Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 197: Chuyến Đi Quyết Định: Đối Mặt Với Thành Phố Lạ

Đêm trằn trọc của Trần Hạo ở thành phố với những con chữ, con số và hoài bão cứ thế trôi đi, không hề hay biết rằng ở một nơi xa xôi, một trái tim đang dần nguội lạnh, và một *lời nói không thành* đang chuẩn bị được thay thế bằng một quyết định táo bạo.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp đậu trên mái nhà ngói rêu phong, Lê An đã thức giấc. Không phải bởi tiếng gà gáy quen thuộc hay tiếng mẹ lụi cụi dưới bếp, mà bởi một sự trằn trọc không ngừng nghỉ trong tâm can. Cô ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống ngang hông, để lộ đôi vai gầy và mái tóc dài buông xõa. Mắt cô mở to, nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mặt. Đêm qua, sau cuộc gọi vội vàng của Trần Hạo và những lời kể của Thanh Tùng, một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng đến tê tái đã chiếm trọn tâm hồn cô. Nó không chỉ là nỗi buồn đơn thuần, mà còn là sự thất vọng, sự bất lực khi nhận ra những nỗ lực vun đắp của mình đang trở nên vô nghĩa.

Cô chậm rãi bước đến bên cửa sổ, vén tấm rèm vải mỏng đã bạc màu. Khung cảnh quen thuộc của thị trấn hiện ra: dòng sông hiền hòa vẫn lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ; những mái nhà lúp xúp san sát nhau, còn chìm trong màn sương mỏng; xa xa là tiếng chim hót líu lo và tiếng rao hàng của bà Sáu bán xôi. Tất cả đều bình yên và thân thuộc, nhưng hôm nay, chúng lại gợi lên trong lòng Lê An một nỗi cô đơn lạ lùng. Cô nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Trần Hạo, nhớ những lần cả hai ngồi bên bờ sông cũ, thả chân xuống nước, tâm sự đủ thứ chuyện trời ơi đất hỡi. Lúc ấy, thế giới của họ thật đơn giản, chỉ gói gọn trong thị trấn nhỏ này và những lời hứa hẹn ngây thơ. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Thế nhưng, giờ đây, *khoảng cách vô hình* ấy đã trở thành hiện thực, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết.

Lê An đưa tay chạm vào khung cửa sổ gỗ mục, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo của thời gian. Cô nghĩ đến Trần Hạo, nghĩ đến cái cách anh nói chuyện vội vã qua điện thoại, nghĩ đến những lời Thanh Tùng kể về sự bận rộn 'đầu tắt mặt tối' của anh ở thành phố. Một nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng cô: liệu có phải anh đã quên cô rồi không? Hay là, anh đã bị cuốn vào một thế giới mới, nơi cô không thể chạm tới? Lời hứa "không quên em" của anh, giờ đây nghe sao mà xa xôi, mỏng manh như sương khói ban mai.

Cô vẫn giữ chiếc điện thoại cũ kỹ mà Trần Hạo đã tặng mình trong ngăn kéo tủ đầu giường. Đó là một chiếc điện thoại cục gạch, chỉ có chức năng nghe gọi và nhắn tin, màn hình đen trắng bé xíu. Ngày trước, nó là cầu nối duy nhất giữa họ khi anh lên thành phố. Mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi đều được cô nâng niu, gìn giữ như báu vật. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là vật chứng cho một tình yêu đang dần phai nhạt. Lê An không thể cứ mãi chờ đợi, không thể cứ mãi chìm đắm trong những hoài niệm cũ kỹ. Cô đã chờ quá lâu rồi. Sự kiên nhẫn của cô, vốn dĩ đã cạn kiệt từ lâu, nay lại càng thêm trống rỗng.

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lê An, mạnh mẽ và dứt khoát. Nếu anh bận, nếu anh không thể về, thì cô sẽ tự tìm đến anh. Cô sẽ tự mình đi đến thành phố, đến cái nơi mà anh đang ngày đêm phấn đấu, cái nơi đã khiến anh thay đổi. Cô muốn nhìn thấy anh, muốn nói chuyện trực tiếp với anh, muốn biết rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì. Liệu có phải tình yêu của họ đã *lỡ cả một đời* chỉ vì *chậm một nhịp*? Hay là còn một cơ hội nào đó, một hy vọng mong manh để níu giữ tất cả?

“Không thể cứ mãi chờ đợi như vậy được… Nếu anh ấy bận, thì mình phải tự tìm đến anh ấy.” Lê An thì thầm, giọng nói khẽ khàng như một lời tự nhủ. Đôi mắt cô ánh lên một sự kiên định lạ thường, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên trong lồng ngực. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại cũ trên bàn, rồi đứng dậy một cách dứt khoát. Tấm lưng nhỏ nhắn của cô hiện rõ sự quyết tâm. Cô bắt đầu suy nghĩ về việc chuẩn bị cho chuyến đi. Một chuyến đi không chỉ là để gặp Trần Hạo, mà còn là để tự mình đối mặt với những nghi ngờ, những nỗi sợ hãi đang dằn vặt cô bấy lâu nay.

***

Buổi trưa hôm ấy, không khí trong căn bếp nhỏ của nhà Lê An vẫn ấm cúng như mọi ngày. Mùi cá kho riềng thơm lừng quyện với mùi rau luộc thoang thoảng, len lỏi qua từng ngóc ngách. Nguyễn Thị Tư, mẹ Lê An, vẫn tỉ mẩn gắp thức ăn vào bát cho con gái, ánh mắt hiền từ đầy yêu thương. Bà nhận thấy Lê An hôm nay có vẻ trầm tư hơn mọi khi, nhưng không gặng hỏi. Bà tin rằng, khi nào con bé sẵn sàng, nó sẽ tự chia sẻ. Thế nhưng, điều bà Tư không ngờ là, Lê An sắp sửa nói ra một quyết định làm đảo lộn sự yên bình vốn có.

Sau khi ăn xong, khi Nguyễn Thị Tư đang dọn dẹp bát đũa, Lê An hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. “Mẹ ơi,” cô khẽ gọi, giọng nói hơi run run.

Nguyễn Thị Tư quay lại, mỉm cười nhìn con gái. “Sao con? Có chuyện gì à?”

Lê An ngập ngừng một lát, rồi nói dứt khoát, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mẹ. “Mẹ ơi, con muốn lên thành phố thăm Hạo một chuyến.”

Câu nói của Lê An như một tia sét đánh ngang tai Nguyễn Thị Tư. Đôi tay bà đang cầm chiếc đĩa chợt khựng lại. Vẻ mặt bà lộ rõ sự bàng hoàng, rồi chuyển sang lo lắng. “Thăm ư? Một mình con sao? Có xa xôi quá không con? Con bé ơi, con đã đi đâu bao giờ đâu…” Bà Tư đặt chiếc đĩa xuống, tiến lại gần con gái, bàn tay nhăn nheo khẽ vuốt ve mái tóc cô. “Đi một mình lên thành phố làm gì? Con bé, thành phố lớn lắm, phức tạp lắm. Mẹ không yên tâm chút nào.”

Lê An nắm lấy tay mẹ, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự kiên quyết không lay chuyển. “Con biết mẹ lo, nhưng con phải đi, mẹ ạ. Con muốn gặp anh ấy, muốn nói chuyện với anh ấy. Con không thể cứ mãi ở đây chờ đợi, cứ mãi đoán già đoán non được nữa. Con cảm thấy… *khoảng cách vô hình* giữa con và anh ấy ngày càng lớn, nếu con không làm gì đó, con sợ sẽ… *lỡ cả một đời*.”

Nguyễn Thị Tư nhìn sâu vào đôi mắt con gái, thấy trong đó không chỉ có nỗi buồn, mà còn có cả sự dứt khoát và một chút gì đó tuyệt vọng. Bà hiểu Lê An. Bà biết con bé không phải là kiểu người bốc đồng, nhưng khi đã quyết định điều gì, nó sẽ làm bằng được. Bà nhớ lại những lần Lê An ngồi thẫn thờ bên bờ sông cũ, những đêm cô bé thức trắng vì những cuộc gọi thưa thớt của Trần Hạo. Bà hiểu, Lê An đang đau khổ, và chuyến đi này, dù mạo hiểm, cũng là cách để con bé tự mình tìm câu trả lời, tự mình đối mặt với sự thật.

Bà thở dài một tiếng, lòng nặng trĩu. “Mẹ biết con buồn. Nhưng con bé à, thành phố không giống thị trấn mình đâu. Người đông, xe cộ ồn ào, rồi biết đâu mà tìm Hạo? Nó học trường chuyên lớn như vậy, con có biết nó ở đâu không?”

“Con sẽ tìm được, mẹ ạ. Con có địa chỉ trường, con sẽ hỏi người ta,” Lê An kiên nhẫn giải thích. “Con chỉ muốn gặp anh ấy một lần, để biết mọi chuyện thế nào. Dù kết quả có ra sao, con cũng chấp nhận.”

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của con gái, Nguyễn Thị Tư cuối cùng cũng không thể phản đối thêm nữa. Bà biết, ngăn cản lúc này chỉ làm Lê An thêm khổ tâm. Tình yêu của người mẹ là vậy, dù lo lắng đến mấy, vẫn muốn con mình được hạnh phúc, được làm điều mình muốn. “Thôi được rồi,” bà nói, giọng dịu hẳn đi. “Vậy thì con đi đi. Nhưng phải cẩn thận đấy nhé. Đừng có đi lung tung, lạc đường là khổ. Nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ.”

Nguyễn Thị Tư bắt đầu lục lọi tủ quần áo cũ, lấy ra một chiếc túi vải thô đã sờn màu, nhưng còn rất chắc chắn. Bà cẩn thận gói ghém vài bộ quần áo đơn giản cho Lê An, thêm vào đó một ít bánh kẹo khô, một chai nước lọc và một tập tiền lẻ được bà chắt chiu dành dụm bấy lâu. “Đây, con cầm lấy chút tiền, ăn uống, đi lại. Đừng tiết kiệm quá mà nhịn đói đấy. Đi đường xa, mệt mỏi là bệnh ra ngay.”

Lê An rưng rưng nước mắt, ôm chầm lấy mẹ. Hương thơm của mẹ, mùi của đất, mùi của nắng, mùi của những năm tháng bình yên chợt ùa về, khiến cô cảm thấy vừa ấm áp, vừa xót xa. Đây là lần đầu tiên cô rời xa mẹ, xa thị trấn thân yêu này một mình. Trái tim cô vừa tràn đầy quyết tâm, vừa nặng trĩu nỗi lo âu. Cô biết, chuyến đi này không chỉ là một hành trình tìm kiếm, mà còn là một thử thách lớn cho chính bản thân cô.

Bà Tư không ngừng dặn dò: “Đến nơi nhớ gọi về cho mẹ. Tìm được Hạo thì cũng gọi về ngay nhé. Đừng có quên mẹ ở nhà mà lo lắng.” Lê An gật đầu lia lịa, hứa sẽ cẩn thận và liên lạc ngay khi đến nơi. Cô cẩn thận sắp xếp mọi thứ vào chiếc túi vải cũ, chiếc túi giờ đây không chỉ chứa đồ đạc mà còn chứa đựng cả hy vọng, nỗi lo và sự dứt khoát của một cô gái trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi.

***

Buổi chiều hôm đó, ánh nắng gay gắt vẫn bao trùm bến xe khách liên tỉnh, hắt lên những tấm tôn lợp mái đã cũ kỹ, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Bến xe, vốn đã là một thế giới khác biệt hoàn toàn so với sự yên bình của thị trấn, giờ đây càng hiện rõ sự hối hả, ồn ào và hỗn loạn. Tiếng còi xe khách hú vang, tiếng loa thông báo rè rè không rõ chữ, tiếng người gọi khách í ới, tiếng mặc cả, tiếng trò chuyện xôn xao hòa vào nhau tạo thành một bản giao hưởng tạp nham của cuộc sống nơi đây. Mùi xăng dầu nồng nặc quyện với mùi khói xe, mùi ẩm mốc của những góc tường cũ và mùi thức ăn đường phố bốc lên từ những quán nhỏ ven đường, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương đặc trưng, khiến Lê An, một cô gái vốn quen với không khí trong lành của thị trấn, cảm thấy hơi choáng váng.

Lê An đứng đó, chiếc túi vải cũ kỹ trên tay, cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa dòng người đông đúc. Cô mặc một chiếc áo sơ mi hoa nhí đơn giản và quần vải đen, mái tóc dài được tết gọn gàng, khuôn mặt vẫn còn giữ nguyên vẻ ngây thơ, pha chút lo lắng. Đôi mắt cô đảo quanh, cố gắng tìm kiếm biển chỉ dẫn đến chuyến xe đi thành phố. Mọi thứ xung quanh cô đều xa lạ, đều xô bồ, khác hẳn với hình dung của cô về một hành trình đầy lãng mạn.

Một người đàn ông vóc người trung bình, vẻ mặt sạm nắng, mặc chiếc áo ba lỗ cũ kỹ, đang vội vã xếp hành lý lên xe, vừa làm vừa càu nhàu. Đó là Anh Tám, tài xế xe khách tuyến thị trấn – thành phố, một người mà Lê An đã nghe tiếng từ nhỏ, nhưng chưa bao giờ tiếp xúc trực tiếp. Anh Tám nhìn thấy Lê An đứng bơ vơ giữa đám đông, khuôn mặt còn lộ rõ vẻ bỡ ngỡ.

“Lên xe đi cô bé, sắp chạy rồi!” Anh Tám nói vọng ra, giọng nói có vẻ hơi gắt gỏng vì công việc bận rộn.

Lê An giật mình, vội vàng tiến lại gần chiếc xe khách màu xanh lam đã cũ. Cô đưa vé cho Anh Tám, r��i cố gắng chen qua hàng người đang hối hả lên xe. Cảm giác chen chúc giữa đám đông khiến cô hơi khó chịu, nhưng sự quyết tâm trong lòng đã lấn át tất cả. Cô tìm được một ghế cạnh cửa sổ, đặt chiếc túi vải cẩn thận xuống dưới chân, rồi nhìn ra ngoài.

Qua khung cửa kính đã cũ mờ, cô thấy bóng dáng mẹ mình, Nguyễn Thị Tư, vẫn đứng đó, nhỏ bé giữa cổng bến xe. Bà Tư vẫy tay thật nhẹ, ánh mắt dõi theo chiếc xe. Một cảm giác nghèn nghẹn dâng lên trong cổ họng Lê An. Cô cũng vẫy tay lại, thật chậm, như một lời tạm biệt, một lời hứa hẹn sẽ bình an trở về. Thị trấn ven sông, nơi cô đã lớn lên, nơi chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm với Trần Hạo, đang dần lùi xa. Những hàng cây, mái nhà, con đường đất đỏ quen thuộc đều dần biến thành những chấm nhỏ li ti rồi khuất hẳn sau khúc cua.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, rung lắc nhẹ. Tiếng động cơ ầm ì, tiếng gió rít qua khe cửa xe, cùng với những cuộc trò chuyện lộn xộn của hành khách khiến Lê An cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô nhắm mắt lại một lát, cố gắng trấn tĩnh. Trong lòng cô, một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc: “Chuyến đi này… liệu có thay đổi được gì không?” Liệu những gì cô sắp đối mặt ở thành phố có đáng để cô phải đánh đổi sự bình yên của mình không? Hay đây chỉ là một chuyến đi vô vọng, một hành trình để cô tự mình chấp nhận sự thật đau lòng rằng *lời nói không thành* ngày ấy đã vĩnh viễn hóa thành *lỡ cả một đời*?

Cô mở mắt ra, nhìn về phía trước, nơi những tòa nhà cao tầng bắt đầu thấp thoáng ở đường chân trời. Đó là thành phố, là thế giới của Trần Hạo. Cô biết mình đang tiến vào một cuộc phiêu lưu, một cuộc đối mặt với chính bản thân và với tình yêu của mình. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó đã được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc cứng cáp hơn: sự quyết tâm và hy vọng mong manh.

***

Tối muộn, khi chiếc xe khách cuối cùng cũng cập bến ở một bến xe tạm bợ giữa lòng thành phố, Lê An bước xuống, cảm giác mệt mỏi rã rời sau chặng đường dài. Đêm thành phố không giống như đêm ở thị trấn. Không có tiếng côn trùng rả rích, không có ánh trăng vằng vặc soi sáng con đường làng. Thay vào đó là một thứ ánh sáng chói chang, rực rỡ đến mức gần như vô thực. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những biển hiệu quảng cáo đèn neon nhấp nháy đủ màu sắc, những dòng xe cộ nối đuôi nhau bất tận, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng nhạc xập xình từ các quán bar, tiếng rao hàng của những người bán rong đêm. Tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh hỗn độn, ồn ào và đầy năng lượng, nhưng cũng vô cùng xa lạ đối với Lê An.

Cô đứng giữa dòng người tấp nập, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến mức khó tả. Hơi nóng từ động cơ xe và mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố trộn lẫn với mùi nước hoa từ những người đi ngang qua, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khác hẳn với mùi hương của đất, của cây cỏ nơi thị trấn. Lê An ôm chặt chiếc túi vải cũ vào lòng, như thể nó là vật duy nhất có thể níu giữ cô lại với thế giới thân thuộc của mình. Cô ngước nhìn lên những tòa nhà cao vút, ánh đèn từ các ô cửa sổ sáng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Đây là thành phố, là nơi Trần Hạo đang sống, đang học tập, đang phấn đấu. Nó lớn quá, ồn ào quá, và xa lạ quá.

“Đây là thành phố của anh Hạo… Lớn quá, ồn ào quá.” Lê An thì thầm, giọng nói lạc đi giữa tiếng ồn ào. Cô cảm thấy một sự choáng ngợp đến tột độ. Làm sao cô có thể tìm được anh ấy giữa biển người mênh mông này? Làm sao cô có thể hiểu được cuộc sống của anh ấy, khi mà thế giới của anh ấy lại khác biệt đến vậy so với thế giới của cô? Cái *khoảng cách vô hình* mà cô cảm nhận được qua những cuộc điện thoại, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng, to lớn và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Lê An cố gắng định hướng. Cô nhìn quanh, tìm kiếm một biển chỉ dẫn, một tấm bản đồ, hay ít nhất là một gương mặt quen thuộc. Nhưng tất cả đều là những gương mặt xa lạ, vội vã lướt qua cô như những bóng ma. Cô rút chiếc điện thoại cũ kỹ của mình ra khỏi túi. Màn hình bé tí tẹo, đen trắng, ánh sáng yếu ớt của nó như một trò đùa giữa biển đèn điện thoại thông minh sáng rực xung quanh. Chiếc điện thoại này, từng là biểu tượng của sự kết nối giữa cô và Trần Hạo, giờ đây lại càng làm nổi bật sự lạc hậu và khác biệt giữa hai thế giới mà họ đang sống. Cô cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Anh ấy đã hòa nhập vào thế giới này rồi, còn cô, cô mới chỉ vừa đặt chân đến, bỡ ngỡ và lo sợ.

Đêm thành phố se lạnh, một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi ẩm ướt của sông hồ và mùi thức ăn đêm. Lê An rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác cô đơn bủa vây. Cô không biết mình sẽ đi đâu, làm gì tiếp theo. Cô chỉ biết rằng mình đã ở đây, đã thực hiện chuyến đi quyết định này. Giờ đây, mọi thứ đều phụ thuộc vào định mệnh, và vào chính cô. Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay, như thể nó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa đại dương xa lạ này. Ánh mắt cô vẫn kiên định, nhìn về phía trước, nơi những con đường tấp nập dẫn vào một tương lai không thể đoán định.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free