Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 214: Bữa Tối Náo Nhiệt, Ký Ức Phai Mờ
Màn đêm đã bao phủ căn phòng nhỏ của Lê An, mang theo cái lạnh lẽo của nỗi thất vọng. Cô ôm chặt cuốn sổ nhật ký, trái tim quặn thắt nhưng nước mắt lại chẳng thể rơi. Mùi giấy cũ quen thuộc, mùi hoa nhài từ ban công nhà ai đó, tất cả đều trở nên nhạt nhòa trong nỗi buồn vô hạn. Cô biết rằng, mình đã đến giới hạn của sự chờ đợi, và rằng Trần Hạo, người cô từng nghĩ sẽ là mãi mãi, đang dần trôi xa, bỏ lại cô bơ vơ giữa dòng đời. Món quà không lời, sự im lặng kéo dài, tất cả đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" mà không một sự cố gắng nào của cô có thể lấp đầy. Lê An nằm xuống, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình bóng anh, để tìm một lối thoát cho trái tim đã quá mỏi mệt.
***
Trong khi Lê An chìm trong nỗi buồn không nói thành lời nơi thị trấn ven sông, thì cách đó hàng trăm cây số, tại thành phố lớn, một ngày mới của Trần Hạo đang dần khép lại trong sự sôi nổi và đầy hứa hẹn. Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ cao vút của lớp học trường chuyên, phủ lên những bàn ghế gỗ cũ kỹ một vẻ trầm mặc nhưng cũng đầy tri thức. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới, và cả một chút hương bạc hà thoang thoảng từ chiếc kẹo ngậm của một bạn học nào đó. Bên ngoài, tiếng chuông tan học đã điểm từ lâu, nhưng trong góc phòng, Trần Hạo vẫn đang say sưa cùng Hà Minh và Thanh Bình, giải quyết một bài toán hình học không gian hóc búa.
Bàn tay Trần Hạo cầm viên phấn, tự tin viết từng công thức, từng bước chứng minh lên bảng đen. Tiếng phấn sột soạt trên nền bảng xanh rêu khô khốc, mỗi nét chữ đều mạnh mẽ và dứt khoát, phản ánh sự tập trung cao độ của anh. Hà Minh, với vẻ ngoài luôn bảnh bao và tự tin, đứng khoanh tay bên cạnh, đôi mắt sắc sảo dõi theo từng chuyển động của Trần Hạo. Dù có sự cạnh tranh ngầm luôn hiện hữu giữa hai người, nhưng trong khoảnh khắc này, Hà Minh không thể không ngầm thừa nhận sự thông minh và khả năng giải quyết vấn đề nhanh nhạy của Trần Hạo. Thanh Bình, cao gầy, đeo kính, hiền lành và chăm học, thỉnh thoảng lại gật gù, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay đã sờn bìa. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.
"Điểm này là trọng tâm của mặt phẳng, nên khi chiếu vuông góc xuống, ta sẽ có vị trí đối xứng qua tâm của hình khối," Trần Hạo vừa nói, giọng trầm ấm, vừa vẽ thêm một đường phụ trợ. Anh quay lại nhìn hai người bạn, nở một nụ cười nhẹ, "Đến đây thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều rồi, đúng không?"
Hà Minh buông thõng hai tay, khẽ lắc đầu, trong giọng nói pha chút thán phục nhưng cũng không thiếu vẻ châm chọc quen thuộc: "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn, ít nói, nhưng cách giải thì lúc nào cũng gọn gàng, súc tích đến không ngờ. Như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn trong đầu cậu rồi ấy."
Trần Hạo chỉ cười nhẹ, gãi đầu, vẻ khiêm tốn thường thấy: "Chỉ là may mắn thôi. Tìm được đúng hướng đi thì mọi thứ sẽ dễ hơn." Anh đưa mắt nhìn Thanh Bình, thấy cậu bạn đang cặm cụi ghi chép. "Thanh Bình, cậu có theo kịp không?"
"À, có, có!" Thanh Bình ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính, ánh mắt sáng rỡ. "Tớ hiểu rồi! Cảm ơn Hạo nhé, cậu giải thích dễ hiểu thật đấy. Hà Minh nói đúng, đúng là cậu luôn có những cách giải độc đáo."
Đúng lúc đó, Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, đi ngang qua cửa lớp. Cô Lan với mái tóc búi gọn gàng, đeo kính gọng vàng, dừng lại, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy bao dung lướt qua ba cậu học trò. Cô mỉm cười hài lòng khi thấy Trần Hạo vẫn đang miệt mài giải bài cho bạn bè, không chút lơ là. Giọng nói của cô ấm áp nhưng vẫn giữ sự nghiêm nghị thường ngày: "Trần Hạo, em làm rất tốt. Cứ giữ vững phong độ này nhé. Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên." Lời nói của cô không chỉ là một lời động viên đơn thuần, mà còn là một áp lực ngầm, nhắc nhở anh về những kỳ vọng lớn lao mà mọi người dành cho anh ở môi trường mới này.
Trần Hạo khẽ cúi đầu đáp lời cô giáo, lòng tràn đầy niềm tự hào và quyết tâm. Anh cảm nhận được sức nặng của những kỳ vọng, nhưng đó cũng chính là động lực để anh không ngừng cố gắng. Trong túi quần bò, chiếc điện thoại cũ của anh rung nhẹ một cái. Một rung động rất khẽ, gần như vô hình, nhưng Trần Hạo vẫn cảm nhận được. Anh khẽ đưa tay chạm vào túi, ngón cái miết nhẹ lên lớp vải denim, nhưng rồi lại thôi. Dòng suy nghĩ của anh vẫn đang đắm chìm trong những công thức, những hình khối không gian phức tạp. Đối với anh lúc này, việc chinh phục những đỉnh cao tri thức mới quan trọng hơn bất cứ điều gì khác. Thành phố này, ngôi trường này, đang mở ra một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà anh phải dùng toàn bộ tâm trí và sức lực để khám phá và chiếm lĩnh. Ký ức về thị trấn ven sông, về những buổi chiều tà yên ả bên bờ sông, dù vẫn còn đó, nhưng đã lùi sâu vào một góc nhỏ trong tâm trí anh, nhường chỗ cho những thử thách và cơ hội mới mẻ đang chờ đợi.
***
Tối đó, sau buổi học nhóm căng thẳng, Trần Hạo và nhóm bạn mới quyết định đi ăn bún chả ở một quán vỉa hè nổi tiếng gần trường, tên là "Bún Chả Cầu Gỗ". Dù trời đã tối nhưng không khí thành phố vẫn còn hơi oi bức, pha lẫn chút mát mẻ của mùa thu vừa chớm. Con phố nhỏ dẫn vào quán tấp nập người qua lại, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao hàng, tiếng cười nói rộn ràng của đám đông tạo nên một bản giao hưởng đô thị đầy sống động. Mùi bún chả thơm lừng, mùi khói than xèo xèo từ bếp nướng bay lượn trong không khí, quyện vào mùi dầu gội đầu của những cô gái trẻ đi ngang qua, tạo nên một sự pha trộn đặc trưng của phố phường Hà Nội.
Họ chọn một cái bàn gỗ nhỏ, hơi xập xệ, đặt sát lề đường. Hoàng, chàng trai năng động, thích thể thao, ngồi đối diện Trần Hạo, luôn miệng pha trò và kể những câu chuyện hài hước về các trận bóng đá cuối tuần. Thanh Bình ngồi cạnh Hoàng, vẫn hiền lành và ít nói, nhưng đôi mắt sau cặp kính vẫn ánh lên sự hào hứng khi tham gia vào cuộc vui. Hà Minh ngồi cạnh Trần Hạo, vẫn giữ phong thái điềm đạm nhưng không ngừng quan sát, đôi khi lại thêm vào một câu nói sắc sảo khiến cả nhóm bật cười.
Trần Hạo, khác hẳn với vẻ rụt rè, ít nói ngày trước ở thị trấn, giờ đây đã trở nên cởi mở và chủ động hơn nhiều. Anh cười lớn, nhiệt tình gắp từng miếng chả nướng vàng óng, chấm vào bát nước mắm chua ngọt, vừa ăn vừa chia sẻ những câu chuyện vui về trường lớp, về những giáo sư hài hước, về những bài tập khó nhưng thú vị. Anh cảm thấy thoải mái lạ thường, như thể mình đã tìm thấy một vị trí thuộc về, một nơi mà anh có thể là chính mình mà không cần phải gồng mình che giấu bất kỳ điều gì.
"Hạo này, cuối tuần này đi đá bóng không?" Hoàng đột ngột hỏi, đôi mắt lấp lánh sự phấn khích. "Đám con trai lớp mình hẹn nhau ở sân vận động trường đấy. Vừa giải trí, vừa xả stress sau một tuần học hành căng thẳng."
Trần Hạo vừa nhai hết miếng chả, vừa gật đầu: "Được chứ, để tớ xem lịch học thêm đã. Tối thứ bảy tớ có buổi phụ đạo Toán, nhưng sáng Chủ nhật thì chắc là được." Anh cảm thấy hứng thú với lời đề nghị này. Cuộc sống ở thành phố không chỉ có sách vở, mà còn có những hoạt động thể thao, những cuộc vui bạn bè, những trải nghiệm mới mẻ mà trước đây anh chưa từng có.
Hà Minh, đặt đũa xuống, nhếch mép cười: "Thấy chưa, Trần Hạo mà đã chịu đi chơi là phải có gì hay lắm đấy. Ngày trước ở quê, chắc cậu chỉ cắm mặt vào sách thôi nhỉ?" Câu nói của Hà Minh có vẻ pha trò, nhưng cũng có chút quan sát tinh ý, như muốn dò xét sự thay đổi của Trần Hạo.
Trần Hạo không phản bác, chỉ cười lớn, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt. "Đúng là vậy thật. Lên thành phố rồi, không thể cứ mãi cắm mặt vào sách được. Cuộc sống còn nhiều thứ thú vị để khám phá mà." Anh nói, và trong khoảnh khắc đó, anh thực sự tin vào điều mình vừa nói. Những mục tiêu học tập, những hoài bão sự nghiệp đã chiếm trọn tâm trí anh, nhưng bên cạnh đó, những mối quan hệ mới, những cuộc vui, những trải nghiệm ở thành phố cũng đang lôi cuốn anh một cách mạnh mẽ.
Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng cụng ly nước ngọt, mùi bún chả thơm lừng, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí náo nhiệt và vui vẻ. Trần Hạo cảm thấy mình đang sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Anh gắp thêm một miếng bún, vừa định đưa lên miệng thì chiếc điện thoại trong túi quần lại rung nhẹ một lần nữa. Lần này, màn hình điện thoại sáng lên chớp nhoáng, hiện rõ tên người gọi: "Lê An".
Chỉ một thoáng thôi, hình ảnh Lê An với nụ cười dịu dàng, đôi mắt trong veo bên bờ sông cũ chợt hiện về trong tâm trí anh. Một nỗi day dứt nhẹ, một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi qua. Anh nhớ lại lời hứa "không quên em", nhớ lại món quà anh đã gửi đi vài ngày trước. Anh tự hỏi liệu cô đã nhận được chưa, liệu cô có thích không. Nhưng rồi, tiếng cười giòn tan của Hoàng, câu chuyện về trận bóng đá của Thanh Bình lại kéo anh trở về với thực tại sôi động. "Này Hạo, cậu không sao chứ? Sao đờ người ra vậy?" Hoàng hỏi, thấy anh bỗng nhiên im lặng.
Trần Hạo giật mình, lắc đầu, nở một nụ cười gượng gạo: "À không, tớ không sao. Chỉ là nghĩ vu vơ thôi." Anh nhanh chóng cầm chiếc điện thoại lên, nhưng thay vì kiểm tra, anh lật úp nó xuống mặt bàn gỗ đã cũ, để màn hình úp xuống, không cho bất kỳ ai nhìn thấy tên người gọi. Anh không muốn phá hỏng bầu không khí vui vẻ này, không muốn bị phân tâm bởi những suy nghĩ về quá khứ, về những điều mà anh cảm thấy mình không thể giải quyết ngay lúc này. Anh tự nhủ, lát nữa về ký túc xá sẽ gọi lại cho cô, hoặc ít nhất là nhắn tin. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng lời hứa đó có thể sẽ bị lãng quên, hoặc bị trì hoãn vô thời hạn. Sự "chậm một nhịp" của anh ngày càng trở nên rõ nét, không chỉ trong tình cảm mà còn trong cả cách anh đối diện với những mối quan hệ của mình.
***
Đêm đã về khuya, không khí trong ký túc xá trường chuyên trở nên yên tĩnh lạ thường. Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường thành phố vẫn rực rỡ, nhưng không còn sự ồn ào, náo nhiệt như ban ngày. Trần Hạo trở về phòng, cảm thấy mệt mỏi rã rời sau một ngày dài học tập căng thẳng và một buổi tối vui vẻ bên bạn bè. Tuy nhiên, đó là một sự mệt mỏi đầy năng lượng tích cực, một cảm giác hưng phấn lan tỏa khắp cơ thể, như thể anh vừa chinh phục được một đỉnh núi cao.
Căn phòng ký túc xá nhỏ gọn, với hai chiếc giường tầng, hai bàn học và hai tủ đồ. Cậu bạn cùng phòng của anh đã ngủ say, tiếng thở đều đều trong bóng tối. Tr��n Hạo nhẹ nhàng bật chiếc đèn bàn nhỏ, ánh sáng vàng ấm áp bao trùm một góc phòng. Anh cẩn thận sắp xếp lại sách vở trên bàn, cuốn sách giáo khoa Toán học, chồng đề cương ôn luyện, và cả cuốn tiểu thuyết trinh thám anh đang đọc dở. Mỗi vật dụng đều được đặt gọn gàng vào vị trí của nó, phản ánh sự ngăn nắp và khoa học trong con người anh.
Chiếc điện thoại cũ của anh vẫn nằm im lìm trên mặt bàn, màn hình úp xuống. Anh không cần lật lên cũng biết, tin nhắn từ Lê An vẫn chưa được đọc, cuộc gọi nhỡ của cô vẫn còn đó. Một thoáng do dự lướt qua trong tâm trí anh, nhưng nó nhanh chóng bị đẩy lùi bởi những suy nghĩ khác. Anh nhớ về những lời Hoàng đã nói về buổi đá bóng cuối tuần, về cách Hà Minh đã khéo léo châm chọc anh trong bữa ăn, về gương mặt rạng rỡ của Thanh Bình khi hiểu ra lời giải bài toán. Những điều đó, những trải nghiệm mới mẻ, những mối quan hệ đang dần được xây dựng ở thành phố, đang chiếm trọn tâm trí anh.
Trần Hạo không còn cảm thấy nặng lòng như trước mỗi khi nghĩ đến Lê An hay thị trấn cũ. Anh không còn cảm thấy day dứt đến mức mất ngủ vì những cuộc gọi hay tin nhắn không được đáp lại. Thay vào đó, là sự hứng khởi cho những thử thách và trải nghiệm mới ở thành phố này. Anh biết mình phải nỗ lực hơn nữa để đạt được những mục tiêu đã đặt ra, để xứng đáng với những kỳ vọng của gia đình, của thầy cô, và của chính bản thân anh.
Anh với tay tắt chiếc đèn bàn, căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Trong màn đêm tĩnh lặng, Trần Hạo nằm xuống giường. Anh nhắm mắt lại, nhưng giấc ngủ chưa đến ngay. Thay vì nghĩ về bờ sông cũ, về hình bóng quen thuộc của Lê An, anh nghĩ về một buổi sáng Chủ nhật đầy nắng trên sân bóng, về những pha bóng đẹp mắt cùng Hoàng và bạn bè. Anh nghĩ về những cuốn sách mới, những kiến thức mới đang chờ anh khám phá. Ký ức về Lê An và thị trấn, tuy không hoàn toàn phai mờ, nhưng đã lùi sâu vào một góc khuất trong tâm trí anh, nhường chỗ cho những điều mới mẻ và sôi động của hiện tại. Anh đã vô tình để "khoảng cách vô hình" giữa mình và cô ngày càng sâu sắc hơn, và anh không hề hay biết rằng, mỗi lần anh "chậm một nhịp" để đáp lại, mỗi lần anh lờ đi một tin nhắn hay một cuộc gọi, anh đang đẩy mối tình thanh mai trúc mã của mình vào một ngõ cụt không lối thoát. Và có lẽ, "nếu như ngày đó" anh chịu dừng lại một chút, chịu lắng nghe một chút, thì mọi chuyện đã không như thế này. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một lời nói không thành, trôi vào hư vô, cùng với giấc ngủ đang dần kéo đến.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.