Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 213: Món Quà Vô Vọng, Khoảng Trống Ngày Càng Sâu

Sáng hôm sau, một màn sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà thành phố, ôm lấy từng con phố, từng ngõ hẻm trong cái lạnh se sắt của buổi sớm. Trong căn phòng ký túc xá đơn sơ, ánh đèn bàn vàng vọt vẫn còn vương lại trên chồng sách vở chất cao, như một chứng tích cho đêm dài miệt mài không ngủ. Trần Hạo ngồi đó, tấm lưng tựa vào bức tường vôi vôi vữa, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng dán chặt vào những dòng chữ chi chít trên trang sách. Mùi mực mới từ những cuốn giáo trình, mùi giấy cũ của sách tham khảo, và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống mới của anh. Đôi lúc, tiếng ho khan của một người bạn cùng phòng, hay tiếng xe cộ từ xa vọng lại, chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô độc giữa bộn bề lo toan.

Hình ảnh chiếc điện thoại cũ tắt lịm từ đêm qua hiện lên trong đầu anh, như một thước phim quay chậm. Anh nhớ đến số điện thoại của Lê An, nhớ đến cuộc gọi nhỡ mà anh đã cố tình bỏ qua. Một thoáng cắn rứt khẽ gợn lên trong lồng ngực, một cảm giác day dứt mơ hồ mà anh đã học cách chôn chặt dưới lớp vỏ bọc của sự quyết tâm. Anh biết Lê An sẽ buồn. Anh biết cô sẽ cảm thấy bị bỏ rơi, một cảm giác mà có lẽ anh đã vô tình gieo rắc trong tâm hồn cô gái nhỏ bé nơi thị trấn xa xôi ấy. Nhưng anh không có thời gian. Thời gian, đối với Trần Hạo lúc này, là một thứ xa xỉ, được đo đếm bằng những điểm số, bằng những suất học bổng, bằng những cơ hội để anh vươn lên, thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của cuộc sống cũ. Anh tự nhủ, một cách cứng nhắc, rằng cô ấy sẽ hiểu. Cô ấy phải hiểu.

Anh vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc, báo hiệu sự mệt mỏi đã tích tụ sau nhiều giờ liền bất động. Với tay lấy chiếc điện thoại cũ, anh nhìn màn hình tối đen, một lần nữa cảm nhận được cái "khoảng cách vô hình" đang ngày một lớn dần giữa anh và những gì anh từng yêu quý. Anh đặt điện thoại xuống, rồi đứng dậy, bước ra ban công nhỏ của ký túc xá. Hơi sương lạnh ùa vào mặt, mang theo mùi khói bụi đặc trưng của thành phố đang cựa mình thức giấc. Phía xa, những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương, chỉ có những ánh đèn đường yếu ớt hắt lên, tạo nên một khung cảnh mờ ảo và xa lạ.

Trần Hạo nghĩ đến Lê An, nghĩ đến thị trấn ven sông yên bình, nơi mà buổi sáng không có tiếng còi xe ồn ã, chỉ có tiếng chim hót líu lo và mùi hương của hoa cỏ sau đêm sương. Anh nhớ đến nụ cười của cô, nhớ đến ánh mắt trong veo luôn dõi theo anh. Anh biết, một lời xin lỗi, một cuộc gọi vội vàng cũng không thể xoa dịu nỗi trống vắng mà anh đã vô tình tạo ra. Anh cần một thứ gì đó hữu hình hơn, một thứ có thể chứng minh rằng anh vẫn nhớ đến cô, vẫn quan tâm đến cô, dù anh không thể hiện diện bên cô. Một món quà nhỏ, mang tính biểu tượng. Đó sẽ là cách để anh "làm tròn trách nhiệm", để anh cảm thấy bớt tội lỗi hơn.

Anh vội vã xuống phố, đến một cửa hàng lưu niệm nhỏ gần trường. Giữa vô vàn món đồ được bày bán, anh chọn một cuốn sách. Đó là một tuyển tập truyện ngắn của một tác giả trẻ đang nổi tiếng ở thành phố, với bìa sách được thiết kế đơn giản nhưng tinh tế. Anh nghĩ, Lê An thích đọc sách, cô ấy sẽ thích nó. Nó cũng mang theo một chút hơi thở của thành phố, nơi anh đang sống và nỗ lực. Bên cạnh đó, anh còn chọn thêm một chiếc móc khóa nhỏ hình Khuê Văn Các, biểu tượng của Hà Nội, với ý nghĩ đơn thuần là "kỷ niệm". Anh muốn Lê An biết rằng anh vẫn nhớ đến cô, dù anh đang ở một nơi xa, với những mục tiêu hoàn toàn khác. Anh tin rằng, một món quà nhỏ sẽ làm cô ấy vui hơn một cuộc gọi vội vàng, một cuộc gọi mà anh biết mình không thể dành trọn vẹn sự quan tâm.

Anh đến bưu điện, viết vội một tấm thiệp ngắn ngủi. "An thân mến," anh bắt đầu, những ngón tay nắm chặt cây bút. "Anh gửi em chút quà nhỏ. Em nhớ giữ gìn sức khỏe và cố gắng học tập nhé. Anh bận lắm, nhưng anh vẫn luôn nhớ về em." Những dòng chữ khô khan, mang tính thông báo nhiều hơn là tâm tình, không một lời yêu thương, không một lời giải thích cho sự im lặng kéo dài. Anh tin rằng Lê An sẽ hiểu. Anh tin rằng cô ấy đủ trưởng thành để hiểu rằng anh đang phấn đấu vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Anh không thể chậm lại một nhịp, không thể để cảm xúc cá nhân làm xao nhãng con đường anh đã chọn. Anh đặt tấm thiệp vào trong gói quà, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi đã hoàn thành "nghĩa vụ" của mình. Anh không nhận ra rằng, chính sự vội vã và thiếu tinh tế này, chính sự ưu tiên cho "nghĩa vụ" hơn là "tình cảm", đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" lớn đến nhường nào, và sẽ là khởi nguồn cho một nỗi tiếc nuối khôn nguôi trong tương lai. Anh giao gói bưu phẩm cho nhân viên, rồi quay trở lại trường, đầu óc lại chìm đắm vào những công thức toán học và những bài luận văn.

***

Mấy ngày sau, buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt như mật ong trải dài trên con đường đất quen thuộc dẫn vào nhà Lê An. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây nhãn, cây ổi, và mùi hương dịu nhẹ của hoa nhài từ ban công nhà ai đó thoang thoảng trong gió, tạo nên một bức tranh thanh bình đặc trưng của thị trấn ven sông. Lê An đang giúp mẹ phơi mớ quần áo vừa giặt xong, từng động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển. Cô vẫn giữ mái tóc dài đen nhánh, được tết gọn gàng và đôi mắt trong veo, nhưng đâu đó trong ánh nhìn của cô đã phảng phất một nỗi buồn không tên, một sự cam chịu mà tuổi tác không thể nào che giấu.

Đột nhiên, tiếng lộc cộc của đôi guốc gỗ quen thuộc vang lên từ đầu ngõ. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết với mái tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, và chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu, đang đi về phía nhà Lê An. Dáng người bà hơi còng xuống theo năm tháng, nhưng bước chân vẫn thoăn thoắt.

“An ơi, con bé An nhà mình ơi!” Bà Mai cất tiếng gọi, giọng nói vẫn tự nhiên và ấm áp như thường lệ, nhưng có chút gì đó hối hả.

Lê An quay lại, mỉm cười chào bà: “Cháu chào bà Mai ạ. Có chuyện gì mà bà hối hả thế ạ?”

Bà Mai đến gần, tay xoa xoa vai Lê An, ánh mắt đầy vẻ tò mò pha lẫn một chút lo lắng nhẹ nhàng. “Con bé này, bà đang đi chợ về thì gặp thằng Thanh ở bưu điện, nó bảo có bưu phẩm gửi cho cháu đấy. Ai gửi quà cho con bé An nhà mình thế nhỉ? Có phải thằng Hạo không?” Bà vừa nói vừa liếc nhìn Lê An, như muốn dò xét. “Lâu rồi không thấy nó gọi điện về, cũng chẳng thấy nó về thăm nhà. Bà nghe mấy bà trong chợ bảo, hình như thằng Hạo nó có bạn gái ở trên thành phố rồi thì phải…”

Lời nói của Bà Mai như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim Lê An. Cô mỉm cười gượng gạo, cố gắng che giấu sự chột dạ và nỗi lo lắng đang dâng lên trong lòng. “Cháu cũng không biết là gì nữa, bà ạ. Chắc là… vậy ạ.” Cô nói, giọng hơi chùng xuống. Cái tin đồn về "bạn gái mới" của Trần Hạo không phải là lần đầu cô nghe, nhưng mỗi lần nghe lại, nó như một nhát dao khứa sâu hơn vào vết thương lòng đã âm ỉ bấy lâu. Cô biết, "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là những tin đồn, những lời nói không thành, và cả sự im lặng kéo dài của Trần Hạo.

“Thế thì còn đứng đây làm gì nữa, mau ra mà nhận đi chứ con!” Bà Mai thúc giục, ánh mắt vẫn trìu mến nhưng cũng đầy vẻ sốt ruột. “Để bà đi cùng cháu, xem thằng Hạo nó gửi gì về cho cháu nào.”

Lê An không kịp từ chối. Cô vội vã lấy chiếc xe đạp cũ, chiếc xe đã cùng cô đi qua biết bao con đường làng, biết bao kỷ niệm tuổi thơ. Gương mặt cô thoáng nét háo hức, nhưng cũng đầy sự lo âu. Cô tự hỏi, liệu có phải là một món quà đặc biệt, một lời xin lỗi, hay một lời giải thích nào đó cho sự im lặng của anh không? Dù đã cố gắng tập trung vào bản thân, vào cuộc sống của mình như cô đã tự hứa, nhưng tận sâu trong đáy lòng, Lê An vẫn còn một chút hy vọng mong manh.

Hai bà cháu đạp xe qua những con đường làng quen thuộc. Tiếng xe đạp lạch cạch, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua những rặng tre xanh. Mùi hương của đất sau cơn mưa đêm qua, mùi cỏ dại ven đường, và mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Lê An nhìn những ngôi nhà hai bên đường, nhìn những đứa trẻ đang chơi đùa, những cặp đôi trẻ tay trong tay đi dạo. Những hình ảnh hạnh phúc ấy càng làm nỗi cô đơn trong lòng cô thêm sâu sắc. Cô nhớ đến Trần Hạo, nhớ đến những buổi chiều hai đứa cùng đạp xe về nhà, cùng trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Giờ đây, chỉ còn cô một mình.

Đến bưu điện thị trấn, một tòa nhà cũ kỹ với bức tường vôi vữa đã bong tróc, nhưng vẫn giữ được vẻ trang nghiêm của một cơ quan nhà nước. Bên trong, không khí khá vắng vẻ. Chỉ có cô nhân viên bưu điện đang ngồi lúi húi sắp xếp giấy tờ. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi này.

“Cháu chào cô ạ. Cháu là Lê An, có bưu phẩm gửi cho cháu ạ?” Lê An hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự hồi hộp.

Cô nhân viên nhìn lên, mỉm cười: “À, cháu Lê An đây rồi. Đúng rồi, có một bưu phẩm từ Hà Nội gửi về cho cháu đấy. Chắc là của cậu Hạo gửi phải không? Cậu ấy dạo này bận học nên ít về nhỉ.”

Lê An chỉ mỉm cười, không đáp. Cô nhận gói bưu phẩm nhỏ, được bọc cẩn thận bằng giấy báo và dây thừng, không có gì đặc biệt hay cầu kỳ. Nét chữ ghi tên người gửi là Trần Hạo, nhưng không có dòng địa chỉ cụ thể nào khác ngoài tên thành phố. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả khi cầm gói quà trên tay. Nó không nặng, cũng không quá lớn, nhưng dường như nó mang một sức nặng vô hình, nặng trĩu những kỳ vọng và cả những thất vọng của cô.

“Thôi, bà về trước đây con. Cháu về mở quà xem thằng Hạo nó gửi gì nhé!” Bà Mai nói, vỗ nhẹ vai Lê An rồi quay người bước đi, miệng vẫn lẩm bẩm về chuyện "thằng Hạo bận học mà quên cả người yêu".

Lê An gật đầu chào bà, rồi vội vàng đạp xe về nhà. Lòng cô rối bời. Cô muốn tin rằng món quà này sẽ là một tín hiệu, một lời hàn gắn từ Trần Hạo. Nhưng những lời nói của Bà Mai, và cả sự im lặng của anh bấy lâu nay, lại gieo vào lòng cô một nỗi bất an khó tả. Cô biết, cô đang "chậm một nhịp" trong việc chấp nhận sự thật rằng mọi thứ đã thay đổi.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây. Ánh nắng cuối ngày hắt qua khung cửa sổ nhỏ của phòng Lê An, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà gỗ đã cũ. Không khí dịu mát, tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo mùi hoa đêm thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm. Lê An ngồi trên chiếc giường nhỏ, đặt gói quà lên bàn học cũ kỹ. Cô nhìn chằm chằm vào gói quà, trái tim đập nhanh hơn một chút. Một phần trong cô vẫn hy vọng, hy vọng rằng đây sẽ là một điều gì đó đặc biệt, một lời xin lỗi, một sự quan tâm mà cô hằng mong chờ.

Cô từ từ gỡ lớp giấy gói màu nâu đã sờn, từng động tác chậm rãi, thận trọng. Tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Bên trong là một chiếc hộp nhỏ màu xanh nhạt. Cô mở nắp hộp, ánh mắt từ mong chờ chuyển sang một chút hụt hẫng. Món quà là một cuốn sách, bìa sách đơn giản nhưng tinh tế, cùng với một chiếc móc khóa hình Khuê Văn Các. Cả hai đều là những món đồ lưu niệm bình thường, không quá đặc biệt, không mang một dấu ấn cá nhân sâu sắc nào.

Kèm theo đó là một tấm thiệp nhỏ. Lê An cầm tấm thiệp lên, những ngón tay cô khẽ run. Cô đọc đi đọc lại những dòng chữ ngắn ngủi mà Trần Hạo đã viết: "An thân mến, Anh gửi em chút quà nhỏ. Em nhớ giữ gìn sức khỏe và cố gắng học tập nhé. Anh bận lắm, nhưng anh vẫn luôn nhớ về em."

Chỉ có vậy thôi. Không một lời giải thích cho sự im lặng, không một lời hỏi han về cuộc sống của cô, không một từ ngữ nào thể hiện sự nhớ nhung, hay tình cảm sâu sắc. Nó giống như một thông báo, một lời nhắc nhở mang tính xã giao hơn là một bức thư từ người thân yêu. Niềm hy vọng mong manh trong Lê An vụt tắt, như ánh nến trước gió.

Cô đặt cuốn sách và chiếc móc khóa xuống bàn, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ. Ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một màu xám xịt buồn bã. Một nỗi buồn không tên dâng trào trong lòng cô, lạnh lẽo và trống rỗng. Món quà này, thay vì xoa dịu, lại càng làm nỗi đau trong lòng cô thêm sâu sắc. Nó không thể bù đắp cho sự thiếu vắng của anh, cho những cuộc gọi thưa thớt, cho sự im lặng dần dà đã trở thành một "khoảng cách vô hình" không thể chạm tới.

Lê An cảm thấy mình bị bỏ rơi, không được thấu hiểu. Trần Hạo đã quên mất rằng điều cô cần không phải là một món quà vật chất, mà là sự hiện diện, là sự quan tâm, là những lời nói ấm áp. Anh đã vô tình gây ra nỗi buồn cho cô, bởi anh quá bận rộn với những mục tiêu của riêng mình, đến mức quên mất cách yêu thương và giữ gìn những điều quý giá nhất. "Chỉ có vậy thôi sao?" Lê An tự hỏi trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí, "Một món quà... Không phải điều mình muốn. Anh ấy không hiểu mình cần gì..."

Cô với tay lấy cuốn sổ nhật ký đặt ở đầu giường. Cuốn sổ bìa da đã cũ, nơi cô đã cẩn thận ghi lại những dòng cảm xúc, những nỗi nhớ về Trần Hạo. Cô khẽ vuốt ve bìa sổ, cảm nhận sự mềm mại của giấy, sự quen thuộc của từng trang. Những dòng chữ trong đó chất chứa biết bao hy vọng, biết bao mong chờ, giờ đây như những lời nói không thành, những lời hứa hẹn đã hóa thành hư vô. Nước mắt không rơi, nhưng trong lòng cô là một đại dương cuộn sóng.

Cô biết rằng, việc món quà này không thể xoa dịu cô cho thấy Trần Hạo đang dần mất đi khả năng thấu hiểu cô. Nó báo hiệu sự đổ vỡ không thể tránh khỏi của mối quan hệ này. Nỗi thất vọng này, không còn là những giọt nước mắt tức tưởi, mà là sự chấp nhận âm thầm, là một bước ngoặt quan trọng, đẩy cô đến việc chấp nhận rằng Trần Hạo đã thay đổi, và cô cần tìm kiếm sự bình yên ở nơi khác, ở những điều khác, không phải từ anh. Sự "vô tình" của Trần Hạo trong việc gây ra nỗi buồn cho Lê An là tiền đề cho những "sai một bước" lớn hơn sau này, khi anh nhận ra mình đã đánh mất điều gì.

Lê An ôm chặt cuốn sổ nhật ký vào lòng, hít hà mùi giấy cũ quen thuộc. Nước mắt không chảy ra ngoài, nhưng trái tim cô đã ướt đẫm. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn. Mùi cơm chiều thoang thoảng từ nhà bếp của mẹ, mùi hoa nhài từ ban công nhà ai đó, tất cả đều trở nên nhạt nhòa trong nỗi buồn của cô. Cô biết, "nếu như ngày đó" Trần Hạo nói sớm hơn một chút, nếu anh chịu "chậm lại một nhịp" để lắng nghe cô, để thấu hiểu cô, thì mọi chuyện đã có thể khác. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là tiếc nuối, là một "khoảng cách vô hình" mà không một món quà nào có thể lấp đầy.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free