẻ đã lớn lên cùng nhau. Nhưng lần này, Trần Hạo quay lưng lại với cô, bước đi về phía thành phố đầy ánh đèn lấp lánh, bỏ lại cô một mình giữa màn đêm. Cô gọi tên anh, nhưng tiếng gọi của cô bị gió cuốn đi, không bao giờ chạm tới được tai anh. Cô biết, một điều gì đó đang thay đổi. Tình yêu của họ, có lẽ, đã bắt đầu chậm một nhịp, và rồi, sẽ lỡ cả một đời vì những khoảnh khắc im lặng, những cuộc gọi vội vã như thế này.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.