Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 204: Nơi Giao Lộ Của Tham Vọng
Từng hạt mưa vẫn còn vương vấn trên mái ngói, lất phất rơi xuống tán lá bàng đã ngả vàng cuối thu, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã cho buổi sớm mai ở thị trấn ven sông. Nhưng ở một nơi cách xa hàng trăm cây số, tại thành phố lớn, bầu không khí lại hoàn toàn khác. Sáng đầu tiên của kỳ nghỉ lễ, khi những con phố đã bắt đầu thưa vắng bóng người trở về quê, Trần Hạo lại đang chìm đắm trong một thế giới khác – thế giới của những con số, công thức và những ý tưởng khoa học đầy thách thức.
Trong căn phòng thí nghiệm của trường chuyên, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo hắt lên những trang tài liệu, bảng mạch điện tử và những dụng cụ đo đạc phức tạp. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy nháp, tiếng lách cách nhẹ của bàn phím máy tính, và tiếng thì thầm trao đổi giữa các thành viên trong nhóm tạo nên một không khí căng thẳng nhưng cũng đầy hứng khởi. Trần Hạo ngồi đối diện với Hà Minh, mái tóc đen nhánh hơi rối bời vì những đêm thức khuya, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng quắc, tập trung cao độ vào mô hình điện tử đang được lắp ráp dở. Mùi giấy mới từ những cuốn sách tham khảo chồng chất trên bàn hòa quyện cùng mùi kim loại và nhựa tổng hợp từ các linh kiện điện tử, tạo nên một hương vị đặc trưng của phòng thí nghiệm, vừa khô khan vừa kích thích trí óc.
“Chỗ này mình nghĩ nên dùng thuật toán A* thay vì Dijkstra, tốc độ xử lý sẽ nhanh hơn đáng kể,” Hà Minh nói, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên một đoạn mã trên màn hình máy tính, ánh mắt đầy tự tin. Hà Minh vẫn vậy, luôn bảnh bao và ăn nói khéo léo, ngay cả khi đang vùi đầu vào những con số khô khan. Sự tự mãn nhẹ nhàng thường trực trên gương mặt cậu ta, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Trần Hạo không lập tức trả lời. Anh nhíu mày, trầm ngâm nhìn vào sơ đồ mạch điện. Cái vẻ bí ẩn, ít nói của anh dường như càng khiến Hà Minh thêm phần tò mò, và đôi khi là một chút khó chịu. Sau một lúc, Trần Hạo khẽ gật đầu, giọng trầm và dứt khoát: “Đúng là A* sẽ tối ưu hơn. Nhưng cần phải kiểm tra lại điều kiện biên, tránh trường hợp bị lặp vô hạn ở một số kịch bản.” Anh nói chậm rãi, súc tích, không một từ thừa thãi. Sự tập trung của Trần Hạo vào công việc là tuyệt đối, như thể thế giới bên ngoài không hề tồn tại. Đây không chỉ là một dự án, mà là một cuộc chinh phục, một cơ hội để anh khẳng định bản thân, để chạm tới những đỉnh cao tri thức mà anh luôn khao khát. Cảm giác được thử thách, được vắt kiệt sức lực cho một mục tiêu lớn lao, mang lại cho anh một sự thỏa mãn kỳ lạ, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi thể chất.
Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, người đại diện cho cơ hội và áp lực của thành phố, bước vào phòng. Mái tóc cô búi gọn gàng, chiếc kính gọng mảnh thường trực trên sống mũi, càng làm tăng vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Cô lướt mắt qua từng nhóm, rồi dừng lại bên bàn của Trần Hạo và Hà Minh. “Tiến độ thế nào rồi các em?” Giọng cô ấm áp nhưng vẫn toát lên vẻ quyền uy.
Hà Minh nhanh nhảu báo cáo, đôi lúc liếc nhìn Trần Hạo như muốn đo lường phản ứng của anh. Trần Hạo vẫn im lặng, chỉ khi Cô Lan hỏi trực tiếp, anh mới khẽ nhấc đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô. “Chúng em đang giải quyết phần thuật toán tối ưu hóa, thưa cô. Có vẻ như sẽ mất thêm một chút thời gian để hoàn thiện.”
Cô Lan mỉm cười nhẹ, gật đầu hài lòng. Cô đặt tay lên vai Trần Hạo, một cử chỉ khích lệ nhưng cũng đầy áp lực. “Hạo, em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên. Cơ hội này không phải lúc nào cũng có. Dự án này rất quan trọng, nó có thể mở ra rất nhiều cánh cửa cho tương lai của các em.” Lời nói của cô không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời nhắc nhở về tầm quan trọng của quyết định anh đã đưa ra, về những gì anh đang đánh đổi. Cô Lan luôn nhìn thấy ở Trần Hạo một sự thông minh bẩm sinh, một tố chất đặc biệt mà hiếm học sinh nào có được, và cô không muốn nó bị lãng phí.
Một thoáng, giữa những con số và công thức phức tạp, giữa lời khen và áp lực từ cô giáo, một hình ảnh chợt lướt qua tâm trí Trần Hạo: bữa cơm gia đình ấm cúng với mẹ, với ba, và nụ cười dịu dàng của Lê An. Anh nhớ đến mùi chè đậu xanh mà cô vẫn hay nấu, nhớ đến những buổi chiều tan học chung đường, tiếng gió xào xạc bên bờ sông cũ. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, mỏng manh như sương khói, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó sang một bên. “Chỉ là một cái lễ thôi mà,” anh tự nhủ, “mình đang làm điều đúng đắn. Thành công ở đây mới là cách tốt nhất để lo cho mẹ, cho ba, và cả cho An nữa.” Lý trí của anh, sắc bén và lạnh lùng, lập tức tìm ra hàng trăm lý do để hợp lý hóa quyết định của mình. Anh phải thành công, phải vươn lên, phải nắm bắt mọi cơ hội. Đó là con đường duy nhất anh nhìn thấy để thoát khỏi cái nghèo, để mang lại một tương lai tốt đẹp hơn cho những người anh yêu thương. Và đôi khi, để đạt được điều lớn lao, người ta phải chấp nhận hy sinh những điều nhỏ bé. Đây chỉ là một sự hy sinh nhỏ bé, anh tự tin như vậy.
Anh lại cúi xuống, chăm chú vào bảng mạch. Tiếng bút chì sột soạt lại vang lên, hòa cùng mùi giấy mới. Ngoài cửa sổ, nắng sớm vẫn lấp lánh, nhưng những tia nắng đó dường như không thể xuyên thấu vào lớp kính của căn phòng thí nghiệm, nơi Trần Hạo đang miệt mài với những ước mơ và tham vọng của riêng mình, và nơi mà khoảng cách vô hình với một cô gái ở thị trấn xa xôi đang dần lớn lên, từng chút một.
***
Đêm khuya cùng ngày, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ, Trần Hạo nằm trằn trọc trên chiếc giường tầng trong ký túc xá. Cảm giác hưng phấn từ dự án nghiên cứu ban ngày đã dần nhường chỗ cho một sự trống rỗng khó tả. Tiếng xe cộ thưa thớt từ xa vọng vào, tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, hòa cùng mùi ẩm mốc đặc trưng của ký túc xá, tạo nên một bản giao hưởng cô đơn, nặng nề. Ánh đèn bàn vàng yếu ớt hắt lên bức tường trắng bạc màu, làm nổi bật thêm sự tĩnh mịch của căn phòng. Cả căn phòng chỉ còn mình anh thức.
Anh cầm chiếc điện thoại di động cũ kỹ lên tay, màn hình đen trắng vẫn lưu giữ tin nhắn anh đã gửi cho Lê An cách đây vài giờ: “Anh bận rồi, không về được dịp lễ này. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé.” Một dòng chữ ngắn ngủi, vô cảm, thiếu đi bất kỳ lời giải thích hay sự tiếc nuối nào. Anh biết, nó tàn nhẫn. Anh biết, nó sẽ làm Lê An buồn. Nhưng anh không biết phải nói gì hơn. Anh không thể giải thích cặn kẽ về áp lực học tập, về cơ hội vàng mà Cô Lan đã trao, về những đêm thức trắng để chạy đua với thời gian. Anh sợ rằng những lời giải thích đó sẽ nghe như một sự bào chữa, hoặc tệ hơn, là một sự ưu tiên rõ ràng mà anh không muốn Lê An phải đối mặt.
Bỗng, chiếc điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ mẹ. Trần Hạo khẽ giật mình, một cảm giác bứt rứt dâng lên trong lòng. Anh mở tin nhắn. Dòng chữ hiện lên, không trực tiếp trách móc, nhưng ẩn chứa một nỗi nhớ mong sâu sắc, một sự hụt hẫng không lời: “Con trai, đã ăn cơm chưa? Lễ này con không về thật sao? Ba con nhớ con lắm.”
Trần Hạo đọc đi đọc lại tin nhắn đó, từng chữ như cứa vào lòng anh. Anh có thể hình dung ra khuôn mặt khắc khổ của mẹ, ánh mắt chất chứa nỗi buồn khi nhìn mâm cơm thiếu vắng anh trong ngày lễ. Anh nhớ đến ba, người đàn ông ít nói nhưng luôn dõi theo từng bước chân của con trai. Nỗi nhớ nhà ập đến, mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào. Anh biết, anh đang làm mẹ buồn. Anh biết, anh đang làm ba thất vọng. Và anh biết, anh đang làm Lê An tổn thương.
Một luồng cảm giác tội lỗi trỗi dậy, như một dòng nước lạnh tràn qua tim. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề trong đêm vắng. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, ngón tay lướt qua một tin nhắn cũ của Lê An, một tin nhắn mà cô đã gửi cách đây vài tuần, hỏi anh khi nào về, hỏi anh có nhớ món chè đậu xanh cô nấu không. Anh đã hứa sẽ về. Anh đã hứa rất nhiều. Nhưng lời hứa, trong cuộc sống bộn bề nơi thành phố này, dường như trở nên quá mong manh, quá dễ vỡ.
“Chỉ là một cái lễ thôi mà…” anh thầm nhủ, giọng khô khốc. Anh cố gắng hợp lý hóa, cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng quyết định này là đúng đắn. “Quan trọng là tương lai. Mình phải thành công, phải có một vị trí vững chắc ở thành phố này, để lo cho mẹ, cho An.” Anh vẽ ra trong đầu một viễn cảnh tươi sáng, nơi anh là một kỹ sư thành đạt, có thể mang lại cuộc sống đầy đủ cho gia đình, cho Lê An. Anh sẽ bù đắp tất cả những gì đã bỏ lỡ. Anh sẽ làm cho họ tự hào.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tiếng nói nhỏ bé vẫn vang vọng, đầy day dứt: “Nếu như ngày đó… nếu như anh có thể về được… liệu mọi chuyện có khác không?” Anh biết, Lê An sẽ hiểu. Cô ấy luôn là người con gái hiểu chuyện, luôn tin tưởng anh. Nhưng sự tin tưởng đó có thể chịu đựng được bao lâu, khi khoảng cách địa lý ngày càng xa, khi những lời nói không thành cứ chất chồng, và khi những lời hứa hẹn cứ chậm một nhịp, rồi lại chậm thêm một nhịp nữa?
Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống, úp màn hình xuống gối, như muốn cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, với những cảm xúc đang giày vò anh. Anh quay lưng lại, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng. Giữa tham vọng và tình cảm, giữa lý trí và con tim, anh đang đứng ở một giao lộ đầy chông gai, nơi mỗi bước đi đều mang theo một cái giá phải trả. Và đêm nay, anh đã chọn con đường của lý trí, của sự nghiệp, để rồi cảm giác cô đơn và một chút tội lỗi len lỏi, bủa vây lấy anh trong bóng tối thăm thẳm của ký túc xá.
***
Trời đã dịu mát, cơn mưa rả rích từ đêm qua đã tạnh hẳn, nhường chỗ cho một buổi chiều heo may se lạnh. Gió thu thổi qua những hàng cây bưởi trĩu quả trong vườn nhà Lê An, mang theo mùi hương ngai ngái của đất ẩm và mùi hương dịu nhẹ của hoa bưởi cuối mùa. Trong căn bếp quen thuộc, nơi vẫn luôn tràn ngập mùi cơm gạo mới nấu và tiếng nồi niêu lách cách, Lê An đang giúp mẹ dọn dẹp sau bữa cơm lễ. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng không gian, nhưng không thể xua đi cái không khí trầm lắng hơn mọi khi.
Nguyễn Thị Tư, mẹ Lê An, với mái tóc đã điểm bạc và đôi mắt hiền từ, nhìn con gái mình. Bà thấy rõ sự cố gắng của Lê An để tỏ ra vui vẻ, để giấu đi nỗi buồn đang cồn cào trong lòng. Nhưng ánh mắt cô, dù cố che giấu, vẫn không giấu được sự buồn bã, trống rỗng. Lê An chậm rãi gọt rau, từng đường dao nhẹ nhàng, đều đặn, nhưng đôi mắt cô cứ đăm chiêu nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang rơi lả tả theo từng cơn gió.
“An à, con buồn hả con?” Nguyễn Thị Tư nhẹ nhàng hỏi, giọng bà trầm ấm, đầy lo lắng. Bà đặt tay lên vai con gái, xoa nhẹ. “Thằng Hạo nó bận học thì thôi, con đừng nghĩ nhiều. Chắc nó cũng có lý do riêng….”
Lê An khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi. “Con không sao đâu mẹ. Con biết mà.” Cô đáp, nhưng trong lòng, câu hỏi của mẹ cứ vang vọng, như một lời nhắc nhở đau đớn. “Bận học… hay là anh đã quên em rồi?” Cô tự hỏi, giọng nói thầm thì trong tâm trí, không dám thốt ra thành lời. Cô đã cố gắng tin tưởng vào lời giải thích đó, cố gắng chấp nhận rằng anh đang vất vả, đang gánh vác tương lai. Nhưng cái tin nhắn ngắn ngủi, lạnh lùng ấy vẫn cứ ám ảnh cô, như một lời nói không thành, một lời từ chối không có sự giải thích.
Cô lại nhớ đến những ngày tháng trước, khi cô tỉ mỉ chuẩn bị chiếc khăn thêu, từng mũi kim, từng đường chỉ đều đong đầy hy vọng. Cô nhớ đến món chè đậu xanh mà cô đã nấu, vị ngọt thanh mát mà Trần Hạo yêu thích. Cô đã vẽ ra đủ mọi viễn cảnh về buổi gặp gỡ, về những câu chuyện anh sẽ kể, về nụ cười của anh khi nhận ra những món quà cô tự tay làm. Niềm hy vọng của cô, dù đã từng bị rạn nứt, giờ lại được cô cố gắng hàn gắn từng chút một, bằng tất cả sự chân thành và tình yêu thương. Nhưng tất cả, giờ đây, chỉ còn là những mảnh vỡ.
Cả nhà ăn bữa cơm lễ trong không khí trầm lắng. Mâm cơm vẫn đầy đủ món ngon mẹ đã chuẩn bị, nhưng thiếu đi tiếng cười nói, thiếu đi sự ấm áp mà Trần Hạo vẫn thường mang lại. Lê An thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía chiếc điện thoại di động cũ đặt trên bàn phòng khách. Nó nằm đó, im lìm, một vật vô tri, nhưng lại mang theo một sức nặng cảm xúc khủng khiếp. Cô mong đợi một tin nhắn khác, một cuộc gọi, một lời giải thích chân thành hơn. Nhưng chỉ có sự im lặng kéo dài, kéo dài đến vô tận, như chính khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa cô và anh.
Trần Hạo đã hứa rất nhiều. Anh đã hứa sẽ không quên cô. Anh đã hứa sẽ về thăm nhà mỗi khi có dịp. Anh đã hứa sẽ luôn ở bên cô. Những lời hứa đó, giờ đây, giống như những hạt cát trôi qua kẽ tay, không thể nắm giữ. “Nếu như ngày đó… anh có thể bày tỏ sớm hơn một chút… liệu mọi chuyện có khác không?” Câu hỏi vu vơ chợt hiện lên trong đầu cô, đầy tiếc nuối. Nhưng cô không dám nghĩ tiếp. Cô sợ phải đối mặt với câu trả lời.
Một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên má Lê An, thấm vào khóe môi mằn mặn. Cô vội vàng đưa tay lau đi, sợ mẹ nhìn thấy. Cô không muốn mẹ phải lo lắng thêm. Cô chỉ muốn giấu đi nỗi đau này, nỗi đau của một trái tim đang bị bóp nghẹt bởi sự hụt hẫng và lo lắng. Chiếc khăn thêu dở dang vẫn nằm gọn trong chiếc hộp nhỏ trên bàn trang điểm, giờ đây trở nên vô nghĩa, như chính tình cảm của cô đang dần trở nên vô vọng.
Cơn gió heo may bên ngoài cửa sổ càng lúc càng lạnh, thổi bay những chiếc lá khô, mang theo một nỗi buồn man mác. Lê An khẽ chạm tay vào chiếc điện thoại di động cũ của mình, rồi lại rụt về, như chạm phải một vật nóng bỏng. Cô không còn dám hy vọng, không còn dám mong chờ. Niềm tin của cô vào Trần Hạo, vào mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như không thể tách rời, đang dần suy sụp. Và cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những sự xa cách, những lời nói không thành, và những cái chậm một nhịp sẽ đẩy họ về hai phía khác nhau của cuộc đời.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.