Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 215: Dịp Lễ Tàn Phai, Hứa Hẹn Hóa Phù Du

Đêm đã về khuya, và dù Trần Hạo đã chìm vào giấc ngủ, mang theo mình sự hưng phấn của cuộc sống mới, những trải nghiệm mới mẻ nơi thành thị xa hoa, thì ở một nơi nào đó rất xa, bên bờ sông cũ, một trái tim khác vẫn thao thức. Giấc ngủ không dễ dàng tìm đến với Lê An. Trong căn phòng quen thuộc, nơi cô đã lớn lên cùng những giấc mơ về một tương lai có Trần Hạo, sự im lặng của chiếc điện thoại di động cũ kỹ trên đầu giường như một tiếng vọng thinh không, cứa vào lòng cô từng nhát một. Cô đã chờ, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời giải thích, hay chỉ đơn giản là một lời chúc mừng lễ. Nhưng tất cả chỉ là khoảng trống, mênh mông và lạnh lẽo. Cô đã hy vọng rằng, ít nhất vào những dịp lễ quan trọng như thế này, anh sẽ nhớ về nơi chôn rau cắt rốn, nhớ về lời hứa "không quên em" đã nói, và nhớ về cô. Nhưng rồi, sự im lặng ấy đã trả lời tất cả. Nó sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào, rõ ràng hơn bất kỳ dấu hiệu nào, rằng khoảng cách vô hình giữa họ đã không còn là vô hình nữa, mà đã biến thành một bức tường sừng sững, không thể nào chạm tới.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên của một ngày không còn là ngày lễ len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên nền gạch hoa những vệt sáng lấp lánh. Không khí se lạnh đặc trưng của những ngày cuối đông, đầu xuân vẫn còn vương vấn, nhưng không còn mang theo chút háo hức nào của những ngày sum họp hay mong chờ. Dịp lễ đã tàn, và cùng với nó, những hy vọng mỏng manh trong lòng Lê An cũng dần phai nhạt.

Cô ngồi bên cửa sổ, chiếc ghế gỗ đã sờn màu thời gian, tựa vào khung cửa sổ nhìn ra khoảng sân vắng. Sân nhà cô, vốn dĩ những ngày lễ thường rộn ràng tiếng cười nói của họ hàng, bạn bè ghé thăm, giờ đây trở nên tĩnh mịch đến lạ. Chỉ có vài chú chim sẻ líu lo trên cành cây bàng khẳng khiu trước nhà, và tiếng lá khô xào xạc theo mỗi cơn gió nhẹ thoảng qua. Lê An không bật đèn, cũng không bật radio. Cô thích sự yên tĩnh này, thích cảm giác được hòa mình vào không gian riêng, nơi cô có thể tự do đối diện với những suy nghĩ đang vần vũ trong tâm trí mình.

Chiếc điện thoại di động, vật phẩm từng là cầu nối duy nhất giữa cô và Trần Hạo, vẫn nằm im lìm trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, màn hình đen ngòm. Cô không buồn cầm nó lên, cũng không muốn kiểm tra. Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày lễ trôi qua, không một tin nhắn, không một cuộc gọi nào từ anh. Nó không phải là một sự quên lãng tức thời, mà là một sự lãng quên kéo dài, âm thầm và dai dẳng. "Không quên em," lời hứa đó cứ vang vọng trong tâm trí cô, nay nghe sao mà xa vời, mà trống rỗng đến thế. Nó giống như một lời nói không thành, chỉ tồn tại trong ký ức của riêng cô.

Lê An khẽ thở dài, tựa đầu vào khung cửa sổ lạnh ngắt. Cảm giác hụt hẫng, trống rỗng bao trùm lấy cô, nặng trĩu hơn cả không khí se lạnh ngoài kia. Cô đã chuẩn bị một tâm hồn đầy ắp niềm vui để đón anh về, đã hình dung ra biết bao nhiêu cảnh tượng hai đứa cùng nhau đi dạo bên bờ sông cũ, cùng nhau ăn những món ăn vặt quen thuộc, hay chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau, kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra. Nhưng tất cả, giờ đây chỉ là những mảnh vỡ của một giấc mơ không thành.

Bàn tay cô vô thức vuốt ve cuốn sổ nhật ký cũ, vốn dĩ đã theo cô từ những ngày còn đi học cấp hai. Bìa sổ đã bạc màu, vài trang giấy đã nhàu nát vì thời gian và những giọt nước mắt vô tình. Trong đó, có biết bao nhiêu dòng chữ cô viết về Trần Hạo, về những rung động đầu đời, về những hy vọng non nớt. Cô nhớ về lần đầu tiên anh nắm tay cô khi cả hai cùng về từ buổi học thêm, nhớ về những lời động viên anh dành cho cô khi cô thi trượt môn Toán, và nhớ cả những buổi chiều hoàng hôn tím rịm bên bờ sông, khi anh đã hứa sẽ "không quên em", dù anh có đi đâu, làm gì.

"An à, con lại buồn chuyện gì à?"

Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của mẹ Nguyễn Thị Tư bất chợt vang lên, kéo Lê An ra khỏi dòng hồi ức miên man. Mẹ cô bước vào phòng, trên tay là một tách trà gừng nóng hổi, hơi khói nghi ngút tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, lan tỏa khắp căn phòng. Mẹ cô, với mái tóc đã điểm bạc nhưng vẫn được búi cao gọn gàng, đôi mắt hiền hậu và nụ cười luôn thường trực, là bến đỗ bình yên nhất của Lê An. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu quen thuộc, đơn giản nhưng toát lên vẻ tảo tần, chất phác của người phụ nữ miền quê.

Lê An khẽ giật mình, vội vàng lau đi giọt nước mắt vô thức đang lăn trên má. Cô cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi mắt vẫn không giấu được vẻ u buồn.

"Dạ... con không sao đâu mẹ."

Mẹ Tư khẽ lắc đầu, đặt tách trà xuống bàn, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh con gái. Bà đưa tay vuốt ve mái tóc dài của Lê An, một cử chỉ quen thuộc mà cô vẫn luôn cảm nhận được sự ấm áp và thấu hiểu.

"Dịp lễ đã qua rồi, con đừng ôm mãi những chuyện không vui trong lòng. Mẹ biết con buồn, nhưng buồn mãi cũng chẳng giải quyết được gì."

Lê An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô biết mẹ đang muốn an ủi cô, nhưng nỗi buồn này không phải là thứ có thể dễ dàng xoa dịu bằng vài lời nói. Nó là sự tích tụ của biết bao nhiêu ngày chờ đợi, của biết bao nhiêu hy vọng đã bị dập tắt. Cô nhìn ra khoảng sân, cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng. Trần Hạo đã không về. Anh đã không gọi. Anh đã không nhắn tin. Như thể anh đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô trong những ngày lễ này.

"Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Lời nói của Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, bỗng nhiên vang lên trong tâm trí cô, dù đó là một câu nói vui đùa nhưng nó lại cứa vào lòng cô lúc này.

Mẹ Tư tiếp lời, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. "Người ta lớn rồi, có cuộc sống riêng. Con cũng phải tự lo cho mình, đừng mãi chờ đợi."

Lê An khẽ nhắm mắt. "Không quên em... nhưng không ở đây, không thấu hiểu thì có nghĩa lý gì?" Cô tự hỏi trong thâm tâm. Lời hứa năm xưa, giờ đây chỉ còn là một ký ức đẹp, nhưng lại quá đỗi mong manh và vô nghĩa khi đối diện với thực tại phũ phàng. Cô đã chờ đợi, kiên nhẫn chờ đợi, nhưng dường như sự chờ đợi của cô đã vượt quá giới hạn của chính mình. Sự vắng mặt của Trần Hạo trong dịp lễ này, dù chỉ là một chi tiết nhỏ trong cuộc đời anh, nhưng lại là một nhát cắt sâu vào sợi dây liên kết vô hình giữa hai người. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi với việc níu giữ một thứ đang dần tuột khỏi tay mình.

Mẹ Tư khẽ đứng dậy, nhẹ nhàng xoa đầu Lê An trước khi rời đi, để lại không gian riêng cho con gái. "Trà gừng nóng, con uống đi cho ấm bụng."

Lê An nhìn theo bóng mẹ khuất dần, rồi lại nhìn xuống cuốn sổ nhật ký. Cô khẽ đặt nó xuống, không muốn đọc thêm bất kỳ dòng nào nữa. Những kỷ niệm đẹp đẽ ấy, giờ đây lại mang theo một vị đắng chát. Cô cần phải chấp nhận, chấp nhận rằng cuộc sống của Trần Hạo đã có những ngã rẽ mới, những ưu tiên mới. Và cô, cũng cần phải tìm cho mình một con đường riêng, một nguồn ánh sáng riêng, không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

***

Chiều muộn cùng ngày, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên mặt sông, Lê An quyết định đi dạo dọc bờ sông. Nơi đây, vốn dĩ là chốn quen thuộc của cô và Trần Hạo, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của tuổi thơ, bao nhiêu lời hứa hẹn ngây thơ. Mỗi ngọn cỏ dại mọc ven bờ, mỗi viên đá cuội nằm im lìm dưới chân, đều như thì thầm kể lại những câu chuyện cũ, những hình bóng quen thuộc.

Bầu trời chiều dịu mát, không khí không còn quá se lạnh như buổi sáng, nhưng vẫn mang theo một chút hơi ẩm đặc trưng của vùng sông nước. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều và vỗ về, như một bản nhạc buồn không lời. Gió heo may thổi qua, làm những hàng cây liễu rủ rỉ rào, lá xanh biếc khẽ đung đưa như đang tâm sự. Mùi hương của đất ẩm và nước sông quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ, như thể nơi đây vẫn vậy, mà lòng người đã đổi thay.

Lê An bước đi chầm chậm, từng bước chân như muốn níu giữ lại những mảnh ký ức đang dần tan biến. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận cái không khí của những ngày xưa cũ. Cô nhớ về những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe song song trên con đường đất ven sông, cười nói ríu rít. Nhớ về những lần anh giúp cô bắt những con cào cào, châu chấu, hay những lần cả hai cùng ngồi trên phiến đá này, nhìn về phía xa xăm, mơ ước về một tương lai tươi sáng.

"Bờ sông này vẫn vậy, nhưng lòng người đã khác... hay chỉ là lòng em đã khác?" Cô tự hỏi, trong lòng dâng trào một nỗi thất vọng mênh mông. Sự im lặng của Trần Hạo trong suốt dịp lễ vừa qua, đã trở thành một dấu chấm hết cho những hy vọng cuối cùng của cô. Cô đã cố gắng biện minh cho anh, rằng anh bận học, rằng anh có nhiều áp lực. Nhưng không một lời nhắn, không một cuộc gọi chúc mừng, liệu có phải là quá đáng không? Cô đã đặt quá nhiều kỳ vọng, hay anh đã thực sự thay đổi đến mức không còn nhớ đến cô nữa?

Cảm giác hụt hẫng trong lòng Lê An ngày càng lớn. Nước mắt không còn chảy ra nữa, thay vào đó là một sự chai sạn, một sự chấp nhận phũ phàng. Cô ngồi xuống một phiến đá lớn ven sông, nơi từng là chỗ ngồi yêu thích của hai đứa. Mặt đá lạnh ngắt, truyền cái lạnh vào cơ thể cô, nhưng dường như không lạnh bằng trái tim cô lúc này. Cô khẽ nắm chặt tay, rồi lại buông lỏng, như muốn buông bỏ tất cả những gánh nặng đang đè nén mình.

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, kéo Lê An ra khỏi dòng suy nghĩ.

"An đấy à? Chiều nay cũng ra bờ sông hóng mát à?"

Lê An quay đầu lại, nhìn thấy Thanh Tùng, bạn thân của Trần Hạo, đang đi bộ về phía cô. Thanh Tùng, với vóc người cao, hơi gầy, nụ cười hiền hậu, là một người bạn tốt của cả hai từ thời thơ ấu. Anh thường xuyên gặp Lê An ở thị trấn, và luôn giữ thái độ thân thiện, cởi mở. Hôm nay anh mặc một chiếc áo phông giản dị, quần jean bạc màu, trông thật thoải mái.

Lê An cố gắng nở một nụ cười, dù nó có chút gượng gạo. "Dạ, em đi dạo chút thôi anh Tùng."

Thanh Tùng đến gần hơn, ngồi xuống phiến đá cách cô một đoạn. "Dịp lễ vui không em? Anh thấy thị trấn mình vắng vẻ hơn mọi năm thì phải."

Lê An khẽ gật đầu, cố gắng giữ giọng nói bình thản. "Dạ... cũng bình thường anh ạ. Anh thì sao?"

Thanh Tùng gãi đầu cười. "Anh thì cũng vậy thôi. Mấy ngày lễ ở nhà phụ giúp bố mẹ, rồi đi thăm họ hàng. Mà nhắc mới nhớ, thằng Hạo nó bận học quá, không về được, cứ tiếc mãi. Anh gọi điện hỏi thăm thì nó bảo đang ôn thi quan trọng lắm, không thể về được."

Tim Lê An khẽ nhói lên. "Không về được." Một lời giải thích ngắn gọn nhưng đủ để làm tan vỡ những hy vọng cuối cùng của cô. "Cứ tiếc mãi." Liệu đó có phải là lời thật lòng của Trần Hạo, hay chỉ là lời Thanh Tùng nói để an ủi cô? Dù sao đi nữa, sự thật vẫn là anh đã không về. Anh đã không liên lạc. Anh đã chọn ưu tiên khác.

"Dạ... anh Hạo vẫn khỏe chứ?" Lê An hỏi, một câu hỏi xã giao che giấu cả một nỗi đau. Cô biết, trong sâu thẳm, cô vẫn muốn nghe về anh, dù chỉ là qua lời của người khác.

Thanh Tùng gật đầu lia lịa. "Khỏe re em ạ! Thằng đó học hành giỏi giang, lại còn năng động nữa chứ. Mấy bữa trước anh gọi thì nó đang đi đá bóng với bạn bè ở thành phố. Nghe nó kể về trường lớp, về bạn bè mới, anh thấy nó hòa nhập nhanh ghê. Đúng là môi trường mới giúp người ta thay đổi nhiều."

Những lời của Thanh Tùng, dù vô tư, nhưng lại như những nhát dao cứa vào lòng Lê An. Anh đang vui vẻ với cuộc sống mới, với bạn bè mới. Anh đang hòa nhập, đang thay đổi. Còn cô, vẫn ở đây, bên bờ sông cũ, níu giữ những ký ức, những lời hứa đã phai tàn. Cô cảm thấy mình thật ngốc nghếch, thật yếu đuối khi vẫn cứ mãi chờ đợi, mãi hy vọng. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của những cuộc đời đang rẽ sang hai hướng khác nhau.

Lê An khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười thật tươi. "Dạ, vậy thì tốt rồi. Anh Hạo giỏi giang mà."

Thanh Tùng không để ý đến vẻ gượng gạo trong nụ cười của cô. Anh đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai cô. "Thôi anh phải về rồi, muộn rồi. Em cũng về đi nhé, trời tối rồi đấy."

"Dạ, chào anh." Lê An khẽ nói, nhìn theo bóng Thanh Tùng khuất dần.

Khi chỉ còn lại một mình, cô lại nhìn ra dòng sông. Hoàng hôn đã gần tắt hẳn, chỉ còn lại một vệt đỏ cam cuối cùng ở phía chân trời, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Dòng nước vẫn trôi, vô tình và không ngừng nghỉ, cuốn theo những chiếc lá vàng, những cọng rác nhỏ, và cả những ký ức của cô. Cô nhận ra rằng, nếu như ngày đó, anh chịu nói sớm hơn một chút, chịu bày tỏ rõ ràng hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là sự tiếc nuối, và một khoảng trống không thể lấp đầy. Nỗi thất vọng về dịp lễ này, về sự im lặng của Trần Hạo, đã khiến cô nhận ra một điều quan trọng: cô không thể mãi sống trong lời hứa của người khác, không thể mãi chờ đợi một người đã không còn quay về nữa.

***

Đêm khuya, thị trấn chìm vào giấc ngủ yên bình. Ngoài trời, gió vẫn thổi nhẹ, mang theo cái lạnh se sắt của đêm cuối đông. Ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu rọi một vệt sáng yếu ớt lên sàn nhà. Trở về nhà sau buổi dạo bờ sông, Lê An bước vào phòng mình, cảm thấy một sự nặng trĩu trong lòng, nhưng đồng thời cũng có một tia sáng le lói của sự quyết tâm.

Cô đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một cô gái đã trưởng thành hơn, đôi mắt không còn ngây thơ như những ngày còn bé. Vẫn là mái tóc đen dài, vẫn là gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt ấy, từng long lanh niềm hy vọng, nay đã mang một nỗi buồn sâu thẳm, một sự mệt mỏi khó tả. Cô khẽ chạm vào gương mặt mình, cảm nhận cái lạnh của tấm kính.

Lê An đã từng nghĩ rằng, hạnh phúc của cô sẽ gắn liền với Trần Hạo, với những ước mơ hai đứa cùng xây đắp. Cô đã từng tin rằng, chỉ cần cô kiên nhẫn chờ đợi, anh sẽ quay về, và mọi thứ sẽ lại như xưa. Nhưng cái dịp lễ vừa qua, sự im lặng của anh, và những lời nói vô tình của Thanh Tùng, đã thức tỉnh cô một cách đau đớn. Cô nhận ra rằng, mình đã quá phụ thuộc vào anh, quá đặt nặng cuộc sống của mình vào quỹ đạo của anh.

"Mình không thể mãi sống trong lời hứa của người khác. Hạnh phúc của mình, mình phải tự đi tìm."

Lời nói đó vang vọng trong tâm trí cô, không phải là một lời trách móc, mà là một lời tự nhủ, một lời hứa với chính bản thân mình. Dịp lễ này chính là giọt nước tràn ly, khiến cô hiểu rằng đã đến lúc phải tự mình lấp đầy khoảng trống đó, bằng cách tập trung vào bản thân và những điều đang có xung quanh. Cô không thể mãi là cô gái bé nhỏ bên bờ sông cũ, thụ động chờ đợi một người đã không còn nhớ đến mình. Cô cần phải mạnh mẽ hơn, cần phải tự chủ hơn.

Cô nhớ lại lời mẹ đã nói: "Người ta lớn rồi, có cuộc sống riêng. Con cũng phải tự lo cho mình, đừng mãi chờ đợi." Phải, mẹ nói đúng. Trần Hạo đã có cuộc sống riêng của anh ở thành phố, với những mục tiêu, những mối quan hệ mới. Anh đã chậm một nhịp trong việc giữ gìn mối liên kết với cô, và cô cũng không thể mãi chờ đợi anh bắt kịp. Sự chậm trễ ấy, dù là vô tình hay hữu ý, đã tạo nên một khoảng cách vô hình không thể hàn gắn.

Cô quyết định sẽ không để tình cảm của Trần Hạo (hay sự thiếu vắng của nó) định nghĩa hạnh phúc của mình nữa. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cô cũng cần phải bước tiếp. Cô sẽ tìm niềm vui trong những điều nhỏ bé, trong những mối quan hệ thân thiết đang có, trong việc học hành, trong việc khám phá bản thân. Cô sẽ không còn là người con gái chỉ biết ngóng trông về một hình bóng đã xa.

Lê An khẽ thở dài một tiếng, một tiếng thở dài vừa nặng trĩu vì nỗi buồn còn vương vấn, vừa nhẹ nhõm vì quyết định vừa được đưa ra. Cô tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng yếu ớt chiếu qua cửa sổ. Cô nằm xuống giường, cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng ánh mắt không còn vô định. Thay vào đó, là một tia sáng quyết tâm, một sự kiên định mới mẻ.

Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn, cái lạnh của không khí đêm. Dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau của sự chờ đợi vô vọng. Nó là nỗi đau của sự chấp nhận, của sự trưởng thành. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng để đối mặt. Cô đã sẵn sàng để tự mình tìm lấy ánh sáng, tự mình lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Bởi vì, "không quên" không có nghĩa là "luôn ở đây", hay "luôn thấu hiểu". Và cô, đã đến lúc phải học cách tự mình bước đi.

Trong màn đêm tĩnh lặng, Lê An dần chìm vào giấc ngủ, mang theo một tâm trạng vừa buồn bã, vừa mạnh mẽ, như chính dòng sông quê hương cô, dù có trải qua bao nhiêu thăng trầm, vẫn cứ miệt mài chảy về phía trước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free