Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 202: Những Món Quà Từ Ký Ức, Hy Vọng Từ Lòng Son
Ánh nắng chiều vàng óng như một dòng mật ngọt, chảy tràn qua khung cửa sổ lớn, đậu lại trên chiếc khăn len màu xanh nhạt đang dần thành hình trên tay Lê An. Từng mũi chỉ kim tuyến óng ánh, mềm mại lướt qua kẽ tay cô, tạo nên những đường nét tỉ mỉ, cẩn trọng. Nụ cười nhẹ như cánh hoa vừa hé nở trên môi Lê An, một nụ cười vừa mơ màng vừa ẩn chứa một niềm hy vọng mong manh. Cô nhớ rõ như in cái ngày Trần Hạo, với vẻ mặt ngượng nghịu nhưng đôi mắt lấp lánh niềm vui, đã nói rằng chiếc khăn cô đan cho anh ấm áp hơn bất kỳ chiếc khăn nào khác, không chỉ vì sợi len, mà vì cả tấm lòng cô đặt vào đó. Ký ức ấy, dù đã thuộc về một thời xa vắng, vẫn vẹn nguyên như mới, tựa như dòng nước hiền hòa của con sông quê chảy mãi không ngừng bên ngoài khung cửa.
Nguyễn Thị Tư, mẹ Lê An, ngồi cạnh bên, thoăn thoắt làm bếp. Tiếng dao thớt lạch cạch, tiếng củi reo tí tách trong bếp lò cũ kỹ, hòa cùng mùi thơm của món cá kho đang sôi liu riu trên bếp, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống yên bình nơi thị trấn. Thỉnh thoảng, bà lại ngẩng đầu nhìn con gái. Ánh mắt bà vừa đầy yêu thương, vừa chất chứa một nỗi lo lắng không thành lời. Bà thấy rõ sự chăm chú, tỉ mẩn của Lê An, thấy cả niềm vui rạng rỡ mỗi khi cô nhớ về Trần Hạo. Nhưng bà cũng thấy được vẻ mong manh, dễ vỡ trong nụ cười ấy, như một cánh bướm đêm đang lạc lối giữa ánh đèn.
“Mẹ nghĩ Hạo có thích màu này không ạ?” Lê An khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng như gió thoảng, đôi mắt vẫn không rời mũi kim. Cô đang thêu một họa tiết nhỏ hình cây tre, biểu tượng của sự kiên cường và thanh cao, cũng là loài cây mọc nhiều bên bờ sông tuổi thơ của hai đứa.
Nguyễn Thị Tư thở dài một tiếng thật khẽ, cái thở dài như tan vào không khí, chỉ mình bà nghe thấy. “Con bé này, nó thích con, con làm gì nó cũng thích.” Bà đáp, giọng điệu xen lẫn chút trách yêu. “Nhưng mà con có chắc nó về không? Lễ Tết mà, thằng Hạo nó đi học trên thành phố lớn, bận rộn đủ thứ, đâu có như mình ở đây.”
Bàn tay Lê An khựng lại một nhịp, mũi kim hơi chệch đi khiến sợi chỉ xanh bị rối. Một thoáng lo âu lướt qua đáy mắt cô, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự kiên định. Cô ngẩng đầu nhìn mẹ, nụ cười vẫn vẹn nguyên, dù có chút gượng gạo hơn. “Con tin là anh ấy sẽ về, mẹ ạ. Anh ấy hứa rồi.” Lời hứa “sẽ bù đắp khi có dịp” từ tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo, dù có vẻ xa vời và thiếu sức nặng, nhưng với Lê An, đó là một sợi dây mỏng manh cô vẫn cố chấp bám víu. Cô muốn tin, phải tin, rằng anh sẽ trở về, rằng những nỗ lực của cô không phải là vô vọng.
Nguyễn Thị Tư không nói thêm gì. Bà chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt đượm buồn nhìn xa xăm ra khoảng sân vườn quen thuộc. Bà hiểu con gái mình quá rõ. Lê An là một cô gái dịu dàng, kiên nhẫn, một khi đã đặt niềm tin vào điều gì thì rất khó lay chuyển. Nỗi lo của bà không phải là vô cớ. Bà đã nhìn thấy nhiều cặp đôi thanh mai trúc mã ở thị trấn này, khi một trong hai đứa rời đi, cuộc sống sẽ thay đổi, và những lời hứa ngày nào sẽ dần trở thành "lời nói không thành". Bà sợ rằng Lê An đang tự dệt nên một chiếc kén của hy vọng, mà đến cuối cùng, chỉ mình cô đơn độc trong đó. Cái "khoảng cách vô hình" giữa thành phố và thị trấn, giữa áp lực và sự bình yên, giữa tham vọng và sự chờ đợi, bà biết, nó đang ngày một sâu hơn.
Lê An không để ý đến cái thở dài hay ánh mắt đượm buồn của mẹ. Cô lại vùi mình vào chiếc khăn len, từng mũi kim thêu lên đó không chỉ là sợi chỉ, mà còn là những ước mơ, những kỷ niệm, và cả những dự định giản dị cho ngày anh trở về. Cô tưởng tượng cảnh Trần Hạo khoác chiếc khăn này, nụ cười rạng rỡ khi gặp lại cô sau bao ngày xa cách. Cô sẽ kể cho anh nghe về những đổi thay nhỏ bé của thị trấn, về những buổi chiều cô ra bờ sông cũ thả hồn theo dòng nước, về những câu chuyện phiếm của bà Mai, chị Ba. Còn anh, anh sẽ kể cho cô nghe về cuộc sống ở thành phố, về những bài học khó nhằn, về những người bạn mới. Rồi hai đứa sẽ lại cùng nhau đi dạo bên bờ sông, như những ngày thơ ấu, để những ký ức đẹp đẽ lại được dệt nên. Cô tin rằng, chỉ cần anh về, chỉ cần hai đứa ở cạnh nhau, mọi "khoảng cách vô hình" rồi sẽ được xóa nhòa.
Cô bắt đầu hình dung ra những món ăn Trần Hạo thích, những món mà chỉ mẹ cô và cô mới nấu được chuẩn vị thị trấn. Sườn xào chua ngọt, canh cá riêu, hay món chè đậu xanh ngọt mát mà anh vẫn hay đòi ăn mỗi khi về nhà. Cô sẽ tự tay chuẩn bị tất cả, tỉ mẩn, chu đáo, như cách cô vẫn làm mọi thứ cho anh từ thuở bé. Chiếc khăn len này, chỉ là một phần nhỏ trong vô vàn những điều cô muốn làm để chào đón anh, để khẳng định rằng, dù thời gian có trôi đi, dù khoảng cách có xa đến mấy, tình cảm của cô dành cho anh vẫn vẹn nguyên, không hề "chậm một nhịp" nào. Nếu như ngày đó, cô đã không đủ dũng cảm để nói ra hết lòng mình, thì giờ đây, cô sẽ dùng hành động để chứng minh.
Ánh nắng dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn đỏ rực. Lê An vẫn ngồi đó, chiếc khăn len xanh ngọc đã gần hoàn thành. Từng mũi kim khâu cuối cùng được cô thêu lên với tất cả tâm huyết, như gửi gắm cả trái tim mình vào từng đường chỉ. Cô gấp gọn chiếc khăn, đặt nhẹ nhàng vào một chiếc hộp nhỏ, bên trong còn có một lá thư viết tay. Cô muốn Trần Hạo cảm nhận được sự ấm áp từ chiếc khăn, và sự chân thành từ những lời lẽ cô đã gửi gắm. Mẹ cô, sau khi dọn dẹp bếp núc xong, đi ra, nhìn con gái với ánh mắt trìu mến. "Con bé của mẹ, sao cứ phải lo lắng cho người khác nhiều thế?" bà khẽ nói, nhưng Lê An chỉ mỉm cười. Nụ cười ấy, là sự pha trộn giữa niềm hy vọng và một chút xót xa. Cô biết, có thể mẹ lo lắng cho cô, lo cô lại một lần nữa thất vọng. Nhưng cô không thể không hy vọng. Bởi vì, đối với Lê An, Trần Hạo không chỉ là một người bạn, một người yêu, mà còn là một phần của tuổi thơ cô, của chính thị trấn này, của những gì thân thuộc nhất.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên những mái nhà rêu phong, Lê An đã có mặt tại khu Chợ Dân Sinh. Trời trong xanh, không khí hơi se lạnh của những ngày cuối năm, nhưng chợ đã tấp nập, ồn ào từ bao giờ. Các sạp hàng chen chúc nhau, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ đủ màu sắc trải dài theo lối đi hẹp. Tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt lạch cạch từ quầy thịt, tiếng quẩy chảo xèo xèo từ hàng bún riêu, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động, đặc trưng của một phiên chợ quê. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá, mùi đất, mùi rau xanh mướt hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Lê An xách chiếc giỏ mây quen thuộc, bước đi giữa dòng người đông đúc. Nụ cười tươi tắn thường trực trên môi cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cô đang tìm mua những nguyên liệu tươi ngon nhất để chuẩn bị món ăn mà Trần Hạo yêu thích: món sườn xào chua ngọt và canh cá diêu hồng nấu dưa. Anh vẫn thường khen cô nấu ngon hơn cả mẹ anh, và mỗi khi về nhà, anh đều mong ngóng được thưởng thức những món ăn ấy. Những ký ức ấy như những sợi nắng ấm áp, sưởi ấm lòng cô giữa cái se lạnh của buổi sớm.
Đang loay hoay chọn mớ rau cải non xanh mướt, Lê An chợt nghe thấy tiếng gọi quen thuộc. “Bé An đi chợ sớm thế? Chuẩn bị đón thằng Hạo về hả con?”
Cô quay lại, bắt gặp Bà Mai đang cúi người chọn những cây hành lá tươi rói. Tóc bà bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu làm rạng rỡ khuôn mặt phúc hậu. Trên người bà là chiếc áo bà ba màu nâu đã sờn cũ, nhưng vẫn toát lên vẻ tươm tất, giản dị.
“Dạ, cháu chào bà Mai ạ.” Lê An cười tươi, đáp lời. “Vâng, cháu đang mua ít đồ để làm món anh Hạo thích ạ.”
Bà Mai ngừng tay, đứng thẳng người, ánh mắt tinh anh nhìn Lê An đầy vẻ tò mò và quan tâm. “Ôi chao, thằng Hạo nhà mình bữa nay lớn tướng rồi nhỉ? Học hành giỏi giang quá chừng. Nó về ăn Tết không con?”
“Dạ, cháu cũng mong là anh ấy sẽ về ạ.” Lê An đáp, giọng nói có chút ngập ngừng, nhưng vẫn cố giữ vẻ lạc quan. Niềm hy vọng mong manh ấy, cô không muốn ai dập tắt. Cô tin vào lời hứa của Trần Hạo, dù nó chỉ là một dòng tin nhắn ngắn ngủi.
“Thế thì tốt quá rồi.” Bà Mai gật gù. “Mấy đứa trẻ đi học xa, năm thì mười họa mới về được một lần. Ba má nó cũng trông ngóng nó lắm đó. Con bé An nhà mình cũng vậy, cứ thấp thỏm không yên.” Bà Mai cười hiền, ánh mắt bà như xuyên thấu được những suy tư sâu kín trong lòng Lê An.
Một lúc sau, khi Lê An chuyển sang quầy thịt để chọn miếng sườn ngon nhất, cô lại chạm mặt Chị Ba, người bán thịt thân quen. Chị Ba đang thoăn thoắt sắp xếp những miếng thịt ba chỉ tươi rói lên mẹt. Vừa nhìn thấy Lê An, chị đã cười toe toét. “Bé An đó hả? Bữa nay sao mà tươi tắn rạng rỡ vậy nè? Chắc là có tin vui gì rồi?”
Lê An đỏ mặt, khẽ lắc đầu. “Dạ không có gì đâu chị Ba. Em chỉ đi chợ mua đồ nấu thôi.”
“Thôi đi cô nương.” Chị Ba dí dỏm trêu chọc. “Cả cái chợ này ai mà chẳng biết cô nương đang ngóng trông ai. Thằng Hạo bữa nay lớn tướng rồi nhỉ? Có về ăn Tết không con? Má nó cứ hỏi hoài đó.”
Những câu hỏi thăm dồn dập về Trần Hạo, những lời trêu chọc của những người hàng xóm quen thuộc, lại càng khiến lòng Lê An rộn ràng và háo hức. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt quan tâm đều như đổ thêm dầu vào ngọn lửa hy vọng trong tim cô. Cô tin rằng, không chỉ mình cô mong chờ Trần Hạo, mà cả thị trấn này, cả những người đã chứng kiến hai đứa lớn lên, đều đang trông ngóng sự trở về của anh. Điều đó khiến cô cảm thấy ấm lòng, cảm thấy những nỗ lực của mình không hề đơn độc.
Cô cẩn thận chọn lựa từng miếng sườn non, từng con cá diêu hồng còn tươi rói, từng quả cà chua chín mọng. Cô tưởng tượng mùi thơm của món ăn sẽ lan tỏa khắp căn bếp, và nụ cười mãn nguyện của Trần Hạo khi anh thưởng thức chúng. Cô sẽ kể cho anh nghe về những buổi đi chợ sớm như thế này, về những lời hỏi thăm của Bà Mai, Chị Ba, để anh biết rằng, dù anh có ở xa đến mấy, anh vẫn luôn là một phần không thể thiếu của thị trấn này, của cuộc sống của cô.
Giữa sự hối hả, nhộn nhịp của chợ, Lê An bỗng thấy lòng mình bình yên đến lạ. Bình yên trong sự bận rộn của việc chuẩn bị, bình yên trong niềm hy vọng. Cô biết rằng, sự chờ đợi này có thể sẽ kéo dài, có thể sẽ có những lúc chạnh lòng, nhưng cô vẫn sẽ kiên nhẫn. Bởi vì, với Lê An, Trần Hạo là cả một bầu trời ký ức, một phần của linh hồn cô. Và cô tin rằng, tình yêu của họ, dù có "chậm một nhịp" đi chăng nữa, cũng sẽ tìm được con đường của riêng mình. Cô xách giỏ chợ nặng trĩu những nguyên liệu tươi ngon, bước đi giữa dòng người, lòng tràn ngập sự háo hức, như thể đang mang về cả niềm vui và hạnh phúc.
***
Cách thị trấn ven sông hàng trăm cây số, trong một căn phòng ký túc xá chật hẹp ở thành phố lớn, ánh đèn điện lạnh lẽo hắt xuống một không gian tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng bút sột soạt trên giấy. Trần Hạo gục mặt trên chồng sách vở dày cộp, chiếc bàn học chất đầy tài liệu, giáo trình, và những tờ ghi chú chi chít chữ. Đã quá nửa đêm, nhưng anh vẫn chưa có dấu hiệu muốn ngơi nghỉ. Ánh mắt anh dán chặt vào những công thức toán học phức tạp, những bài văn phân tích đòi hỏi sự tập trung cao độ. Căn phòng, vốn đã nhỏ hẹp, giờ càng thêm ngột ngạt bởi mùi giấy và mực in nồng nặc, hòa cùng mùi cà phê đặc quánh đã nguội ngắt.
Ký túc xá trường chuyên, nơi Trần Hạo đang sống, là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với thị trấn yên bình của Lê An. Đó là một nơi đầy áp lực, đầy cạnh tranh, nơi mà mỗi giây, mỗi phút đều được tính toán để phục vụ cho mục tiêu duy nhất: học tập và thành công. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ phòng bên, tiếng lật sách sột soạt, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng ho khan của một người bạn cùng phòng cũng đang thức khuya học bài, tất cả tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
Trần Hạo đang chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ quan trọng nhất, một kỳ thi mà anh biết sẽ quyết định rất nhiều đến tương lai của mình. Anh liên tục viết, gạch xóa, nhấm nháp cà phê đã nguội ngắt để giữ cho đầu óc tỉnh táo. Trong tâm trí anh, chỉ có những công thức toán học phức tạp, những bài văn cần phân tích sâu sắc, và áp lực vô hình từ kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, và cả của chính bản thân anh. Anh muốn thành công, muốn đạt được những gì mình đã đặt ra, không chỉ cho riêng mình, mà còn để có thể lo cho Lê An một cuộc sống tốt hơn trong tương lai, một tương lai mà anh tin rằng sẽ chỉ đến nếu anh cố gắng hết sức mình ở hiện tại.
Hà Minh, bạn cùng phòng, ngồi bàn đối diện, cũng đang cắm cúi học. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại của cậu ta hắt lên khuôn mặt trẻ trung, vô tư, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với vẻ căng thẳng, mệt mỏi của Trần Hạo. Thỉnh thoảng, Hà Minh lại day day thái dương, rồi lại tiếp tục chúi mũi vào quyển sách.
Bỗng, tiếng bước chân vội vã cùng giọng nói ấm áp nhưng nghiêm nghị của Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, vang lên ngoài hành lang. Cô Lan, với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão trên sống mũi, đang đi kiểm tra các phòng ký túc xá. Cô dừng lại trước cửa phòng Trần Hạo, gõ nhẹ.
"Các em nhớ, bài kiểm tra tuần sau rất quan trọng. Ai cũng phải cố gắng hết sức!" Cô Lan nói, ánh mắt quét qua cả Trần Hạo và Hà Minh, dừng lại lâu hơn một chút ở Trần Hạo, như ngầm nhắc nhở anh về những kỳ vọng lớn lao đặt vào anh. "Thời gian không còn nhiều, đừng lơ là. Đây là cơ hội để các em chứng tỏ bản thân."
Trần Hạo khẽ gật đầu, không ngẩng mặt. Anh cảm nhận được sức nặng của lời nói đó, như một tảng đá đè nặng lên vai. Anh biết, cô Lan không chỉ nói riêng anh, nhưng lời nói ấy lại càng khiến anh cảm thấy áp lực hơn bao giờ hết. Mục tiêu đỗ vào đại học danh tiếng, mục tiêu có một tương lai sáng lạn, tất cả đều phụ thuộc vào những kỳ thi như thế này. Anh không thể lơ là, không thể "chậm một nhịp" nào.
Khi Cô Lan rời đi, Hà Minh khẽ thì thầm, giọng nói pha chút lo lắng. "Cậu có chắc là hiểu hết phần này không, Hạo? Tôi thấy nó khá lắt léo đấy. Mấy câu hỏi dạng này dễ gài lắm." Hà Minh chỉ vào một bài toán phức tạp trong sách giáo khoa.
Trần Hạo chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi những con chữ. "Cứ làm đi, rồi khắc biết. Không còn thời gian nghĩ nhiều nữa." Giọng anh đều đều, không chút cảm xúc, như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Anh không muốn dành thời gian để phân tích, để suy nghĩ về những điều ngoài bài vở. Mọi năng lượng, mọi sự tập trung đều phải dành cho mục tiêu trước mắt.
Chiếc điện thoại cũ của anh đặt im lìm bên cạnh chồng sách, bỗng rung nhẹ. Một tin nhắn đến. Nhưng Trần Hạo thậm chí không thèm liếc nhìn. Anh gạt nhẹ nó sang một bên bằng một cử động vô thức, như thể đó chỉ là một phiền toái nhỏ nhặt, không đáng để anh phân tâm khỏi những con số và chữ cái đang nhảy múa trước mắt. Tâm trí anh hoàn toàn bị cuốn vào bài vở, vào áp lực của kỳ thi sắp tới. Những ký ức về thị trấn, về Lê An, về lời hứa "sẽ bù đắp khi có dịp", tất cả dường như bị đẩy lùi vào một góc khuất sâu thẳm, nhường chỗ cho những con số và công thức khô khan.
Anh tin rằng sự hy sinh hiện tại là cần thiết cho một tương lai tươi sáng hơn. Anh nghĩ rằng Lê An sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự bận rộn này. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, có một cô gái đang ôm chiếc khăn thêu dở, lòng đầy mong chờ và hy vọng, chỉ vì một lời hứa hẹn "sẽ bù đắp khi có dịp" và một niềm tin mơ hồ vào một mối tình đã "chậm một nhịp". Cô đang tỉ mẩn chuẩn bị từng món quà nhỏ, từng bữa ăn, từng kế hoạch cho những buổi gặp gỡ, hy vọng sẽ hàn gắn lại những rạn nứt đang dần hình thành.
Trần Hạo tiếp tục viết, gạch xóa. Anh hoàn toàn không để ý đến chiếc điện thoại đang rung, cũng không để ý đến những suy nghĩ vu vơ về thị trấn. Tâm trí anh chỉ có những công thức, bài tập và áp lực về tương lai. Anh không biết rằng, sự lựa chọn của anh, sự bận rộn của anh, và cả sự thờ ơ vô thức của anh, đang tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng sâu sắc, đẩy anh và Lê An xa nhau hơn từng chút một. Càng cố gắng cho một tương lai mà anh cho là tốt đẹp hơn cho cả hai, anh lại càng vô tình đánh mất đi hiện tại, đánh mất đi sự kết nối mong manh mà Lê An đang cố gắng vun đắp. Và trong cái đêm lạnh lẽo nơi thành phố, trong khi Lê An đang dệt những giấc mơ bằng từng mũi kim, Trần Hạo đang dệt nên một bức tường vô hình, ngăn cách hai trái tim từng thuộc về nhau.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.