Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 200: Lời Xin Lỗi Muộn Màng Bên Dòng Ký Ức

Mùi cơm thơm lừng xộc vào mũi, một mùi hương ấm áp và yên bình mà cô đã khao khát suốt những ngày qua. Bước vào nhà, hình bóng mẹ Nguyễn Thị Tư đang lúi húi trong bếp, với mái tóc đã điểm bạc và dáng người gầy gò, khiến trái tim Lê An như vỡ òa. Mẹ cô quay lại, ánh mắt lo lắng quét qua khuôn mặt tiều tụy của con gái. Không cần một lời nói, bà Nguyễn Thị Tư đã hiểu tất cả. Không một câu hỏi han, không một lời trách móc. Bà chỉ lặng lẽ dang rộng vòng tay. Lê An lao vào lòng mẹ, những giọt nước mắt không tiếng động tuôn rơi ướt đẫm vai áo mẹ. Cái ôm ấm áp của mẹ như một liều thuốc an ủi, xoa dịu những vết thương lòng của cô.

Sau bữa cơm tối diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng đũa chạm bát và tiếng gió xào xạc ngoài vườn, Lê An ngồi tựa đầu vào vai mẹ trên chiếc ghế trường kỷ cũ kỹ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ bóng điện nhỏ tỏa ra, tạo nên một không khí ấm cúng đến lạ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong đêm, tiếng gió nhẹ nhàng lay động những tán lá cây bên bờ sông.

“Con về rồi là tốt rồi. Mẹ biết con buồn...” Giọng mẹ Nguyễn Thị Tư nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn khô cằn của Lê An. Bà khẽ vuốt mái tóc con gái, động tác quen thuộc tựa như đưa Lê An trở về những tháng ngày thơ ấu vô lo.

Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. Cô ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đầy yêu thương và thấu hiểu của mẹ. “Mẹ ơi... con cảm thấy... khoảng cách này không chỉ là về địa lý nữa rồi.” Lời nói của cô khẽ run, đầy vẻ cam chịu và thản nhiên đến đau lòng. Nó không phải là một câu nói trách cứ, mà là một sự thật đau đớn mà cô đã phải đối mặt trong chuyến đi vừa rồi.

Mẹ Nguyễn Thị Tư chỉ siết nhẹ vòng tay, không nói thêm lời nào. Bà hiểu. Bà hiểu rằng sự xa cách này không còn chỉ là vài trăm cây số đường bộ, mà nó là sự khác biệt trong cuộc sống, trong những ưu tiên, trong cả những giấc mơ. Bà nhìn ra khung cửa sổ, nơi bờ sông cũ vẫn hiền hòa chảy trôi trong đêm. Nơi ấy từng chứng kiến biết bao lời thề non hẹn biển, biết bao kỷ niệm tuổi thơ của Trần Hạo và Lê An. Nhưng giờ đây, bờ sông ấy dường như cũng đang thì thầm về một sự chia ly không thể tránh khỏi.

Lê An tựa đầu vào vai mẹ một lần nữa, những giọt nước mắt không còn tuôn trào dữ dội, mà chỉ lặng lẽ lăn dài, thấm vào vai áo mẹ. Cô nhìn ra bờ sông quen thuộc qua khung cửa sổ. Những kỷ niệm tuổi thơ vẫn còn nguyên vẹn ở đó, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Nhưng dường như, tất cả đã bị một bức tường vô hình ngăn cách với hiện tại.

Nỗi thất vọng và sự chấp nhận của Lê An báo hiệu rằng cô sẽ dần từ bỏ hy vọng vào Trần Hạo. Cô đã mệt mỏi với việc chờ đợi, mệt mỏi với sự im lặng. Cô cần một bến đỗ an yên, một sự quan tâm hiện hữu, chứ không phải là những lời hứa hẹn xa xôi. Lời nói của cô với mẹ rằng "khoảng cách này không chỉ là về địa lý" là dấu hiệu cho sự rạn nứt sâu sắc hơn trong mối quan hệ của họ, một vết nứt mà không thể hàn gắn chỉ bằng những lời hứa hẹn. Nỗi mệt mỏi này có thể khiến cô trở nên dứt khoát hơn trong tương lai khi đối mặt với những quyết định quan trọng về tình cảm. Có lẽ, chuyến đi này không phải để cô tìm lại Trần Hạo, mà là để cô tìm thấy chính mình, giữa những tàn dư của một mối tình "chậm một nhịp", của một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn hóa thành "lỡ cả một đời". Đêm dần buông, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng là khởi đầu cho một sự chấp nhận, một sự trưởng thành đau đớn.

***

Trong căn phòng ký túc xá rộng chưa đầy mười lăm mét vuông ở tầng ba, Trần Hạo ngồi lặng lẽ trước bàn học. Ánh đèn tuýp trắng hắt xuống, làm nổi bật chồng sách vở cao ngất ngưởng, những tập tài liệu dày cộp và mấy cây bút bi vương vãi. Mùi giấy mới hòa lẫn mùi mực cũ và một chút ẩm mốc đặc trưng của những chồng sách đã qua nhiều tay, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Bên ngoài cửa sổ, thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà rực rỡ, nhưng sự xa hoa ấy không làm vơi đi sự cô đơn, mệt mỏi đang vương vấn trên gương mặt anh.

Trần Hạo day day thái dương, cảm giác đau nhức âm ỉ từ hai thái dương lan dần xuống gáy. Anh vừa kết thúc một buổi ôn thi căng thẳng, kéo dài từ chiều tối cho đến gần nửa đêm. Những công thức toán học phức tạp, những định luật vật lý khô khan và những dòng văn học cổ điển cứ luẩn quẩn trong đầu anh, không cho phép một giây phút nào được nghỉ ngơi. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác uể oải, nhưng những áp lực vô hình từ kỳ thi sắp tới, từ kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, lại đè nặng lên đôi vai gầy guộc. Ba mẹ anh ở quê, cả đời tần tảo, chỉ mong anh có thể thành tài, thoát ly khỏi cái thị trấn nhỏ bé ấy. Đó là động lực, nhưng cũng là gánh nặng anh phải mang.

Anh thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở hòa vào không gian tĩnh mịch của căn phòng. Các phòng khác đều đã tắt đèn, chỉ còn lác đác vài ánh sáng leo lét qua khe cửa, chứng tỏ vẫn còn những sinh viên miệt mài học tập như anh. Tiếng xe cộ thưa thớt từ đường lớn vọng lên, hòa cùng tiếng gió se lạnh lùa qua khe cửa sổ khép hờ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm khuya thành phố. Anh mở mắt, ánh mắt vô định lướt qua những dòng chữ chi chít trong sách, nhưng tâm trí lại không thể tập trung.

Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu anh – hình ảnh Lê An, dáng vẻ nhỏ bé và lạc lõng giữa con phố đông đúc ở thành phố, rồi đứng trước cổng trường, rồi ở khu ký túc xá. Cô quản lý đã kể lại cho anh nghe, một cách giản dị, về "cô bé quê" đã lặn lội lên đây tìm anh. Trái tim Trần Hạo thắt lại. Một cảm giác tội lỗi cồn cào dâng lên. Anh đã quá bận rộn, quá đắm chìm vào thế giới học tập của mình mà bỏ lỡ cô ấy. Bỏ lỡ một cách hoàn toàn, không một lời chào, không một cái nhìn.

*Mình đã bận đến mức bỏ lỡ cô ấy... Cô ấy đã đến tận đây... Mình thật tệ.* Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khẽ, đầy dằn vặt. Anh biết, Lê An không phải là một cô gái yếu đuối, nhưng việc cô một mình lên thành phố xa lạ, tìm đến anh, chứng tỏ cô đã phải dũng cảm đến mức nào. Và anh, lại để cô ra về trong thất vọng. Cái cảm giác ấy như một lưỡi dao cứa vào lòng anh, sắc lạnh và đau đớn.

Nhưng rồi, một giọng nói khác lại trỗi dậy trong tâm trí anh, dứt khoát và lý trí hơn. *Nhưng mình không thể dừng lại. Ba mẹ, tương lai...* Anh không thể ngừng học, không thể lơ là một phút giây nào. Cuộc sống ở thành phố này là một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ. Mỗi người đều có mục tiêu, có tham vọng riêng. Anh không muốn mình là người tụt lại phía sau, không muốn mình phụ lòng tin của những người đã đặt tất cả hy vọng vào anh. Tương lai anh, sự nghiệp anh, đó là điều anh phải ưu tiên hàng đầu, ít nhất là lúc này. Tình cảm, có lẽ, phải xếp sau. Anh cố gắng thuyết phục bản thân rằng Lê An sẽ hiểu. Cô ấy luôn là người thấu hiểu anh nhất mà.

Trần Hạo đưa tay với lấy chiếc điện thoại cũ đặt cạnh chồng sách. Chiếc điện thoại cục gạch màu xanh dương đã bạc màu, màn hình nhỏ xíu, chỉ đủ hiển thị vài dòng tin nhắn. Đó là món quà sinh nhật năm ngoái Lê An tặng anh, sau khi cô dành dụm tiền làm thêm ở tiệm tạp hóa. Mỗi khi nhìn thấy nó, anh lại nhớ đến ánh mắt long lanh của cô khi trao quà, nhớ đến những lời chúc vụng về nhưng chân thành. Anh lướt qua danh bạ, tìm số Lê An. Những tin nhắn cũ hiện ra, thưa thớt dần theo thời gian. Từ những dòng hỏi thăm thường xuyên, giờ chỉ còn là những câu chữ ngắn ngủi, đôi khi là những icon đơn điệu. Khoảng cách địa lý đã kéo theo khoảng cách vô hình trong giao tiếp.

Anh nhìn vào màn hình, những dòng chữ đã cũ mèm hiện lên. "Anh Hạo, anh khỏe không? Học có vất vả lắm không?" "Anh Hạo, em nhớ anh." "Anh Hạo, thi tốt nhé!" Từng câu chữ như một tiếng vọng từ quá khứ, từ một khoảng thời gian mà anh vẫn còn có thể dành nhiều hơn cho cô, nhiều hơn là những lời hứa hẹn. Anh tự hỏi, liệu cô có giận anh không? Liệu cô có thất vọng về anh nhiều lắm không? Sự im lặng của anh, sự vắng mặt của anh, liệu có làm tổn thương cô?

Một thoáng do dự, bàn tay anh lơ lửng trên bàn phím. Anh muốn nói nhiều lắm, muốn giải thích rằng anh không cố tình, muốn xin lỗi một cách chân thành nhất. Nhưng rồi, anh lại không biết bắt đầu từ đâu. Những lời lẽ yêu thương, những lời an ủi, dường như đã bị chôn vùi dưới lớp lớp áp lực và sự mệt mỏi. Anh không có thời gian để nói những lời hoa mỹ, không có tâm trạng để diễn tả hết những gì đang giằng xé trong lòng. Hơn nữa, anh cũng không muốn Lê An phải lo lắng cho anh thêm nữa.

Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, Trần Hạo quyết định chọn cách ngắn gọn nhất, khô khan nhất, như một cách để nhanh chóng giải quyết vấn đề và quay lại với công việc chính. Anh gõ từng chữ một, ngón tay cái hơi run rẩy trên những phím bấm cứng nhắc.

"Anh xin lỗi vì không gặp được em. Anh bận quá. Sẽ bù đắp khi có dịp."

Đó là tất cả những gì anh có thể viết ra. Một câu tin nhắn cụt lủn, thiếu đi sự ấm áp, thiếu đi sự chân thành mà Lê An có lẽ đang mong đợi. Anh đọc đi đọc lại câu chữ ấy, tự hỏi liệu nó có quá lạnh nhạt không, liệu nó có làm cô tổn thương không. Một thoáng chần chừ, anh suýt nữa đã xóa đi để viết lại. Nhưng rồi, anh lại tự nhủ, *Làm thế này có ổn không? Chắc là cô ấy hiểu... Mình phải tập trung.* Anh không thể cho phép bản thân chìm đắm quá lâu trong những cảm xúc này. Anh có quá nhiều thứ phải làm, quá nhiều mục tiêu phải đạt được. Tình cảm, có lẽ, phải để dành cho một "dịp" khác, một thời điểm khác khi anh đã thành công hơn, vững vàng hơn.

Anh nhấn nút "Gửi". Tiếng "tít" nhỏ từ chiếc điện thoại vang lên, báo hiệu tin nhắn đã đi. Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống, quay lại với đống sách vở. Anh cố gắng xua đi cảm giác khó chịu, tội lỗi đang dâng lên trong lòng. Anh cố gắng tập trung vào những con số, những công thức, cố gắng thuyết phục bản thân rằng mình đã làm đúng, rằng đây là con đường duy nhất để anh có một tương lai tốt đẹp hơn, cho cả anh và cô. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, anh biết, một vết nứt vô hình vừa được tạo ra, một vết nứt có thể sẽ ngày càng lớn dần theo thời gian, theo khoảng cách. Anh không biết liệu cái "dịp" mà anh hứa sẽ "bù đắp" có bao giờ đến hay không, hay nó chỉ là một lời nói suông để xoa dịu lương tâm anh.

***

Hoàng hôn buông xuống trên thị trấn ven sông, nhuộm đỏ cả một vùng trời, in bóng những rặng tre xanh ngắt xuống dòng nước hiền hòa. Chiều tối nay, không khí dịu mát hơn hẳn những ngày qua, gió nhẹ nhàng thổi qua những tán lá, mang theo mùi phù sa quen thuộc và hương hoa lục bình thoang thoảng. Lê An ngồi lặng lẽ trên tảng đá cũ bên bờ sông, nơi cô và Trần Hạo đã từng dành cả tuổi thơ, nơi họ đã trao nhau biết bao lời hứa non hẹn biển. Dòng nước vẫn chảy trôi êm đềm, phản chiếu ánh tà dương rực rỡ, nhưng lòng cô đã không còn yên bình như mặt sông chiều nay.

Cô đưa mắt nhìn dòng nước, cảm giác như những hy vọng mong manh cuối cùng của mình cũng đang dần trôi đi theo dòng chảy vô tận ấy. Hôm qua, sau khi trở về từ thành phố, Lê An đã trút hết nỗi lòng với mẹ. Những lời nói của cô, "khoảng cách này không chỉ là về địa lý nữa rồi," đã thể hiện rõ sự chấp nhận đau lòng, sự trưởng thành đến cay đắng. Nhưng sâu thẳm đâu đó trong trái tim, vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, một sự chờ đợi vô thức vào một lời giải thích, một lời an ủi từ Trần Hạo. Cô đã mong chờ một cuộc gọi, một tin nhắn dài hơn, một điều gì đó chứng minh rằng anh vẫn còn nhớ đến cô, vẫn còn quan tâm đến cảm xúc của cô.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, chiếc điện thoại cũ trong tay cô chợt rung lên, một tiếng "tít" nhỏ xíu nhưng đủ làm tim cô giật thót. Lê An nhìn vào màn hình, tên Trần Hạo hiện lên, kèm theo một biểu tượng tin nhắn mới. Một tia hy vọng nhỏ nhoi như ngọn nến le lói giữa đêm tối bỗng bùng lên trong lòng cô. Cô vội vàng mở tin nhắn, ngón tay hơi run rẩy.

Màn hình nhỏ bé hiện ra dòng chữ ngắn ngủi, khô khan: "Anh xin lỗi vì không gặp được em. Anh bận quá. Sẽ bù đắp khi có dịp."

Đọc đi đọc lại từng chữ, nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi Lê An, rồi nhanh chóng tan biến. Nó không phải là một nụ cười vui vẻ, mà là một nụ cười đầy mỉa mai, cay đắng. Cô đã mong đợi điều gì? Một lời xin lỗi chân thành hơn? Một lời hứa cụ thể hơn? Hay chỉ là một tin nhắn thể hiện sự quan tâm thực sự, chứ không phải là một sự biện hộ cho sự vắng mặt của anh?

*Bận... Bận đến mức không thể dành một chút thời gian cho người đã lặn lội lên tìm anh sao?* Giọng nói nội tâm của cô vang lên, không trách móc, mà chỉ đầy vẻ cam chịu. Cô hiểu anh bận, cô biết anh có nhiều áp lực. Nhưng liệu có bao giờ anh nghĩ đến cô, đến nỗi thất vọng của cô khi phải một mình trở về? Cô đã trải qua cả một hành trình dài, vượt qua sự xa lạ của thành phố, chỉ để nhận lại sự vắng mặt và giờ là một tin nhắn vỏn vẹn vài chữ.

*Bù đắp khi có dịp... Cái dịp đó là bao giờ? Hay chỉ là một lời nói suông để anh cảm thấy bớt tội lỗi?* Cô tự hỏi. Cái "dịp" ấy nghe sao mà xa vời, mông lung. Nó giống như một lời hứa hẹn không xác định, một cách để anh tạm gác lại trách nhiệm, để anh tiếp tục ưu tiên những thứ khác mà không cảm thấy quá nặng lòng. Nó không phải là một lời hứa hẹn của tình yêu, mà là một lời hứa hẹn của sự trì hoãn, của sự lảng tránh. Những lời nói ấy, dù không cố ý, đã trở thành một "lời nói không thành" theo một cách khác, bởi nó không mang lại sự an ủi hay niềm tin mà cô cần.

Lê An khóa màn hình điện thoại, ôm nó vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp vỏ nhựa cũ kỹ. Cô nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố đã bắt đầu thắp sáng, rực rỡ và lộng lẫy, nhưng cũng xa vời và vô cùng xa lạ. Đó là nơi Trần Hạo đang sống, nơi anh đang theo đuổi ước mơ của mình. Và đó cũng là nơi đã đẩy anh rời xa cô, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không chỉ về địa lý, mà còn về tâm hồn.

Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má cô, mang theo vị mặn chát của biển và vị đắng của nỗi thất vọng. Cô không lau đi. Nó như một sự chấp nhận. Chấp nhận rằng mối quan hệ của họ đang dần rạn nứt, chấp nhận rằng anh đã có những ưu tiên khác, chấp nhận rằng cô không còn là trung tâm trong thế giới của anh. Nước mắt không phải là sự yếu đuối, mà là sự giải thoát, là sự đồng ý buông bỏ những hy vọng hão huyền.

Cô đã mệt mỏi với việc chờ đợi, mệt mỏi với sự im lặng. Cô cần một bến đỗ an yên, một sự quan tâm hiện hữu, chứ không phải là những lời hứa hẹn xa xôi, những tin nhắn khô khan. Tin nhắn ngắn gọn, thiếu sự chân thành của Trần Hạo báo hiệu sự thưa thớt và thiếu sâu sắc hơn nữa trong những lần liên lạc tiếp theo. Lời hứa "sẽ bù đắp khi có dịp" nghe có vẻ mơ hồ và xa vời, cho thấy Trần Hạo chưa thực sự sẵn sàng ưu tiên mối quan hệ này. Sự chấp nhận đau lòng của Lê An báo hiệu cô sẽ dần ngừng níu kéo và mở lòng với những mối quan hệ khác trong tương lai, tìm kiếm sự quan tâm mà Trần Hạo không thể cho. Có lẽ, "nếu như ngày đó" anh nói sớm hơn một chút, mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một sự nuối tiếc cho một mối tình "chậm một nhịp", đã "lỡ cả một đời".

Hoàng hôn tắt hẳn, màn đêm buông xuống, bao trùm dòng sông và thị trấn. Lê An vẫn ngồi đó, lặng lẽ, như một phần của cảnh vật, để nỗi buồn tan vào không khí, để sự chấp nhận thấm sâu vào từng tế bào. Dòng sông vẫn chảy, mang theo những ký ức, những lời hứa, và cả những tiếc nuối không nói thành lời.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free