Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 212: Day Dứt Thoáng Qua, Quyết Tâm Vững Bền
Trời mới hửng sáng, một màu xanh xám lờ mờ bao phủ khắp ký túc xá của trường chuyên thành phố. Tiếng chuông báo thức rè rè từ chiếc điện thoại cũ của Trần Hạo vang lên, âm thanh khô khan và lạc lõng trong tĩnh mịch. Khác với những căn phòng khác còn chìm trong giấc ngủ, phòng của Trần Hạo đã có một nguồn sáng yếu ớt hắt ra từ chiếc đèn bàn nhỏ, giống như một hòn đảo đơn độc giữa biển đêm. Anh đã thức dậy từ rất sớm, trước cả khi tiếng chuông báo hiệu ngày mới của khu ký túc xá vang lên, tựa hồ cơ thể anh đã quen với nhịp điệu khắc nghiệt của sự học hành, của những mục tiêu phải chinh phục.
Anh ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ cứng nhắc, đôi mắt dán chặt vào trang sách toán cao cấp đang mở. Xung quanh anh là những chồng sách vở cao ngất, những cuốn giáo trình dày cộm xếp chồng lên nhau như những bức tường thành bảo vệ anh khỏi thế giới bên ngoài. Mùi giấy mới, mùi mực in, và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của chính anh sau những giờ tập trung cao độ, hòa quyện trong không khí ẩm mốc của căn phòng, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự nỗ lực và căng thẳng. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng lật sách sột soạt của chính mình, tiếng bút chì miệt mài gạch chân, ghi chú trên những trang giấy trắng. Mỗi nét chữ, mỗi ký hiệu đều mang theo một quyết tâm sắt đá, một sự kiên định không thể lay chuyển.
Bỗng, một thoáng hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí Trần Hạo. Đó là hình ảnh Lê An, tóc xõa bay trong gió bên bờ sông cũ, nụ cười trong trẻo như nắng sớm, và ánh mắt luôn dõi theo anh. Một cảm giác day dứt thoáng qua, như một làn gió lạnh lướt qua khung cửa sổ đóng kín, khẽ chạm vào trái tim anh. Anh nhớ về những buổi chiều hoàng hôn nhuộm đỏ con sông, những lời hứa hẹn vu vơ mà cả hai từng trao nhau dưới ánh trăng. Nhưng chỉ trong tích tắc, hình ảnh ấy tan biến, bị xua đi bởi một ý chí mạnh mẽ hơn. Anh nghiến chặt răng, hằn học tự nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng như một mệnh lệnh: "Không được xao nhãng. Đây là cơ hội duy nhất của mình. Phải tập trung. Phải nắm bắt."
Anh đẩy mạnh chiếc kính cận lên sống mũi, vùi mình sâu hơn vào thế giới của những con số và công thức. Gương mặt anh, vốn đã mang nét điềm đạm, giờ đây càng thêm phần kiên nghị, với những đường nét góc cạnh in hằn sự mệt mỏi nhưng không chịu khuất phục. Bàn tay anh thoăn thoắt gạch chân từng dòng, ghi chú chi chít vào khoảng trống bên lề sách, như thể mỗi nét bút là một viên gạch lát đường cho con đường tương lai mà anh đã vạch ra. Anh biết rõ, đây là con đường anh phải đi, con đường dẫn đến những thành công rực rỡ mà anh hằng mơ ước, con đường mà anh tin rằng sẽ không phụ lại những hy vọng của gia đình, của những người đặt niềm tin vào anh. Trong suy nghĩ của Trần Hạo, mọi thứ khác đều phải nhường chỗ cho mục tiêu tối thượng này. Tình cảm, kỷ niệm, nỗi nhớ, tất cả đều bị đẩy lùi vào một góc khuất, chờ đợi một thời điểm khác, một khi anh đã chạm tay đến đỉnh vinh quang. Anh cần phải chứng minh giá trị của mình, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả những người đã từng nghi ngờ, đã từng cho rằng anh chỉ là một cậu bé ở thị trấn nhỏ, không thể vươn ra biển lớn.
***
Tiếng trống trường vang lên, báo hiệu một ngày học mới đã bắt đầu tại ngôi trường chuyên danh tiếng. Lớp học của Trần Hạo, nằm ở tầng hai của dãy nhà cổ kính, tràn ngập một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy trí tuệ. Tiếng giảng bài đều đều của giáo viên vang vọng trong không gian, hòa cùng tiếng bút viết sột soạt trên giấy, thỉnh thoảng lại bị ngắt quãng bởi những tiếng thì thầm trao đổi bài nhanh chóng của các học sinh. Mùi phấn bảng nồng nàn, mùi giấy mới và mực in lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức, của sự nỗ lực và cạnh tranh.
Trần Hạo ngồi ở bàn thứ hai, gần cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng có thể chiếu vào, làm nổi bật những sợi bụi li ti lơ lửng trong không khí. Anh là một trong những học sinh nổi bật nhất của lớp, luôn hoàn thành bài tập nhanh chóng và chính xác. Đôi khi, anh còn đưa ra những cách giải độc đáo, khiến cả giáo viên cũng phải ngạc nhiên. Anh không khoe khoang, không ồn ào, chỉ lặng lẽ làm việc của mình, nhưng sự xuất sắc của anh là điều không thể phủ nhận.
Cách đó vài bàn, Hà Minh, một cậu bạn khá bảnh bao với mái tóc chải chuốt và gương mặt luôn toát lên vẻ tự tin, thường xuyên liếc nhìn Trần Hạo. Trong ánh mắt của Hà Minh có sự ngưỡng mộ, nhưng cũng ẩn chứa một chút tính toán, một sự cạnh tranh ngầm. Hà Minh cũng là một học sinh giỏi, nhưng cậu ta có vẻ thích sự nổi bật, thích được mọi người chú ý. Trần Hạo, với vẻ bí ẩn và trầm lặng, luôn là một thách thức đối với cậu.
Trong giờ giải lao ngắn ngủi giữa hai tiết học, khi các bạn khác đang ồn ào, hoặc tranh thủ chợp mắt, Hà Minh tiến đến bàn của Trần Hạo. Cậu ta cúi xuống, giả vờ xem xét quyển sách của Hạo, rồi cất giọng: "Cậu giải bài này nhanh thật, Hạo. Luôn dẫn đầu như vậy à?" Giọng nói của Hà Minh không hẳn là ghen tị, mà là một sự thăm dò, một cách để kiểm tra phản ứng của đối thủ.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không chút dao động. Anh khép quyển sách lại, đặt bút xuống, rồi đáp lời Hà Minh một cách ngắn gọn, giọng trầm và đều đều, đúng như phong thái thường ngày của anh: "Cũng tàm tạm. Cần phải cố gắng nhiều hơn." Anh không muốn tỏ ra kiêu ngạo, cũng không muốn lãng phí thời gian vào những cuộc trò chuyện vô nghĩa. Trong thế giới của anh, chỉ có mục tiêu và sự nỗ lực là quan trọng. Hà Minh khẽ nhíu mày, có vẻ hơi khó chịu trước câu trả lời nhạt nhẽo của Trần Hạo. Cậu ta vốn mong chờ một lời giải thích dài dòng hơn, hoặc ít nhất là một chút biểu hiện của sự tự mãn. Nhưng Trần Hạo vẫn vậy, luôn bí ẩn và khó nắm bắt.
Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm của lớp, với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính gọng kim loại trên sống mũi, đã quan sát toàn bộ cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó từ bàn giáo viên. Cô là một người phụ nữ nghiêm khắc nhưng bao dung, sắc sảo và tâm lý, luôn hiểu rõ những áp lực mà học sinh của mình phải đối mặt. Cô đặc biệt quan tâm đến Trần Hạo, bởi cô nhìn thấy ở anh một tiềm năng lớn lao, một viên ngọc thô cần được mài giũa. Cô biết anh đang phải chịu nhiều áp lực, không chỉ từ việc học mà còn từ những kỳ vọng của mọi người.
Khi tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao kết thúc, cô Lan gọi Trần Hạo ra hành lang. Ánh nắng ban trưa đã trở nên gay gắt hơn một chút, hắt vào hành lang rộng rãi, làm nổi bật những vết nứt nhỏ trên tường. "Hạo," cô bắt đầu, giọng nói ấm áp nhưng đầy sự nghiêm túc, "em có tiềm năng lớn. Cô tin vào khả năng của em. Nhưng cũng đừng quên cuộc sống xung quanh." Cô Lan nhìn thẳng vào mắt anh, như muốn truyền tải một thông điệp sâu sắc hơn. Cô biết rằng sự tập trung cao độ của Trần Hạo đôi khi khiến anh bỏ lỡ những điều quan trọng khác. Cô đã từng chứng kiến nhiều học sinh ưu tú, vì quá mải mê chạy theo thành tích mà bỏ quên những giá trị khác của cuộc sống, để rồi khi nhìn lại, họ cảm thấy trống rỗng và tiếc nuối. Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, anh hiểu ý cô. Anh biết cô Lan luôn quan tâm đến anh, nhưng anh cũng tin rằng con đường anh đang đi là đúng đắn. Anh không thể dừng lại. Anh không thể chậm lại một nhịp. "Em sẽ cố gắng, thưa cô," anh đáp, giọng nói vẫn trầm và điềm đạm, không bộc lộ quá nhiều cảm xúc. Anh không nói thêm gì, bởi anh tin rằng hành động của mình sẽ nói lên tất cả. Cô Lan thở dài khe khẽ, khẽ vỗ vai anh một cái, một cử chỉ an ủi và động viên thầm lặng. "Cố gắng đừng quá sức, Hạo."
***
Chiều tối buông xuống, mang theo một chút se lạnh và ẩm ướt đặc trưng của thành phố sau một ngày nắng. Sau buổi học thêm kéo dài đến tận chạng vạng, Trần Hạo trở về phòng ký túc xá. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, hòa cùng tiếng sinh viên nói chuyện râm ran từ các phòng khác, và tiếng nhạc nhẹ phát ra từ đâu đó, tạo nên một bản hòa tấu hỗn độn của cuộc sống đô thị. Mùi thức ăn nhanh từ căng tin dưới nhà thoang thoảng bay lên, lẫn với mùi mồ hôi còn vương lại sau buổi học thể dục buổi chiều, khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt hơn.
Anh ném chiếc cặp sách xuống bàn, cơ thể mỏi nhừ sau một ngày dài dằng dặc với những bài giảng, những công thức và những buổi tự học căng thẳng. Anh cởi chiếc áo khoác đồng phục, treo gọn gàng lên móc, rồi ngồi phịch xuống mép giường. Ánh sáng đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà.
Chiếc điện thoại cũ của anh, để trên mặt bàn cạnh chồng sách, rung lên nhẹ. Một âm thanh nhỏ bé, gần như không thể nghe thấy trong sự ồn ào xung quanh, nhưng đủ để Trần Hạo chú ý. Anh liếc nhìn màn hình, nhận ra đó là một cuộc gọi lỡ. Là số của Lê An.
Một thoáng do dự hiện lên trong mắt anh, như một bóng mây lướt qua bầu trời đêm. Anh nhớ đến nụ cười của cô, nhớ đến giọng nói trong trẻo của cô khi họ còn ở thị trấn nhỏ, bên bờ sông cũ. Anh nhớ những lời cô từng nói, những câu hỏi thăm, những sự quan tâm mà anh từng nhận được. Nhưng rồi, anh nhìn sang chồng sách vở đang chờ đợi, nhìn vào danh sách những bài tập và kiến thức cần phải ôn luyện cho bài kiểm tra quan trọng vào sáng mai. Cuộc kiểm tra đó sẽ quyết định một phần lớn đến điểm tổng kết của anh, đến cơ hội để anh đạt được học bổng, để anh có thể tiến xa hơn trên con đường mà anh đã chọn.
Anh thở dài một hơi, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng cũng đầy sự chấp nhận. Sự do dự biến mất nhanh chóng, thay vào đó là một vẻ mặt kiên định quen thuộc. Anh cầm điện thoại lên, nhưng không phải để gọi lại. Anh chỉ đơn giản tắt tiếng chuông, để nó không làm phiền anh trong những giờ phút học tập căng thẳng sắp tới. "Xin lỗi An," anh tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm trầm lắng như tiếng gió đêm, "anh không có thời gian lúc này. Anh phải tập trung." Lời xin lỗi đó không phải là một lời biện minh, mà là một sự thật khắc nghiệt. Thời gian của anh giờ đây không thuộc về anh, mà thuộc về những tham vọng, những mục tiêu cao cả hơn. Anh biết Lê An sẽ buồn, anh biết cô sẽ cảm thấy bị bỏ rơi, nhưng anh không thể làm khác. Anh đã chọn con đường này, và anh phải đi đến cùng.
Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống, ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình mờ dần rồi tắt hẳn, như một dấu chấm hết cho một mối liên lạc đã bị cắt đứt. Anh với tay lấy một quyển sách giáo khoa dày cộm, mở ra trang cần học, và bắt đầu đọc. Ánh mắt anh kiên định, dù trong lòng vẫn còn một chút âm ỉ, một nỗi day dứt mơ hồ về những gì anh đang bỏ lại phía sau. Anh biết rằng, khoảng cách vô hình giữa anh và cô đang ngày càng lớn, và anh đang dần "chậm một nhịp" trong việc duy trì những điều quý giá nhất. Nhưng giờ đây, anh không thể dừng lại. Anh chỉ có thể tiếp tục bước đi, bước thật nhanh, để không bị bỏ lại phía sau bởi chính những tham vọng của mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.