Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 217: Bóng Hình Xưa, Thực Tại Lạnh Lùng
Màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh từ dòng sông hắt vào, cuốn theo cả những mảnh vỡ của một niềm tin đã phai tàn. Lê An nằm đó, chiếc gối vẫn còn ẩm ướt hơi nước mắt, nhưng những giọt lệ đã cạn. Đêm qua, cô đã khóc đến mệt lả, đến khi không còn sức lực để gượng dậy, để níu giữ bất cứ điều gì. Giờ đây, mắt cô mở thao láo, nhìn chằm chằm lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ li ti hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh đang len lỏi qua khe cửa sổ. Tâm trí cô trống rỗng một cách kỳ lạ, như thể đã kiệt sức sau một trận chiến dai dẳng không hồi kết. Không còn nỗi đau thắt, không còn sự giằng xé dữ dội, chỉ còn lại một khoảng không mênh mông, lạnh lẽo.
Căn phòng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Từng đồ vật, từng góc tường, đều mang một vẻ u buồn, trầm mặc. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm chưa đủ để xua tan bóng đêm còn vương vấn, cũng như không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm tâm hồn cô. Tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài vườn, tưởng chừng như thanh thoát, vui tươi, nhưng trong tai Lê An lại nghe thành một bản giao hưởng buồn bã, day dứt, như đang than khóc cho những gì đã mất đi. Làn gió nhẹ khe khẽ luồn qua khe cửa, làm lay động tấm rèm cửa sổ cũ kỹ, tạo ra một tiếng xào xạc rất khẽ, giống như tiếng thở dài của chính cô.
Chiếc điện thoại di động đời cũ, vẫn nằm im lìm trên chiếc tủ đầu giường gỗ sờn màu, lạnh ngắt và vô tri. Nó là chứng nhân câm lặng cho những đêm dài thao thức, những lần cô chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một dấu hiệu nhỏ nhoi của sự quan tâm. Nhưng đêm qua, nó đã không reo. Và cô, cũng không còn chờ đợi. Sự im lặng của nó đã không còn làm cô đau đớn đến nghẹt thở, mà chỉ còn là một cảm giác trống rỗng, quen thuộc đến đáng sợ. Cô với tay, chậm rãi, như thể đang làm một điều gì đó rất nặng nhọc. Không phải để kiểm tra tin nhắn, không phải để hy vọng. Bàn tay cô chạm vào một vật nhỏ, lạnh lẽo.
Đó là một chiếc kẹp tóc nhỏ hình bông hoa màu trắng ngà, đã sờn màu theo năm tháng. Nó là món quà Trần Hạo đã tặng cô vào sinh nhật năm mười lăm tuổi, cái tuổi mà tình yêu chỉ vừa chớm nở, trong veo như sương mai. Cô vuốt ve từng cánh hoa nhỏ, cảm nhận sự mượt mà của nhựa cũ. Trong khoảnh khắc ấy, ký ức ùa về, rõ ràng như thể mới hôm qua.
*Ngày đó…*
Anh đã đứng đợi cô trước cổng trường, tay giấu sau lưng. Khi cô vừa bước ra, anh đã nở nụ cười ngượng nghịu, đưa cho cô chiếc hộp nhỏ. "Sinh nhật vui vẻ, Lê An," giọng anh trầm ấm, mang theo chút e dè của một cậu thiếu niên. Khi cô mở ra, là chiếc kẹp tóc này. Cô đã thích mê mẩn, thích đến nỗi Hạo đã tự tay kẹp nó lên tóc cô, bàn tay anh vụng về lướt qua mái tóc mềm, khiến tim cô đập loạn nhịp. Anh đã nói, "Nó hợp với em lắm." Một câu nói đơn giản, nhưng đủ để cô cất giữ nó cẩn thận suốt bao nhiêu năm, như một báu vật.
Anh đã luôn quan tâm cô như thế. Nhớ lần cô bị sốt nhẹ, mẹ Hạo bận việc, anh đã tự tay nấu cháo mang sang, dù món cháo ấy mặn chát vì quá nhiều muối. Anh ngồi bên cạnh giường, lóng ngóng đút từng thìa, miệng lẩm bẩm dặn dò cô uống thuốc. Ánh mắt anh đầy lo lắng, một sự lo lắng chân thành, không chút toan tính. Hay những buổi chiều tan học, trời bỗng đổ cơn mưa rào bất chợt, anh luôn là người đầu tiên chạy đến, che ô cho cô, dù vai áo anh ướt sũng. Anh không nói nhiều, nhưng những hành động nhỏ nhặt ấy, đã sưởi ấm trái tim cô, khiến cô tin rằng có một người, sẽ luôn ở đó vì mình.
Giờ đây, khi vuốt ve chiếc kẹp tóc, cái lạnh từ vật vô tri ấy dường như thấm vào tận xương tủy. Cảm giác lạnh lẽo đó không chỉ đến từ chiếc kẹp, mà còn đến từ sự đối lập khắc nghiệt giữa ký ức và hiện thực. Trần Hạo của ngày xưa, ân cần, tỉ mỉ, luôn hiện hữu trong từng khoảnh khắc đời cô. Trần Hạo của bây giờ, là những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi bị bỏ lỡ, là cái tên đứng cuối cùng trong danh sách ưu tiên. Cô nhắm mắt lại, cố hình dung lại khuôn mặt anh, nụ cười của anh, nhưng tất cả đều trở nên mờ ảo, xa xôi, như thể anh đang đứng giữa một làn sương khói dày đặc, không thể chạm tới.
"Không quên em." Lời hứa đó, giờ đây nghe sao mà xa xăm, vô nghĩa. Anh không quên, có lẽ vậy. Nhưng anh cũng không còn ở đây. Không còn ở bên cạnh cô, không còn dõi theo từng bước chân cô, không còn là điểm tựa vững chắc như ngày nào. Khoảng cách vô hình không chỉ là về địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong cách họ nhìn nhận về nhau, về mối quan hệ này. Cô đã từng nghĩ rằng, chỉ cần tình yêu đủ lớn, mọi thứ đều có thể vượt qua. Nhưng có lẽ, tình yêu đó đã "chậm một nhịp", đã không kịp bắt lấy những đổi thay của cuộc đời, của con người. Nó đã để lại một "lời nói không thành" cho cả hai.
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi lồng ngực cô. Cô đặt chiếc kẹp tóc trở lại chỗ cũ, không còn nuối tiếc. Khoảng trống trong lòng vẫn còn đó, nhưng không còn là một vết thương hở miệng rỉ máu. Nó giống như một vết sẹo cũ, âm ỉ đau khi trái gió trở trời, nhưng không còn là nỗi ám ảnh thường trực. Cô biết, đã đến lúc phải chấp nhận. Chấp nhận rằng "bóng hình xưa" ấy, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng chỉ là một phần của quá khứ. Còn "thực tại lạnh lùng" này, mới là điều cô phải đối mặt và vượt qua.
Sự nặng trĩu trong lòng cô vẫn còn, nhưng nó không còn đè nát cô nữa. Thay vào đó, một sự kiên định yếu ớt bắt đầu nhen nhóm. Cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong những hồi ức. Cô cần phải đứng dậy, cần phải sống tiếp. Dù con đường phía trước không có anh, dù có thể cô sẽ phải tự mình đối mặt với tất cả, nhưng cô đã quyết định. Cô sẽ không còn là cô bé Lê An yếu đuối, chỉ biết chờ đợi và hy vọng vào một điều không chắc chắn. Cô sẽ tìm kiếm ánh sáng cho riêng mình.
Tiếng động lạch cạch từ dưới bếp vọng lên, phá tan sự tĩnh lặng của căn phòng. Mẹ đã dậy. Mùi thức ăn ấm áp bắt đầu lan tỏa, xoa dịu phần nào cái lạnh buốt giá trong lòng cô. Cô khẽ trở mình, đưa tay dụi mắt, cố gắng che đi vẻ phờ phạc, mệt mỏi của mình. Hôm nay, cô sẽ cố gắng mỉm cười.
Lê An bước xuống bếp, mùi bún riêu cua thơm lừng quen thuộc xộc vào mũi, đánh thức khứu giác vốn đã tê liệt của cô. Mẹ cô, bà Nguyễn Thị Tư, đang lúi húi bên nồi, dáng người gầy gò nhưng vẫn toát lên sự đảm đang, tháo vát. Mái tóc bà đã lấm tấm bạc, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, chất chứa sự lo toan cho gia đình. Bà quay lại khi nghe tiếng bước chân của Lê An, ánh mắt bà dừng lại trên khuôn mặt con gái, rồi khẽ nhíu mày.
"Con bé, đêm qua không ngủ được à? Sao mà phờ phạc thế này?" Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng mang theo sự lo lắng không thể che giấu. Bà đặt bát bún đã đầy ắp lên bàn, rồi đưa tay lên trán con gái, kiểm tra xem có sốt không. Cái chạm nhẹ của mẹ khiến Lê An cảm thấy một chút ấm áp len lỏi, nhưng cũng làm cô thêm phần tội lỗi vì đã khiến bà phải bận lòng.
Lê An cố gắng mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt, méo mó. "Con không sao đâu mẹ, chỉ là hơi suy nghĩ một chút thôi ạ." Cô ngồi xuống ghế, kéo bát bún về phía mình, nhưng đôi tay vẫn không có ý định cầm đũa. Cô khuấy nhẹ bát bún, những sợi bún trắng ngần xoáy tròn trong nước dùng đỏ au, dậy mùi thơm của cua đồng và hành phi. Mùi vị quen thuộc này, đáng lẽ phải khiến cô thấy đói bụng, nhưng giờ đây, cổ họng cô như nghẹn ứ lại.
Nguyễn Thị Tư ngồi đối diện, bà không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quan sát con gái. Ánh mắt bà đầy bao dung, thấu hiểu. Bà đã trải qua bao nhiêu dâu bể cuộc đời, sao có thể không nhận ra sự bất ổn trong lòng đứa con gái bé bỏng này? Bà biết, Lê An đang che giấu một nỗi buồn sâu thẳm, một vết thương lòng chưa lành. "Con gái có chuyện gì thì cứ nói với mẹ, đừng giữ trong lòng," bà khẽ nói, giọng vẫn dịu dàng như làn nước sông. "Con cứ buồn mãi thế này, mẹ nhìn thấy mà đau lòng."
Những lời nói của mẹ như một dòng suối mát lành, xoa dịu trái tim đang cằn cỗi của Lê An. Cô ngước nhìn mẹ, khóe mắt cay cay. Cô muốn nói, muốn chia sẻ tất cả những gì đang giày vò cô, nhưng rồi lại thôi. Có những nỗi đau, có những cảm xúc, chỉ có thể tự mình gặm nhấm, tự mình vượt qua. Hơn nữa, mẹ đã nói quá nhiều về việc cô nên tìm một bến đỗ an yên, đã gợi ý về những người khác. Cô không muốn mẹ lo lắng thêm nữa vì một người đã không còn xứng đáng.
Trong đầu cô, những ký ức về Trần Hạo lại tiếp tục ùa về, không ngừng nghỉ, như một cuộn phim cũ kỹ không ngừng chiếu lại. Cô nhớ về cái bàn học nhỏ đặt cạnh cửa sổ nhà cô, nơi ánh nắng chiều vàng óng thường xuyên ghé thăm. Anh và cô thường ngồi đó, cùng nhau làm bài tập. Anh, với mái tóc bù xù và chiếc áo sơ mi bạc màu, kiên nhẫn giảng giải từng bài toán khó, từng công thức hóa học phức tạp mà cô luôn sợ hãi.
"Này, cái chỗ này em phải hiểu bản chất của nó, không phải chỉ học thuộc lòng thôi đâu." Giọng anh trầm ấm, hơi khàn khàn, nhưng đầy sức thuyết phục. Anh gõ nhẹ đầu bút vào cuốn sách giáo khoa cũ kỹ, chỉ vào một dòng chữ, rồi lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy dịu dàng, khuyến khích. Bàn tay anh, to hơn tay cô, thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào tay cô khi anh chỉ dẫn. Những cái chạm vô tình ấy, giờ đây trở thành những tia lửa điện xẹt qua tâm trí Lê An, làm cô rùng mình. Lúc đó, cô chỉ cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ, một cảm giác được bảo vệ, được che chở. Anh không bao giờ cáu gẳn, dù cô có hỏi đi hỏi lại bao nhiêu lần. Anh luôn ở đó, kiên nhẫn, ân cần.
Nhưng đó là "bóng hình xưa". Bây giờ, "thực tại lạnh lùng" lại hiện ra, rõ ràng như một nhát dao cứa vào lòng. Anh không còn ở đây để giảng bài cho cô. Anh không còn ở đây để dặn dò cô ăn uống, hay quan tâm đến những nỗi lo lắng nhỏ nhặt của cô. Giờ đây, anh có những áp lực của riêng anh, những bài vở khó khăn hơn, những mối quan hệ mới ở một thành phố xa lạ. Một cuộc điện thoại quan trọng của cô có thể bị bỏ qua, không phải vì anh cố tình, mà vì cuộc sống mới của anh quá bận rộn, quá nhiều thứ để lo toan, đến mức không còn chỗ cho những điều nhỏ nhặt như một cuộc gọi từ cô.
Sự đối lập này, càng khiến lòng cô nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng lại dâng lên, lấp đầy khoảng không vừa mới được xoa dịu. Cô nuốt khan, vị bún riêu cua giờ đây trở nên nhạt nhẽo, vô vị. "Mẹ ăn đi ạ, con không đói lắm." Cô đẩy nhẹ bát bún sang một bên, đứng dậy.
Nguyễn Thị Tư nhìn theo bóng con gái, ánh mắt đầy xót xa. Bà khẽ thở dài, rồi tự mình cầm đũa lên. Bà biết, có những nỗi buồn, con người ta cần thời gian để tự mình chữa lành. Và bà, chỉ có thể lặng lẽ ở bên, quan tâm, và chờ đợi. Bà hy vọng, Lê An sẽ sớm tìm thấy con đường cho riêng m��nh, một con đường không còn đong đầy nước mắt.
Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt trải dài khắp thị trấn, nhuộm màu mật ong lên những mái nhà cũ kỹ và những con đường đất. Lê An bước đi một mình, đôi chân vô thức dẫn cô đến bến bờ quen thuộc, nơi dòng sông vẫn miệt mài chảy xuôi. Gió nhẹ thổi lướt qua, mang theo hơi ẩm và mùi phù sa đặc trưng của sông nước. Cảnh vật nơi đây vẫn như xưa, nhưng lòng người đã đổi thay. Cô tìm đến một mỏm đá nhẵn nhụi, nơi cô và Trần Hạo thường ngồi kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ, những ước mơ non nớt.
Ngồi xuống, cô đưa mắt nhìn xa xăm, dõi theo dòng nước lững lờ trôi. Dòng sông này đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của họ. Những buổi chiều tan học, hai đứa trẻ cùng nhau đạp xe, rồi dừng lại ở đây, ngắm hoàng hôn buông xuống. Những đêm trăng thanh gió mát, họ ngồi sát bên nhau, trò chuyện về tương lai. Và cũng chính nơi đây, anh đã nắm chặt tay cô, hứa "không quên em", một lời hứa mà giờ đây nghe sao mà xa xăm, vời vợi.
Cô nhớ rõ từng chi tiết của khoảnh khắc ấy. Bàn tay anh ấm áp, siết chặt lấy tay cô, như muốn truyền hơi ấm và sự kiên định. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô, long lanh dưới ánh trăng, đầy chân thành. "Dù anh đi đâu, anh cũng sẽ không quên em, Lê An à." Cô đã tin, tin tuyệt đối vào lời hứa đó, vào tình cảm anh dành cho cô. Cô đã mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo, vì tin rằng tình yêu của họ sẽ vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách.
Nhưng giờ đây, khi nhìn vào chiếc điện thoại vẫn im lìm trong túi áo, cô nhận ra một sự thật phũ phàng: "Không quên em... nhưng không ở đây." Lời hứa đó, nó vẫn nguyên vẹn trong ký ức của anh, có lẽ vậy. Nhưng sự hiện diện, sự quan tâm, sự sẻ chia, những điều thực tế hơn cả một lời hứa, thì đã phai nhạt dần theo thời gian và khoảng cách. Nó giống như một bức tranh cũ kỹ, từng đẹp đẽ và sống động, nhưng giờ đây đã bạc màu, phai nét, chỉ còn là một cái bóng của quá khứ.
Sự khác biệt giữa "bóng hình xưa" và "thực tại lạnh lùng" cứ xoáy sâu vào tâm can cô. Nó không chỉ là sự tiếc nuối, mà còn là nỗi đau của sự mất mát, của một tương lai từng được vẽ nên giờ đây đang dần tan biến. Cô đã dành quá nhiều thời gian để chờ đợi, để bám víu vào một hình bóng, một quá khứ. Cô đã tự lừa dối mình quá lâu rồi, rằng tình yêu là đủ, rằng chỉ cần yêu nhau thật lòng, mọi trở ngại đều có thể vượt qua.
Nhưng không. Tình yêu không chỉ cần sự chân thành, mà còn cần sự hiện diện, sự quan tâm, sự nỗ lực từ cả hai phía. Một tình yêu chỉ tồn tại trong ký ức hay những lời hứa xa vời, liệu có phải là tình yêu thực sự? Hay nó chỉ là một ảo ảnh, một chiếc lồng vô hình giam giữ cô trong nỗi cô đơn của chính mình?
Lê An cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ, nhẵn thín dưới chân. Cô siết chặt viên sỏi trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của nó. Nó giống như những cảm xúc đang bị nén chặt trong lòng cô: nỗi đau, sự thất vọng, sự giằng xé. Chúng tồn tại, hiện hữu, nhưng cô lại cố gắng giữ chặt, không muốn buông ra.
Một cơn gió mạnh hơn chợt thổi qua, làm những cành liễu bên bờ sông đung đưa xào xạc, như đang thì thầm những lời an ủi. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn, không ngừng nghỉ, như nhịp đập của thời gian, nhắc nhở cô rằng cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, dù có chuyện gì xảy ra.
Nỗi đau và sự thất vọng dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Nhưng rồi, Lê An hít một hơi thật sâu, như thể muốn hít trọn luồng sinh khí của dòng sông vào lồng ngực. Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời đang dần ngả sang sắc tím. Ánh mắt cô, dù vẫn còn u buồn, nhưng đã ánh lên một tia kiên định lạ thường. Cô không thể cứ mãi bám víu vào những "bóng hình xưa", vào những lời hứa đã phai màu. "Thực tại lạnh lùng" đã quá rõ ràng. Đã đến lúc cô phải tự mình bước đi, không còn ngóng trông về một hình bóng đã xa, không còn chờ đợi một "lời nói không thành".
Bàn tay cô từ từ mở ra. Viên sỏi nhỏ, tượng trưng cho những kỷ niệm, những hy vọng, và cả những nỗi đau, được cô buông lỏng. Nó rơi xuống dòng nước, tạo thành một tiếng "tõm" rất khẽ, rồi chìm hẳn vào làn nước sâu thẳm. Những gợn sóng lăn tăn lan tỏa ra, rồi cũng dần tan biến, trả lại sự bình yên cho mặt sông.
Một quyết định lặng lẽ nhưng kiên định đã được đưa ra. Lê An sẽ không còn thụ động chờ đợi nữa. Cô sẽ tự mình tìm lấy ánh sáng, tự mình lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Cô sẽ không để Trần Hạo làm trọng tâm cuộc sống của mình nữa. Cô sẽ tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình, bằng những cách thức thực tế hơn, bằng những mối quan hệ hiện hữu hơn. Dù con đường phía trước có thể không có anh, nhưng cô tin rằng mình sẽ đủ mạnh mẽ để bước đi. Dòng sông vẫn chảy, mang theo phù sa và những câu chuyện mới. Và cô, cũng sẽ như dòng sông ấy, miệt mài chảy về phía trước, tìm kiếm bến bờ an yên cho riêng mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.