Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 209: Nỗi Trống Rỗng Sau Lời Hứa: Vọng Âm Kỷ Niệm Xưa
Ánh sáng đầu ngày hiếm hoi không thể xua đi cái cảm giác lạnh lẽo còn vương vấn trong căn phòng của Lê An. Đêm qua, cô đã không ngủ. Cái cảm giác về một lời hứa tan tành, về một khoảng cách vô hình đã hóa thành hiện thực, cứ thế gặm nhấm tâm hồn cô, không cho phép cô tìm thấy dù chỉ một giây phút bình yên trong giấc ngủ. Khi những tia nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ, Lê An vẫn ngồi bất động trên giường, tấm chăn mỏng đã trượt xuống ngang hông, để lộ bờ vai gầy gò run rẩy trong làn gió sớm.
Cô chậm rãi ngồi dậy, cơ thể nặng trĩu như vừa trải qua một trận ốm dài. Đầu óc cô không trống rỗng, mà ngược lại, nó tràn ngập những hình ảnh, những đoạn đối thoại cứ lặp đi lặp lại không ngừng. Dòng tin nhắn ngắn ngủi của Trần Hạo, lời hứa "không quên em" của anh bên bờ sông, và cả sự vắng mặt đến phũ phàng của anh trong ngày lễ trọng đại. Tất cả cứ thế xoáy sâu vào tâm trí cô, tạo thành một cơn lốc cảm xúc hỗn độn, khiến cô không thể nào thoát ra được.
Ánh mắt Lê An vô định dừng lại ở chiếc điện thoại cũ kỹ nằm im lìm trên chiếc tủ đầu giường. Màn hình đen ngòm, không một tín hiệu sáng lên, không một tin nhắn đến, cũng không một cuộc gọi nhỡ nào từ Trần Hạo. Nó vẫn y nguyên như cái cách cô đã nhìn thấy nó đêm qua, lạnh lùng và thờ ơ. Cô đưa tay, chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc điện thoại, một cảm giác tê tái lan truyền từ đầu ngón tay đến tận sâu trong lồng ngực. Cô đã mong đợi điều gì cơ chứ? Một lời xin lỗi muộn màng? Một lời giải thích yếu ớt? Hay chỉ là một tin nhắn hỏi thăm xã giao để xoa dịu lương tâm của anh? Dù là gì đi nữa, nó cũng không đến. Sự im lặng đến đáng sợ của chiếc điện thoại như một lời khẳng định phũ phàng cho nỗi lo sợ bấy lâu nay của cô: anh đã quên cô thật rồi. Hoặc có lẽ, anh chưa bao giờ thực sự đặt cô vào vị trí quan trọng nhất trong cuộc đời anh, như cô đã từng ảo tưởng.
"Lời hứa... gió bay thật rồi." Lê An thầm thì, giọng nói khô khốc, khản đặc. Tiếng nói của chính cô nghe thật xa lạ, như thể nó thuộc về một người nào khác. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn ngày thơ ấu, những ước mơ giản dị được dệt nên từ những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của ký ức, sắc nhọn và đau đớn, cứa vào trái tim cô.
Lê An chậm rãi đưa tay vuốt ve một khung ảnh cũ đặt cạnh chiếc điện thoại. Đó là bức ảnh chụp cô và Trần Hạo khi cả hai còn bé tí, đứng bên bờ sông, tay trong tay, nụ cười thơ ngây rạng rỡ. Trần Hạo ngày ấy, với đôi mắt sáng và nụ cười hiền lành, đã từng hứa với cô biết bao điều. "Anh sẽ không bao giờ quên em đâu, An." "Lớn lên anh sẽ cưới em." "Anh sẽ bảo vệ em suốt đời." Những lời nói ấy, giờ đây, không còn là những lời hứa ngọt ngào của tuổi thơ, mà là những mũi kim đâm xuyên qua trái tim cô, nhắc nhở cô về sự ngây thơ, khờ dại của chính mình. Cô đã bám víu vào những lời hứa ấy, nuôi dưỡng một niềm hy vọng mong manh, để rồi nhận lại chỉ là sự trống rỗng và hụt hẫng.
Cô thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả nỗi buồn và sự cam chịu. "Mình đã mong đợi điều gì cơ chứ?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí cô, không phải là một câu hỏi trách móc, mà là một câu hỏi tự vấn, đầy chua xót. Cô đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào một mối quan hệ mà bản thân cô cũng không dám đặt tên, vào một người con trai mà cô luôn cho rằng sẽ mãi mãi là của mình. Nhưng cuộc đời đâu phải là một câu chuyện cổ tích, và tình yêu cũng không phải lúc nào cũng đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách, đặc biệt là khi nó chỉ được xây dựng trên những lời hứa hẹn mơ hồ và sự im lặng không dám bày tỏ.
Lê An đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã trở nên rõ ràng hơn một chút, trải dài trên những mái nhà ngói đỏ rêu phong của thị trấn nhỏ. Phía xa, cô có thể nhìn thấy dòng sông lấp lánh dưới nắng, nơi cô và Trần Hạo đã có biết bao kỷ niệm. Hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô căng đầy không khí se lạnh của buổi sớm, mang theo cả mùi hương của đất ẩm và mùi hoa từ khu vườn nhỏ. Nhưng ngay cả mùi hương quen thuộc ấy cũng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang ngự trị trong lòng cô. Thay vào đó, nó gợi nhớ về những buổi sáng Trần Hạo đến đón cô đi học, mang theo một bông hoa dại nhỏ xíu cài lên tóc cô. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, chỉ khiến nỗi đau thêm sâu sắc.
Cô nhìn ra khoảng sân vắng vẻ, nơi thường ngày có tiếng chim hót líu lo, tiếng hàng xóm đã rộn ràng thức giấc. Hôm nay, mọi thứ đều chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể cả thế giới cũng đang cùng cô chia sẻ nỗi buồn. Lê An cảm thấy mình như một kẻ bị bỏ lại phía sau, một mình giữa một thế giới đang tiếp tục xoay vần. Cô đã từng nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để chờ đợi, đủ kiên nhẫn để hiểu cho áp lực và tham vọng của Trần Hạo. Nhưng hóa ra, sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn. Sự im lặng kéo dài, sự vắng mặt triền miên đã bào mòn tất cả hy vọng và niềm tin trong cô. Cái "khoảng cách vô hình" mà cô từng cảm nhận giờ đây đã trở thành một hố sâu thăm thẳm, không thể nào lấp đầy. Và cái cảm giác "thích thì không đủ" đang manh nha trong tâm trí cô, không còn là một ý nghĩ thoáng qua, mà đã bắt đầu bén rễ, trở thành một sự thật nghiệt ngã mà cô buộc phải đối mặt.
***
Buổi chiều hôm ấy, Lê An quyết định đi dạo. Bước chân cô vô thức dẫn lối đến bờ sông, nơi quen thuộc đã chứng kiến bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Nắng vàng nhạt trải dài trên mặt nước, lấp lánh như dát bạc. Làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lành và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ nghe thật êm tai, nhưng trong lòng Lê An, nó lại như một điệp khúc buồn, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những tán cây cổ thụ ven bờ.
Cô chậm rãi ngồi xuống tảng đá quen thuộc, nơi mà ngày xưa cô và Trần Hạo thường ngồi hàng giờ, ngắm hoàng hôn buông xuống. Tảng đá vẫn ở đó, lạnh lẽo và tĩnh lặng, như một nhân chứng thầm lặng cho biết bao lời hứa, bao ước mơ đã được thốt ra và tan biến vào hư vô. Lê An đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt tảng đá, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo dưới lòng bàn tay. Nó giống như trái tim cô lúc này, chai sạn và đầy vết xước.
Trong lòng bàn tay, cô siết chặt cuốn sổ nhật ký nhỏ, bìa da đã sờn cũ. Cô đã vô thức mang nó theo, như một người bạn đồng hành cho nỗi cô đơn của mình. Cuốn sổ này lưu giữ biết bao ước mơ, bao cảm xúc thầm kín mà cô đã dành cho Trần Hạo. Mỗi trang giấy, mỗi dòng chữ đều thấm đẫm hình bóng anh, từ những ngày thơ ấu cho đến tận bây giờ. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào nó, Lê An không còn cảm thấy sự ấm áp, sự trìu mến như trước nữa, mà thay vào đó là một nỗi trống rỗng đến cùng cực.
"Anh nói sẽ không quên em..." Lê An thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có thể nghe thấy trong tiếng gió. Cô nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận lại chút hơi ấm của quá khứ, của những ngày anh còn ở bên. Những hình ảnh về Trần Hạo hiện lên rõ nét trong tâm trí cô, như một thước phim quay chậm.
Cô nhớ về cái ngày anh nhặt viên đá cuội nhẵn nhụi, đặt vào tay cô và nói: “Đá này tròn và nhẵn, như tình bạn của chúng ta vậy. Anh sẽ không bao giờ quên em đâu, An.” Lời hứa ấy, ngày đó, ngọt ngào và vững chắc biết bao. Nó là một lời khẳng định cho sự gắn bó không thể tách rời giữa hai tâm hồn bé nhỏ. Nhưng giờ đây, viên đá cuội ấy vẫn nằm trong ngăn kéo tủ đầu giường của cô, lạnh lẽo và vô tri, còn lời hứa ấy đã tan biến vào hư không, hóa thành một "lời nói gió bay".
Cô nhớ về những buổi chiều hoàng hôn rực rỡ bên bờ sông, khi anh và cô cùng nhau đạp xe về nhà. Chiếc xe đạp cũ kỹ của anh, chở theo cả ước mơ và tương lai của hai đứa trẻ. Anh luôn là người chở cô, luôn là người đi trước, dẫn lối. Anh đã từng nói, "Anh sẽ luôn ở phía trước để che chở cho em, An à." Nhưng giờ đây, cô phải tự mình bước đi, tự mình tìm lối, còn anh đã rẽ sang một con đường khác, nơi mà cô không thể theo kịp, không thể chạm tới. Khoảng cách giữa họ, không chỉ là vài trăm cây số địa lý, mà còn là cả một vũ trụ của những ưu tiên và lựa chọn.
Cô nhớ về những đêm trăng sáng, hai đứa ngồi tựa vào nhau bên bờ sông, kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ. Anh đã từng nắm tay cô thật chặt, xua đi nỗi sợ hãi về bóng tối, về những điều không tên trong đêm khuya. Bàn tay anh, ấm áp và mạnh mẽ biết bao. Nhưng giờ đây, cô phải tự mình đối mặt với bóng tối, với nỗi sợ hãi về một tương lai đơn độc, không có anh kề bên. Bàn tay anh, đã không còn ở đây để nắm lấy tay cô nữa.
Lê An mở mắt ra. Dòng sông vẫn trôi lững lờ, nhưng cảnh vật đã không còn giống như trong ký ức của cô. Không phải vì cảnh vật thay đổi, mà vì lòng người đã khác. Nỗi trống rỗng như một dòng nước lạnh lẽo chảy qua tim cô, cuốn trôi đi tất cả những hy vọng cuối cùng. Cô nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lấp lánh của thành phố đã bắt đầu le lói. Đó là nơi Trần Hạo đang ở, nơi anh đang theo đuổi những hoài bão, những ước mơ mà có lẽ, không có chỗ cho cô.
"Mọi thứ đã thay đổi quá nhiều rồi, Hạo à." Lê An khẽ cười, một nụ cười buồn bã, chua chát. Nụ cười ấy không có sự trách móc, không có sự giận hờn, chỉ có sự chấp nhận nghiệt ngã. Cô đã từng tin rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách. Nhưng hóa ra, tình yêu, đôi khi, chỉ cần "chậm một nhịp" là có thể "lỡ cả một đời". Và "thích thì không đủ", đó là sự thật phũ phàng nhất mà cô đã phải tự mình nếm trải.
Làn gió sông thổi qua, luồn vào mái tóc cô, làm bay đi những sợi tóc lòa xòa trước mặt. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không phải là mệt mỏi về thể xác, mà là mệt mỏi về tâm hồn. Cô đã quá mệt mỏi với việc chờ đợi, mệt mỏi với việc bám víu vào một quá khứ đã xa, mệt mỏi với việc nuôi dưỡng một niềm hy vọng mong manh. Có lẽ, đã đến lúc cô phải buông bỏ. Buông bỏ những lời hứa, buông bỏ những ký ức, buông bỏ cả Trần Hạo. Dù cho điều đó có đau đớn đến nhường nào.
***
Ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt ra từ căn nhà nhỏ của Lê An, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với nỗi lạnh lẽo trong lòng cô. Bữa tối diễn ra trong một sự im lặng bất thường. Lê An ngồi đối diện mẹ mình, Phan Thị Sáu, và bên cạnh là Bà Mai, người hàng xóm thân thiết đã ghé qua chơi. Mùi thức ăn thơm lừng từ món canh chua cá lóc và đĩa thịt kho tàu mẹ cô đã chuẩn bị, nhưng Lê An chẳng thiết tha gì.
Phan Thị Sáu nhìn con gái với ánh mắt lo lắng. Bà nhận thấy sự tiều tụy rõ rệt trên gương mặt Lê An. Đôi mắt cô quầng thâm, và nụ cười gượng gạo không thể che giấu được nỗi buồn đang bao trùm. Mấy ngày nay, kể từ sau dịp lễ, Lê An đã trở nên lặng lẽ hơn hẳn. Cô ít nói, ít cười, và thường xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt xa xăm.
"Con ăn nhiều vào, An. Đừng suy nghĩ nữa." Phan Thị Sáu lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng đầy sự quan tâm. Bà gắp một miếng cá to vào chén của Lê An, cố gắng động viên con gái. Bà biết con gái mình đang có tâm sự, nhưng Lê An luôn kín đáo, không muốn chia sẻ nỗi lòng mình, khiến bà cảm thấy bất lực. Bà chỉ có thể thể hiện tình yêu thương của mình qua những cử chỉ nhỏ nhặt như thế này.
Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. "Con ăn mà mẹ." Cô cầm đũa, gắp một miếng cá nhỏ, đưa lên miệng nhưng ăn rất chậm rãi, nhai nuốt khó khăn. Mùi vị món ăn quen thuộc, do chính tay mẹ nấu, đáng lẽ phải ngon miệng biết bao, nhưng hôm nay, nó lại trở nên vô vị. Lòng cô trống rỗng, và dạ dày cô cũng chẳng có chút hứng thú nào với thức ăn.
Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đưa tay xoa nhẹ lên lưng Lê An. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên, đã thấy cô bé này vui buồn bao nhiêu lần. Bà thấu hiểu, đồng cảm với nỗi buồn của Lê An hơn ai hết. "Con bé gầy đi nhiều quá. Chuyện gì cũng có cách giải quyết mà con." Giọng nói của Bà Mai ấm áp, chất chứa sự an ủi chân thành. "Con cứ giữ trong lòng mãi thế này thì khổ thân con thôi."
Lê An ngước mắt lên nhìn Bà Mai, rồi lại nhìn mẹ. Ánh mắt họ tràn đầy yêu thương và lo lắng. Cô cảm thấy một sự ấm áp nho nhỏ lan tỏa trong lồng ngực, nhưng ngay lập tức, nó lại bị cái cảm giác mệt mỏi và nỗi buồn sâu thẳm nhấn chìm. Cô không muốn làm mẹ và Bà Mai lo lắng, nhưng cô cũng không biết phải nói gì. Làm sao cô có thể giải thích được cái cảm giác trống rỗng khi một lời hứa, một niềm tin đã vỡ vụn? Làm sao cô có thể nói ra rằng, người con trai mà cô đã chờ đợi bấy lâu, người mà cô luôn nghĩ sẽ là của mình, đã không còn như xưa nữa?
"Con không sao, mẹ. Con ổn mà, bác Mai." Lê An trả lời, giọng nói nhỏ, gần như thì thầm. Cô cố gắng giữ cho giọng điệu mình thật bình thản, nhưng sự run rẩy trong đó không thể nào che giấu được. Cô biết họ không tin, và bản thân cô cũng không tin vào lời nói dối ấy. Nhưng cô không thể bộc lộ ra ngoài tất cả nỗi đau đang gặm nhấm mình. Cô đã quá mệt mỏi với việc phải giả vờ mạnh mẽ, với việc phải che giấu đi sự yếu đuối của bản thân.
Bà Mai thở dài, lắc đầu nhẹ. "Đàn bà con gái, đến tuổi này là phải có tấm có chồng rồi con ạ. Cứ mãi buồn rầu thế này thì làm sao mà tìm được người tốt đây?" Lời nói của Bà Mai, dù là ý tốt, nhưng lại vô tình chạm vào một nỗi đau khác trong lòng Lê An. Cô biết, đã đến lúc cô phải tìm cho mình một bến đỗ, một nơi an yên. Nhưng làm sao cô có thể mở lòng với người khác, khi trái tim cô vẫn còn vương vấn hình bóng của Trần Hạo? Làm sao cô có thể chấp nhận một mối quan hệ mới, khi vết thương cũ vẫn còn rỉ máu?
Lê An cúi gằm mặt, tiếp tục ăn một cách chậm rãi. Cô lắng nghe những lời khuyên, những lời an ủi, nhưng tâm trí cô vẫn vương vấn những kỷ niệm cũ, những hình ảnh về Trần Hạo cứ hiện lên rõ mồn một. Cô cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa dòng, không bến bờ, không phương hướng.
Sau bữa ăn, Lê An giúp mẹ dọn dẹp bát đĩa. Những cử chỉ của cô chậm chạp, máy móc. Cô tránh né mọi ánh mắt quan tâm, mọi câu hỏi thăm. Cô chỉ muốn trốn vào căn phòng của mình, nơi cô có thể một mình đối diện với nỗi đau, không cần phải giả vờ mạnh mẽ, không cần phải che giấu cảm xúc.
Khi cánh cửa phòng khép lại, Lê An ngả người xuống giường. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua tấm rèm mỏng, vẽ nên những vệt sáng bạc trên sàn nhà. Ngoài kia, đêm tối đã buông xuống, trời quang mây, và những vì sao bắt đầu lấp lánh. Nhưng trong căn phòng của Lê An, chỉ có sự tĩnh lặng và nỗi cô đơn. Cô siết chặt cuốn sổ nhật ký trong tay, cảm nhận sự mềm mại của trang giấy dưới những ngón tay mình. Cô biết, đã đến lúc cô phải viết một chương mới cho cuộc đời mình, một chương không còn bóng dáng của Trần Hạo. Nỗi trống rỗng mà Trần Hạo để lại trong dịp lễ, sự "giác ngộ đau đớn" về khoảng cách vô hình, và cái cảm giác "thích thì không đủ" đã hình thành rõ rệt trong cô. Cô không thể mãi là cái bóng của quá khứ, của một lời hứa đã thành "lời nói gió bay". Có lẽ, chính nỗi cô đơn và sự hụt hẫng này sẽ là động lực để cô bắt đầu tìm kiếm một lối đi khác, một sự an ủi khác, một "bến đỗ an yên" khác cho cuộc đời mình, không còn phụ thuộc vào một người đã vô tình rời xa.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.