Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 208: Lễ Hội Vắng Bóng Người Thương: Giác Ngộ Đau Đớn

Bát chè nguội dần trên bàn, hơi ấm của nó tan vào không khí lạnh lẽo trong căn phòng, mang theo cả chút hy vọng mong manh còn sót lại trong lòng Lê An. Cô gục đầu xuống bàn, mái tóc mềm mại xõa ra che đi khuôn mặt xanh xao, đôi vai gầy rung lên nhè nhẹ. Nước mắt không còn tuôn như suối, chỉ còn là những dòng chảy âm thầm, lặng lẽ thấm ướt vạt áo. Cô đã quá mệt mỏi để khóc, quá mệt mỏi để gào thét, quá mệt mỏi để hy vọng. Chỉ còn lại một sự trống rỗng đến cùng cực, như thể trái tim cô đã bị khoét rỗng, chỉ còn lại một vết thương hoác rộng không cách nào hàn gắn. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Bà Mai vọng lại từ phía cửa rồi tắt hẳn, để lại Lê An chìm sâu vào nỗi cô đơn lạnh lẽo, giữa một thế giới dường như đang quay lưng lại với cô.

***

Cách Lê An hàng trăm cây số, Trần Hạo vẫn miệt mài với những con số và công thức. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc bàn học hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ tập trung cao độ và sự mệt mỏi hằn sâu dưới quầng mắt. Anh gõ những dòng code cuối cùng, tiếng bàn phím lách cách như một bản nhạc không lời của sự kiên định. Điện thoại anh lại sáng lên một lần nữa, Lê An. Anh liếc nhìn, nhưng ngón tay anh không nhấc lên. Anh tự nhủ, một chút nữa thôi, anh sẽ gọi lại cho cô. Anh tin rằng mình đang đi đúng hướng, trên con đường duy nhất mà anh có thể nhìn thấy, con đường dẫn đến thành công, con đường mà anh đã hứa với bản thân và gia đình. Anh không hề biết rằng, mỗi lần anh đặt sự nghiệp và tham vọng lên hàng đầu, anh đang vô tình đào sâu thêm một khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An. Mỗi lời từ chối của anh, dù là vì lý do chính đáng đến đâu, đều là một viên gạch xây nên bức tường ngăn cách, khiến cho “lời hứa không quên em” dần trở thành lời nói gió bay trong tâm trí Lê An. Anh đang đánh đổi một điều gì đó vô cùng quý giá, mà anh mãi sau này mới nhận ra, đó là cả một đời hạnh phúc.

***

Sáng sớm ngày Tết Nguyên Đán, nắng xuân vàng óng trải dài trên những mái nhà ngói đỏ, nhuộm một màu ấm áp lên khắp thị trấn ven sông. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi sương sớm và mùi hương của hoa bưởi, hoa mai, hoa đào từ những khu vườn nhỏ. Bầu trời trong xanh đến lạ, không một gợn mây, như thể thiên nhiên cũng đang hân hoan chào đón một khởi đầu mới. Nhưng trong căn bếp nhỏ của nhà Lê An, không khí lại mang một vẻ trầm mặc khó tả.

Lê An thức dậy từ rất sớm, ánh mắt còn vương sự mệt mỏi từ đêm trước, một đêm dài trằn trọc không ngủ. Đôi mắt cô hơi sưng, nhưng cô cố gắng che giấu điều đó bằng cách cúi thấp đầu, vùi mình vào công việc chuẩn bị mâm cỗ Tết cùng mẹ. Mùi hương của thịt kho tàu, canh măng, nem rán, và bánh chưng tỏa khắp gian bếp, len lỏi vào từng ngóc ngách, gợi lên những ký ức về những cái Tết ấm cúng ngày xưa. Nhưng những mùi hương quen thuộc ấy hôm nay lại chẳng thể xoa dịu được nỗi trống rỗng đang ngự trị trong lòng cô.

Mẹ cô, bà Phan Thị Sáu, với mái tóc đã điểm bạc và nụ cười hiền hậu, đang thoăn thoắt thái hành, gương mặt bà lấm tấm mồ hôi vì hơi nóng từ bếp lửa. Bà thỉnh thoảng lại liếc nhìn con gái, ánh mắt chất chứa đầy lo lắng. Lê An đang tỉ mẩn sắp xếp những đĩa trái cây cúng lên mâm ngũ quả, nhưng động tác của cô chậm rãi và thiếu sức sống. Tâm trí cô không hề ở đây, không ở những cành đào tươi thắm hay những chậu quất trĩu quả mà cô vừa tự tay bày biện. Nó bay bổng, luẩn quẩn quanh chiếc điện thoại cũ kỹ đặt trên chiếc tủ nhỏ ở góc nhà, tựa như một vật thể vô tri nhưng lại nắm giữ toàn bộ hy vọng mong manh cuối cùng của cô. Mỗi khi có tiếng chuông điện thoại từ nhà hàng xóm vọng sang, trái tim cô lại giật thót, rồi lại chùng xuống khi nhận ra đó không phải là âm thanh mà cô đang chờ đợi.

“Con bé, hôm nay là ngày lễ lớn, sao cứ thẫn thờ thế?” Bà Phan Thị Sáu lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp nhưng cũng pha chút trách yêu. Bà ngừng tay, quay sang nhìn con gái, ánh mắt bà đầy sự quan tâm và lo lắng. “Sức khỏe con không tốt thì đừng có làm nhiều quá, để mẹ làm cho. Cứ thế này thì ốm mất.”

Lê An giật mình, vội vàng nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng tỏ ra bình thường. “Con không sao đâu mẹ, chỉ là hơi mệt chút thôi ạ. Mấy nay con ngủ không được sâu giấc lắm.” Cô cúi xuống, tiếp tục lau dọn bàn thờ, tránh né ánh mắt dò xét của mẹ. Bàn tay cô run run khi đặt một bình hoa cúc trắng tinh khôi lên ban thờ, những cánh hoa mỏng manh khẽ rung rinh như chính lòng cô lúc này. Màu trắng của cúc, màu của sự tinh khiết, nhưng cũng là màu của nỗi buồn, của sự chia ly, như đang báo hiệu một điều gì đó chẳng lành.

Bà Phan Thị Sáu thở dài một tiếng khe khẽ, tiếng thở dài như chứa đựng biết bao nỗi niềm của người mẹ. Bà đặt con dao xuống, đi đến bên cạnh con gái, vỗ nhẹ lên vai cô. “Thằng Hạo không về thật à con? Mẹ thấy tội nghiệp con quá.” Giọng bà nghe thật xót xa, thương cảm. Bà biết, cái Tết này, Lê An không mong gì hơn là được nhìn thấy bóng dáng Trần Hạo, được nghe tiếng nói của cậu. Từ khi Trần Hạo đi thành phố, những cuộc gọi, những tin nhắn thưa dần, dù Lê An vẫn luôn cố gắng giữ liên lạc. Bà thấy con gái mình ngày một tiều tụy, như một bông hoa đang dần héo úa vì thiếu vắng ánh mặt trời.

Lê An không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn lảng tránh. Cô không muốn nói ra sự thất vọng tột cùng đang giằng xé trong lòng. Nói ra chỉ thêm nặng lòng mẹ, mà cũng chẳng thể thay đổi được điều gì. Trần Hạo đã không về, đó là sự thật mà cô phải chấp nhận. Nhưng chấp nhận thế nào đây, khi trái tim cô vẫn cứ đau đáu một nỗi chờ mong vô vọng? Cô cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng, một khoảng trống mà dường như không khí Tết rộn ràng bên ngoài cũng không thể lấp đầy được. Giữa những tiếng pháo nổ lách tách xa xa, tiếng cười nói rộn ràng của những gia đình đang sum vầy, cô thấy mình lạc lõng, cô đơn hơn bao giờ hết. Mỗi tiếng động vui vẻ từ bên ngoài như một nhát dao cứa vào vết thương lòng cô, nhắc nhở cô về sự vắng mặt của người mà cô hằng mong nhớ. Lê An siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng cô vẫn không hề hay biết. Nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong tâm hồn cô lúc này.

***

Chiều tối ngày lễ, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả một góc trời và con sông hiền hòa. Những ánh đèn lồng đủ màu sắc bắt đầu được thắp sáng dọc theo bờ sông, lung linh huyền ảo, tạo nên một khung cảnh rực rỡ và lãng mạn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi hương phảng phất của trầm hương từ những ngôi đình làng, hòa lẫn với mùi thơm của thức ăn từ những căn nhà đang chuẩn bị bữa cơm tất niên. Không khí se lạnh dần của buổi tối báo hiệu một đêm cuối năm đầy mong chờ và hy vọng. Nhưng đối với Lê An, tất cả chỉ là một bức tranh mờ nhòa, được tô điểm bằng gam màu buồn bã.

Không thể chịu đựng được không khí sum vầy, ấm cúng đến ngột ngạt ở nhà, nơi mọi người đều đang cố gắng vui vẻ, còn cô thì lại thấy lòng mình trống rỗng đến vô cùng, Lê An xin phép mẹ ra ngoài dạo một lát. Cô bước đi một mình dọc theo bờ sông quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, con sông vẫn êm đềm trôi, nhưng trong mắt cô, nó lại mang một vẻ u buồn đến lạ. Những cặp đôi tay trong tay dạo bước, những gia đình quây quần bên nhau trên bờ sông, tiếng cười nói rộn ràng của trẻ thơ, tất cả như những thước phim quay chậm lướt qua mắt Lê An, khiến lòng cô quặn thắt. Cô thấy mình lạc lõng giữa dòng người náo nhiệt, như một chiếc lá khô lạc loài giữa rừng hoa xuân.

“Con bé, sao không vào nhà chơi với mẹ con? Đứng đây làm gì cho lạnh?” Một giọng nói ấm áp vang lên bên tai, kéo Lê An thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đang tiến đến gần cô. Bà mặc một chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, trên tay cầm một giỏ tre đựng đầy bánh trái. Ánh mắt bà nhìn Lê An đầy sự quan tâm và thương cảm.

Lê An quay lại, gượng cười. “Con muốn hóng gió một chút ạ, bà Mai. Trong nhà hơi ngột ngạt quá.” Giọng cô buồn bã, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông đang phản chiếu những ánh đèn lấp lánh. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi vô hạn đang xâm chiếm lấy mình, như thể mỗi bước chân cô đi đều nặng trĩu.

Bà Mai đến gần hơn, vỗ nhẹ lên vai Lê An. “Bà biết con buồn, nhưng dù sao cũng là ngày Tết, con đừng để mình suy nghĩ nhiều quá mà ảnh hưởng đến sức khỏe.” Bà nhìn sâu vào đôi mắt trũng sâu của Lê An, khẽ thở dài. “Thằng Hạo bận học thật hả con? Mấy đứa trẻ thành phố giờ khác xưa nhiều lắm.” Lời nói của Bà Mai tuy nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc cho Lê An và một cái nhìn đầy suy tư về sự thay đổi của những người trẻ khi xa quê. Đó không phải là một lời trách móc, mà là một sự cảnh báo, một lời nói bóng gió về những điều có thể xảy ra, về khoảng cách vô hình đang ngày một lớn dần.

Lê An siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau điếng. Cô quay mặt đi, nhìn xa xăm về phía con sông, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Lời của Bà Mai như một nhát dao cứa vào vết thương lòng cô, nhắc nhở cô về sự thật phũ phàng mà cô không muốn đối mặt. Trần Hạo đã khác rồi, không còn là cậu bé Trần Hạo luôn ở bên cạnh cô mỗi khi cô buồn nữa. Khoảng cách không chỉ là địa lý, mà còn là tâm hồn, là những ưu tiên đã thay đổi. Cô cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng, như có thứ gì đó đang dần rời bỏ mình, một phần linh hồn của cô đang dần tan biến theo dòng nước sông mênh mang.

Bà Mai thở dài một tiếng nữa, bất lực trước nỗi buồn sâu thẳm của cô gái trẻ. Bà biết, những lời an ủi của bà lúc này cũng chẳng thể xoa dịu được trái tim đang tan nát của Lê An. Bà chỉ có thể vỗ nhẹ vai cô thêm một lần nữa, rồi lặng lẽ quay đi, để lại Lê An một mình giữa không khí Tết rộn ràng nhưng lại vô cùng cô đơn. Lê An đứng đó, bất động, cảm nhận từng cơn gió lạnh lùa qua mái tóc, từng làn hơi nước từ sông phả vào mặt. Hình ảnh những chiếc thuyền nhỏ lướt nhẹ trên mặt sông, mang theo những ánh đèn lấp lánh, như đang chở đi những mảnh vụn của hy vọng trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh những nụ cười hạnh phúc của người khác, nhưng chúng cứ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, đối lập gay gắt với nỗi buồn đang gặm nhấm tâm hồn cô.

***

Đêm khuya ngày lễ, sau khi mọi người trong nhà đã chìm vào giấc ngủ sâu, căn phòng của Lê An chìm trong tĩnh mịch. Ngoài cửa sổ, một màn đêm đen đặc bao phủ, không một ánh trăng, không một vì sao, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt hiu, tạo nên một không gian cô tịch và lạnh lẽo. Gió đêm lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương lạnh ngắt và tiếng lá cây xào xạc, như đang thì thầm những câu chuyện buồn.

Lê An ngồi lặng lẽ trên giường, tấm chăn mỏng đắp hờ hững trên người. Chiếc điện thoại cũ kỹ vẫn nằm im lìm trên tủ đầu giường, màn hình đen ngòm, không một tín hiệu sáng lên, không một tin nhắn đến, cũng không một cuộc gọi nhỡ nào từ Trần Hạo. Sự im lặng đến đáng sợ của nó như một lời khẳng định phũ phàng cho nỗi lo sợ bấy lâu nay của cô. Anh đã quên cô thật rồi. Anh đã không về, và anh cũng chẳng thèm một lời hỏi thăm, một lời chúc mừng ngày Tết.

Cô đưa tay, cầm lấy một viên đá cuội nhỏ, nhẵn thín, nằm gọn trong lòng bàn tay. Viên đá này, là kỷ vật của một lần đi chơi bên bờ sông với Trần Hạo. Ngày đó, anh đã nhặt nó lên, đặt vào tay cô và nói rằng: “Đá này tròn và nhẵn, như tình bạn của chúng ta vậy. Anh sẽ không bao giờ quên em đâu, An.” Giờ đây, lời hứa “không quên em” của anh vang vọng trong tâm trí cô, nhưng chỉ còn là một tiếng vọng đau đớn, một gánh nặng trong lòng cô. Nó không còn là lời hứa ngọt ngào của ngày xưa, mà là một ảo ảnh tan biến theo gió, một lời nói gió bay không còn chút trọng lượng nào.

“Anh nói không quên em... nhưng anh đã quên mất em cần anh...” Lê An thì thầm, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào, nghe như tiếng gió rên rỉ giữa đêm khuya. Nỗi tủi thân dâng lên ngập tràn, hòa lẫn với sự đau đớn đến xé lòng. Cô nhớ lại những buổi chiều tan học cùng anh, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo. Tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh ký ức vụn vỡ, như những chiếc lá mùa thu úa tàn, không thể nào tìm lại được.

Cô nhìn chằm chằm vào viên đá cuội trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng nhắc của nó. Viên đá này, từng là biểu tượng của một tình bạn bền vững, một lời hứa không thể phá vỡ, giờ đây lại giống như một tảng đá đè nặng lên trái tim cô. Cô nhận ra một sự thật phũ phàng, một sự giác ngộ đau đớn mà cô không thể nào chối bỏ: khoảng cách giữa họ không chỉ là hàng trăm cây số địa lý, mà còn là một khoảng cách vô hình về tâm hồn, về những ưu tiên đã thay đổi. Anh đã chọn con đường riêng của anh, con đường của thành công và tham vọng nơi thành thị, và cô, cô đã bị bỏ lại phía sau, một mình giữa ngã ba đường.

“Khoảng cách này... có lẽ đã quá xa rồi. Lời hứa ấy... chỉ là một ảo ảnh.” Cô thì thầm thêm lần nữa, giọng nói đầy sự chấp nhận nghiệt ngã. Nước mắt không còn rơi nức nở, chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ, chảy dài trên má, thấm đẫm vào gối. Đó không phải là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự buông xuôi, của sự chấp nhận một thực tại đau đớn đến cùng cực. Cô đã mệt mỏi với việc chờ đợi, mệt mỏi với việc bám víu vào một lời hứa đang dần tan biến. Nỗi trống rỗng mà Trần Hạo để lại trong dịp lễ quan trọng này đã là vết cắt sâu sắc, khiến cô dần mất đi niềm tin vào anh.

Lê An siết chặt tay, viên đá cuội cấn vào lòng bàn tay đau nhói, như một lời nhắc nhở về một điều gì đó đã vỡ vụn, không thể hàn gắn. Trong ánh mắt cô, không còn là sự yếu đuối, sự buồn bã nữa, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng, một quyết tâm dứt khoát đang dần hình thành. Cô không thể mãi sống trong ảo ảnh của một lời hứa đã thành lời nói gió bay. Cô không thể mãi chờ đợi một người đã vô tình đẩy cô vào khoảng cách vô hình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự giải thoát mình, phải tìm một lối đi khác cho riêng mình, không còn là cái bóng của Trần Hạo. Cái cảm giác “thích thì không đủ” đang manh nha trong tâm trí cô, như một hạt mầm của sự thay đổi, sẵn sàng nảy mầm và phát triển trong tương lai, khi cô đối mặt với Trần Hạo một lần nữa, bên bờ sông cũ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free