Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 195: Lời Hứa Đọng Lại, Nỗi Niềm Cạn Dần
Đêm dài trôi qua như một dòng sông cuộn chảy, mang theo những mảnh vụn của hy vọng và để lại Lê An chìm sâu trong sự trống rỗng. Màn đêm buông xuống đã che giấu những giọt nước mắt lặng lẽ, nhưng không thể xoa dịu nỗi tê tái đang gặm nhấm trái tim cô. Khi ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ lên bức tường một vệt sáng mỏng manh, Lê An vẫn nằm bất động trên giường, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Tiếng gà gáy xa xa vọng lại từ những khu vườn hàng xóm, tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ, rồi tiếng lạch cạch của mẹ cô dưới bếp báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Những âm thanh quen thuộc của thị trấn ven sông yên bình thường ngày vẫn vậy, nhẹ nhàng và an lành, nhưng đối với Lê An lúc này, chúng chỉ càng làm nổi bật lên sự nặng trĩu trong lòng cô. Mùi hương bếp núc thoảng nhẹ, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, nhưng trong căn phòng nhỏ của Lê An, sự ấm áp ấy dường như không thể chạm tới được nỗi buồn đang bủa vây.
Cô nhớ lại cuộc gọi vỏn vẹn chưa đầy hai phút đêm qua. Giọng Trần Hạo mệt mỏi, vội vã, những câu chữ đứt quãng như thể anh đang cố gắng hoàn thành một nghĩa vụ hơn là trò chuyện cùng cô. “Anh đang bận lắm…”, “Anh bận bài tập…”, “Anh phải học bài đã.” Những lời ấy, như những lưỡi dao cùn, cứa vào từng thớ thịt mềm mại của niềm tin mà cô đã dồn nén bấy lâu. Lời hứa “không quên em” mà anh thốt ra cuối cùng, nghe sao mà xa xôi, vô nghĩa đến tàn nhẫn trong bối cảnh đó. Nó không còn là một lời cam kết tình cảm, mà chỉ là một câu nói được nói ra cho có, để kết thúc cuộc trò chuyện một cách nhanh chóng nhất.
Cô trằn trọc thêm một lúc, rồi khẽ trở mình, đưa tay với lấy chiếc điện thoại cũ nằm im lìm trên đầu giường. Vỏ ngoài của nó đã cũ mòn theo thời gian, nhưng những tin nhắn bên trong vẫn còn nguyên vẹn, như những mảnh ghép của một quá khứ không thể nào quay lại. Cô lướt qua từng dòng chữ, dừng lại ở những tin nhắn đầu tiên, khi Trần Hạo vừa mới lên thành phố. “An à, anh nhớ em.” “Hôm nay anh học được nhiều điều mới lắm, ước gì có em ở đây để kể cho em nghe.” “Anh biết em sẽ làm được mà, cố gắng lên nhé!” Những lời hỏi han ân cần, những dòng tâm sự dài hơn, những câu động viên ấm áp, tất cả hiện lên sống động như mới hôm qua. Sự tương phản giữa những dòng chữ cũ đầy tình cảm ấy và cuộc gọi vội vã đêm qua khiến trái tim cô se lại, như bị bóp nghẹt.
“‘Không quên em’… nhưng anh có còn nhớ em là ai không, Hạo?” Lê An thầm thì, giọng nói lạc đi trong khoảng không tĩnh lặng của căn phòng. Cô tựa lưng vào thành giường, ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo từ vật thể vô tri ấy lan tỏa vào lồng ngực. Cô đã cố gắng thấu hiểu cho anh, cố gắng biện minh cho sự thờ ơ của anh bằng những áp lực học hành, những bộn bề nơi thành phố xa hoa. Nhưng rốt cuộc, sự thấu hiểu ấy có giá trị gì khi cô cảm thấy mình đang dần bị gạt sang một bên, không còn là ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống của anh?
Chỉ mới mấy tháng… sao mọi thứ lại khác đến vậy? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Lê An, mang theo một nỗi chua xót không nói thành lời. Cô nhớ lại những ngày thơ ấu, khi Trần Hạo là cả thế giới của cô, và cô cũng là cả thế giới của anh. Họ chia sẻ mọi điều, từ những câu chuyện nhỏ nhặt ở trường đến những bí mật thầm kín nhất. Anh luôn ở đó, kiên nhẫn lắng nghe, dịu dàng an ủi. Nhưng giờ đây, khoảng cách địa lý đã tạo nên một *khoảng cách vô hình* lớn đến mức cô không thể nào vượt qua, và anh cũng dường như không còn muốn thu hẹp nó nữa.
Cô lật đến những trang nhật ký cuối cùng, nơi những lá thư không gửi nằm im lìm, chứa đựng những cảm xúc, những nỗi niềm mà cô đã chôn giấu. Cô đã không dám bày tỏ, vì sợ làm phiền anh, vì sợ anh sẽ cảm thấy nặng nề với gánh nặng của cô. Giờ đây, cô nhận ra, có lẽ sự im lặng của cô cũng đã góp phần vào sự xa cách này. Nhưng cô có thể làm gì khác? Cô đã cố gắng duy trì sợi dây liên lạc, nhưng anh, dường như, đang dần buông lỏng nó. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải giữ lấy một sợi dây mà chỉ có mình cô đang níu kéo. Nỗi buồn sâu sắc không còn là một cơn bão dữ dội, mà biến thành một dòng chảy ngầm, âm ỉ và dai dẳng, bào mòn dần sức lực và tinh thần của cô.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày rải vàng trên mặt sông, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời. Lê An lặng lẽ bước đi trên con đường mòn quen thuộc dẫn ra bờ sông cũ, nơi gắn liền với biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ nghe như một bản tình ca buồn, hòa cùng tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre, tiếng chim hót đâu đó trong lùm cây. Mùi nước sông mát lạnh, mùi đất ẩm và phù sa quen thuộc xộc vào cánh mũi, gợi lên những hình ảnh thân thuộc của quá khứ. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn mênh mông, thoáng đãng và mang một nét hoài niệm sâu sắc.
Cô ngồi thụp xuống bãi cỏ mềm mại, nơi ngày xưa hai đứa trẻ vẫn thường ngồi cạnh nhau, ngắm nhìn hoàng hôn và trò chuyện vu vơ. Dòng nước sông vẫn chảy xiết, không ngừng nghỉ, mang theo những phù sa và những mảnh vỡ của thời gian. Từng con sóng nhỏ vỗ vào bờ như tiếng lòng cô đang thổn thức, như một lời thì thầm về những điều không thể nói. Lê An đưa mắt nhìn xa xăm, dõi theo một người đàn ông đánh cá đang lặng lẽ quăng lưới giữa dòng, hình ảnh ấy bình yên đến lạ thường nhưng lại không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong tâm hồn cô.
Cô cảm thấy sự kiên nhẫn, sự nhiệt tình và cả hy vọng của mình đang dần cạn kiệt, như dòng nước sông không ngừng trôi đi, không thể nào níu giữ lại được. Lời hứa “không quên em” của Trần Hạo giờ đây chỉ như một sợi chỉ mỏng manh, đã sờn cũ và có thể đứt bất cứ lúc nào. Nó không còn là điểm tựa, mà là một gánh nặng, một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng cô. Cô tự hỏi, liệu mình có nên tiếp tục níu giữ một thứ đang dần tuột khỏi tầm tay, hay đã đến lúc buông bỏ, để cho dòng chảy của cuộc đời cuốn trôi đi tất cả?
“Sông vẫn chảy, người vẫn qua… vậy tình mình có còn ở lại?” Lê An khẽ thầm thì, nghe tiếng mình lạc lõng giữa không gian rộng lớn. Dòng sông là chứng nhân cho tình yêu của họ, là nơi những lời thề thốt đầu tiên được trao đi, là nơi những ước mơ non nớt được vun đắp. Nhưng giờ đây, chính dòng sông ấy lại chứng kiến sự phai nhạt, sự xa cách đang dần lớn lên. Cô đưa tay nhặt một viên sỏi nhỏ, nhẵn thín dưới lòng bàn tay. Nó lạnh lẽo và vô tri, giống như cảm xúc của cô lúc này.
Cô ném viên sỏi xuống mặt nước. Một tiếng “tõm” khẽ khàng vang lên, tạo nên những gợn sóng lăn tăn rồi dần tan biến vào hư không. Giống như những nỗ lực của cô, những lời nói không thành, những chờ đợi mỏi mòn. Tất cả đều chìm vào im lặng, không để lại dấu vết gì đáng kể. “Em không thể cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn…” Cô tự nhủ, giọng nói đầy sự mệt mỏi và một chút tuyệt vọng. Sự trống rỗng trong lòng cô giờ đây không còn là cảm giác tê tái, mà là một hố sâu thăm thẳm, nuốt chửng lấy mọi cảm xúc. Cô đã dành quá nhiều thời gian để chờ đợi, để hy vọng, để biện minh. Nhưng cái giá phải trả cho sự chờ đợi ấy, là sự cạn kiệt của chính bản thân cô.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi dần chuyển sang tím thẫm, báo hiệu một đêm nữa lại đến. Lê An vẫn ngồi đó, lặng im như một pho tượng, để mặc gió vuốt ve mái tóc, để mặc cái lạnh của buổi chiều tà thấm vào da thịt. Cảnh vật xung quanh như phản chiếu tâm trạng u buồn của cô, một vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng ẩn chứa nỗi đau sâu thẳm. Cô cảm thấy mình như một chiếc lá khô, đang dần lìa cành, chấp nhận số phận bị cuốn trôi theo dòng đời. Sự cạn kiệt nhiệt tình của cô không phải là sự từ bỏ, mà là một sự chấp nhận rằng cô không thể cứ mãi níu kéo một sợi dây mà chỉ mình cô đang giữ chặt. Nó là khởi đầu cho một sự thay đổi, một sự dịch chuyển trong tâm hồn, báo hiệu rằng cô sẽ không còn giữ thái độ thụ động chờ đợi nữa, mà sẽ có những thay đổi trong cách cô đối diện với mối quan hệ này, có thể tìm kiếm sự quan tâm từ những người xung quanh, từ những nơi khác.
***
Bữa cơm tối diễn ra trong một không khí ấm cúng quen thuộc của gia đình Lê An, nhưng lại có một sự căng thẳng ngầm từ phía cô. Tiếng chén đũa va chạm nhẹ, tiếng Nguyễn Thị Tư trò chuyện nhỏ nhẹ với cha cô dưới bếp, mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp gian nhà. Tất cả những điều ấy lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng lại không thể xua đi nỗi hụt hẫng và trống rỗng đang bao trùm lấy Lê An. Cô cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng ánh mắt lơ đãng và sự im lặng bất thường của cô không qua mắt được Nguyễn Thị Tư. Người mẹ nào mà không thấu hiểu con mình? Bà Tư đã sớm nhận ra những thay đổi trong con gái.
Bà Nguyễn Thị Tư, với mái tóc đã điểm bạc và nụ cười hiền hậu thường trực, nhẹ nhàng gắp thức ăn vào bát cho Lê An. “Con bé An dạo này cứ lầm lì, không biết có chuyện gì không con?” Giọng bà nhỏ nhẹ, đầy vẻ quan tâm, nhưng cũng khéo léo tránh nhắc đến cái tên mà bà biết đang là gánh nặng trong lòng con gái. Bà biết Lê An đang có chuyện, nhưng cũng không muốn ép buộc con bé phải nói ra khi nó chưa sẵn sàng. Nguyễn Thị Tư là một người mẹ tinh tế, luôn quan sát và thấu hiểu con gái mình hơn bất cứ ai. Bà nhận thấy Lê An ăn uống kém ngon, chỉ gắp vài miếng rồi lại đặt đũa xuống, ánh mắt cứ nhìn vào khoảng không vô định.
Lê An khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhợt nhạt. “Dạ không có gì đâu mẹ. Con hơi mệt thôi ạ.” Cô né tránh ánh mắt của mẹ, sợ rằng chỉ cần một cái chạm nhẹ, tất cả những cảm xúc đang bị kìm nén sẽ vỡ òa. Cô khao khát được chia sẻ, khao khát được mẹ ôm vào lòng và an ủi, nhưng đồng thời, một bức tường vô hình lại ngăn cô lại. Cô sợ rằng nếu nói ra, nỗi buồn của cô sẽ trở thành gánh nặng cho mẹ, và cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm nữa. Hơn nữa, những lời nói không thành của cô và Trần Hạo, những *khoảng cách vô hình* mà cô đang cảm nhận, là những điều quá khó để diễn tả bằng lời.
Vừa lúc đó, một giọng nói vang vọng từ ngoài sân, phá vỡ sự yên tĩnh của bữa cơm. “Chà, nhà cô Tư cơm nước vui vẻ quá nha! Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?” Bà Mai, người hàng xóm thân thiết với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đang ghé qua nhà. Bà là người thích chuyện trò, và không bỏ lỡ bất kỳ tin tức nào trong xóm. Ánh mắt bà Mai liếc nh��n Lê An đầy ẩn ý, như thể muốn dò hỏi. Câu nói bâng quơ của bà Mai, tưởng chừng vô hại, lại như một nhát dao khứa sâu vào vết thương lòng của Lê An. Nó gợi nhắc về một tương lai mà cô đã từng mơ ước, một tương lai có Trần Hạo, nhưng giờ đây lại trở nên xa vời và không chắc chắn.
Nguyễn Thị Tư chỉ cười nhẹ, đáp lời bà Mai. “Chuyện của con bé, để nó tự quyết định thôi bà Mai ạ.” Bà nhìn Lê An với ánh mắt trìu mến, như muốn trấn an con gái rằng dù có chuyện gì xảy ra, mẹ vẫn luôn ở bên. Sự quan tâm và lo lắng của Nguyễn Thị Tư cho thấy Lê An có một điểm tựa tình cảm khác ngoài Trần Hạo, một nguồn an ủi vững chắc có thể giúp cô vượt qua những giai đoạn khó khăn này, và điều này có thể ảnh hưởng đến quyết định của cô trong tương lai.
Lê An chỉ cúi gằm mặt, tiếp tục vờ ăn, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một sự yếu lòng thoáng qua. Một khao khát được chia sẻ, được giải tỏa, nhưng lại bị kìm nén bởi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi. Cô cảm thấy mình kiệt sức về mặt cảm xúc, đang đấu tranh nội tâm giữa hy vọng mong manh và thực tại phũ phàng. Cô đã cố gắng giữ vững niềm tin vào lời hứa của Trần Hạo, nhưng thực tế tình cảm đang dần phai nhạt đã khiến cô phải đối mặt với nỗi sợ bị lãng quên và cảm giác cô đơn đang lớn dần. Việc Lê An so sánh những tin nhắn cũ với cuộc gọi hiện tại đã cho thấy sự tan vỡ của những kỷ niệm đẹp đẽ, tạo tiền đề cho sự chấp nhận hiện thực phũ phàng sau này.
Đêm xuống, không khí dịu mát hơn, nhưng trong lòng Lê An vẫn cứ bão giông. Cô biết, mình không thể mãi sống trong sự chờ đợi và hy vọng một chiều như thế này. Sự nhiệt tình của cô đã cạn kiệt, như một ngọn đèn dầu sắp hết cạn. Cô cần phải tìm một lối thoát, một hướng đi mới cho trái tim mình. Bởi vì, nếu cứ tiếp tục *chậm một nhịp* như thế này, cô sợ rằng, mình sẽ *lỡ cả một đời*.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.