Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 196: Tin Từ Phương Xa: Bóng Dáng Người Bạn Thành Phố

Đêm xuống, không khí dịu mát hơn, nhưng trong lòng Lê An vẫn cứ bão giông. Cô biết, mình không thể mãi sống trong sự chờ đợi và hy vọng một chiều như thế này. Sự nhiệt tình của cô đã cạn kiệt, như một ngọn đèn dầu sắp hết cạn. Cô cần phải tìm một lối thoát, một hướng đi mới cho trái tim mình. Bởi vì, nếu cứ tiếp tục *chậm một nhịp* như thế này, cô sợ rằng, mình sẽ *lỡ cả cả một đời*.

***

Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mỏng mảnh dệt qua kẽ lá, rải xuống khu Chợ Dân Sinh đang dần trở nên náo nhiệt. Tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng mặc cả oang oang, tiếng dao thớt băm chặt thịt cá chan chát hòa vào nhau thành một bản giao hưởng ồn ã đặc trưng của buổi sớm. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi rau thơm hăng nồng, mùi cá tanh nhẹ và cả mùi đất ẩm ướt sau đêm sương giăng quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất đỗi quen thuộc, rất đỗi đời thường. Lê An đang thoăn thoắt giúp mẹ bày biện hàng hóa. Đôi tay cô thoăn thoắt sắp xếp những mớ rau xanh mướt, cân những con cá tươi rói, miệng vẫn nở nụ cười đáp lời những người khách quen. Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt cô, vẫn ẩn chứa một nỗi đăm chiêu, một tầng sương khói mờ mịt mà ngay cả sự bận rộn cũng không thể xua tan đi được. Nỗi trống rỗng từ đêm qua vẫn còn nguyên, như một hố sâu vô hình trong lòng cô, và mọi sự cố gắng của cô giờ đây chỉ là cách để lấp đầy tạm thời cái khoảng trống ấy. Cô tự nhủ mình phải bận rộn, phải làm việc, để đầu óc không còn chỗ cho những suy nghĩ miên man về một người đang dần xa cách.

Cô đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc mai vương trên trán, hít một hơi thật sâu mùi của cuộc sống, cố gắng ép bản thân mình hòa nhập vào dòng chảy hối hả này. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc lơ đãng, hình bóng Trần Hạo lại hiện về, cùng với những lời hứa hẹn ngày nào, và cả sự im lặng đầy đau đớn của hiện tại. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo ở thành phố xa xôi kia, giữa bộn bề sách vở và những mục tiêu cao vời vợi, có đôi lúc nào chợt nhớ về những buổi sáng sớm ở chợ quê, nơi mùi hương của đất, của nước sông, của rau cỏ cứ thế vấn vương? Hay những điều ấy đã trở thành quá khứ, một phần của cuộc đời anh mà anh đã vô tình lãng quên, hoặc không còn đủ thời gian để nhớ?

Đang mải mê với những bó hành lá, Lê An bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng.

"An đấy à? Lâu rồi không gặp, dạo này sao rồi?"

Cô giật mình quay lại. Trước mặt cô là Thanh Tùng, bạn thân của Trần Hạo. Vóc người anh cao, hơi gầy, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Anh đang cầm trên tay một cái giỏ mây, bên trong đã có vài món đồ lặt vặt. Ánh mắt anh nhìn cô vừa có vẻ mừng rỡ, lại vừa thoáng chút ái ngại, như thể anh đang mang trong mình một điều gì đó khó nói. Tim Lê An bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết, Thanh Tùng và Trần Hạo vẫn thường xuyên liên lạc, và việc anh ấy xuất hiện ở đây có nghĩa là anh ấy có thể mang theo tin tức từ Trần Hạo. Một cảm giác lẫn lộn giữa hy vọng và lo sợ dâng lên trong lòng cô.

"Anh Tùng!" Lê An cố gắng nặn ra một nụ cười, dù cô cảm thấy khóe môi mình hơi cứng. "Em vẫn vậy, anh Tùng. Anh về từ bao giờ thế? Lên thành phố thăm Hạo à?" Cô hỏi, giọng điệu cố gắng tỏ ra tự nhiên, nhưng trong lòng lại như có lửa đốt. Cô muốn biết, muốn hỏi thật nhiều về Trần Hạo, nhưng lại sợ rằng câu trả lời sẽ không như cô mong muốn. Cái *khoảng cách vô hình* giữa cô và anh, giữa hy vọng và thực tại, cứ thế lớn dần.

Thanh Tùng gật đầu, nụ cười trên môi hơi gượng gạo. "Ừ, anh mới về hôm qua. Có lên thăm thằng Hạo một bữa." Anh đưa mắt nhìn quanh quầy hàng của mẹ con Lê An, rồi dừng lại ở gương mặt xanh xao của cô. "Trông em gầy đi nhiều quá An. Chắc là vất vả lắm hả?"

Lê An khẽ lắc đầu. "Dạ không, em vẫn ổn mà anh. Chỉ là... dạo này học hành cũng nhiều, với lại giúp mẹ bán hàng nữa." Cô né tránh ánh mắt dò xét của Thanh Tùng, sợ anh đọc được những nỗi niềm đang cuộn xoáy trong lòng cô. Cô thật sự muốn hỏi: "Anh Hạo thế nào? Anh ấy có khỏe không? Anh ấy có nhắc đến em không?" Nhưng những câu hỏi ấy cứ nghẹn lại ở cổ họng, trở thành *lời nói không thành*. Cô chỉ có thể giữ im lặng, chờ đợi Thanh Tùng tự nguyện kể.

Thanh Tùng mua mấy mớ rau của mẹ Lê An, rồi quay sang hỏi. "Thằng Hạo trên đó có vẻ bận rộn lắm. Học hành có vất vả không anh?"

Nguyễn Thị Tư, mẹ Lê An, nghe thấy, cũng quay sang nhìn Thanh Tùng với vẻ lo lắng. Bà đã nghe Lê An kể về những cuộc gọi thưa thớt, những tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo, và bà hiểu được nỗi lòng của con gái. Bà biết, Thanh Tùng là người bạn thân thiết của Trần Hạo, anh ấy chắc chắn biết nhiều điều hơn bà và Lê An.

Thanh Tùng thở dài, ánh mắt xa xăm. "Thằng Hạo... nó bận lắm cô Tư ạ. Từ sáng đến tối, lúc nào cũng thấy nó cắm mặt vào sách vở, vào máy tính. Anh có lên thăm nó một buổi chiều, thấy nó vừa đi học về là lại lao vào làm bài tập, rồi còn mấy cái dự án gì đó của trường nữa. Nó bảo là ở thành phố, môi trường học tập cạnh tranh lắm, không cố gắng là bị bỏ lại ngay." Anh nói, giọng điệu có chút cảm thông cho người bạn của mình. "Nó bảo, nếu không chịu khó, không nỗ lực hết sức, thì sẽ không thể nào trụ vững được ở cái thành phố lớn đó."

Nghe những lời Thanh Tùng nói, tim Lê An như bị bóp nghẹt. Cô hình dung ra cảnh Trần Hạo gầy gò, xanh xao, cắm cúi học hành trong căn phòng ký túc xá lạnh lẽo. Cô hiểu áp lực mà anh đang phải đối mặt, nhưng đồng thời, một cảm giác tủi thân khó tả lại dâng lên. Liệu có phải vì những áp lực ấy mà anh đã dần lãng quên cô? Hay cô chỉ là một phần nhỏ bé trong cuộc đời anh, một phần mà anh có thể dễ dàng gạt sang một bên khi những mục tiêu lớn hơn xuất hiện?

"Nó... nó có khỏe không anh?" Lê An khẽ hỏi, giọng nói nhỏ đến mức suýt nữa thì chìm nghỉm trong tiếng ồn ào của chợ. Cô không dám nhìn thẳng vào Thanh Tùng, chỉ cúi xuống sắp xếp lại những quả cà chua đỏ mọng.

"Thì cũng tạm thôi em. Nhìn nó gầy đi nhiều, nhưng tinh thần thì vẫn hăng hái lắm. Lúc nào cũng nói về việc phải học thật giỏi, phải kiếm được học bổng, phải thành công." Thanh Tùng trả lời, rồi anh chợt nhớ ra một điều. "À, anh có gặp thằng Hà Minh, bạn cùng lớp nó ở trường chuyên. Thằng Minh bảo, Hạo lúc nào cũng đầu tắt mặt tối với sách vở, với mấy dự án của trường, ít khi thấy cậu ấy dành thời gian cho chuyện cá nhân lắm."

Lời nói của Thanh Tùng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tim Lê An. "Ít khi dành thời gian cho chuyện cá nhân." Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu cô, từng chữ như mũi kim châm vào trái tim đang tổn thương. Chuyện cá nhân, chẳng phải đó là những cuộc điện thoại, những tin nhắn hỏi han, những lời động viên dành cho cô sao? Chẳng phải đó là những điều mà một mối quan hệ cần để duy trì sao? Vậy là, anh đã bận đến mức không còn thời gian cho cô nữa rồi. Cái ý nghĩ ấy khiến cô cảm thấy lạnh buốt, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc mình đang bị lãng quên, bị gạt ra khỏi cuộc đời anh, cứ thế len lỏi.

Thanh Tùng nhìn vẻ mặt thất thần của Lê An, anh biết mình đã lỡ lời. Anh cũng cảm thấy ái ngại, nhưng anh nghĩ, có lẽ Lê An cần phải biết sự thật. Anh thở dài, cố gắng tìm lời an ủi. "Thôi, em cũng đừng lo lắng quá. Thằng Hạo nó là vậy mà. Một khi đã tập trung vào việc gì là nó sẽ dốc hết sức. Anh tin là nó vẫn nhớ đến em thôi."

Nhớ đến? Liệu cái "nhớ đến" ấy có đủ để lấp đầy cái *khoảng cách vô hình* đang ngày một lớn dần giữa họ không? Liệu cái "nhớ đến" ấy có đủ để xoa dịu nỗi cô đơn và sự chờ đợi mỏi mòn trong lòng cô không? Lê An chỉ cúi gằm mặt, không nói thêm lời nào. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm lấy mình. Sự nhiệt tình, niềm hy vọng, tất cả dường như đang cạn kiệt. Cô chỉ muốn thoát khỏi cái không khí ồn ào này, thoát khỏi những lời nói vô tình nhưng lại cứa sâu vào lòng cô.

Mẹ Lê An thấy con gái im lặng, bà cũng nhìn Thanh Tùng bằng ánh mắt trách cứ nhẹ. Thanh Tùng hiểu ý, chỉ biết cười trừ rồi chào tạm biệt mẹ con cô, hứa sẽ ghé lại sau. Khi bóng Thanh Tùng khuất dần, Lê An mới dám ngẩng đầu lên. Ánh nắng ban mai vẫn vàng óng, nhưng trong mắt cô, mọi thứ dường như đã nhuốm một màu xám xịt. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đơn độc, đang lênh đênh giữa biển khơi bao la, không biết đâu là bến bờ. Cô tự hỏi, liệu *nếu như ngày đó*, Trần Hạo đã nói ra những lời thật lòng sớm hơn một chút, mọi chuyện có khác đi không? Liệu cô có phải đối mặt với những nỗi lo lắng và sự chờ đợi mỏi mòn này không? Nhưng những câu hỏi ấy giờ đây chỉ là những tiếc nuối vô vọng, những *lời nói không thành* mà thôi.

***

Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Gió nhẹ lướt qua những hàng cây ven sông, mang theo hơi nước mát lành và mùi phù sa đặc trưng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như một bản nhạc buồn, khẽ khàng vỗ về những bãi cát mịn. Lê An và Thanh Tùng ngồi trên một tảng đá lớn *bên bờ sông cũ*, nơi gắn liền với biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Dòng sông vẫn hiền hòa trôi, vẫn mang theo những câu chuyện của thời thơ ấu, nhưng người ngồi đó, lòng lại chất chứa những nỗi niềm không thể gọi tên. Lê An im lặng, ánh mắt dõi theo dòng nước chảy, tay vô thức nhặt những viên sỏi nhỏ, miết nhẹ chúng giữa các ngón tay. Cô cảm thấy làn gió mơn man trên da thịt, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim.

Thanh Tùng ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Lê An. Anh thấy rõ vẻ mệt mỏi và nỗi buồn hiện rõ trên gương mặt cô gái nhỏ. Anh biết mình không nên làm Lê An buồn thêm, nhưng anh nghĩ, cô cần phải nghe những gì anh đã thấy, đã nghe, về Trần Hạo. Có lẽ, đối diện với sự thật sẽ tốt hơn là cứ mãi chìm đắm trong những ảo ảnh của quá khứ. Anh thở dài, rồi cất giọng trầm trầm, phá vỡ sự im lặng.

"Thằng Hạo... nó bận lắm, An ạ." Anh lặp lại, như để nhấn mạnh sự thật phũ phàng này. "Anh có gặp thằng Hà Minh, bạn cùng lớp nó ở trường chuyên. Thằng Minh bảo, Hạo lúc nào cũng đầu tắt mặt tối với sách vở, với mấy dự án của trường, ít khi thấy cậu ấy dành thời gian cho chuyện cá nhân lắm."

Lời nói của Thanh Tùng như một lưỡi dao sắc lẹm, cứa thẳng vào trái tim Lê An. Cô vẫn im lặng, nhưng bàn tay đang nắm chặt vạt áo của mình đã tố cáo sự giằng xé bên trong. "Ít khi dành thời gian cho chuyện cá nhân." Câu nói ấy lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Chuyện cá nhân, chẳng phải đó chính là cô, là mối quan hệ giữa họ sao? Cô đã từng là trung tâm trong thế giới của Trần Hạo, là người anh luôn nghĩ đến đầu tiên, là người anh sẵn sàng dành thời gian cho dù bận rộn đến mấy. Nhưng giờ đây, cô đã bị xếp vào cái danh mục "chuyện cá nhân" ít quan trọng, bị gạt sang một bên. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên cứ thế lớn dần, nuốt chửng lấy cô.

"Vậy... anh ấy vẫn ổn chứ?" Lê An khẽ hỏi, giọng nói run run, như một lời thì thầm lạc giữa tiếng gió và tiếng sóng. Cô không dám nhìn Thanh Tùng, sợ rằng chỉ cần một ánh mắt chạm nhau, những giọt nước mắt cô cố kìm nén sẽ trực trào. Cô muốn biết anh ấy có ổn không, có sống tốt không, nhưng đồng thời, cô cũng sợ phải nghe những điều sẽ khiến cô tổn thương hơn nữa.

Thanh Tùng nhìn Lê An với ánh mắt thông cảm. Anh hiểu sự đấu tranh nội tâm của cô. "Thì vẫn vậy, chỉ có điều gầy đi chút, và lúc nào cũng như người chạy đua với thời gian. Anh thấy nó cũng cô đơn lắm." Anh ngừng lại một chút, như thể cân nhắc những lời mình sắp nói. "Thằng Minh nó kể, có hôm cả ký túc xá đi liên hoan, nó cũng từ chối để ở lại học bài. Rồi những buổi cuối tuần, người ta về nhà, đi chơi, nó thì cứ cắm đầu vào thư viện. Nó bảo, nếu không cố gắng, không vượt qua được người khác, thì sẽ không có tương lai. Anh thấy nó sống như một cái máy vậy."

"Cô đơn lắm..." Hai từ ấy của Thanh Tùng khiến trái tim Lê An bỗng nhói đau. Cô hình dung ra Trần Hạo giữa cái thành phố rộng lớn, cô đơn trong chính tham vọng của mình. Anh cũng cô đơn sao? Cô đơn giữa bao nhiêu người, giữa bao nhiêu sách vở? Nhưng nỗi cô đơn của anh, có phải là nỗi cô đơn vì thiếu vắng cô không? Hay chỉ là nỗi cô đơn của một người đang quá tập trung vào mục tiêu của mình, đến mức không còn nhận ra thế giới xung quanh? Cô thầm nghĩ, liệu nỗi cô đơn của anh có lớn bằng nỗi cô đơn của cô khi ngày ngày cô phải đối mặt với sự im lặng, sự xa cách của anh không?

Lê An cúi gằm mặt, những viên sỏi trong tay cô cứ thế rơi xuống, lăn lóc trên nền đất. Dòng sông vẫn chảy, mang theo những ký ức ngọt ngào ngày nào, nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại trở nên đau xót. Cái *bên bờ sông cũ* này, nơi họ từng trao nhau những lời hứa hẹn, những mơ ước về một tương lai tươi đẹp, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến sự tan vỡ của những hy vọng. Cô nhớ lại những đêm trăng, hai đứa ngồi cạnh nhau, anh kể cô nghe về những hoài bão của mình, về việc anh sẽ đưa cô đi khắp nơi, sẽ xây cho cô một ngôi nhà nhỏ *bên bờ sông cũ* này. Những *lời nói không thành* mà anh đã từng giấu kín, cô đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ biến chúng thành hiện thực. Nhưng giờ đây, tất cả dường như chỉ là những ảo ảnh.

"Có lẽ... em không nên trông chờ vào anh ấy nữa, phải không anh?" Lê An khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một nỗi chua xót. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một sự chấp nhận phũ phàng. Cô đã cố gắng, đã hy vọng, đã kiên nhẫn. Nhưng sự thật mà Thanh Tùng kể, cùng với những cuộc gọi thưa thớt, những tin nhắn ngắn gọn của Trần Hạo, đã khiến bức tường hy vọng trong lòng cô dần sụp đổ. Cô nhận ra rằng, mình đã quá *chậm một nhịp* để níu giữ một mối quan hệ mà một bên đã quá bận rộn để quan tâm.

Thanh Tùng không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên vai Lê An, một cử chỉ an ủi đầy im lặng. Anh biết, bất kỳ lời nói nào lúc này cũng đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ có thể ở bên cạnh cô, chia sẻ gánh nặng trong lòng cô bằng sự im lặng đầy cảm thông. Anh cũng cảm nhận được cái *khoảng cách vô hình* đang dần hình thành giữa Trần Hạo và Lê An, một khoảng cách không chỉ về địa lý, mà còn về tâm hồn, về những ưu tiên trong cuộc sống. Anh ước gì *nếu như ngày đó*, Trần Hạo đã đủ dũng cảm để nói ra tình cảm của mình một cách rõ ràng hơn, thì có lẽ giờ đây mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời đâu có hai chữ "nếu như".

Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một dải màu tím than trên nền trời. Những vì sao bắt đầu lấp lánh, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Lê An. Cô cảm thấy mình kiệt sức về mặt cảm xúc. Cô đã đấu tranh quá lâu giữa hy vọng mong manh và thực tại phũ phàng. Giờ đây, những lời của Thanh Tùng, tuy đau lòng, lại như một sự giải thoát. Cô biết, mình không thể mãi sống trong sự chờ đợi và hy vọng một chiều như thế này. Sự nhiệt tình của cô đã cạn kiệt, như một ngọn đèn dầu sắp hết cạn. Cô cần phải tìm một lối thoát, một hướng đi mới cho trái tim mình. Bởi vì, nếu cứ tiếp tục *chậm một nhịp* như thế này, cô sợ rằng, mình sẽ *lỡ cả một đời*. Nỗi buồn không còn là sự tiếc nuối đơn thuần, mà đã chuyển hóa thành một quyết tâm mơ hồ, một sự chấp nhận rằng cô phải tự cứu lấy mình, phải tìm kiếm một bến đỗ an yên cho trái tim mình, dù bến đỗ đó không phải là Trần Hạo.

***

Đêm khuya, gió heo may lùa qua ô cửa sổ ký túc xá, mang theo cái se lạnh đặc trưng của thành phố về đêm. Bên trong căn phòng nhỏ, ánh đèn bàn leo lét hắt xuống chồng sách vở cao ngất. Mùi giấy mới, mùi mực in, và cả mùi cà phê pha sẵn đã nguội lạnh quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những đêm thức trắng. Trần Hạo ngồi trước bàn học, lưng hơi còng xuống, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Tiếng gõ phím liên tục vang lên đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya. Thỉnh thoảng, anh lại lật một trang sách, gạch chân ghi chú bằng cây bút chì đã mòn vẹt. Gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi và căng thẳng. Quầng thâm dưới mắt đã hằn sâu, và đôi môi anh khô khốc vì thiếu ngủ.

Trong cái không khí căng thẳng và tập trung ấy, Trần Hạo cảm thấy mình như một con robot được lập trình sẵn. Học, học nữa, học mãi. Đó là mệnh lệnh duy nhất vang vọng trong đầu anh. Thành phố này không ngủ, cơ hội cũng vậy. Anh phải cố gắng, phải nỗ lực hơn gấp nhiều lần những người khác, để không bị bỏ lại phía sau. Để xứng đáng với những kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, và của chính anh. Anh muốn thành công, muốn có một tương lai vững chắc, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả Lê An. Anh tin rằng, mọi sự hy sinh, mọi sự bận rộn của anh lúc này đều là để xây dựng một nền tảng vững chắc cho hạnh phúc của họ sau này.

Anh xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ đang hành hạ mình. Cà phê nguội ngắt không còn tác dụng làm tỉnh táo, nhưng anh vẫn cố gắng nuốt xuống một ngụm. Đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Bên ngoài, những tiếng nói chuyện nhỏ từ phòng khác đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng gõ phím của riêng anh. Anh cảm thấy một sự cô đơn bao trùm, nhưng đó là một sự cô đơn mà anh chấp nhận, thậm chí coi đó là một phần tất yếu của con đường anh đã chọn. Anh tự nhủ, đây là cái giá phải trả cho sự thành công, cho một tương lai tốt đẹp hơn.

"Phải cố gắng hơn nữa. Thành phố này không ngủ, cơ hội cũng vậy. Không thể dừng lại..." Anh thì thầm với chính mình, như một lời tự động viên, tự thúc giục. Anh biết, chỉ cần một phút giây lơ là, một chút chểnh mảng, anh có thể mất đi tất cả. Anh không cho phép bản thân mình thất bại. Mục tiêu của anh quá lớn, quá quan trọng để anh có thể dừng lại.

Giữa những dòng code phức tạp và những công thức toán học khô khan, một thoáng hình ảnh Lê An chợt vụt qua tâm trí anh. Mái tóc dài mềm mại, đôi mắt trong veo, nụ cười hiền dịu của cô như một tia sáng ấm áp, rọi vào cái không gian lạnh lẽo của căn phòng. Một cảm giác tội lỗi nhẹ nhàng dấy lên trong lòng anh. Đã bao lâu rồi anh chưa gọi điện cho cô một cuộc tử tế? Đã bao lâu rồi anh chưa dành thời gian để lắng nghe cô, để hỏi han về những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống của cô? Anh biết, anh đang lơ là cô. Anh biết, anh đang khiến cô buồn.

"Mình sẽ gọi cho em ấy sau khi xong bài này..." Trần Hạo nghĩ, như một lời hứa hẹn với chính mình, một lời hứa hẹn mà anh đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong suốt thời gian qua. Nhưng "sau khi xong bài này" là bao giờ? Sau khi xong dự án này? Sau khi qua kỳ thi này? Hay là sau khi anh đạt được tất cả những mục tiêu mà anh đã đặt ra? Anh biết, mỗi khi anh nói ra câu ấy, thì "sau này" lại càng trở nên xa vời.

Anh cố gắng gạt hình ảnh Lê An sang một bên, tập trung trở lại vào công việc. Anh không thể để những cảm xúc cá nhân làm xao nhãng anh vào lúc này. Anh tin rằng Lê An sẽ hiểu. Cô ấy sẽ hiểu rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Cô ấy sẽ hiểu rằng anh đang chiến đấu ở một chiến trường khác, một chiến trường mà không phải ai cũng có thể hiểu được áp lực của nó. Anh tin vào tình yêu của cô, tin vào sự kiên nhẫn của cô. Đó là lý do anh vẫn có thể yên tâm mà cắm đầu vào học hành, vào công việc.

Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, Lê An đang cảm thấy *khoảng cách vô hình* ấy ngày càng lớn dần. Cô đang cảm thấy sự nhiệt tình của mình cạn kiệt, đang đấu tranh với nỗi sợ hãi bị lãng quên. Anh không hề biết rằng, những lời nói "ít khi dành thời gian cho chuyện cá nhân" đã gieo vào lòng cô một nỗi hoài nghi sâu sắc. Và anh cũng không hề biết rằng, chính cái sự *chậm một nhịp* trong việc bày tỏ tình cảm, trong việc duy trì liên lạc, đang đẩy họ ra xa nhau, từng chút một, để rồi một ngày nào đó, mọi thứ sẽ tan biến, và anh sẽ *lỡ cả một đời*.

Trần Hạo gõ phím nhanh hơn, đôi mắt mệt mỏi vẫn dán chặt vào màn hình. Anh tin rằng mình đang làm điều đúng đắn. Anh tin rằng, sự hy sinh hiện tại sẽ dẫn đến một tương lai tươi sáng. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu không thể chỉ sống bằng hy vọng và những lời hứa hẹn trong tương lai. Tình yêu cần sự vun đắp mỗi ngày, cần sự quan tâm, cần sự hiện diện. Và chính cái sự thiếu vắng ấy, dù chỉ là một điều nhỏ nhặt, cũng có thể tạo nên một vết nứt lớn, đủ để chia cắt hai con người, hai trái tim đã từng rất gần nhau. Đêm ấy, trong căn phòng ký túc xá lạnh lẽo, Trần Hạo vẫn miệt mài với những con chữ, những con số, những hoài bão, mà không hề hay biết rằng, ở một nơi xa xôi, một trái tim đang dần nguội lạnh, và một *lời nói không thành* đang chuẩn bị được thay thế bằng một quyết định khác.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free