Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 206: Tin Nhắn Từ Thành Phố: Lời Từ Chối Đầu Tiên
Cơn gió heo may bên ngoài cửa sổ càng lúc càng lạnh, thổi bay những chiếc lá khô, mang theo một nỗi buồn man mác. Lê An khẽ chạm tay vào chiếc điện thoại di động cũ của mình, rồi lại rụt về, như chạm phải một vật nóng bỏng. Cô không còn dám hy vọng, không còn dám mong chờ. Niềm tin của cô vào Trần Hạo, vào mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như không thể tách rời, đang dần suy sụp. Và cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những sự xa cách, những lời nói không thành, và những cái chậm một nhịp sẽ đẩy họ về hai phía khác nhau của cuộc đời. Nỗi cô đơn và cảm giác bị bỏ rơi này, dường như, sẽ còn kéo dài, và có lẽ, sẽ buộc cô phải tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một nơi không có sự im lặng đáng sợ như thế này. Trần Hạo, trong cơn mê mải theo đuổi tham vọng, đã bỏ lỡ không chỉ một dịp lễ, mà còn bỏ lỡ cả một khoảnh khắc quan trọng trong tâm hồn Lê An, một khoảnh khắc mà cô đã cố gắng níu giữ đến tận cùng.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè lẩn khuất sau màn mây xám xịt của thành phố, Trần Hạo choàng tỉnh giấc trong căn phòng ký túc xá chật hẹp. Cơ thể anh nặng trĩu, mỏi mệt rã rời, như thể vừa trải qua một trận chiến kéo dài. Đêm qua, sau khi Lê An gửi đi tin nhắn "Anh sắp về chưa?", anh đã nhìn thấy nó. Ánh sáng màn hình điện thoại lóe lên một chốc trong bóng tối, và dù anh đã cố gắng giả vờ như không thấy, cố gắng vùi mình vào giấc ngủ để trốn tránh, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng dằn vặt. Anh nhớ giọng Lê An, nhớ cái cách cô nhìn anh bằng ánh mắt tin cậy, nhớ những lời hứa vu vơ bên bờ sông cũ. Một cảm giác bứt rứt trỗi dậy, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến anh không sao yên lòng.
Anh ngồi dậy, vò đầu bứt tóc, tóc anh rối bù như mớ tơ vò sau một đêm dài đấu tranh nội tâm. Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc điện thoại cũ đặt cạnh gối, màn hình vẫn tối om, im lìm như chính những suy nghĩ anh đang cố chôn giấu. Anh biết, Lê An đang chờ đợi. Anh biết, cô đang mong ngóng. Nhưng rồi, hình ảnh những bản vẽ kỹ thuật phức tạp, những công thức toán học cao siêu, những dòng code dài dằng dặc của dự án khoa học lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí anh. Áp lực từ trường chuyên, từ các giáo sư, từ kỳ vọng của gia đình, và cả từ chính bản thân anh, đè nặng lên vai. Anh không thể lơ là, dù chỉ một phút. Thành phố này, nó không cho phép anh được yếu lòng hay chùn bước. Nó là một cỗ máy khổng lồ, nghiền nát những kẻ chậm chân, và anh, anh không muốn trở thành một trong số đó.
"Mình không thể để lỡ cơ hội này," anh thầm nhủ, giọng khàn đặc như nói với chính mình. "Tương lai của mình... của cả hai đứa mình phụ thuộc vào nó." Anh tự nhủ rằng, những nỗ lực hôm nay, những sự hy sinh này, đều là vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Vì một tương lai mà anh có thể đường hoàng trở về thị trấn, đưa Lê An và gia đình thoát khỏi cảnh nghèo khó. Đó là lý do anh đến đây, phải không? Đó là mục đích duy nhất, cao cả nhất. Mặc dù lý lẽ đó nghe có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng sâu thẳm bên trong, một giọng nói nhỏ bé vẫn thì thầm về một sự thật khác, một sự thật về những lời nói không thành, về một khoảng cách vô hình đang lớn dần.
Tiếng bước chân vội vã từ hành lang vọng vào, tiếng xe cộ từ xa vọng lên nhẹ nhàng nhưng liên tục, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu ở thành phố đầy hối hả. Mùi sách vở cũ kỹ, mùi ẩm mốc nhẹ của căn phòng ký túc xá, hòa lẫn với mùi cà phê phảng phất từ phòng bên cạnh, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt và vội vã. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng sừng sững vươn mình lên trời, xám xịt dưới nền trời âm u, có chút gió lạnh đầu đông. Thành phố đã thức giấc, hối hả và không chờ đợi ai.
Anh cầm chiếc điện thoại lên, bàn tay hơi run run. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ rồi lại xóa, như đang đấu tranh với một con quỷ vô hình trong tâm trí. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn giải thích cặn kẽ hơn về những gì anh đang phải đối mặt. Anh muốn nói rằng anh nhớ cô, anh xin lỗi. Nhưng những lời đó, chúng cứ mắc kẹt lại ở cổ họng, không thể thoát ra. Anh biết, dù có nói gì đi nữa, thì sự thật vẫn là anh sẽ không về. Và lời giải thích có lẽ chỉ làm mọi thứ tệ hơn, hay chỉ là một sự bào chữa yếu ớt. Cuối cùng, anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, và gõ những chữ ngắn gọn, khô khan nhất.
"Anh... anh không về được dịp lễ này. Lịch học và dự án gấp quá. Em giữ gìn sức khỏe nhé."
Tin nhắn được gửi đi, mang theo một tiếng "ting" nhỏ lạnh lẽo. Anh buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi phịch xuống giường. Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay sau đó là sự trống rỗng và tội lỗi tràn ngập. Anh đã chọn. Anh đã đưa ra quyết định. Và anh biết, quyết định này sẽ để lại một vết sẹo sâu trong lòng Lê An, và cả trong lòng anh. Anh không dám nghĩ đến khuôn mặt cô khi đọc tin nhắn đó. Anh không dám nghĩ đến đôi mắt sưng húp của cô, hay tiếng thở dài thất vọng. Anh phải đi. Anh vội vàng thu dọn sách vở, nhét vội vài quyển tài liệu vào ba lô, chuẩn bị đến lớp. Nơi đây, thời gian là vàng bạc, và anh không thể lãng phí nó cho những cảm xúc yếu mềm. Anh bước ra khỏi phòng, tiếng cửa khép lại nghe thật nặng nề, như khép lại một phần nào đó trong trái tim anh.
***
Trong khi đó, ở thị trấn ven sông yên bình, buổi sáng cùng ngày trôi qua chậm chạp và nặng nề đối với Lê An. Cô ngồi bên cửa sổ, chiếc điện thoại lạnh ngắt đặt trên lòng, y hệt như cái cách cô đã ngồi suốt đêm qua. Đôi mắt cô sưng húp vì khóc, nhưng giờ đây đã khô cạn nước mắt, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Khuôn mặt cô tái nhợt, phờ phạc, mọi sức sống dường như đã bị rút cạn. Cô đã thức trắng đêm, dõi theo từng ngôi sao vụt tắt, từng bóng cây lay động ngoài vườn, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một tín hiệu dù là nhỏ nhất từ Trần Hạo. Mỗi tiếng chuông điện thoại từ ai đó trong nhà, mỗi tiếng xe máy đi ngang qua ngõ, cô đều giật mình thon thót, một tia hy vọng mong manh lại le lói trong lòng, rồi lại vụt tắt. Cô bám víu vào niềm tin rằng anh sẽ không bỏ rơi cô, anh sẽ không để cô một mình. Anh đã hứa mà.
Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió khẽ lay những tán lá cây còn ướt sương, tạo nên một bản hòa ca yên bình của buổi sáng. Mùi hoa nhài từ góc vườn thoang thoảng bay vào, hòa cùng mùi cơm nguội còn vương vấn trong không khí, vẽ nên một bức tranh thanh bình, đối lập hoàn toàn với bầu không khí nặng nề, u ám trong lòng Lê An. Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng đầu đông cố gắng xuyên qua lớp mây mù, chiếu qua khung cửa sổ, in hình những họa tiết tinh xảo lên nền gỗ cũ kỹ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy cô.
Cô thở dài, một hơi thở dài mệt mỏi và cam chịu. Có lẽ, anh sẽ không trả lời đâu. Có lẽ, anh đã thực sự quên cô rồi. Nỗi sợ hãi đã gặm nhấm cô suốt đêm qua giờ đây trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết. Cô đã cố gắng làm mọi cách để trấn an bản thân, cố gắng tìm kiếm lý do cho sự im lặng của anh. Anh bận học, anh có dự án quan trọng, thành phố xa xôi, giao thông không thuận tiện... Hàng vạn lý do hợp lý được cô đưa ra, nhưng không một lý do nào có thể xoa dịu được cảm giác bị bỏ rơi đang lớn dần trong trái tim cô.
Rồi đột nhiên, một tiếng rung nhỏ, rất khẽ, nhưng đủ để xuyên thủng sự im lặng nặng nề trong căn phòng và trong tâm hồn cô. Chiếc điện thoại trên lòng cô rung lên một tiếng. Tim cô đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một tia sáng vụt qua trong ánh mắt vô hồn của cô, một tia hy vọng, dù mong manh đến mấy, cũng đủ để kéo cô ra khỏi vực sâu tuyệt vọng. "Anh ấy... cuối cùng anh ấy cũng trả lời..." cô thầm thì, giọng nói khô khốc, chỉ đủ để chính mình nghe thấy.
Bàn tay cô run rẩy cầm chiếc điện thoại lên. Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn mới từ Trần Hạo. Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm để chạm vào màn hình, mở tin nhắn. Từng chữ hiện ra, sắc lạnh và vô cảm, như những nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô.
"Anh không về được dịp lễ này. Lịch học và dự án gấp quá. Em giữ gìn sức khỏe nhé."
Chỉ vỏn vẹn hai dòng ngắn ngủi. Không một lời giải thích thêm, không một lời an ủi, không một lời hứa hẹn. Chỉ là một lời từ chối thẳng thừng, khô khan và lạnh lùng. Nét mặt Lê An biến sắc. Từ hy vọng, nó chuyển sang thất vọng, rồi tuyệt vọng đến cùng cực. Đôi môi cô mím chặt, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang trào dâng. Cô đọc đi đọc lại tin nhắn, như thể muốn tìm kiếm một ý nghĩa khác, một lời nhắn nhủ ẩn sâu nào đó. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự lạnh lẽo của những con chữ, và sự thật phũ phàng.
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay cô, rơi xuống sàn gỗ kêu "cạch" một tiếng khô khốc, như tiếng trái tim cô vừa vỡ vụn. Cô gục mặt vào đầu gối, không khóc thành tiếng, chỉ có những tiếng nức nở nghẹn ngào xé lòng. Vai cô run lên bần bật, từng đợt sóng đau đớn tràn qua. Cái tin nhắn ấy, nó không chỉ là lời từ chối một dịp lễ, nó là lời từ chối những mong chờ bấy lâu nay của cô, lời từ chối niềm tin mà cô đã dành trọn cho anh. Nó là sự xác nhận cho khoảng cách vô hình đã lớn dần giữa họ, và cho những lời nói không thành mà cô luôn sợ hãi.
Tất cả những gì cô cố gắng xây dựng, tất cả những hy vọng cô níu giữ, giờ đây đều sụp đổ tan tành. Nước mắt không còn chảy thành dòng, mà cô cảm thấy như có một dòng suối khô cạn trong tâm hồn mình. Cô đã mất mát quá nhiều, chỉ trong một khoảnh khắc. Nỗi cô đơn và cảm giác bị bỏ rơi này, dường như, sẽ còn kéo dài, và có lẽ, sẽ buộc cô phải tìm kiếm một bến đỗ an yên khác, một nơi không có sự im lặng đáng sợ như thế này. Trần Hạo, trong cơn mê mải theo đuổi tham vọng, đã bỏ lỡ không chỉ một dịp lễ, mà còn bỏ lỡ cả một khoảnh khắc quan trọng trong tâm hồn Lê An, một khoảnh khắc mà cô đã cố gắng níu giữ đến tận cùng. "Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút..." một ý nghĩ vụt qua trong đầu cô, nhưng rồi lại tan biến, vì giờ đây, tất cả đã quá muộn.
***
Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số, tại một lớp học ở trường chuyên thành phố, Trần Hạo đang cố gắng hết sức để tập trung vào bài giảng của cô Lan. Giữa trưa, bầu trời vẫn mây mù, không khí lạnh lẽo len lỏi qua từng khe cửa sổ lớn của phòng học. Bên trong, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tiếng giảng bài của giáo viên đều đều, tiếng trao đổi nhỏ của các học sinh và tiếng máy chiếu chạy ro ro tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và áp lực. Mùi giấy mới, mùi mực, m��i gỗ bàn ghế cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí học tập căng thẳng, tập trung cao độ và đầy tính cạnh tranh.
Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, cố gắng không để bất kỳ suy nghĩ nào về Lê An len lỏi vào tâm trí. Anh ghi chép lia lịa, từng nét chữ sắc sảo, rõ ràng, như một cách để ép buộc bản thân phải dồn toàn bộ sự chú ý vào công việc trước mắt. Anh biết, anh không được phép yếu lòng. Anh không được phép để cảm xúc chi phối mình. Đặc biệt là ở đây, nơi mà mỗi giây phút trôi qua đều có giá trị, nơi mà sự cạnh tranh khốc liệt đến mức chỉ cần một chút xao nhãng cũng có thể khiến anh tụt lại phía sau.
Hà Minh ngồi cạnh anh, cô bạn vẫn giữ phong thái bảnh bao, tự tin như mọi khi. Đôi mắt cô chăm chú nhìn lên bảng, ngón tay thoăn thoắt ghi lại những điểm chính mà cô Lan vừa nhấn mạnh. Thỉnh thoảng, Hà Minh lại liếc nhìn Trần Hạo, như để đánh giá sự tập trung của anh, hoặc có thể, chỉ là một thói quen vô thức của một người luôn muốn dẫn đầu. Anh cảm nhận được ánh mắt đó, và nó càng khiến anh cảm thấy mình cần phải cố gắng hơn nữa. Anh không muốn mình bị coi là kẻ yếu kém, không muốn bị tụt lại phía sau, không muốn phụ lòng những kỳ vọng đang đè nặng lên anh.
Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm đồng thời là người phụ trách dự án nghiên cứu của họ, dừng lại một chút, đẩy gọng kính lên sống mũi. Giọng cô vang rõ ràng, dứt khoát trong không khí tĩnh lặng của phòng học: "Các em cần nhớ, thành công không đến từ may mắn, mà từ sự nỗ lực không ngừng và sự hy sinh. Đặc biệt là trong môi trường cạnh tranh này."
Lời nói của cô Lan như một lời khẳng định, một sự hợp lý hóa cho tất cả những gì Trần Hạo vừa làm, vừa cảm nhận. Anh siết chặt cây bút trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. "Đúng vậy," anh thầm nghĩ, như đang tự nói với chính mình, "Cô Lan nói đúng. Mình đang làm điều đúng đắn. Vì một tương lai tốt đẹp hơn." Anh gồng mình lên, cố gắng đẩy lùi cảm giác tội lỗi đang len lỏi. Anh tin rằng, sự hy sinh nhỏ bé này, cái chậm một nhịp này, sẽ đổi lại một tương lai xán lạn hơn, không chỉ cho riêng anh, mà còn cho cả Lê An, cho gia đình anh. Anh phải thành công. Đó là con đường duy nhất anh có thể nhìn thấy lúc này, dù cho con đường đó có phải đánh đổi bằng những vết sẹo vô hình trong trái tim của người anh yêu.
Những lời của cô Lan cứ vang vọng trong đầu Trần Hạo, hòa lẫn với những ký ức chập chờn về bờ sông cũ, về ánh mắt của Lê An. Anh biết, việc anh từ chối về nhà vào dịp lễ này chỉ là khởi đầu. Sẽ còn những dịp lễ khác, những sự kiện quan trọng khác mà anh có thể sẽ bỏ lỡ. Sẽ còn nhiều lần nữa anh phải đặt sự nghiệp và tham vọng lên trên tình cảm cá nhân. Anh chấp nhận điều đó, như một cái giá phải trả cho con đường anh đã chọn. Anh không nhận ra, mỗi lần như vậy, anh đang tự đào sâu thêm một khoảng cách vô hình, và mỗi lời từ chối đều là một viên gạch xây nên bức tường ngăn cách giữa anh và cô, khiến lời nói "thích thì không đủ" của Lê An sau này trở thành một sự thật nghiệt ngã. Anh không hay biết, ở một nơi xa xôi, nỗi đau và cảm giác bị bỏ rơi đang dần đẩy Lê An đến bờ vực, nơi cô có thể sẽ tìm kiếm sự quan tâm và an ủi từ một người khác, dù không phải vì tình yêu mãnh liệt. Trong không khí căng thẳng của lớp học, Trần Hạo tiếp tục ghi chép, cố gắng chôn vùi mọi cảm xúc, mọi hoài niệm, để chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào mục tiêu duy nhất của mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.