Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 199: Khi Khoảng Cách Không Chỉ Là Địa Lý
Gió chiều thành phố vẫn còn vương vấn trên mái tóc Lê An, lạnh buốt và xa lạ, dù mặt trời đã khuất dạng từ lâu. Cô đứng đó, nhìn theo bóng đêm dần nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng, cảm thấy mình nhỏ bé và vô định hơn bao giờ hết. Ngôi trường chuyên Nguyễn Trãi sừng sững trước mắt, những bức tường gạch đỏ như một pháo đài kiên cố, vô hình ngăn cách cô với thế giới bên trong của Trần Hạo. Cô đã đi một chặng đường dài, mang theo biết bao hy vọng và một trái tim đầy ắp nỗi nhớ, chỉ để rồi nhận ra rằng cánh cửa đó dường như đã khép lại, khóa chặt bằng những ưu tiên và bận rộn mà cô không thể nào chạm tới.
Cái lạnh từ lớp áo mỏng thấm vào da thịt, nhưng nỗi lạnh lẽo trong lòng còn buốt giá hơn. Lê An cất chiếc điện thoại cũ kỹ vào túi áo, bàn tay cô nắm chặt, như níu giữ chút hơi ấm còn sót lại từ một kỷ vật chẳng còn ý nghĩa bao nhiêu. Sợ hãi. Đó là cảm giác duy nhất đọng lại khi cô cân nhắc việc gọi cho anh. Sợ nghe thấy sự xa cách trong giọng nói, sợ cảm nhận sự thờ ơ qua những con sóng điện từ, sợ đối mặt với một Trần Hạo đã khác. Có lẽ, việc không gặp được anh, không nói chuyện được với anh lúc này, lại là một sự bảo vệ cuối cùng cho hình ảnh Trần Hạo của thị trấn ven sông, của những tháng ngày tuổi thơ hồn nhiên mà cô hằng nâng niu. Ít ra, trong trí nhớ của cô, anh vẫn là anh, là cậu bé ngày nào từng hứa "không quên em".
Cô xoay người, bóng đổ dài trên sân trường vắng, một hình ảnh cô độc và lạc lõng đến thắt lòng. Từng bước chân nặng nề, mỗi bước đi như kéo lê một gánh nặng vô hình. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng đối với Lê An, nó chỉ là một bức tranh rực rỡ và vô cảm. Cô không biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Các con phố bắt đầu nhộn nhịp hơn với những hàng quán vỉa hè, tiếng cười nói, tiếng xe cộ qua lại. Mùi đồ ăn, mùi khói thuốc, mùi nước hoa trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp mà cô chưa từng quen thuộc. Mắt cô dáo dác tìm kiếm một nơi nào đó có thể tạm trú qua đêm, dù chỉ là một nhà nghỉ bình dân nhất.
Cuối cùng, sau một hồi lang thang mệt mỏi, Lê An tìm thấy một nhà nghỉ nhỏ nằm sâu trong một con hẻm, khuất sau những tòa nhà cao tầng. Nó cũ kỹ và có vẻ không được sạch sẽ lắm, nhưng ít ra nó có một mái che và một chiếc giường. Cô trả tiền bằng những đồng bạc lẻ còn sót lại trong ví, lòng thầm nhủ ngày mai phải tìm cách về nhà càng sớm càng tốt. Căn phòng chật chội, ẩm thấp, có mùi thuốc lá và nấm mốc. Lê An quăng vội chiếc ba lô xuống nền nhà, rồi ngả người lên chiếc giường cứng nhắc. Mắt cô nhìn trân trân lên trần nhà lốm đốm mốc, trong đầu quay cuồng những hình ảnh của ngày hôm nay.
Trần Hạo của cô, anh ấy đã không còn là Trần Hạo của thị trấn ven sông nữa. Anh ấy đã có một thế giới mới, một cuộc sống mới, và những ưu tiên mới mà cô không hề hay biết, không hề tham gia vào. Lời nói của cô quản lý ký túc xá về "sự bận rộn đầu tắt mặt tối" của anh như một nhát dao cứa vào trái tim cô. Nó không chỉ là sự bận rộn về thời gian, mà còn là sự thay đổi về những gì anh coi trọng, những gì anh theo đuổi. Cô cảm thấy mình như một mảnh ghép lạc loài, một kỷ vật cũ kỹ bị bỏ quên trong dòng chảy cuộc sống hối hả của anh.
Nỗi lạc lõng và cô đơn ở thành phố xa lạ này như một dấu hiệu, một lời cảnh báo thầm lặng. Nó báo hiệu rằng cô sẽ phải tìm kiếm sự quan tâm và an ủi ở những nơi khác, hoặc từ những người khác trong tương lai. Trái tim cô, vốn đã chai sạn vì chờ đợi và hy vọng, giờ đây càng thêm mệt mỏi. Cô tự hỏi, liệu có phải Trần Hạo đã hoàn toàn quên mất cô, hay anh chỉ đơn giản là không còn đủ chỗ trong trái tim và tâm trí mình cho một cô gái đến từ thị trấn nhỏ bé ngày xưa? Giấc ngủ không đến, chỉ có những suy nghĩ miên man, những câu hỏi không lời đáp cứ thế vây lấy cô trong màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Màn đêm ấy dường như cũng đang thì thầm về một sự thật đau lòng: mối tình "chậm một nhịp", của "lời nói không thành" đã vĩnh viễn hóa thành "lỡ cả một đời" có lẽ đã bắt đầu từ chính ngày hôm nay, ngày cô đặt chân đến thế giới của anh nhưng lại chẳng thể nào chạm tới anh.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp rạng, Lê An đã thức giấc. Mắt cô quầng thâm, khuôn mặt hốc hác sau một đêm trắng. Cảm giác mệt mỏi rã rời không chỉ ở thể xác mà còn thấm sâu vào tâm hồn. Cô vội vã thu dọn đồ đạc, ra khỏi căn phòng ẩm thấp ấy như thoát khỏi một cơn ác mộng.
Bến xe khách liên tỉnh vào buổi sáng sớm tinh mơ vẫn ồn ào và tấp nập như một cái tổ ong khổng lồ. Tiếng xe khách hú còi vang vọng, tiếng loa thông báo rè rè không ngừng nghỉ, tiếng người gọi khách í ới xen lẫn tiếng cười nói, tiếng mặc cả của những người bán hàng rong. Mùi xăng dầu, mùi khói xe, mùi ẩm mốc cũ kỹ hòa quyện cùng mùi thức ăn đường phố nồng nặc, tạo nên một thứ hỗn tạp đặc trưng của những nơi công cộng. Dù trời còn tờ mờ sáng, không khí đã bắt đầu oi bức, ngột ngạt.
Lê An bước đi giữa dòng người hối hả, như một cái bóng vật vờ. Cô cố gắng né tránh những ánh mắt tò mò, những lời mời chào của cánh xe ôm, những gánh hàng rong chen chúc. Cô cảm thấy mình lạc lõng và kiệt sức đến cùng cực. Từ khi nào mà việc di chuyển, việc hòa mình vào một nơi đông đúc lại trở nên khó khăn đến vậy? Hay là, chính trái tim mệt mỏi đã khiến mọi thứ trở nên nặng nề hơn? Cô tìm đến quầy bán vé, giọng nói khẽ khàng nhưng kiên quyết: “Cô ơi, cho cháu một vé về thị trấn A.” Vé một chiều. Vé về nhà.
Trong lúc chờ đợi, cô rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra khỏi túi một lần nữa. Màn hình đen trắng vẫn tối thui, vô vọng. Cô nhìn chằm chằm vào nó, như thể nó có thể hiện ra hình ảnh của anh, hoặc một lời nhắn nhủ nào đó. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ. “Anh Hạo... anh có biết em đã lên đây không? Hay em chỉ là một cơn gió thoảng qua trong cuộc đời mới của anh?” Lời thì thầm của cô lạc đi trong tiếng ồn ào của bến xe, vô vọng và đầy xót xa. Cô đặt tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp đập chậm rãi, nặng nề của trái tim mình. Nỗi nhớ Trần Hạo vẫn còn đó, nhưng nó đã bị nhuốm màu bởi sự thất vọng và một nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai không có anh.
Khi tiếng loa thông báo chuyến xe về thị trấn A vang lên, Lê An vội vã cầm chiếc vé trên tay, hòa vào dòng người đang chen lấn lên xe. Chiếc xe khách cũ kỹ, với những ghế ngồi cứng nhắc và cửa sổ mờ hơi sương, dường như cũng phản ánh tâm trạng cô lúc này. Cô tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, tránh ánh nhìn của mọi người xung quanh. Chiếc ba lô nhỏ đặt dưới chân, chứa đựng không chỉ vài bộ quần áo mà còn là tất cả hy vọng đã tan vỡ, tất cả nỗi buồn đã chất chứa. Lê An tựa đầu vào tấm kính lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Cô muốn quên đi tất cả, muốn xóa nhòa hình ảnh của một thành phố xa lạ và một Trần Hạo quá đỗi bận rộn. Nhưng những hình ảnh đó cứ dai dẳng bám lấy, như những vết cứa sâu vào tâm hồn.
Tiếng động cơ xe khách rì rầm đều đặn, như một điệu ru buồn ngủ. Lê An mở mắt, nhìn ra khung cảnh thành phố dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt, những hàng cây cổ thụ quen thuộc hơn. Ánh nắng ban ngày đã lên cao, chiếu qua cửa sổ, làm ấm không khí trong xe, nhưng không thể sưởi ấm trái tim cô. Khung cảnh thay đổi từ những tòa nhà cao tầng chọc trời sang những mái nhà ngói đỏ ẩn mình dưới rặng tre, từ những con đường nhựa đông đúc sang những lối mòn đất đỏ. Mỗi mét đường lăn bánh, Lê An lại cảm thấy một phần gánh nặng trong lòng được trút bỏ, nhưng đồng thời, một nỗi buồn sâu thẳm lại dâng lên thay thế.
Cô hồi tưởng lại những giờ phút bơ vơ ở thành phố, hình ảnh ngôi trường chuyên hiện đại mà cô đã từng mơ ước được cùng Trần Hạo học tập, lời nói của cô quản lý ký túc xá về sự bận rộn "đầu tắt mặt tối" của anh. Nỗi nhớ mong cháy bỏng ngày nào giờ đây đã biến thành một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận đau lòng. Cô nhận ra rằng mình và Trần Hạo đã ở hai thế giới khác biệt đến nhường nào. Không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách trong cuộc sống, trong những ưu tiên. Anh bận rộn với sách vở, với hoài bão, với những mối quan hệ mới ở thành phố, còn cô, cô vẫn ở lại thị trấn nhỏ bé này, với những ước mơ giản dị và một trái tim luôn hướng về anh.
“Không phải anh quên em, chỉ là... em không còn là ưu tiên của anh nữa. Thành phố ấy, nó đã thay đổi anh, hay chỉ là em chưa từng hiểu anh thật sự?” Lời thì thầm ấy chỉ có mình cô nghe thấy, đắng chát nơi đầu lưỡi. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, những câu hỏi không lời đáp cứ thế xoáy sâu vào tâm can. Nhưng vô ích. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào chiếc khăn quàng cổ đã sờn cũ. Giọt nước mắt ấy không phải của sự giận hờn hay trách móc, mà là của sự mệt mỏi, của nỗi thất vọng đến cùng cực, và của một sự chấp nhận bình thản đến đau lòng.
Lê An cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dần xây lên giữa cô và Trần Hạo, mỗi viên gạch là một ngày xa cách, một tin nhắn thưa thớt, một cuộc gọi ngắn ngủi. Cô đã từng tin rằng tình yêu của họ đủ lớn để vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu hoài nghi. Liệu tình yêu có đủ để giữ chân một người khi cuộc sống của họ đã rẽ sang hai hướng khác nhau? Liệu lời hứa “không quên em” có còn giá trị khi nó không được vun đắp bằng sự quan tâm và sẻ chia mỗi ngày?
Cô nhớ lại hình ảnh những cặp đôi nắm tay nhau đi dạo trên sân trường chuyên, những nhóm bạn cười đùa vô tư lự, tay cầm những chồng sách dày cộp. Họ thuộc về nơi đó, thuộc về nhịp sống hối hả và năng động của thành phố. Còn cô, cô như một người khách lỡ đường, lạc vào một buổi tiệc mà mình không được mời. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ có thể hòa nhập vào thế giới đó cùng anh, nhưng thực tế phũ phàng đã dạy cho cô một bài học đau đớn. Cô không thuộc về nơi đó, và có lẽ, Trần Hạo của thế giới đó cũng không còn thuộc về cô nữa, ít nhất là theo cách cô từng biết.
Trái tim cô đau nhói, không phải vì sự mất mát đột ngột, mà là vì sự hao mòn dần dần, như một dòng sông bị xói mòn bởi thời gian và những cơn lũ vô tình. Cô cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi với sự chờ đợi, mệt mỏi với những lời nói không thành, mệt mỏi với khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ, học cách tìm kiếm một bến đỗ an yên cho riêng mình, dù bến đỗ đó có thể không phải là Trần Hạo. Những suy nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Lê An, nặng trĩu như những đám mây đen báo hiệu một cơn mưa sắp đến, một cơn mưa sẽ gột rửa đi tất cả những hy vọng cuối cùng còn sót lại.
Chiều tối, khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, chiếc xe khách cuối cùng cũng về đến thị trấn. Lê An bước xuống xe, cảm nhận làn gió mát lành quen thuộc lướt qua mái tóc, mang theo mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại và mùi sông nước. Mùi hương quen thuộc ấy như một cái ôm dịu dàng, xoa dịu phần nào nỗi lòng mệt mỏi của cô. Cô hít thật sâu, cố gắng xua đi những mùi khói xe, mùi xăng dầu của thành phố vẫn còn vương vấn trong ký ức.
Bước chân Lê An chậm rãi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà. Những ngôi nhà mái ngói đỏ thắm, những khu vườn xanh mướt, tiếng chó sủa xa xa, tất cả đều thân thương đến lạ. Nhưng trong lòng cô, vẫn còn đó một khoảng trống rỗng, một nỗi buồn không tên. Cô đẩy cánh cổng gỗ quen thuộc, tiếng kẽo kẹt vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Mùi cơm thơm lừng xộc vào mũi, một mùi hương ấm áp và yên bình mà cô đã khao khát suốt những ngày qua. Bước vào nhà, hình bóng mẹ Nguyễn Thị Tư đang lúi húi trong bếp, với mái tóc đã điểm bạc và dáng người gầy gò, khiến trái tim Lê An như vỡ òa. Mẹ cô quay lại, ánh mắt lo lắng quét qua khuôn mặt tiều tụy của con gái. Không cần một lời nói, bà Nguyễn Thị Tư đã hiểu tất cả. Không một câu hỏi han, không một lời trách móc. Bà chỉ lặng lẽ dang rộng vòng tay. Lê An lao vào lòng mẹ, những giọt nước mắt không tiếng động tuôn rơi ướt đẫm vai áo mẹ. Cái ôm ấm áp của mẹ như một liều thuốc an ủi, xoa dịu những vết thương lòng của cô.
Sau bữa cơm tối diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng đũa chạm bát và tiếng gió xào xạc ngoài vườn, Lê An ngồi tựa đầu vào vai mẹ trên chiếc ghế trường kỷ cũ kỹ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ bóng điện nhỏ tỏa ra, tạo nên một không khí ấm cúng đến lạ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong đêm, tiếng gió nhẹ nhàng lay động những tán lá cây bên bờ sông.
“Con về rồi là tốt rồi. Mẹ biết con buồn...” Giọng mẹ Nguyễn Thị Tư nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn khô cằn của Lê An. Bà khẽ vuốt mái tóc con gái, động tác quen thuộc tựa như đưa Lê An trở về những tháng ngày thơ ấu vô lo.
Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. Cô ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đầy yêu thương và thấu hiểu của mẹ. “Mẹ ơi... con cảm thấy... khoảng cách này không chỉ là về địa lý nữa rồi.” Lời nói của cô khẽ run, đầy vẻ cam chịu và thản nhiên đến đau lòng. Nó không phải là một câu nói trách cứ, mà là một sự thật đau đớn mà cô đã phải đối mặt trong chuyến đi vừa rồi.
Mẹ Nguyễn Thị Tư chỉ siết nhẹ vòng tay, không nói thêm lời nào. Bà hiểu. Bà hiểu rằng sự xa cách này không còn chỉ là vài trăm cây số đường bộ, mà nó là sự khác biệt trong cuộc sống, trong những ưu tiên, trong cả những giấc mơ. Bà nhìn ra khung cửa sổ, nơi bờ sông cũ vẫn hiền hòa chảy trôi trong đêm. Nơi ấy từng chứng kiến biết bao lời thề non hẹn biển, biết bao kỷ niệm tuổi thơ của Trần Hạo và Lê An. Nhưng giờ đây, bờ sông ấy dường như cũng đang thì thầm về một sự chia ly không thể tránh khỏi.
Lê An tựa đầu vào vai mẹ một lần nữa, những giọt nước mắt không còn tuôn trào dữ dội, mà chỉ lặng lẽ lăn dài, thấm vào vai áo mẹ. Cô nhìn ra bờ sông quen thuộc qua khung cửa sổ. Những kỷ niệm tuổi thơ vẫn còn nguyên vẹn ở đó, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Nhưng dường như, tất cả đã bị một bức tường vô hình ngăn cách với hiện tại.
Nỗi thất vọng và sự chấp nhận của Lê An báo hiệu rằng cô sẽ dần từ bỏ hy vọng vào Trần Hạo. Cô đã mệt mỏi với việc chờ đợi, mệt mỏi với sự im lặng. Cô cần một bến đỗ an yên, một sự quan tâm hiện hữu, chứ không phải là những lời hứa hẹn xa xôi. Lời nói của cô với mẹ rằng "khoảng cách này không chỉ là về địa lý" là dấu hiệu cho sự rạn nứt sâu sắc hơn trong mối quan hệ của họ, một vết nứt mà không thể hàn gắn chỉ bằng những lời hứa hẹn. Nỗi mệt mỏi này có thể khiến cô trở nên dứt khoát hơn trong tương lai khi đối mặt với những quyết định quan trọng về tình cảm. Có lẽ, chuyến đi này không phải để cô tìm lại Trần Hạo, mà là để cô tìm thấy chính mình, giữa những tàn dư của một mối tình "chậm một nhịp", của một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn hóa thành "lỡ cả một đời". Đêm dần buông, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng là khởi đầu cho một sự chấp nhận, một sự trưởng thành đau đớn.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.