Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 201: Háo Hức Đợi Chờ, Giữa Lễ Hội Về

Dòng sông vẫn chảy, mang theo những ký ức, những lời hứa, và cả những tiếc nuối không nói thành lời. Lê An vẫn ngồi đó, lặng lẽ, như một phần của cảnh vật, để nỗi buồn tan vào không khí, để sự chấp nhận thấm sâu vào từng tế bào. Nhưng sự chấp nhận ấy, hóa ra, mong manh hơn cô nghĩ. Nó giống như một tấm màn mỏng, chỉ cần một làn gió nhẹ, một thanh âm quen thuộc, một ánh nhìn tình cờ cũng đủ sức làm nó lung lay, để lộ ra những khao khát vẫn âm ỉ cháy bên trong.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức thị trấn bằng một gam màu vàng nhạt, dịu dàng, Lê An đã cùng mẹ mình, bà Nguyễn Thị Tư, hòa vào dòng người tấp nập của khu Chợ Dân Sinh. Không khí lễ hội truyền thống cuối năm đã bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trấn nhỏ ven sông, mang theo sự háo hức và rộn ràng khác thường. Khu chợ, vốn đã luôn sôi động, nay càng trở nên náo nhiệt hơn gấp bội. Các sạp hàng chen chúc, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ giăng mắc khắp nơi, tạo thành những lối đi hẹp, ngoằn ngoèo, chỉ vừa đủ cho hai người lách qua nhau.

Tiếng rao hàng lanh lảnh của các bà, các chị hòa cùng tiếng trả giá dứt khoát của người mua, tiếng trò chuyện râm ran không ngớt, và cả tiếng dao thớt băm chặt lách cách từ những quầy thịt, quầy cá, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của buổi chợ sớm. Mùi thực phẩm tươi sống từ những bó rau xanh mướt, những con cá tươi rói vừa được đưa từ sông lên, mùi gia vị nồng nàn từ những gánh hàng khô, mùi cá đặc trưng phảng phất trong không khí, rồi cả mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương xuống, tất cả đánh thức mọi giác quan của Lê An. Cô hít căng lồng ngực thứ không khí đặc quánh mùi vị quê hương ấy, cảm thấy lồng ngực mình như giãn ra, nhẹ nhõm hơn đôi chút sau đêm dài trằn trọc.

"Con An, con nhìn xem, năm nay đào quất đẹp ghê con nhỉ?" Bà Tư vừa đi vừa chỉ vào một gánh hàng hoa rực rỡ sắc màu bên đường, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của bà như xua đi phần nào sự trầm tư còn vương vấn trên nét mặt con gái. Bà không nói gì thêm về tin nhắn của Trần Hạo, chỉ lặng lẽ quan tâm đến An bằng những cử chỉ nhỏ nhặt nhất, bằng cách kéo cô trở lại với nhịp sống hối hả, vui tươi của thị trấn.

Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua những cành đào thắm, những chậu quất vàng óng, rồi dừng lại ở những gánh hàng bày bán bánh chưng, bánh tét, những món ăn truyền thống chỉ xuất hiện vào những dịp lễ Tết. Cô vô thức nhìn ngắm những món đồ trang trí lễ hội, những dải lụa đỏ, những câu đối viết bằng mực tàu, và trong sâu thẳm tâm hồn, một tia hy vọng lại len lỏi, yếu ớt nhưng đầy dai dẳng.

"Mẹ ơi, con thấy thịt ba chỉ này tươi quá, mình mua về làm món kho tàu nha mẹ?" Lê An chợt lên tiếng, giọng nói có chút gì đó lạc quan hơn. Món kho tàu, cô nhớ, là món Trần Hạo rất thích ăn. Ký ức về những bữa cơm chung nhà, tiếng cười đùa rộn rã trong căn bếp nhỏ lại ùa về. Sự chấp nhận từ đêm qua, tựa hồ, đã tan biến như sương khói buổi ban mai.

Bà Tư mỉm cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi thấy con gái mình có vẻ đã tươi tỉnh hơn. "Được chứ con, mẹ cũng tính làm món đó. Mà con An, năm nay con tính làm món gì Hạo thích ăn không? Thằng bé năm nào cũng về ăn Tết mà."

Câu hỏi của mẹ Tư như một gáo nước lạnh tạt vào lòng Lê An, nhưng cũng giống như một lời nhắc nhở dịu dàng, đánh thức niềm mong chờ mà cô đã cố gắng chôn giấu. "Hạo... liệu anh có về không?" Câu hỏi ấy văng vẳng trong đầu cô, không thành tiếng. Sau tin nhắn khô khan của Trần Hạo, cô đã tự nhủ sẽ không mong chờ nữa. Nhưng giờ đây, giữa không khí rộn ràng của chợ, khi mọi người đều chuẩn bị đón người thân trở về, niềm hy vọng lại trỗi dậy một cách khó cưỡng.

Đang lúc đó, một giọng nói sang sảng vang lên từ phía sau. "Chà, cô Tư đấy à? Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?"

Lê An và mẹ quay lại, thấy bà Mai, người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu nở trên môi, bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ tươm tất. Bà Mai đang xách một giỏ tre đầy ắp rau củ, ánh mắt tinh nghịch nhìn Lê An.

"Chào bà Mai ạ!" Lê An lễ phép chào, mặt hơi ửng hồng.

Bà Tư cười xòa: "Bà Mai cứ trêu con bé. Nó còn nhỏ mà."

Bà Mai lắc đầu, ánh mắt dừng lại ở Lê An đầy vẻ thấu hiểu. "Nhỏ gì nữa mà nhỏ cô Tư. Con bé An nhà mình là hoa khôi của xóm này đấy chứ. Mà này, tôi thấy cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy! Năm nay thằng Hạo có về ăn Tết không hả cô Tư? Mấy đứa nhỏ đi xa, Tết nhất là phải về đoàn tụ chứ!"

Câu nói của bà Mai, dù vô tình, lại gieo vào lòng Lê An một hạt giống hy vọng mới. "Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!" – liệu có phải là anh vẫn còn quan tâm, vẫn còn nhớ đến cô? Và cái lời khẳng định "Tết nhất là phải về đoàn tụ chứ!" của bà Mai như một lời tiên tri, một lời an ủi, khiến cô không thể không bám víu vào. Cô nhìn quanh, thấy những người bán hàng đang gói ghém những món quà quê, những người con xa xứ trở về với nụ cười rạng rỡ trên môi. Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng vang vọng khắp chợ, như một lời khẳng định rằng, dù đi đâu, về đâu, Tết vẫn là dịp để trở về, để đoàn tụ.

Lê An cứ thế miên man suy nghĩ, tay vẫn vô thức lựa chọn những món đồ mà Trần Hạo thích. Một túi mứt gừng cay nồng, anh thích ăn vào những đêm đông lạnh giá. Vài củ hành tím ngon nhất để mẹ làm dưa món, món anh luôn đòi ăn khi về nhà. Cô nghe những câu chuyện về những người con xa quê trở về, về những món quà họ mang về, về những niềm vui đoàn tụ. Một cảm giác háo hức xen lẫn chút lo lắng len lỏi trong tâm trí cô. Dù tin nhắn của Trần Hạo khô khan đến đâu, dù cô đã tự nhủ lòng mình phải chấp nhận khoảng cách, nhưng sâu thẳm trong tim, cô vẫn khát khao, vẫn mong mỏi được gặp lại anh, được thấy nụ cười quen thuộc ấy, được nghe giọng nói ấy một lần nữa trong không khí Tết ấm cúng của gia đình. Cái cảm giác ấy, như một con sóng ngầm, đã phá vỡ bức tường chấp nhận mà cô đã cố công xây dựng.

Buổi chiều tà, nắng vàng nhạt trải dài trên khắp thị trấn, nhuộm vàng cả bờ sông cũ. Gió nhẹ mơn man qua những tán lá, mang theo mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà xa xa. Lê An ngồi bên cửa sổ, nhìn ra dòng sông quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, như thời gian vẫn lặng lẽ chảy, cuốn đi bao nhiêu thứ, nhưng cũng giữ lại bao nhiêu hoài niệm.

Cô cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về Trần Hạo. Cô tự nhủ, mình đã chấp nhận rồi, đã chấp nhận rằng anh bận rộn, đã chấp nhận rằng anh có những ưu tiên khác, đã chấp nhận cái "khoảng cách vô hình" đã lớn dần giữa hai người. Nhưng không khí lễ hội, những lời nói của mẹ và bà Mai ở chợ sáng nay, tất cả đã khuấy động lại niềm mong chờ tưởng chừng đã ngủ yên.

'Chương trước đã chấp nhận rồi mà... Sao giờ lại mong chờ thế này?' Cô tự độc thoại nội tâm, giọng nói nhỏ xíu như tiếng gió thoảng qua khe cửa. Trái tim cô, một lần nữa, lại chia làm hai nửa. Một nửa muốn dứt khoát, muốn buông bỏ sự hy vọng hão huyền để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình. Nửa còn lại, yếu đuối hơn, vẫn không ngừng bám víu vào những ký ức, vào lời hứa "không quên em" của Trần Hạo, vào một niềm tin mơ hồ rằng anh sẽ trở về.

Cô cầm chiếc điện thoại cũ trong tay, màn hình đen phản chiếu khuôn mặt phảng phất nét ưu tư của cô. Cô vuốt ve lớp vỏ nhựa đã ngả màu, nhớ lại tin nhắn ngắn ngủi và khô khan của Trần Hạo. "Anh xin lỗi vì không gặp được em. Anh bận quá. Sẽ bù đắp khi có dịp." Lời hứa ấy, nghe sao mà xa vời, mơ hồ. "Cái dịp đó là bao giờ?" Cô lại tự hỏi, như hàng vạn lần đã tự hỏi. Lời nói không thành, nó đã trở thành một khoảng cách vô hình, chia cắt cô và anh, không chỉ về địa lý, mà còn về tâm hồn.

Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của hoa cúc từ vườn nhà bên, xen lẫn mùi thức ăn mẹ đang nấu từ dưới bếp vọng lên. "An ơi, con có muốn làm bánh chưng không? Mẹ làm một ít cho Hạo con mang lên thành phố." Giọng mẹ Tư vọng lên, ấm áp và đầy quan tâm, như một lời nhắc nhở dịu dàng về sự tồn tại của Trần Hạo trong cuộc sống của họ.

Lê An giật mình. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối chầm chậm buông xuống. "Dạ... để con xem đã mẹ ạ." Cô đáp lời mẹ, giọng nói có chút ngập ngừng. Lời nói của mẹ, dù chỉ là một câu hỏi đơn giản, lại như đổ thêm dầu vào ngọn lửa mong chờ trong lòng cô. Mẹ vẫn luôn tin rằng Trần Hạo sẽ về, hoặc ít nhất cũng sẽ nhận những món quà mẹ chuẩn bị. Mẹ đã mặc định rằng anh là một phần của gia đình này, một phần của cái Tết đoàn viên này.

Cô đứng dậy, đi đến góc nhà, nơi có một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa đựng những vật kỷ niệm. Cô mở nắp hộp, lấy ra một chiếc khăn thêu dở. Đó là một chiếc khăn tay màu trắng ngà, trên đó cô đã thêu được một nửa bông hoa sen, biểu tượng của sự thanh khiết và bền bỉ. Cô đã định thêu tặng Trần Hạo từ rất lâu rồi, từ cái ngày anh chuẩn bị lên thành phố, nhưng rồi vì nhiều lý do, nó cứ dang dở. Giờ đây, giữa không khí lễ hội đang đến gần, và niềm hy vọng mới trỗi dậy, cô lại có động lực để hoàn thành nó.

Ngón tay Lê An vuốt nhẹ lên những đường chỉ thêu còn dang dở, cảm nhận sự mềm mại của sợi chỉ, sự mịn màng của tấm vải. Cô nhớ lại những lời Trần Hạo từng nói, nhớ lại những buổi chiều hai đứa ngồi bên bờ sông, anh kể cô nghe về ước mơ của anh, về những dự định tương lai. Cô cũng nhớ lại những ánh mắt anh dành cho cô, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Liệu tất cả những điều đó có còn ý nghĩa không, sau tất cả những gì đã xảy ra?

Hoàng hôn đã tắt hẳn. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, hắt lên một vệt sáng mờ ảo trên mặt sông. Lê An ngồi lại bên cửa sổ, chiếc khăn thêu dở trong tay, ánh mắt dõi theo những con thuyền nhỏ lướt nhẹ trên dòng nước. Cô biết, mình đang đứng giữa hai dòng nước: dòng nước của sự chấp nhận thực tại và dòng nước của niềm hy vọng mong manh. Cô biết rằng nếu anh không về, nếu anh vẫn chỉ là một lời hứa hẹn "sẽ bù đắp khi có dịp" thì sự thất vọng lần này sẽ còn lớn hơn nhiều. Nhưng trái tim cô, cố chấp đến lạ, vẫn không ngừng khắc khoải. Cô ước gì, nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, hoặc cô mạnh dạn hơn một chút. Nhưng tất cả giờ chỉ còn là một sự nuối tiếc cho một mối tình "chậm một nhịp", đã "lỡ cả một đời".

Cùng lúc đó, cách thị trấn ven sông hàng trăm cây số, trong một căn phòng ký túc xá chật hẹp ở thành phố lớn, Trần Hạo vẫn đang cắm cúi bên bàn học. Đồng hồ đã điểm nửa đêm, nhưng anh vẫn không hề có dấu hiệu mệt mỏi. Ánh đèn bàn leo lét hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những nét kiên nghị và sự tập trung cao độ. Xung quanh anh là những chồng sách vở cao ngất, những tờ giấy chi chít công thức, bài tập. Mùi mực, mùi giấy cũ và mùi cà phê đặc quánh trong không khí lạnh lẽo của đêm khuya.

Ký túc xá trường chuyên, nơi anh đang sống, là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với thị trấn yên bình của Lê An. Đó là một nơi đầy áp lực, đầy cạnh tranh, nơi mà mỗi giây, mỗi phút đều được tính toán để phục vụ cho mục tiêu duy nhất: học tập và thành công. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ phòng bên, tiếng lật sách sột soạt, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng ho khan của một người bạn cùng phòng cũng đang thức khuya học bài, tất cả tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự nỗ lực không ngừng nghỉ.

Trần Hạo đang chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ quan trọng nhất, một kỳ thi mà anh biết sẽ quyết định rất nhiều đến tương lai của mình. Anh liên tục viết, gạch xóa, nhấm nháp cà phê đã nguội ngắt để giữ cho đầu óc tỉnh táo. Trong tâm trí anh, chỉ có những công thức toán học phức tạp, những bài văn cần phân tích sâu sắc, và áp lực vô hình từ kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, và cả của chính bản thân anh. Anh muốn thành công, muốn đạt được những gì mình đã đặt ra, không chỉ cho riêng mình, mà còn để có thể lo cho Lê An một cuộc sống tốt hơn trong tương lai, một tương lai mà anh tin rằng sẽ chỉ đến nếu anh cố gắng hết sức mình ở hiện tại.

'Nếu không cố gắng, mình sẽ không bao giờ có thể lo cho An một cuộc sống tốt hơn. Kỳ thi này rất quan trọng.' Anh thầm nghĩ, bàn tay vẫn không ngừng viết. Anh tin rằng sự hy sinh hiện tại là cần thiết cho một tương lai tươi sáng hơn. Đó là lý do anh đã bỏ lỡ chuyến đi của Lê An, đó là lý do anh chỉ có thể gửi một tin nhắn ngắn gọn. Anh nghĩ rằng Lê An sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự bận rộn này.

Chiếc điện thoại cũ của anh đặt bên cạnh chồng sách, bỗng rung nhẹ. Một tin nhắn đến. Nhưng Trần Hạo thậm chí không thèm liếc nhìn. Anh gạt nhẹ nó sang một bên bằng một cử động vô thức, như thể đó chỉ là một phiền toái nhỏ nhặt, không đáng để anh phân tâm khỏi những con số và chữ cái đang nhảy múa trước mắt. Tâm trí anh hoàn toàn bị cuốn vào bài vở, vào áp lực của kỳ thi sắp tới.

"Này Hạo, gần Tết rồi đấy, cậu không về à?" Giọng của Hà Minh, bạn cùng phòng, chợt vang lên. Hà Minh đang nằm trên giường, lướt điện thoại, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt trẻ trung, vô tư.

Trần Hạo không ngẩng đầu. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào cuốn sách giáo trình dày cộp. "Không, còn nhiều bài lắm. Với lại, về tốn thời gian lắm." Giọng anh đều đều, không chút cảm xúc, như thể việc về nhà ăn Tết là một gánh nặng, một sự lãng phí thời gian quý báu mà anh không thể cho phép mình có được. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, có một cô gái đang ôm chiếc khăn thêu dở, lòng đầy mong chờ và hy vọng, chỉ vì một lời hứa hẹn "sẽ bù đắp khi có dịp" và một niềm tin mơ hồ vào một mối tình đã "chậm một nhịp".

Trần Hạo tiếp tục viết, gạch xóa. Anh hoàn toàn không để ý đến chiếc điện thoại đang rung, cũng không để ý đến lời nói của bạn cùng phòng. Tâm trí anh chỉ có những công thức, bài tập và áp lực về tương lai. Anh không biết rằng, sự lựa chọn của anh, sự bận rộn của anh, và cả sự thờ ơ vô thức của anh, đang tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng sâu sắc, đẩy anh và Lê An xa nhau hơn từng chút một.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free