Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 211: Bức Tranh Sum Họp, Nỗi Buồn Riêng

Bình minh hé rạng sau một đêm tĩnh mịch lạ thường. Lê An tỉnh giấc, cảm giác trống rỗng vẫn còn nguyên vẹn trong lồng ngực, nhưng không còn là sự hỗn loạn hay xé toạc như những ngày qua. Thay vào đó, nó là một khoảng lặng mênh mông, một không gian vừa được giải phóng, chờ đợi để được lấp đầy. Ánh nắng đầu tiên của ngày len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch hoa mát lạnh, xua đi bóng tối còn sót lại của đêm. Cô nằm yên trên giường, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ vẫn chạy dài như những đường chỉ số phận đã được định sẵn.

"Lời hứa... nó chỉ còn là gió thoảng," cô lại thì thầm trong đầu, vang vọng câu nói của chính mình từ đêm qua. "Anh ấy đã có một thế giới khác, một cuộc sống khác. Mình... mình chỉ là một ký ức xa xăm." Sự chấp nhận này, dù đau đớn, lại mang đến một cảm giác thanh thản kỳ lạ. Như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, dù cái khoảng trống nó để lại vẫn còn nhức nhối. Nỗi cô đơn vẫn bao trùm, nhưng giờ đây nó không còn là một gánh nặng đè nén, mà là một khoảng không cần được lấp đầy bằng chính bản thân cô, bằng những gì cô muốn trở thành, chứ không phải bằng hình bóng của một ai khác.

Lê An chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận sự nặng nề của tấm chăn bông vẫn còn vương hơi ấm của đêm. Mùi sách cũ thoang thoảng từ giá sách cạnh giường, hòa quyện với mùi hoa nhài dịu nhẹ từ khu vườn sau nhà. Đó là những mùi hương quen thuộc đã nuôi dưỡng tâm hồn cô từ thuở bé, những mùi hương của thị trấn nhỏ, của tuổi thơ êm đềm. Cô bước xuống giường, chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh, cảm nhận sự sống động của buổi sáng đang dần lan tỏa.

Bước vào phòng tắm, cô đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt gầy đi một chút, đôi mắt có chút thâm quầng vì những đêm trằn trọc, nhưng ẩn sâu trong đó là một tia kiên định lạ thường, một ánh nhìn của người đã đưa ra quyết định và sẵn sàng đối mặt với nó. Từng cử chỉ của cô đều chậm rãi, gần như là một nghi thức. Cô rửa mặt, chải tóc, không vội vã, như đang tận hưởng từng khoảnh khắc được là chính mình, không còn bị ràng buộc bởi sự chờ đợi hay hy vọng mơ hồ.

Sau khi vệ sinh cá nhân, Lê An bước xuống bếp. Bữa sáng của cô thường là một tô mì gói đơn giản, nhưng hôm nay, cô cảm thấy nó càng vô vị hơn. Cô ăn mà không cảm nhận được hương vị, đôi mắt vô thức hướng về phía ngăn kéo trong phòng khách, nơi cô đã cất chiếc điện thoại cũ. Chiếc điện thoại, vật chứng cho những nỗ lực liên lạc vô vọng, giờ đây nằm im lìm dưới lớp quần áo cũ, như một kỷ vật của một thời đã qua. Cô không chạm vào nó, không có ý định chạm vào nó. Chỉ thở dài một tiếng thật khẽ, đủ để tự mình nghe thấy, rồi quay đi.

Trong tâm trí cô, những hình ảnh về Trần Hạo buổi sáng chợt hiện về. Hình ảnh anh đứng dưới hiên nhà, mái tóc còn vương sương sớm, nụ cười rạng rỡ khi thấy cô bước ra. Anh thường đến rủ cô đi học, trên chiếc xe đạp cũ kỹ, tiếng chuông leng keng vang vọng khắp con đường làng. Những buổi sáng ấy, tràn đầy tiếng cười, những câu chuyện vu vơ, và một cảm giác an toàn, bình yên. Sự đối lập giữa quá khứ ấm áp đó và hiện tại lạnh lẽo này như một vết cứa sâu vào lòng cô. Cô đã "chậm một nhịp" so với bước tiến của anh, chậm một nhịp để giữ lấy những khoảnh khắc ấy, chậm một nhịp để bày tỏ, và giờ đây, tất cả chỉ còn là ký ức, đẹp đẽ nhưng đau buồn. Cô biết, đã đến lúc rồi. "Đã đến lúc rồi, An à. Không thể cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn." Cô tự nhủ, giọng nói trong tâm trí cô vang lên rõ ràng và dứt khoát hơn bao giờ hết. Đó là một ranh giới đã được định hình, một chương mới đã sẵn sàng để viết nên.

***

Cái tĩnh lặng trong nhà sau quyết định từ bỏ dường như quá lớn, quá đè nén. Lê An quyết định ra ngoài, tìm kiếm một chút nhộn nhịp để xua đi những suy nghĩ đang vây lấy mình. Cô bước ra đường, không khí buổi sáng chợt ùa vào, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây còn vương sương và chút khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh. Đường phố thị trấn đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng xe đạp lạch cạch, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng trẻ con nô đùa trên đường làng. Cô đi bộ theo con đường mòn quen thuộc dẫn ra khu chợ Dân Sinh, nơi mà ngày nào cũng tràn ngập sự sống và âm thanh.

Khi đến gần chợ, âm thanh trở nên rõ rệt hơn, hỗn tạp hơn. Tiếng rao hàng của những người bán rau, bán cá “Ai mớ rau tươi không? Cá đồng mới đánh đây!”, tiếng trả giá xéo xắt của các bà nội trợ, tiếng dao thớt cụp cụp từ quầy thịt, và lẫn vào đó là tiếng cười giòn tan của lũ trẻ chạy nhảy giữa các gian hàng. Mùi hương cũng vậy, nồng nồng mùi cá tươi, hăng hăng mùi rau sống, thơm thoảng mùi gia vị từ những gánh bún riêu, bún ốc, và cả mùi đất ẩm đặc trưng của khu chợ bán ngoài trời. Dù đông đúc và ồn ào, nơi đây vẫn mang một vẻ thân thuộc, gần gũi đến lạ.

Lê An lướt qua các sạp hàng chen chúc, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ rực rỡ dưới ánh nắng dịu buổi sáng. Cô cố gắng hòa mình vào dòng người, hy vọng sự nhộn nhịp ấy sẽ làm vơi đi nỗi buồn đang ngự trị trong lòng. Nhưng rồi, chính những hình ảnh đời thường, giản dị ấy lại vô tình trở thành những nhát dao cứa vào tâm can cô.

Ánh mắt cô dừng lại ở một cặp vợ chồng trẻ. Họ đang cùng nhau chọn mớ rau cải xanh mướt, tay người chồng khẽ chạm vào tay vợ khi họ cùng chỉ vào một bó rau. Ánh mắt họ trao nhau đầy tình cảm, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Lê An thấy lòng mình quặn thắt. Cô nhớ lại những lần Trần Hạo cùng cô đi chợ, dù chỉ là những lần hiếm hoi. Anh thường nắm tay cô, ghé tai hỏi cô thích ăn gì, rồi lén mua cho cô những cái bánh cam, cái kẹo mạch nha mà cô thích. Giờ đây, hình ảnh đó đã trở nên xa vời, một phần của quá khứ đã bị thời gian bào mòn.

Đi thêm vài bước, cô thấy một người cha đang bế cô con gái nhỏ chừng ba, bốn tuổi. Cô bé cười khúc khích, hai tay ôm chặt chiếc kẹo mút màu đỏ tươi mà cha vừa mua. Nụ cười hồn nhiên của cô bé, ánh mắt trìu mến của người cha, tất cả tạo nên một bức tranh hạnh phúc giản dị đến nao lòng. Lê An chợt hình dung ra một mái ấm, một gia đình mà cô từng mơ ước, nơi có tiếng cười trẻ thơ, có những buổi sáng ấm áp bên người mình yêu. Nhưng rồi, tất cả chỉ là một khoảng không vô vọng, một hình ảnh không thể chạm tới.

Xa hơn một chút, cô nhìn thấy một cặp đôi già, tóc bạc phơ, đang nắm tay nhau chậm rãi bước đi giữa dòng người tấp nập. Họ không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn nhau, ánh mắt chất chứa cả một đời người. Hình ảnh của sự bền vững, của một tình yêu đã vượt qua bao sóng gió thời gian. “Họ thật hạnh phúc,” Lê An tự nhủ, giọng nói trong lòng cô mang một nỗi khao khát khôn nguôi. “Liệu mình có bao giờ được như thế không? Liệu mình có thể tìm thấy một bến đỗ an yên, một người cùng mình đi hết cuộc đời như vậy không?” Mỗi khung cảnh sum vầy, mỗi nụ cười hạnh phúc cô bắt gặp lại như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự vắng mặt của Trần Hạo, về "khoảng cách vô hình" đã nới rộng giữa cô và anh, giữa cô và một tương lai từng được vẽ nên bởi những lời hứa ngày nào.

Đến sạp rau của Bà Mai, một người hàng xóm quen thuộc với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, thường mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc. Bà Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt bà dừng lại trên khuôn mặt Lê An.

“Con An dạo này sao buồn thế con? Thằng Hạo nó không về à?” Bà Mai hỏi, giọng đầy vẻ quan tâm, nhưng cũng không kém phần vô tình. Câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy lại như một nhát dao nữa cứa vào trái tim đang rỉ máu của Lê An.

Cô cố gắng nở một nụ cười thật nhẹ, nụ cười mà chính cô cũng cảm thấy méo mó trên môi. “Dạ, con hơi mệt thôi ạ. Anh ấy bận học trên thành phố lắm ạ, không về được.”

Bà Mai khẽ thở dài, rồi lại tiếp tục nhổ cỏ trên mớ rau. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Con gái có thì, cứ chờ mãi thì lỡ dở thanh xuân con ạ.” Lời nói của Bà Mai tuy mộc mạc, nhưng lại chạm đúng vào nỗi lo lắng thầm kín nhất của Lê An. Cô chỉ biết mỉm cười, không đáp lời, đôi mắt đã bắt đầu ướt nhoè. Cảm giác tủi thân dâng lên ngập tràn, khiến cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đây.

Lê An mua vài thứ cần thiết một cách vô thức, ánh mắt cố gắng né tránh những ánh nhìn tò mò và những câu hỏi vô tình khác có thể ập đến. Cô lướt nhanh ra khỏi chợ, như một con thuyền nhỏ cố gắng thoát khỏi dòng xoáy của những cảm xúc hỗn độn. Cái náo nhiệt của chợ búa, thay vì xua đi nỗi buồn, lại càng làm nó trở nên sâu sắc hơn. Cô nhận ra rằng, dù ở đâu, nỗi trống rỗng vẫn sẽ đi theo cô, trừ khi cô tự tìm cách lấp đầy nó bằng chính bản thân mình.

***

Rời khỏi khu chợ ồn ào, Lê An không về nhà ngay. Cô bước chân theo con đường đất quen thuộc, nơi những hàng cây rợp bóng mát dẫn ra bờ sông. Con đường này, những hàng cây này, và cả dòng sông này, đã chứng kiến biết bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Ánh nắng trưa đã lên cao, rải vàng trên mặt nước lấp lánh, nhưng gió từ sông thổi về vẫn mát rượi, xoa dịu những nhức nhối trong lòng cô.

Cô tìm đến tảng đá lớn quen thuộc, nơi hai đứa vẫn thường ngồi mỗi buổi chiều tà, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống. Tảng đá vẫn vậy, nhẵn nhụi và vững chãi, như một chứng nhân im lặng của thời gian. Nhưng mọi thứ đã thay đổi. Lê An không còn là cô gái ngây thơ ngày nào, tràn đầy hy vọng vào một lời hứa. Và Trần Hạo cũng không còn là cậu thiếu niên luôn ở bên cô, chia sẻ mọi buồn vui.

Cô ngồi xuống, cảm nhận sự mát lạnh của tảng đá thấm qua lớp quần áo. Nhìn dòng nước lững lờ trôi, mang theo những cánh hoa bèo lục bình và những chiếc lá vàng úa. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi… Chỉ có mình là đứng lại, Lê An tự nhủ, một cảm giác cô đơn và lạc lõng bao trùm. Cô nhớ lại lời hứa của Trần Hạo “không quên em” bên bờ sông này, nhớ những buổi chiều hoàng hôn hai đứa ngồi cạnh nhau, ước mơ về một tương lai tươi đẹp. Giờ đây, những lời hứa ấy chỉ còn là “lời nói không thành”, những lời nói đã bay theo gió, tan biến vào hư vô. Những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi bị lỡ, tất cả đều là dấu hiệu, là bằng chứng cho thấy mối quan hệ của họ đã dần phai nhạt, và cô đã “chậm một nhịp” so với cuộc sống mới của anh.

Nhưng hôm nay, không còn nước mắt. Chỉ còn một sự bình lặng đến lạ. Có lẽ, những giọt nước mắt đã cạn kiệt, và nỗi đau đã hóa thành một sự chấp nhận sâu sắc hơn. Cô lấy một viên sỏi nhẵn nhụi dưới chân, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của nó trong lòng bàn tay. Với một động tác nhẹ nhàng, cô ném viên sỏi xuống sông. Những gợn sóng lan tỏa rồi tan biến vào giữa dòng nước mênh mông, như những ký ức, những hy vọng, dù có đẹp đến mấy, cũng sẽ dần phai mờ theo thời gian.

Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận làn gió mát rượi vuốt ve mái tóc, cố gắng xua đi những u buồn cuối cùng còn sót lại. Khi cô mở mắt ra, một bóng dáng quen thuộc đang tiến lại gần. Đó là Phan Thị Sáu, cô bạn thân với mái tóc ngang vai và đôi mắt sáng. Sáu đi nhanh đến bên cô, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng.

“An à, tớ tìm cậu nãy giờ. Cậu ra đây một mình à? Tớ đi ngang chợ không thấy cậu đâu, đoán là cậu sẽ ra đây.” Sáu ngồi xuống bên cạnh Lê An, giọng nói đầy quan tâm.

Lê An quay lại, cố gắng nở một nụ cười thật tươi. “Ừ, tớ ra đây hóng mát thôi Sáu. Cậu tìm tớ có chuyện gì không?”

Sáu khẽ thở dài, đưa tay vỗ nhẹ lên vai bạn. “Cậu vẫn buồn chuyện thằng Hạo à? Tớ nghe nói nó bận học lắm, chắc không về được dịp này đâu. Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá.”

Lê An nhìn về phía dòng sông, ánh mắt xa xăm. “Không sao đâu Sáu. Tớ đã quen rồi. Tớ biết mà, anh ấy bận lắm. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Giọng cô bình thản, không còn chút bi lụy nào.

Sáu im lặng một lát, rồi nói thêm, giọng đầy sự an ủi. “Thôi đừng buồn nữa. Rồi sẽ có người tốt hơn đến với cậu. Cậu cứ mãi buồn bã thế này, ai mà dám đến gần.” Câu nói của Sáu, dù mang ý tốt, nhưng lại khiến Lê An nhận ra một điều sâu sắc hơn. Cô không còn tìm kiếm một người để lấp đầy khoảng trống. Cô cần tìm kiếm sự bình yên cho chính mình trước đã.

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một sự chấp nhận sâu sắc hơn bao giờ hết. Không phải là sự đau đớn cam chịu, mà là một sự hiểu biết thấu đáo. Sự thờ ơ của Trần Hạo, dù là do bận rộn hay vô tình, đã dạy cô một bài học quý giá: “thích thì không đủ”. Tình cảm không thể chỉ sống bằng kỷ niệm và lời hứa suông. Nó cần sự vun đắp, cần sự hiện diện, cần sự quan tâm từ cả hai phía. Và khi một phía đã không còn, cô phải tự mình bước tiếp.

Lê An đưa tay vuốt nhẹ cuốn sổ nhật ký nhỏ, bìa da đã sờn cũ, mà cô vẫn luôn mang theo bên mình. Cô mở nó ra, những trang giấy trắng tinh khôi chờ đợi để được viết nên một câu chuyện mới. Mùi giấy cũ thoảng lên, lẫn với mùi phù sa sông và hơi gió mát. Cô cầm cây bút chì, cảm nhận sự nhẵn nhụi của thân bút trong tay. Nét chữ đầu tiên sẽ không phải là về Trần Hạo, hay về nỗi buồn. Nó sẽ là về chính cô, về hành trình tìm lại sự bình yên và định hướng lại cuộc sống.

Cô nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát từ sông, lắng nghe tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Nỗi trống rỗng vẫn còn đó, nhưng không còn là một vực thẳm nuốt chửng cô. Nó là một không gian để cô tự do tái tạo, để cô tự mình xây dựng một “bến đỗ an yên” ngay trong tâm hồn mình, không còn chờ đợi bất kỳ ai. Khi Lê An mở mắt ra, ánh mắt cô đã hoàn toàn khác. Một tia sáng kiên định, một sự bình lặng đến lạ. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương mà cô sẽ tự tay viết, không còn chờ đợi bất kỳ ai, không còn bám víu vào những gì đã thuộc về quá khứ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free