Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 210: Tín Hiệu Yếu Ớt: Đầu Dây Bên Kia Là Sự Xa Lạ
Đêm trôi qua nặng nề như một tấm chăn dày đắp lên tâm hồn Lê An, dù ngoài kia trăng đã lên cao vằng vặc, rải ánh bạc tinh khôi lên mái ngói, xuyên qua kẽ lá. Cô ngả mình xuống giường, cuốn sổ nhật ký vẫn nằm im lìm trong tay, cảm nhận sự mềm mại của trang giấy dưới những ngón tay mình, như thể đang níu giữ một sợi tơ mong manh nối với quá khứ. Lời nói của mẹ và Bà Mai vẫn văng vẳng bên tai, những lời an ủi chất chứa lo lắng, vô tình chạm vào những vết thương sâu kín. Cô biết, đã đến lúc cô phải viết một chương mới cho cuộc đời mình, một chương không còn bóng dáng của Trần Hạo, nhưng liệu trái tim cô có đủ sức mạnh để cầm bút? Nỗi trống rỗng mà Trần Hạo để lại trong dịp lễ, sự "giác ngộ đau đớn" về khoảng cách vô hình, và cái cảm giác "thích thì không đủ" đã hình thành rõ rệt trong cô. Cô không thể mãi là cái bóng của quá khứ, của một lời hứa đã thành "lời nói gió bay". Có lẽ, chính nỗi cô đơn và sự hụt hẫng này sẽ là động lực để cô bắt đầu tìm kiếm một lối đi khác, một sự an ủi khác, một "bến đỗ an yên" khác cho cuộc đời mình, không còn phụ thuộc vào một người đã vô tình rời xa. Với một tiếng thở dài, cô đặt cuốn sổ xuống gối, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và cảm xúc hỗn độn đang bủa vây.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt buổi sớm rải đều khắp căn phòng khách quen thuộc của nhà Lê An. Nó nhảy nhót trên mặt bàn gỗ bóng loáng, đậu trên những chậu cây cảnh xanh tươi đặt gần cửa sổ, và chiếu thẳng vào đôi mắt Lê An khi cô ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế mây. Cả căn nhà vẫn còn chìm trong sự yên tĩnh sau một đêm dài, chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài vườn và tiếng củi nổ lách tách từ bếp vọng lên, nơi mẹ cô đã thức dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng. Mùi gạo rang thơm lừng quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ, nhưng không thể xoa dịu được cơn bão đang cuộn trào trong lòng Lê An.
Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ, với màn hình đen trắng và bàn phím bấm vật lý, nằm lạnh ngắt trong lòng bàn tay cô. Đêm qua, cô đã thầm hứa với lòng mình sẽ buông bỏ, sẽ không còn bám víu vào những điều đã cũ. Nhưng khi bình minh lên, những tia hy vọng mong manh lại chập chờn, như những đốm lửa nhỏ cố gắng bùng cháy trong đêm tối. Một phần trong cô vẫn khao khát được nghe giọng nói của Trần Hạo, dù chỉ là một lời hỏi thăm qua loa, để biết rằng anh vẫn nhớ đến cô, vẫn còn một chút liên kết nào đó giữa họ. Cô tự nhủ, đây sẽ là lần cuối cùng. Một lần cuối cùng để chắc chắn, để chấm dứt sự dằn vặt này một cách dứt khoát.
Ngón tay Lê An run rẩy bấm từng con số đã thuộc nằm lòng. Mười chữ số quen thuộc, đã từng là cầu nối giữa hai thế giới, giờ đây lại mang theo một sức nặng vô hình. Cô đưa điện thoại lên tai, trái tim đập thình thịch, một nhịp, rồi hai nhịp, nhanh đến nghẹt thở. Tiếng "tút... tút... tút..." kéo dài, đều đặn, như những nhát dao cứa chậm rãi vào từng thớ thịt trong lòng cô. Cô đếm từng tiếng chuông, mỗi tiếng như một lời nhắc nhở về "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn giữa họ. Anh ấy bận thật sao? Hay là... anh ấy không muốn nghe máy? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu cô, mỗi lần một rõ ràng hơn, một đau đớn hơn. Ánh mắt cô dõi ra ngoài cửa sổ, nhìn xa xăm về phía con đường đất quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo đã bao lần sánh bước. Những hình ảnh cũ cứ thế ùa về, rõ mồn một như mới hôm qua: Trần Hạo cười, Trần Hạo nói, Trần Hạo quay đầu nhìn cô với ánh mắt ấm áp. Tất cả giờ đây như một thước phim quay chậm, dần phai nhạt đi theo từng tiếng chuông vô vọng.
Lê An thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự thất vọng. Cô hạ điện thoại xuống, đặt nó lên đùi, cảm giác lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa truyền vào da thịt. "Lại bận rồi...", cô thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã nói câu này hàng trăm lần. Cô cố gắng giữ cho gương mặt mình bình thản, nhưng khóe môi cô khẽ run rẩy, và đôi mắt cô long lanh một nỗi buồn không tên. Cô chờ đợi thêm vài phút, cố gắng níu giữ chút hy vọng cuối cùng. Có lẽ anh đang học, đang làm việc gì đó quan trọng. Có lẽ anh sẽ gọi lại sau. Cô lại bấm số, một lần nữa. Lần này, tiếng điện thoại reo không còn kéo dài nữa. Thay vào đó là một âm báo khác, ngắn gọn và dứt khoát: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau." Cảm giác như một bức tường vô hình vừa sụp đổ trước mặt cô. Không phải là anh không nghe máy, mà là anh đang bận. Bận đến nỗi không có lấy một giây phút để bắt máy, để nghe một lời hỏi thăm.
Cái cảm giác mình "không quan trọng" lại dâng lên, bóp nghẹt trái tim Lê An. Cô biết Trần Hạo đang ở thành phố, nơi có những bài vở chất chồng, những kỳ thi căng thẳng, những ước mơ lớn lao đang chờ đợi anh. Cô biết anh đang cố gắng. Nhưng liệu sự cố gắng đó có đáng để anh quên đi những lời hứa, quên đi một người đang chờ đợi anh ở nơi thị trấn nhỏ bé này? Cô nhớ lại những lời nói của mẹ và Bà Mai đêm qua, về việc cô "gầy đi nhiều quá," về việc "phải có tấm có chồng." Áp lực vô hình từ gia đình, từ xã hội, và từ chính nỗi cô đơn của bản thân cô đang đè nặng. Cô biết mình không thể cứ mãi sống trong sự chờ đợi này. Dù rất đau đớn, nhưng cô phải chấp nhận một sự thật rằng, cuộc sống của Trần Hạo đã không còn thuộc về cô nữa. Hai thế giới của họ đang ngày càng xa cách, và cô, dường như, chỉ còn là một ký ức xa xăm trong tâm trí anh. Cô đặt điện thoại xuống, nhẹ nhàng như đặt một vật dễ vỡ, và nhắm mắt lại, cố gắng hít thở thật sâu, để nỗi đau không nhấn chìm cô hoàn toàn. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc, một sự mệt mỏi không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, khi cứ mãi bám víu vào một sợi dây đã đứt.
***
Chiều tà buông trên thị trấn ven sông, những tia nắng cuối ngày đổ vàng óng ả lên mặt nước, vẽ nên một bức tranh huyền ảo, mơ màng. Lê An bước chậm rãi trên con đường đất ven sông, nơi từng in dấu chân của cô và Trần Hạo trong vô vàn những buổi chiều thơ ấu. Gió nhẹ thổi từ phía sông, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi phù sa đặc trưng, khẽ vuốt ve mái tóc cô, làm bay đi chút mệt mỏi trong lòng. Tiếng sóng vỗ bờ đều đặn, như một điệu ru buồn, gợi nhớ về những kỷ niệm đã quá xa xôi. Lê An ngồi xuống phiến đá cũ kỹ, nơi cô và anh đã từng ngồi hàng giờ, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối, cùng ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, và trao nhau những lời hứa hẹn ngây thơ. Đó là nơi "bên bờ sông cũ" mà Trần Hạo đã từng nói "không quên em", một lời hứa mà giờ đây cô cảm thấy như "lời nói không thành".
Chiếc điện thoại lại nằm trong tay cô, nhưng lần này không phải để gọi, mà là để soạn một tin nhắn. Đây là nỗ lực cuối cùng của cô, một lời gửi gắm tất cả những gì cô muốn nói, tất cả những nỗi lòng mà cô đã giữ kín bấy lâu. Ngón tay cô di chuyển chậm rãi trên bàn phím vật lý, cố gắng chọn từng chữ, từng câu, sao cho thể hiện được hết tâm tư của mình mà không quá ủy mị, không quá trách móc.
"Anh Hạo, anh vẫn khỏe chứ? Em nhớ anh lắm... Mấy ngày lễ vừa rồi, em cứ chờ mãi. Chờ anh về, chờ một cuộc gọi, một tin nhắn. Nhưng rồi chẳng có gì cả. Em biết anh bận, bận học hành, bận cho tương lai. Nhưng anh có nhớ đến em không? Có nhớ đến thị trấn này, đến bờ sông này không? Em cứ nghĩ, dù có bận đến mấy, anh cũng sẽ dành một chút thời gian cho em. Anh hứa là không quên em mà. Em biết anh đang có một cuộc sống mới, một thế giới mới ở thành phố. Nhưng em vẫn luôn ở đây, vẫn luôn dõi theo anh. Em chỉ muốn biết, anh có ổn không, và... anh có còn nhớ đến em không? Em chỉ mong anh giữ sức khỏe. Đừng để mình quá mệt mỏi nhé."
Dòng tin nhắn dài hơn bất kỳ tin nhắn nào cô từng gửi cho anh, chất chứa tất cả nỗi niềm, nỗi nhớ, và cả sự lo lắng đã kìm nén bấy lâu. Ngón tay cô run rẩy bấm nút "Gửi". Cảm giác như vừa trút được một gánh nặng, nhưng đồng thời cũng là một sự hồi hộp đến tột độ. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi. Gió vẫn thổi, sóng vẫn vỗ. Hoàng hôn dần buông hẳn, nhuộm tím cả một góc trời. Không gian tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng dế kêu bắt đầu rả rích từ những bụi cây ven bờ, báo hiệu một đêm nữa sắp đến.
Vài phút sau, chiếc điện thoại trong tay cô rung lên nhẹ. Một tin nhắn đến. Lê An gần như nín thở, đôi mắt dán chặt vào màn hình đen trắng. Cô mở tin nhắn, từng chữ hiện ra, ngắn gọn và lạnh lùng:
"Anh vẫn ổn. Đang bận ôn thi/làm bài. Em giữ sức khỏe nhé."
Chỉ vậy thôi sao? Một tin nhắn dài của mình, đổi lại chỉ là mấy chữ này? Mấy chữ không đầu không cuối, không một chút cảm xúc, không một lời hỏi thăm ngược lại. Anh không hỏi cô có ổn không, không hỏi cô đã trải qua những gì, không một chút gì thể hiện sự quan tâm. Nó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào trái tim đang le lói hy vọng của cô. Cảm giác xa lạ, cái cảm giác mình "không quan trọng" lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bóp nghẹt tất cả. Những lời hứa "không quên em" ngày nào giờ chỉ còn là "lời nói gió bay," tan biến vào hư không như bọt sóng.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Lê An, hòa cùng cái lạnh của gió sông. Cô không khóc nức nở, không gào thét. Giọt nước mắt đó là của sự chấp nhận đau đớn, của một sự thật phũ phàng. Cô gập điện thoại lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch của bờ sông chiều tà, như tiếng đóng lại một cánh cửa trong lòng cô. Cô nhìn ra dòng sông đang trôi lững lờ, bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào thời thơ ấu cứ thế hiện về. Cô và Trần Hạo, hai đứa trẻ vô tư, hồn nhiên, chưa từng biết đến cái gọi là "khoảng cách vô hình" hay "chậm một nhịp". Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Anh đã có một thế giới khác, một cuộc sống khác, nơi cô không còn là trung tâm, thậm chí không còn là một phần quan trọng. Cô chỉ là một ký ức xa xăm, một cái tên được nhắc đến hời hợt qua vài dòng tin nhắn ngắn ngủi. Nỗi trống rỗng trong lòng cô giờ đây không còn là sự hụt hẫng đơn thuần nữa, mà là một sự trống hoác, một khoảng không mênh mông, không thể lấp đầy.
***
Đêm khuya buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc của thị trấn nhỏ. Ánh trăng sáng mờ ảo xuyên qua ô cửa sổ phòng Lê An, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền gạch hoa. Ngoài kia, tiếng dế kêu rả rích vẫn đều đặn, hòa cùng tiếng gió xào xạc trên những tán cây. Lê An nằm trên giường, nhưng không ngủ. Đôi mắt cô mở to, nhìn chằm chằm lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ chạy dài như những đường chỉ số phận.
Chiếc điện thoại cũ k��, vật chứng cho những nỗ lực liên lạc vô vọng của cô, vẫn nằm im lìm bên cạnh. Cô không khóc, không còn cảm thấy muốn khóc nữa. Những giọt nước mắt đã cạn kiệt bên bờ sông. Giờ đây, chỉ còn lại một nỗi trống rỗng sâu thẳm, và một sự xa lạ lạnh lẽo gặm nhấm tâm can. Cô nhận ra rằng mình không thể cứ mãi bám víu vào một mối quan hệ một chiều như thế này. "Lời hứa... nó chỉ còn là gió thoảng," cô thì thầm, giọng nói khản đặc, như nói với chính bản thân mình. "Anh ấy đã có một thế giới khác, một cuộc sống khác. Mình... mình chỉ là một ký ức xa xăm."
Những tin nhắn ngắn gọn, những cuộc gọi bận rộn từ Trần Hạo không chỉ đơn thuần là sự thiếu vắng, mà là một lời tuyên bố ngầm về sự kết thúc. Nó khẳng định rằng cô đã không còn là ưu tiên trong cuộc sống của anh, rằng cô đã "chậm một nhịp" so với bước tiến của anh. Cảm giác mình "xa lạ và không quan trọng" đã lên đến đỉnh điểm, và trong khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ, dù đi kèm với nỗi đau đớn tột cùng. Cô chợt hiểu ra rằng, việc Trần Hạo bỏ lỡ cuộc gọi của cô, việc anh thờ ơ với những lời tâm sự của cô, tất cả đều là dấu hiệu. Dấu hiệu cho thấy mối quan hệ này đã không còn như xưa.
Lê An từ từ ngồi dậy, cử động chậm rãi như một người vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Cô cầm chiếc điện thoại cũ lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó trong lòng bàn tay. Màn hình đen thui phản chiếu lại hình ảnh của cô, một khuôn mặt nhợt nhạt với đôi mắt mệt mỏi nhưng ẩn chứa một tia kiên quyết lạ thường. Cô nhìn nó lần cuối, như nhìn vào một phần quá khứ của mình, một quá khứ đã từng rất đẹp đẽ nhưng giờ đây chỉ còn lại tiếc nuối. Cô không còn muốn giữ nó bên mình nữa, không còn muốn nó là sợi dây vô hình níu giữ cô với một người đã không còn quan tâm.
Với một động tác dứt khoát, Lê An bấm nút tắt nguồn. Màn hình chợt lóe lên dòng chữ "Tạm biệt" rồi tối sầm. Một sự im lặng bao trùm, không còn bất kỳ tín hiệu yếu ớt nào. Cô đặt chiếc điện thoại vào một ngăn kéo tủ, dưới lớp quần áo cũ, như cất đi một phần ký ức đau buồn, một tình yêu đã không còn chỗ đứng trong hiện tại. Hành động này không chỉ là một quyết định vật lý, mà còn là một hành động mang tính biểu tượng, một sự cắt đứt. Cô đang dần cất đi hình bóng Trần Hạo và lời hứa của anh, chuẩn bị cho một giai đoạn mới của cuộc đời mình.
Lê An quay lưng lại với ngăn kéo, nằm xuống giường. Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, nhưng không còn là sự hỗn loạn, mà là một khoảng lặng bình yên đến lạ. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự bình yên thực sự. Quyết định cất chiếc điện thoại đi là bước khởi đầu cho sự "tự giải thoát" của cô. Sự thất vọng và cảm giác bị bỏ rơi trong chương này sẽ là động lực mạnh mẽ để cô mở lòng với những mối quan hệ mới, hoặc tìm kiếm một "bến đỗ an yên" khác cho cuộc đời mình. Cô không thể mãi sống trong bóng tối của quá khứ. Chính sự thờ ơ của Trần Hạo (dù là do bận rộn) sẽ góp phần hình thành câu nói "thích thì không đủ" của Lê An sau này, một lời nói chất chứa tất cả những nỗi niềm, những tổn thương mà cô đã phải trải qua.
Mùi sách cũ thoang thoảng từ giá sách cạnh giường, hòa quyện với mùi hoa nhài dịu nhẹ. Lê An hít thở sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy. Đêm nay, cô sẽ ngủ một giấc thật sâu, và khi bình minh lên, cô sẽ thức dậy với một tâm hồn đã được gột rửa, sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương mà cô sẽ tự tay viết, không còn chờ đợi bất kỳ ai.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.