Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 207: Lời Hứa Tan Vỡ: Giọt Nước Mắt Muộn Màng

Trong căn phòng nhỏ của Lê An, sự im lặng của màn đêm đặc quánh đến nghẹt thở. Chiếc điện thoại cũ, vật phẩm từng là cầu nối duy nhất giữa cô và Trần Hạo, giờ nằm chỏng chơ dưới sàn nhà, như một mảnh vỡ vô tri của niềm tin vừa tan tành. Ánh trăng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ hắt vào, vẽ nên những vệt sáng lạnh lẽo trên sàn gạch, nơi Lê An đang cuộn tròn như một bào thai, ôm chặt đầu gối. Cô gục mặt xuống, mái tóc dài xõa che đi khuôn mặt, nhưng không thể che giấu đi sự run rẩy không ngừng của đôi vai gầy.

Trong đầu cô, từng câu chữ trong tin nhắn của Trần Hạo cứ lặp đi lặp lại, như một lời nguyền rủa, một bản án nghiệt ngã: "Anh không về... vì lịch trình học tập và dự án quan trọng..." Cô cố gắng bám víu vào bất kỳ tia hy vọng mong manh nào, cố tìm một kẽ hở trong những lý lẽ khô khan ấy để tin rằng anh vẫn còn nhớ đến cô, vẫn còn quan tâm. Nhưng mỗi lần cố gắng lý giải, cô lại chỉ thấy sự lạnh lùng, dứt khoát đến đáng sợ. Anh không hề nói anh nhớ cô, không một lời hứa hẹn sẽ bù đắp, chỉ là một thông báo, một lời từ chối thẳng thừng, được bao bọc bởi những lý do nghe có vẻ hợp lý nhưng lại cứa sâu vào lòng cô.

Nước mắt đã khô cạn từ bao giờ. Sự đau khổ dường như đã vượt quá ngưỡng chịu đựng, khiến cơ thể cô không còn khả năng rơi lệ nữa. Thay vào đó, một cảm giác tê dại và trống rỗng xâm chiếm lấy toàn bộ tâm trí và cơ thể. Cô nằm bất động, đôi mắt mở to nhìn trân trân vào khoảng không vô định, như thể một phần linh hồn cô đã chết, đã vụn vỡ theo từng mảnh vỡ của niềm tin. Mùi nước mắt mặn chát vẫn còn đọng lại đâu đó trên khóe miệng, nhắc nhở cô về cơn bão cảm xúc vừa đi qua, để lại một hoang tàn xơ xác. Chiếc điện thoại dưới sàn, một vật vô tri nhưng lại mang trong mình sức mạnh hủy diệt, giờ đây lạnh lẽo như chính trái tim cô. Lê An tự hỏi, lời hứa "không quên em" của anh ngày nào, khi họ còn ngồi bên bờ sông cũ, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, giờ là gì đây, Hạo? Có phải chăng, nó đã trở thành lời nói gió bay, tan biến vào hư vô cùng với những cơn gió heo may của mùa đông thành phố mà anh đang ở?

Cô nhớ lại buổi chiều họ chia tay, anh đã nắm chặt tay cô, ánh mắt kiên định hứa hẹn. Anh nói anh sẽ không bao giờ quên cô, sẽ luôn nhớ về thị trấn nhỏ này, về mái nhà tranh, về con đường quen thuộc, và đặc biệt là về cô – Lê An. Cô đã tin tưởng tuyệt đối, đã đặt cả thanh xuân và trái tim mình vào lời hứa ấy. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy như những vết dao cứa vào tâm can. Mỗi lần anh từ chối trở về, mỗi lần anh đặt ưu tiên cho những thứ khác, thì lời hứa ấy lại mất đi một chút trọng lượng, một chút ý nghĩa. Nó không còn là sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn, mà đã trở thành một gánh nặng, một sự dằn vặt khôn nguôi. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, đã cố gắng duy trì ngọn lửa tình cảm ấy một mình, trong khi anh, ở một nơi xa xôi, dường như đã có những ngọn lửa khác rực rỡ hơn, những mục tiêu khác cuốn hút hơn.

Một ý nghĩ tăm tối lướt qua tâm trí Lê An, lạnh buốt như dòng nước sông mùa đông. Phải chăng, anh đã quên thật rồi? Không phải quên hoàn toàn, mà là quên đi cái cảm giác được ở bên cô, quên đi những khoảnh khắc bình dị mà quý giá mà họ từng có. Anh đang ở một thế giới khác, một thế giới mà những điều cô trân trọng dường như trở nên quá nhỏ bé, quá tầm thường. Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên, đè nặng lên ngực cô, khiến cô khó thở. Cô muốn gào thét, muốn trách móc, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào. Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, bao trùm lấy căn phòng, bao trùm lấy tâm hồn cô. Lê An nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh của anh, của thành phố xa hoa mà anh đang sống, nhưng vô ích. Hình bóng anh vẫn ở đó, rõ nét và xa vời, như một ảo ảnh mà cô không thể chạm tới.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp sau màn sương mỏng, Lê An đã lê bước ra khỏi nhà. Đôi mắt cô sưng húp, khuôn mặt trắng bệch, không còn chút sức sống. Cô đi bộ một cách vô thức, đôi chân như muốn dẫn lối đến một nơi quen thuộc, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo – bờ sông cũ. Dòng sông vẫn êm đềm chảy, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát như một bản tình ca buồn không dứt. Hơi gió se lạnh từ mặt sông thổi về, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng của buổi sớm mai. Khung cảnh ấy, vốn dĩ thân thuộc và bình yên, giờ đây lại càng khiến lòng cô dậy sóng.

Lê An ngồi lặng lẽ trên một phiến đá cũ, nơi cô và Trần Hạo thường ngồi kể cho nhau nghe những câu chuyện trường lớp, những ước mơ về tương lai. Dòng sông này từng là nhân chứng cho lời hứa của chúng ta, cô thầm nghĩ, giờ thì sao? Giờ thì chỉ còn mình cô, ngồi đây, ôm lấy những mảnh vỡ của một tình yêu đã phai tàn. Ánh mắt cô vô hồn nhìn về phía xa xăm, nơi dòng nước cuộn chảy về phía biển lớn. Cô cảm thấy mình cũng đang trôi dạt vô định, không biết bến bờ, không biết tương lai sẽ về đâu. Những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén, giờ đây như những gợn sóng ngầm, cuộn trào trong tâm trí cô. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo giờ đây đã trở thành một dòng sông thật, ngăn cách hai bờ không thể nào chạm tới.

Cô nhặt một viên sỏi nhỏ, láng mịn bởi dòng chảy của thời gian, rồi ném xuống mặt nước. Một vòng tròn nhỏ lan tỏa, rồi một vòng khác lớn hơn, rồi cứ thế, chúng dần tan biến vào hư vô. Giống như tình yêu của cô và Hạo, cô nghĩ. Nó bắt đầu thật nhỏ bé, rồi lớn dần, rồi giờ đây, cũng đang tan biến, không để lại dấu vết. "Anh đã quên thật rồi...", cô thì thầm, giọng nói khản đặc vì nước mắt và sự tuyệt vọng. Câu nói ấy không phải là một câu hỏi, mà là một lời xác nhận đầy cay đắng. Anh đã quên đi những buổi chiều tà họ cùng ngồi ngắm hoàng hôn, quên đi những đêm trăng thanh vắng họ cùng tâm sự, quên đi cả cái cảm giác ấm áp khi bàn tay anh nắm lấy tay cô.

Bên bờ sông cũ, tiếng gió lùa qua những rặng tre, xào xạc như một khúc ca ai oán. Mùi ẩm mốc từ lớp rêu phong trên những phiến đá, hòa quyện với mùi bùn đất, gợi lên một cảm giác hoài niệm buồn bã. Cô nhớ ngày anh nói sẽ về thăm cô thường xuyên, sẽ không để cô phải một mình. Nhưng rồi, những lời hứa ấy cứ thưa dần, những cuộc điện thoại ngắn lại, những tin nhắn chỉ còn là những câu hỏi xã giao. Cô đã tự lừa dối mình rằng anh bận, anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng cái tương lai ấy, liệu có còn cô trong đó không, khi hiện tại anh đã quên mất sự tồn tại của cô trong cuộc sống của anh? Lê An ngồi đó, mặc cho làn gió lạnh thổi thốc vào người, mặc cho nỗi đau gặm nhấm. Cô không muốn về nhà, không muốn đối mặt với ánh mắt lo lắng của cha mẹ, không muốn giả vờ mạnh mẽ. Cô chỉ muốn tan biến vào dòng nước mênh mông, để nỗi đau này cũng theo đó mà trôi đi.

Cô tự hỏi, liệu có phải mình đã quá yếu đuối, quá phụ thuộc vào anh? Liệu có phải tình yêu của cô quá tầm thường, không đủ lớn để níu giữ bước chân anh? Câu trả lời dường như hiện rõ mồn một trong tâm trí cô: không phải tình yêu của cô không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì sự bày tỏ tình cảm của cô không đủ mãnh liệt để cạnh tranh với những tham vọng lớn lao của anh. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, nhưng đổi lại chỉ là những khoảng trống và sự im lặng. Cô nhận ra rằng lời hứa "không quên em" đang dần trở thành lời nói gió bay, và cái khoảng cách vô hình giữa họ đã biến thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

***

Trưa cùng ngày, khi ánh nắng vàng dịu đã trải khắp con đường làng, Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, mang sang cho Lê An một bát chè đậu xanh còn ấm nóng. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, thường mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc phếch, ánh mắt bà luôn ánh lên vẻ nhân từ và tinh tế. Bà thấy Lê An từ sáng sớm đã ra bờ sông, giờ mới về, vẻ mặt tiều tụy đến đáng thương.

"Con bé An này, sao trông con tiều tụy thế? Có chuyện gì à?" Bà Mai đặt bát chè xuống chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Lê An. Mùi thơm ngọt ngào của chè đậu xanh thoang thoảng trong không khí, nhưng dường như không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy Lê An.

Lê An cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, đôi môi khô khốc nứt nẻ. "Dạ không có gì đâu ạ, con hơi mệt thôi." Cô lảng tránh ánh mắt dò xét của Bà Mai, tay mân mê mép áo. Giọng cô yếu ớt, không giấu nổi sự mệt mỏi và kiệt sức. Cô không muốn nói ra sự thật, không muốn ai nhìn thấu nỗi đau đang gặm nhấm mình. Nói ra để làm gì, khi tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự thương hại, và có lẽ, cả những lời khuyên bảo rằng cô nên chấp nhận?

Bà Mai thở dài một tiếng, bà đã chứng kiến bao nhiêu cuộc tình tan hợp ở cái thị trấn nhỏ này, và bà hiểu được phần nào nỗi lòng của cô gái trẻ. Bà vỗ nhẹ lên vai Lê An, cử chỉ ấy vừa là an ủi, vừa như một lời thừa nhận cho sự thật nghiệt ngã. "Thằng Hạo lại bận học hả con? Thôi thì con trai mà, phải lo sự nghiệp trước đã." Lời nói của Bà Mai, dù mang ý an ủi, lại như một nhát dao nữa cứa vào tim Lê An. Nó hợp lý hóa cho sự vắng mặt của Trần Hạo, cho việc anh đặt sự nghiệp lên trên tất cả, và vô tình đẩy cô vào vị trí của một người phải chấp nhận, phải chịu đựng.

Lê An miễn cưỡng cầm lấy thìa, khuấy nhẹ bát chè. Cô cố gắng nuốt một thìa chè vào cổ họng, nhưng vị ngọt ngào của đậu xanh dường như trở nên đắng chát. Cô gồng mình giữ vẻ bình thản, không để lộ ra bất kỳ dấu vết nào của sự yếu đuối. Cô nghe thấy tiếng cười nói xa xăm từ nhà hàng xóm, tiếng trẻ con chơi đùa ngoài sân, tất cả những âm thanh bình dị ấy giờ đây lại trở nên xa lạ, như thể cô đang lạc vào một thế giới khác. Bà Mai đứng dậy, vuốt ve mái tóc rối bù của Lê An. "Con bé phải ăn uống vào, đừng có mà bỏ bê sức khỏe. Có gì thì cứ nói với cô, đừng giữ trong lòng." Bà Mai đi ra khỏi phòng, để lại Lê An một mình với bát chè nguội dần và những suy nghĩ hỗn độn. Lê An cảm thấy nghẹn lại, chỉ muốn chạy trốn khỏi tất cả, chạy trốn khỏi ánh mắt thương hại của Bà Mai, chạy trốn khỏi cái thực tế phũ phàng này. Cô gục đầu xuống bàn, nước mắt lại chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô đã quá mệt mỏi để khóc.

***

Cùng thời điểm đó, cách Lê An hàng trăm cây số, tại một trong những ký túc xá của trường chuyên thành phố, Trần Hạo đang cắm cúi giải một bài toán phức tạp. Căn phòng nhỏ của anh ngập tràn sách vở, tài liệu, những bản vẽ kỹ thuật và sơ đồ phức tạp. Một chồng sách cao ngất ngưởng dựng sát bên tường, như một bức tường thành bảo vệ anh khỏi thế giới bên ngoài, khỏi những phiền nhiễu không đáng có. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu rọi lên bàn làm việc, nơi anh đang miệt mài ghi chép, tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng gõ bàn phím lách cách của chiếc laptop cũ vang lên đều đặn. Mùi cà phê đen thoang thoảng, hòa lẫn với mùi giấy mới và mực viết, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự tập trung cao độ và áp lực.

Trần Hạo gần như không để ý đến thế giới xung quanh. Anh hoàn toàn đắm chìm vào công việc, vào những con số, những công thức, những giả thuyết cần được chứng minh. Anh đã dành cả đêm qua để nghiên cứu, và buổi trưa này cũng không ngoại lệ. Đối với anh, mỗi phút giây đều quý giá, mỗi dự án đều là một bậc thang đưa anh đến gần hơn với mục tiêu đã định. Anh day day thái dương, cảm giác mệt mỏi đã bắt đầu len lỏi, nhưng anh không cho phép mình nghỉ ngơi. "Phải tập trung," anh thầm nghĩ, như đang tự nói với chính mình, "Tương lai của mình... và của An nữa." Anh tự bào chữa cho bản thân, rằng tất cả những nỗ lực này, những hy sinh này, đều là vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Anh tin rằng, một khi anh thành công, anh sẽ có thể bù đắp tất cả, sẽ có thể mang lại cho Lê An một cuộc sống tốt đẹp mà cô xứng đáng.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn bất chợt sáng lên, báo hiệu một thông báo mới. Trần Hạo liếc qua, thấy tên Lê An hiện lên, nhưng anh chỉ chần chừ một thoáng rồi lại vùi đầu vào sách. Anh tự nhủ rằng mình không có thời gian để nghĩ ngợi những chuyện vặt vãnh. Đây là con đường anh phải đi, con đường dẫn đến thành công, con đường mà anh đã hứa với bản thân và gia đình. Anh không được phép xao nhãng, không được phép yếu lòng. Những lời của cô Lan – giáo viên chủ nhiệm – vẫn văng vẳng bên tai anh: "Thành công không đến từ may mắn, mà từ sự nỗ lực không ngừng và sự hy sinh." Anh tin vào điều đó. Anh chấp nhận cái giá phải trả, chấp nhận bỏ lỡ những dịp lễ, chấp nhận những lời trách móc thầm lặng, để đổi lấy một tương lai xán lạn. Anh không hay biết, mỗi lần anh đặt sự nghiệp và tham vọng lên hàng đầu, anh đang vô tình đào sâu thêm một khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An. Mỗi lời từ chối của anh, dù là vì lý do chính đáng đến đâu, đều là một viên gạch xây nên bức tường ngăn cách, khiến cho "lời hứa không quên em" dần trở thành lời nói gió bay trong tâm trí Lê An.

Trần Hạo miệt mài ghi chép, nét chữ sắc sảo, dứt khoát. Anh tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, đang đi trên con đường duy nhất mà anh có thể nhìn thấy. Anh không hề biết rằng, ở một nơi xa xôi, nỗi đau và cảm giác bị bỏ rơi đang dần đẩy Lê An đến bờ vực của sự suy sụp, nơi cô có thể sẽ tìm kiếm sự quan tâm và an ủi từ một người khác, dù không phải vì tình yêu mãnh liệt. Anh không nhận ra rằng, sự suy sụp tột cùng của Lê An trong những ngày này chính là tiền đề cho việc cô sẽ chấp nhận một "bến đỗ an yên" khác khi có cơ hội, bởi vì cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi và hy vọng mong manh vào một lời hứa đang dần tan biến. Và rồi, cái cảm giác "lời hứa gió bay" mà Lê An đang trải qua sẽ biến thành sự chấp nhận "thích thì không đủ" khi cô đối mặt với Trần Hạo sau này, trong một khoảnh khắc định mệnh bên bờ sông cũ. Anh đang đánh đổi một điều gì đó vô cùng quý giá, mà anh mãi sau này mới nhận ra, đó là cả một đời hạnh phúc.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free