Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 203: Lời Mời Nghiên Cứu, Lựa Chọn Éo Le

Trần Hạo tiếp tục viết, gạch xóa. Anh hoàn toàn không để ý đến chiếc điện thoại đang rung, cũng không để ý đến những suy nghĩ vu vơ về thị trấn. Tâm trí anh chỉ có những công thức, bài tập và áp lực về tương lai. Anh không biết rằng, sự lựa chọn của anh, sự bận rộn của anh, và cả sự thờ ơ vô thức của anh, đang tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng sâu sắc, đẩy anh và Lê An xa nhau hơn từng chút một. Càng cố gắng cho một tương lai mà anh cho là tốt đẹp hơn cho cả hai, anh lại càng vô tình đánh mất đi hiện tại, đánh mất đi sự kết nối mong manh mà Lê An đang cố gắng vun đắp. Và trong cái đêm lạnh lẽo nơi thành phố, trong khi Lê An đang dệt những giấc mơ bằng từng mũi kim, Trần Hạo đang dệt nên một bức tường vô hình, ngăn cách hai trái tim từng thuộc về nhau.

***

Đêm đã về khuya, tiếng xe cộ từ xa vọng vào ký túc xá chỉ còn là âm thanh rì rầm như tiếng sóng biển vỗ về một bờ cát vắng. Từ phòng bên cạnh, thỉnh thoảng lại có tiếng nói chuyện lén lút, giọng ai đó khẽ khàng nhắc bài nhau qua vách tường mỏng. Trần Hạo vẫn cúi đầu bên bàn học, ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ kỹ chỉ đủ soi rõ những con chữ chi chít trên trang giấy đã nhàu. Xung quanh anh, sách vở chồng chất như những ngọn núi nhỏ, vài cuốn mở trang dở dang, vài cuốn bị đánh dấu chi chít bằng bút dạ quang đủ màu. Mùi sách vở mới xen lẫn mùi mồ hôi thoang thoảng và chút hương mì gói còn vương lại từ bữa tối vội vàng tạo nên một bầu không khí đặc quánh, căng thẳng và ngột ngạt.

Anh đang vật lộn với một bài toán hình học không gian phức tạp. Những đường thẳng, mặt phẳng cứ xoắn xuýt vào nhau trong đầu anh, dường như muốn trêu ngươi sự kiên nhẫn đang cạn dần. Trần Hạo vò đầu bứt tai, cây bút chì trong tay anh liên tục gạch xóa những phép tính sai, những giả thuyết không dẫn đến đâu. Anh cảm thấy như mình đang chạy đua với thời gian, với chính bản thân, và cả với một cái bóng vô hình mang tên Hà Minh. Hà Minh, cậu bạn cùng phòng, cùng lớp, luôn là người dẫn đầu, luôn là đối thủ mà anh cần phải vượt qua. Mỗi khi nghĩ đến Hà Minh, một luồng áp lực vô hình lại siết chặt lấy lồng ngực Trần Hạo. Anh không thể để thua, không thể "chậm một nhịp" nào trong cuộc đua này. Đây là cơ hội duy nhất để anh thoát khỏi cái thị trấn nhỏ bé, để anh vươn tới một tương lai rộng lớn hơn mà anh hằng mơ ước.

"Phải giải được, bằng mọi giá," anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và sự tập trung cao độ. Anh gập người hơn nữa, đôi mắt dán chặt vào những ký hiệu toán học như thể chúng chứa đựng một bí mật nào đó mà anh phải khám phá. Ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc bao trùm cả thành phố, chỉ lác đác vài ánh đèn cao tầng còn thức. Thời gian cứ thế trôi đi, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, kéo theo cả sức lực và sự tỉnh táo của anh.

Chiếc điện thoại di động cũ của Trần Hạo, một vật bất ly thân nhưng giờ đây bị đối xử như một món đồ vô tri, nằm im lìm bên chồng sách. Màn hình của nó bỗng chớp sáng, rồi lại tối đi. Một tin nhắn. Có lẽ là từ mẹ anh, nhắc nhở về dịp lễ sắp tới, hoặc hỏi thăm sức khỏe. Nhưng Trần Hạo thậm chí không ngẩng đầu lên. Anh chỉ khẽ liếc mắt sang một cách vô thức, rồi lại quay phắt về phía trang giấy. Đối với anh lúc này, mọi thứ ngoài bài vở đều là phiền nhiễu, là những cản trở không đáng để tâm. Anh tin rằng mẹ anh sẽ hiểu, rằng Lê An cũng sẽ hiểu. Sự hy sinh này là cần thiết. Để có một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai, anh phải cố gắng hết sức mình ở hiện tại, phải gạt bỏ mọi cảm xúc, mọi sự xao nhãng. Anh không có thời gian để nghĩ về những buổi tan học chung đường "bên bờ sông cũ" hay những lời hứa hẹn "sẽ bù đắp khi có dịp" mà anh đã nói với Lê An. Những điều đó dường như thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà anh tạm thời phải từ bỏ để chạm tay vào ước mơ.

Anh lại vò đầu. Một ý tưởng chợt lóe lên. Anh cầm bút lên, viết vội vàng vài dòng. "Đúng rồi, phải là thế này!" Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, như một cơn gió mát lành xua đi sự bức bối. Anh nhìn đồng hồ. Đã gần ba giờ sáng. Anh thở dài, mệt mỏi nhưng cũng có chút mãn nguyện. Hôm nay, anh lại chiến thắng thêm một thử thách nữa. Trần Hạo gấp sách lại, đặt chiếc bút chì ngay ngắn lên trên. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường vẫn lập lòe trong màn đêm. Thành phố này, đầy áp lực, đầy cạnh tranh, nhưng cũng đầy những cơ hội. Anh biết mình phải nắm bắt lấy chúng. Và để làm được điều đó, anh phải chấp nhận đánh đổi. Anh tin rằng sự đánh đổi này là xứng đáng, rằng "nếu như ngày đó" anh không cố gắng, anh sẽ mãi mãi mắc kẹt trong sự tầm thường. Anh không muốn điều đó. Không bao giờ.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang tràn vào lớp học qua những khung cửa sổ lớn, hứa hẹn một ngày đẹp trời nhưng không khí trong phòng vẫn căng như dây đàn. Tiếng ghế kéo loạt xoạt, tiếng bàn tán xôn xao của học sinh vang lên như một bản giao hưởng hỗn độn của tuổi trẻ, của những khát khao và nỗi lo âu trước ngưỡng cửa cuộc đời. Mùi mực, mùi phấn, cùng với mùi điều hòa phả ra đều đều, tạo nên một không gian chuyên nghiệp, đầy cạnh tranh nhưng cũng tràn ngập năng lượng. Các học sinh, ai nấy đều chỉnh tề trong bộ đồng phục, đôi mắt sáng rỡ hoặc thâm quầng vì những đêm thức trắng.

Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy. Đêm qua anh ngủ không được bao lâu, nhưng một cảm giác thành công nhỏ nhoi từ việc giải được bài toán khó đã tiếp thêm năng lượng cho anh. Anh lật dở cuốn sách giáo trình, cố gắng xem lại những kiến thức cuối cùng trước khi giáo viên vào lớp. Hà Minh, ngồi bàn đối diện, trông vẫn bảnh bao và tự tin như mọi khi. Cậu ta khẽ huýt sáo một điệu nhạc quen thuộc, rồi quay sang Trần Hạo, ánh mắt đầy sự tò mò.

"Cậu có vẻ xanh xao hơn mọi ngày, Hạo," Hà Minh nói, giọng điệu vẫn thoải mái nhưng ẩn chứa một chút thăm dò. "Lại thức đêm à? Bài tập tuần này khó lắm sao?"

Trần Hạo chỉ khẽ lắc đầu, không đáp lời. Anh không muốn chia sẻ bất cứ điều gì về áp lực mà mình đang gánh chịu, hay về những bài toán mà anh đã phải vật lộn. Anh luôn giữ một vẻ bí ẩn, một khoảng cách nhất định với mọi người, kể cả Hà Minh.

"Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn," Hà Minh cười nhẹ, rồi quay đi.

Tiếng chuông báo hiệu hết giờ giải lao vang lên. Cả lớp chợt im phăng phắc khi Cô Lan bước vào. Cô giáo chủ nhiệm, với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão trên sống mũi, mang theo một phong thái nghiêm nghị nhưng đầy nhiệt huyết. Ánh mắt cô quét một lượt quanh lớp, dừng lại lâu hơn một chút ở những gương mặt nổi bật, trong đó có Trần Hạo và Hà Minh.

"Chào các em," giọng cô ấm áp nhưng vang rõ. "Hôm nay cô có một thông báo quan trọng. Bộ môn Vật lý vừa nhận được lời mời tham gia một dự án nghiên cứu cấp trường, thậm chí có thể mở rộng ra liên trường. Đây là một cơ hội vàng, một bước đệm cực kỳ quan trọng cho những em có định hướng theo ngành khoa học kỹ thuật, đặc biệt là những em muốn thi vào các trường đại học hàng đầu."

Cả lớp xôn xao. Ánh mắt các học sinh sáng bừng lên, đầy khao khát. Trần Hạo cũng không ngoại lệ. Tim anh đập mạnh hơn một nhịp. Anh biết, đây chính là thứ mà anh đang tìm kiếm, một cơ hội để anh thể hiện bản thân, để anh vượt lên.

Cô Lan giơ tay ra hiệu cho cả lớp im lặng. "Tuy nhiên," cô tiếp tục, "dự án này đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, sự cam kết cao độ. Thời gian thực hiện sẽ trùng vào dịp lễ sắp tới, khi mà các bạn khác được nghỉ ngơi, sum họp cùng gia đình. Các em sẽ phải hy sinh thời gian cá nhân, làm việc cả ngày lẫn đêm nếu cần thiết. Cô cần những học sinh thực sự có tiềm năng, có ý chí, và quan trọng nhất là có thể toàn tâm toàn ý cho nghiên cứu."

Lời nói của Cô Lan như một gáo nước lạnh tạt vào sự háo hức ban đầu của Trần Hạo. Dịp lễ? Anh chợt nhớ đến thị trấn, đến mẹ, và đặc biệt là Lê An. Anh đã hứa với cô ấy rằng "sẽ bù đắp khi có dịp", và dịp lễ này là cơ hội tốt nhất. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh, nhưng nó nhanh chóng bị áp lực và tham vọng lấn át. Anh biết, nếu anh bỏ lỡ cơ hội này, anh có thể sẽ phải hối tiếc cả đời. "Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên," lời cô Lan từng nói với anh như văng vẳng bên tai.

Hà Minh không chút do dự. Cậu ta giơ tay thật cao, ánh mắt kiên định. "Thưa cô, em xin đăng ký ạ!" Giọng Hà Minh đầy tự tin, như thể cậu ta đã sẵn sàng cho mọi thử thách. Ánh mắt cậu ta liếc sang Trần Hạo, một ánh nhìn đầy thách thức, như muốn nói: "Cậu có dám không?"

Trần Hạo siết chặt cây bút trong tay, đầu óc anh quay cuồng. Một bên là cơ hội chói sáng cho tương lai, một bên là lời hứa, là sự mong chờ của Lê An. Anh cảm nhận được sức nặng của cơ hội này, như một gánh nặng khổng lồ đè lên vai. Anh biết, đây không chỉ là một dự án nghiên cứu, mà còn là một cuộc chiến, một cuộc chiến mà anh không được phép thua. Anh không thể "chậm một nhịp" nào trong cuộc đua này, bởi vì một khi đã chậm, anh sẽ mãi mãi ở lại phía sau. Anh phải đưa ra lựa chọn, và anh biết, lựa chọn này sẽ thay đổi mọi thứ.

***

Chiều cùng ngày, ký túc xá trở nên trống vắng một cách lạ thường. Hầu hết các bạn cùng phòng đã vội vã thu xếp hành lý, hối hả lên xe về quê ăn lễ. Tiếng bước chân vội vã trên hành lang đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách trong nhà vệ sinh chung, và tiếng gió lùa qua khe cửa sổ đã cũ, tạo nên một bản nhạc buồn bã, cô độc. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường vôi cũ xen lẫn mùi xà phòng còn vương lại từ những buổi tắm giặt vội vàng.

Trần Hạo trở về phòng, cảm thấy một sự trống trải đến lạ. Chiếc giường của Hà Minh đã gọn gàng, tủ đồ đã khóa cẩn thận. Anh ngồi xuống giường của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo từ tấm ga trải giường. Căn phòng, vốn dĩ chật chội nhưng luôn ồn ào, nay trở nên rộng lớn và tĩnh mịch đến đáng sợ. Ánh đèn hành lang hắt vào qua ô cửa kính mờ, tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên sàn nhà, như những hình hài vô định của sự cô đơn.

Anh lấy chiếc điện thoại di động cũ ra khỏi túi quần, màn hình vẫn còn vết nứt nhỏ từ lần anh vô tình làm rơi. Anh lướt qua những tin nhắn cũ với Lê An, những dòng chữ đã cũ mèm nhưng vẫn chứa đựng biết bao kỷ niệm. "Anh sẽ về thăm em mà, đừng lo." "Anh sẽ bù đắp khi có dịp." Những lời hứa hẹn ngày nào, giờ đây như những lời nói gió bay, cứa vào lòng anh một nỗi day dứt khôn nguôi. Anh nhớ đến nụ cười trong trẻo của cô khi anh hứa sẽ về, nhớ ánh m���t cô lấp lánh niềm tin. Anh tưởng tượng ra cảnh Lê An đang tỉ mỉ chuẩn bị món quà gì đó cho anh, có thể là chiếc khăn thêu dở, hay một món ăn anh yêu thích. Hình ảnh Lê An đứng đợi anh "bên bờ sông cũ" hiện lên rõ mồn một trong tâm trí.

Một thoáng chốc, anh đã nghĩ đến việc từ bỏ dự án, bắt chuyến xe sớm nhất để về nhà. Nhưng rồi, hình ảnh Cô Lan đứng trên bục giảng, giọng nói nghiêm nghị và đôi mắt đầy kỳ vọng, lại hiện lên. Hình ảnh Hà Minh giơ tay đăng ký một cách đầy tự tin, ánh mắt thách thức. Tương lai rạng rỡ mà anh đã vẽ ra cho mình và cho cả Lê An, nó phụ thuộc vào những cơ hội như thế này. Nếu anh bỏ lỡ nó, "nếu như ngày đó" anh không đủ dũng khí để nắm bắt, liệu anh có thể thành công? Liệu anh có thể mang lại cho Lê An một cuộc sống tốt hơn, một cuộc sống mà anh tin rằng cô xứng đáng được hưởng?

Không, anh không thể. Anh không thể từ bỏ. Anh phải chấp nhận sự hy sinh này.

Sau một hồi đấu tranh dữ dội, Trần Hạo mở ứng dụng tin nhắn. Ngón tay anh khẽ run, rồi từ từ gõ những dòng chữ ngắn ngủi, khô khan. Anh muốn viết một lời giải thích dài dòng, một lời xin lỗi chân thành, nhưng những con chữ cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng không muốn Lê An phải lo lắng về những áp lực mà anh đang gánh chịu. Cuối cùng, anh chỉ gõ vỏn vẹn vài từ: "Anh bận rồi, không về được dịp lễ này. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé."

Một tin nhắn chung chung, thiếu sự giải thích, thiếu sự ấm áp. Nó là "lời nói không thành" mà anh không thể thốt ra trọn vẹn. Anh biết, nó sẽ làm Lê An buồn. Nhưng anh tin rằng cô sẽ hiểu. Cô sẽ thông cảm cho sự bận rộn này của anh. Anh tin rằng, sự hy sinh hiện tại sẽ được đền đáp bằng một tương lai tươi sáng hơn.

Trần Hạo đặt điện thoại xuống, thở dài thườn thượt. Hơi ấm từ màn hình vừa tắt vẫn còn vương trên đầu ngón tay anh. Cảm giác tội lỗi vẫn còn đó, nhưng nó đã nhường chỗ cho sự quyết tâm sắt đá. Anh cầm lấy tập tài liệu về dự án nghiên cứu, lật từng trang, bắt đầu đọc. Tâm trí anh đã hoàn toàn chuyển sang mục tiêu mới. Những con số, công thức, những giả thuyết khoa học lại nhảy múa trong đầu anh. Chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn, chứa đựng một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa anh và Lê An, một khoảng cách mà anh vẫn nghĩ rằng thời gian và thành công sẽ lấp đầy.

***

Tối cùng ngày, căn bếp nhà Lê An vẫn ấm cúng như mọi khi, tiếng lách cách của bát đĩa từ dưới bếp vọng lên đều đều, xen lẫn tiếng gió xào xạc qua hàng tre ngoài vườn. Mùi thức ăn mẹ Lê An đang nấu bay tỏa khắp nhà, hòa cùng mùi hương trầm nhẹ nhàng từ bàn thờ tổ tiên, tạo nên một không khí thân thuộc, yên bình. Lê An đang giúp mẹ dọn dẹp sau bữa cơm, tay thoăn thoắt xếp gọn những chiếc đũa, bát đĩa. Mặc dù miệng vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng với mẹ, ánh mắt cô lại không ngừng liếc về phía chiếc điện thoại di động cũ đặt trên bàn phòng khách. Nó là loại điện thoại "cục gạch" đời cũ, chỉ dùng để nghe gọi và nhắn tin, nhưng với Lê An lúc này, nó lại là cây cầu duy nhất kết nối cô với Trần Hạo.

Nguyễn Thị Tư, mẹ Lê An, với mái tóc đã ngả màu muối tiêu và đôi mắt hiền từ, nhìn con gái mình. Bà khẽ thở dài. "Con bé, cứ trông điện thoại mãi… Nó bận thì thôi con ạ, đừng có mà trông ngóng mãi thế." Giọng bà nhẹ nhàng, chứa đựng sự thấu hiểu và một chút xót xa. Bà biết con gái bà mong chờ thế nào, nhưng bà cũng hiểu, cuộc sống nơi thành phố của Trần Hạo khác xa với thị trấn yên bình này.

Lê An chỉ mỉm cười nhạt. "Con biết mà mẹ," cô đáp, nhưng trong lòng lại không khỏi dấy lên một nỗi bất an. Cô đã chuẩn bị mọi thứ, từ chiếc khăn thêu tỉ mỉ đến món chè đậu xanh mà Trần Hạo yêu thích. Cô đã vẽ ra đủ mọi viễn cảnh về buổi gặp gỡ, về những câu chuyện anh sẽ kể, về nụ cười của anh khi nhận ra những món quà cô tự tay làm. Niềm hy vọng của cô, dù đã từng bị rạn nứt, giờ lại được cô cố gắng hàn gắn từng chút một, bằng tất cả sự chân thành.

Bỗng, chiếc điện thoại trên bàn rung lên một tiếng nhẹ, rồi lại im bặt. Chỉ một tiếng rung ngắn ngủi, nhưng đủ khiến trái tim Lê An lỡ mất một nhịp. Cô vội vàng bước tới, cầm lấy điện thoại. Bàn tay cô khẽ run khi mở tin nhắn. Màn hình đen trắng hiện lên dòng chữ ngắn ngủi, lạnh lùng từ Trần Hạo.

“Anh bận rồi, không về được dịp lễ này. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé.”

Dòng chữ ấy, chỉ vài từ đơn giản, không một lời giải thích cụ thể, không một câu an ủi thật lòng, không một dấu chấm than thể hiện sự tiếc nuối. Nó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào niềm hy vọng đang cháy bỏng trong lòng cô. Nụ cười trên môi Lê An vụt tắt, như ngọn nến bị gió thổi qua. Đôi mắt cô, vừa nãy còn lấp lánh mong chờ, giờ đây đờ đẫn, trống rỗng.

"Nó nói gì thế con?" Nguyễn Thị Tư hỏi, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trên gương mặt con gái.

Lê An buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi nhẹ xuống bàn, tạo nên một tiếng động nhỏ giữa không gian tĩnh lặng. Cô không nói gì, chỉ lắc đầu nhẹ. Trong lòng cô, một nỗi hụt hẫng mênh mông bỗng ập đến, nhấn chìm mọi cảm xúc khác. "Anh bận? Bận đến mức không thể về dù chỉ một ngày ư?" Cô tự hỏi trong đầu, nhưng không có lời đáp. Dù cô đã cố gắng chấp nhận sự xa cách, cố gắng tin tưởng vào những lời hứa hẹn "sẽ bù đắp khi có dịp", nhưng tin nhắn này lại một lần nữa nhắc nhở cô về "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa hai người.

Nguyễn Thị Tư nhìn thấy sự đau khổ trong ánh mắt con gái, bà hiểu. Bà nhẹ nhàng ôm lấy vai Lê An. "Thôi con ạ. Nó bận thì thôi. Đừng buồn... Chắc nó cũng có lý do riêng." Giọng bà Tư trầm ấm, cố gắng an ủi, nhưng cũng không thể xua tan đi cảm giác mất mát đang dâng trào trong lòng Lê An.

Lê An khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống. Trời bắt đầu chuyển gió, từng hạt mưa lất phất rơi xuống mái hiên, rồi dần nặng hạt hơn, tạo thành một bản nhạc buồn bã, day dứt. Món quà cô đã chuẩn bị, chiếc khăn thêu dở dang nằm gọn trong chiếc hộp nhỏ trên bàn trang điểm, giờ đây trở nên vô nghĩa. Từng mũi kim, từng đường chỉ mà cô đã dệt nên bằng tất cả tình cảm và hy vọng, giờ đây chỉ còn là những vết sẹo của sự thất vọng. "Nếu như ngày đó..." một câu hỏi vu vơ chợt hiện lên trong đầu cô, nhưng cô không dám nghĩ tiếp. Cơn mưa ngoài trời càng lúc càng nặng hạt, như đang khóc cùng nỗi buồn của cô gái trẻ, nỗi buồn về một mối tình đang "chậm một nhịp" và những "lời nói không thành" đã tạo nên quá nhiều rạn nứt.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free