Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 205: Sự Im Lặng Đáng Sợ
Tiếng gió heo may đêm qua dường như vẫn còn vương vấn đâu đó, luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt. Lê An khẽ cựa mình, tấm chăn bông mềm mại không đủ sưởi ấm tâm hồn đang lạnh giá của cô. Căn phòng quen thuộc, nơi cô đã lớn lên, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm ấu thơ, giờ đây bỗng trở nên rộng lớn và trống trải hơn bao giờ hết. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng sớm, sau một đêm mưa dầm dề, cố gắng len lỏi qua tấm rèm cửa đã bạc màu, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà. Ngoài kia, tiếng chim hót líu lo như thường lệ, tiếng bát đĩa lách cách nhẹ nhàng từ căn bếp dưới nhà, và mùi hương cơm gạo mới nấu thoang thoảng bay lên, tất cả đều là những âm thanh và mùi hương quen thuộc của một buổi sáng ở thị trấn ven sông. Nhưng chúng không thể xua đi cái không khí trầm lắng, tĩnh mịch đang bao trùm lấy tâm hồn Lê An.
Cô chậm rãi ngồi dậy, tấm lưng tựa vào thành giường đã cũ. Chiếc điện thoại di động đời cũ, thân máy đã sờn màu vì thời gian, nằm im lìm trên chiếc tủ đầu giường. Cô vươn tay, chạm nhẹ vào nó, như chạm vào một vật kỷ niệm quý giá, chứa đựng những hy vọng và cả những nỗi buồn. Cô vuốt ve màn hình đã cũ kỹ, những vết xước mờ nhạt như khắc ghi từng ngày tháng chờ đợi. Trong ký ức, Lê An vẫn còn nhớ rõ từng lời hứa của Trần Hạo. Lời hứa sẽ không quên cô, lời hứa sẽ về thăm nhà mỗi khi có dịp, lời hứa sẽ luôn ở bên cô. Những lời hứa đó, giờ đây, như những âm vang xa xôi, mờ nhạt dần theo thời gian và khoảng cách.
Cô nhớ lại buổi tối hôm qua, buổi tối của một ngày lễ mà cô đã mong chờ đến mỏi mòn. Chỉ một tin nhắn ngắn ngủi, cụt ngủn, báo rằng anh sẽ không về. Không một lời giải thích cụ thể, không một lý do rõ ràng. Chỉ là sự im lặng đáng sợ sau đó. Cô đã cố gắng tự trấn an mình, tự nhủ rằng anh bận học, rằng anh đang vất vả vì tương lai của cả hai. Nhưng cái cảm giác hụt hẫng, trống rỗng vẫn cứ gặm nhấm tâm can cô không ngừng. "Anh ấy thực sự không về sao? Hay là anh ấy bận quá, đến nỗi không thể gửi thêm một lời giải thích?" Cô tự hỏi, giọng nói thầm thì trong tâm trí, chất chứa sự nghi hoặc và nỗi lo lắng. Lẽ ra anh phải về. Anh đã hứa. Anh đã từng nói sẽ không bao giờ bỏ lỡ những dịp lễ quan trọng của gia đình, của cô.
Cô đưa tay ôm lấy đầu, cảm giác nặng trĩu. Cơn đau âm ỉ nơi thái dương như một lời nhắc nhở về những đêm trằn trọc không ngủ. Chiếc điện thoại trong tay cô bỗng trở nên lạnh lẽo, nặng nề, như mang theo sức nặng của tất cả những điều cô đang nghĩ. Cô có nên hỏi không? Có nên gửi một tin nhắn hỏi rõ lý do, hỏi lịch trình của anh? Nhưng rồi cô lại do dự. Cô sợ phải đối mặt với một câu trả lời lạnh nhạt khác, hay tệ hơn, là sự im lặng tiếp tục. "Mình có nên hỏi không?" Cô lại tự vấn. Một phần trong cô muốn được biết, muốn được nghe một lời giải thích chân thành từ anh. Một phần khác lại sợ hãi, sợ phải chấp nhận một sự thật phũ phàng hơn cả sự vắng mặt này. Cô thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả những nỗi niềm chất chứa trong lòng. Lê An vuốt ve màn hình điện thoại thêm một lần nữa, đôi mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng yếu ớt vẫn đang vật vã tìm đường vào căn phòng, như chính hy vọng của cô đang vật vã giữa những mảnh vỡ. Khoảng cách vô hình giữa họ, dường như, đã không còn là một khoảng cách vô hình nữa, mà đã trở thành một bức tường kiên cố, sừng sững, chặn đứng mọi con đường đến với nhau. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những sự xa cách, những lời nói không thành, và những cái chậm một nhịp sẽ đẩy họ về hai phía khác nhau của cuộc đời.
***
Cùng buổi sáng hôm ấy, nhưng ở một thành phố cách xa hàng trăm cây số, không khí trong căn phòng ký túc xá của Trần Hạo lại hoàn toàn trái ngược. Ánh sáng đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo chiếu thẳng xuống những chồng sách cao ngất, những bản vẽ chi chít công thức, và hai chàng trai đang cúi mình miệt mài bên bàn làm việc. Tiếng gõ bàn phím liên tục, dồn dập như tiếng mưa rào, tiếng lật giấy sột soạt, và tiếng quạt máy tính chạy rì rì hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung cao độ. Mùi sách vở mới, mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh, và mùi không khí ngột ngạt của căn phòng kín, nơi điều hòa vẫn đang hoạt động hết công suất để chống chọi với cái nắng gắt bên ngoài, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, đầy áp lực học tập.
Trần Hạo, với ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính, đang miệt mài phân tích một thuật toán phức tạp. Trán anh lấm tấm mồ hôi dù nhiệt độ trong phòng khá thấp. Khuôn mặt anh đanh lại, đôi môi mím chặt, biểu lộ sự tập trung tuyệt đối. Anh không còn là chàng trai thư thái ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện vu vơ với Lê An nữa. Giờ đây, anh là một sinh viên trường chuyên, đang phải vật lộn với những kỳ vọng khổng lồ từ thầy cô, từ gia đình, và từ chính bản thân mình. Cơ hội tham gia dự án nghiên cứu khoa học quan trọng này là một bước đệm lớn cho tương lai của anh, một con đường anh không thể bỏ lỡ. Anh biết, đây là điều anh cần phải làm để thực hiện ước mơ, để thay đổi cuộc đời, để mang lại một tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả, bao gồm cả Lê An.
Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao và sự tự tin vốn có, ngồi đối diện Trần Hạo, cũng đang chăm chú vào công việc của mình. Cậu ta thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt mái tóc đã rối bời, rồi lại cúi xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng code. “Hạo, phần này cậu đã kiểm tra lại chưa? Có vẻ chưa khớp lắm,” Hà Minh cất tiếng, giọng nói có chút khàn đi vì thức khuya. Cậu ta chỉ vào một đoạn công thức trên bản vẽ, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Trần Hạo không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gật đầu, “Chờ chút, tớ đang chạy thử simulation.” Ngón tay anh vẫn lướt nhanh trên bàn phím, tốc độ không hề suy giảm. Trong đầu anh, chỉ còn lại những con số, những phương trình, và những mục tiêu cần đạt được. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua, như một cái kim châm nhẹ, khi anh nhớ về dịp lễ ở nhà, về lời hứa với Lê An. Anh đã gửi tin nhắn rồi, chỉ là một tin nhắn ngắn gọn. Anh nghĩ Lê An sẽ hiểu. Cô ấy luôn là người hiểu chuyện. Anh sẽ giải thích kỹ hơn sau, khi dự án này hoàn thành. Khi anh có thời gian. Khi anh không còn bị bao vây bởi áp lực này nữa.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Trần Hạo, nằm khuất dưới một chồng sách dày, khẽ rung lên. Một tin nhắn mới đến. Anh liếc nhanh xuống, tên Lê An hiện lên trên màn hình. Trái tim anh khẽ nhói lên một nhịp, nhưng chỉ là một thoáng chốc. Áp lực từ dự án, từ kỳ vọng của thầy cô, từ chính tham vọng của bản thân đã lấn át mọi thứ. "Để sau đi, giờ mình phải hoàn thành cái này. Quan trọng hơn." Anh tự nhủ, một lời tự biện minh quen thuộc mà anh đã dùng nhiều lần trong những ngày gần đây. Anh không thể để bất cứ điều gì làm xao nhãng sự tập trung của mình vào lúc này. Anh đẩy nhẹ chiếc điện thoại sang một bên, như thể nó là một vật cản nhỏ nhặt, không đáng để anh bận tâm.
Tiếng gõ bàn phím lại vang lên dồn dập. Ánh mắt anh lại dán chặt vào màn hình máy tính. Ngoài cửa sổ, mặt trời vẫn đang lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống thành phố. Nhưng trong căn phòng ký túc xá, không khí vẫn lạnh ngắt, và sự tập trung của Trần Hạo vẫn không hề suy suyển. Anh không hề biết rằng, cái liếc mắt hờ hững và hành động đẩy nhẹ chiếc điện thoại sang một bên của anh, đã tạo nên một vết nứt mới, sâu hơn trong khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An. Một vết nứt mà có thể sau này, dù anh có cố gắng đến đâu, cũng không thể hàn gắn lại được. Anh đang ở rất gần đích đến của mình, nhưng đồng thời, cũng đang ngày càng xa rời một điều gì đó vô cùng quý giá mà anh không hề hay biết. Cái chậm một nhịp của anh, đã không chỉ còn là một sự chậm trễ đơn thuần, mà đã trở thành một bước lùi đáng sợ trong mối quan hệ của họ.
***
Thời gian trôi qua thật chậm chạp, nặng nề đối với Lê An. Buổi sáng trôi qua trong sự chờ đợi mỏi mòn, buổi trưa cũng vậy. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên dòng sông cũ, nơi những kỷ niệm ngọt ngào của cô và Trần Hạo vẫn còn đọng lại. Trời se lạnh dần, những cơn gió heo may mang theo mùi hoa nhài từ ban công nhà ai đó, nhưng không thể xoa dịu nỗi lòng đang cồn cào của cô. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây ngoài vườn như những lời thì thầm của số phận, những lời nói không thành mà cô không dám nghe.
Lê An đã cố gắng làm rất nhiều việc để phân tán tư tưởng. Cô giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, lau từng chiếc bàn, từng khung ảnh. Cô phụ mẹ nấu bữa tối, tiếng dao thớt lách cách trong bếp. Cô thậm chí còn lấy một cuốn sách cũ ra đọc, cố gắng để tâm trí mình chìm đắm vào những câu chuyện viễn tưởng. Nhưng cứ mỗi vài phút, đôi mắt cô lại vô thức liếc về phía chiếc điện thoại cũ đang nằm yên vị trên bàn phòng khách. Và cứ mỗi lần như vậy, một tia hy vọng lại le lói rồi vụt tắt. Không có tin nhắn mới. Không một cuộc gọi. Không một lời giải thích. Sự im lặng kéo dài, từng chút một gặm nhấm niềm tin, niềm hy vọng trong cô, như những con sâu đục khoét tâm hồn.
Cô nhớ lại những lời hứa ngày nào, khi cả hai còn là những đứa trẻ vô tư, ngồi bên bờ sông cũ, cùng nhau ngắm hoàng hôn. Anh đã từng nói, anh sẽ luôn là chỗ dựa cho cô, sẽ không bao giờ để cô một mình. Anh đã từng hứa sẽ luôn có mặt đúng lúc cô cần, dù là một lời an ủi, một cái nắm tay, hay chỉ đơn giản là sự hiện diện của anh. Giờ đây, chỉ còn lại sự vắng mặt và một khoảng trống vô định trong trái tim cô. Khoảng cách vô hình giữa họ, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Nỗi sợ hãi dần lớn lên trong lòng Lê An. Cô sợ rằng anh đã quên cô thật rồi. Sợ rằng những áp lực nơi thành phố, những cơ hội mới mẻ, những con người mới đã khiến anh không còn nhớ đến cô, đến thị trấn nhỏ này nữa. Sợ rằng cô đang dần bị bỏ rơi, bị lãng quên. Cảm giác cô đơn bủa vây lấy cô, nặng nề hơn cả những đám mây đen vần vũ trước cơn mưa.
Sau hàng giờ vật lộn với những suy nghĩ hỗn độn, Lê An cuối cùng cũng đưa ra một quyết định. Cô cầm lấy chiếc điện thoại, ngón tay run run mở khóa màn hình. Cô lướt đến danh bạ, tìm tên Trần Hạo. Hít một hơi thật sâu, cô soạn một tin nhắn ngắn gọn, chỉ vỏn vẹn mấy chữ, gói ghém tất cả nỗi mong chờ và lo lắng của mình: "Anh sắp về chưa?".
Tin nhắn được gửi đi.
Và rồi, lại là sự im lặng.
Không có tiếng chuông báo, không có rung động, không một tín hiệu nào cho thấy tin nhắn đã được đọc. Chiếc điện thoại nằm im lìm trong tay cô, lạnh ngắt và vô tri. Lần này, sự im lặng không còn là sự im lặng của một lời hứa không thành, không còn là sự im lặng của một tin nhắn cụt ngủn không giải thích. Lần này, nó đáng sợ hơn bất kỳ sự xa cách nào trước đây. Nó là sự im lặng của một khoảng không vô tận, của một bức tường không thể xuyên phá, của một mối quan hệ đang dần tan biến vào hư vô.
Nước mắt bắt đầu đọng lại nơi khóe mi Lê An, làm nhòe đi hình ảnh hoàng hôn đang dần tắt trên dòng sông. Cô không thể kìm nén được nữa. Một giọt, rồi hai giọt, lăn dài trên má, thấm vào đôi môi mằn mặn. Cô ngồi thu mình trên ghế, ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng, như thể đó là thứ duy nhất còn kết nối cô với anh, dù nó chỉ đang mang đến sự thất vọng. Ánh mắt cô thất thần nhìn ra khoảng không vô định, nơi bóng tối đang dần bao trùm. "Anh ấy bận thật sao? Hay là… anh đã quên mất mình rồi?" "Anh có nhận được tin nhắn của em không, Hạo?" Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, không lời đáp.
Cơn gió heo may bên ngoài cửa sổ càng lúc càng lạnh, thổi bay những chiếc lá khô, mang theo một nỗi buồn man mác. Lê An khẽ chạm tay vào chiếc điện thoại di động cũ của mình, rồi lại rụt về, như chạm phải một vật nóng bỏng. Cô không còn dám hy vọng, không còn dám mong chờ. Niềm tin của cô vào Trần Hạo, vào mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như không thể tách rời, đang dần suy sụp. Và cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những sự xa cách, những lời nói không thành, và những cái chậm một nhịp sẽ đẩy họ về hai phía khác nhau của cuộc đời. Nỗi cô đơn và cảm giác bị bỏ rơi này, dường như, sẽ còn kéo dài, và có lẽ, sẽ buộc cô phải tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một nơi không có sự im lặng đáng sợ như thế này. Trần Hạo, trong cơn mê mải theo đuổi tham vọng, đã bỏ lỡ không chỉ một dịp lễ, mà còn bỏ lỡ cả một khoảnh khắc quan trọng trong tâm hồn Lê An, một khoảnh khắc mà cô đã cố gắng níu giữ đến tận cùng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.