Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 219: Nắng Chiều, Người Cũ, Và Một Chút Ấm Áp Không Gọi Tên
Hoàng hôn đã buông xuống thị trấn nhỏ, nhuộm sắc tím huyền ảo lên dòng sông, như một bức tranh sơn dầu sống động mà người họa sĩ đã dày công tô vẽ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và êm ái, như một khúc nhạc ru hồn vỗ về những tâm hồn đang thổn thức. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây ven sông, xen lẫn tiếng cười nói xa xăm của những người đi dạo, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, một bản giao hưởng mà đêm qua, Lê An đã có thể lắng nghe một cách trọn vẹn hơn. Cô bước chậm rãi dọc bờ sông, cảm nhận mùi nước hồ đặc trưng hòa quyện với mùi cây cỏ dại ven bờ. Mùi ẩm của đất, mùi hương thoang thoảng của những bông hoa sữa bắt đầu nở rộ vào cuối thu, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm xưa cũ, nhưng lần này, chúng không còn nhấn chìm cô trong nỗi buồn. Thay vào đó, chúng như những mảnh ghép, giúp cô nhìn lại hành trình của mình một cách rõ ràng hơn, với một tia sáng của sự kiên định lạ thường.
“Im lặng sẽ giết chết tình yêu...” Lời của Chi Mai như một tiếng vang vọng trong tâm trí Lê An, cứ luẩn quẩn mãi không thôi. Cô nhớ lại những tháng ngày mình đã sống trong sự chờ đợi, trong những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn ngủi từ Trần Hạo. Cô đã từng tự lừa dối mình rằng đó là sự thấu hiểu, là sự cảm thông cho áp lực học hành, thi cử nơi thành thị của Trần Hạo. Nhưng thực chất, đó chỉ là sự chấp nhận một cách thụ động, một sự chấp nhận mà không có câu trả lời, không có sự rõ ràng. Một mối quan hệ mà chỉ tồn tại trong những lời hứa xa vời, trong những ký ức đẹp đẽ, thì nó không phải là tình yêu thực sự. Nó chỉ là một “khoảng cách vô hình” ngày càng lớn, và một “lời nói không thành” cứ mãi bị bỏ ngỏ, gặm nhấm lòng tin và hy vọng của cô mỗi ngày.
Cô dừng lại bên một gốc cây cổ thụ già cỗi, nơi mà ngày xưa cô và Trần Hạo vẫn thường ngồi tựa vào nhau, ngắm nhìn dòng sông êm đềm trôi. Những kỷ niệm ngọt ngào như những thước phim quay chậm hiện về, rõ nét đến từng chi tiết nhỏ. Hình ảnh Trần Hạo khẽ nắm tay cô khi cả hai cùng ngắm hoàng hôn, mái tóc anh chạm nhẹ vào vai cô khi anh cúi xuống thì thầm một câu chuyện cười, ánh mắt anh lấp lánh khi kể về những ước mơ xa xôi ở thành phố lớn. Giờ đây, chúng không còn làm cô đau đáu đến nghẹt thở như trước. Thay vào đó, cô nhìn chúng như một phần của quá khứ, một phần đã qua, và đã đến lúc phải đặt chúng vào đúng vị trí của mình, không để chúng che mờ hiện tại hay định đoạt tương lai.
“Có lẽ Mai nói đúng. Mình không thể cứ mãi chờ đợi trong vô vọng thế này,” Lê An tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định hơn bao giờ hết. “Tình yêu không chỉ cần chân thành, mà còn cần sự hiện diện, sự quan tâm, và quan trọng nhất là sự rõ ràng.” Cô đưa mắt nhìn dòng sông đang phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, như một dải lụa vàng cam trải dài bất tận. Dòng chảy không ngừng nghỉ của nó, như nhịp đập của thời gian, nhắc nhở cô rằng cuộc sống không dừng lại, và cô cũng không thể cứ mãi chôn chân ở quá khứ. “Nếu như ngày đó, anh đã nói sớm hơn một chút...” Câu nói ấy, hay biến thể của nó, luôn là nỗi day dứt trong lòng cô. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, mình cũng đã từng có cơ hội để nói, để hỏi, để tìm kiếm sự rõ ràng. Chỉ là cô đã chọn cách im lặng, chọn cách chờ đợi, để rồi sự chờ đợi đó, đã khiến tình yêu của họ “chậm một nhịp”, lỡ mất nhau.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những sợi tóc mai của Lê An bay phất phơ. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trong lành của không khí, mùi hương của đất và cây cỏ len lỏi vào buồng phổi. Nỗi buồn vẫn còn đó, như một vết sẹo khó phai, nhưng trong ánh mắt cô, đã không còn sự mờ mịt của tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia sáng của sự kiên định lạ thường. Cô không còn cảm thấy nặng nề, trống rỗng. Thay vào đó, cô cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang trỗi dậy trong lòng, một ý chí sắt đá để tự mình định đoạt.
“Đã đến lúc mình phải làm rõ mọi chuyện,” Lê An tự nhủ. “Dù kết quả có như thế nào, ít nhất mình cũng sẽ không phải dằn vặt với cái cảm giác mơ hồ này nữa. Mình phải tự mình tìm lấy câu trả lời, tự mình vẽ nên con đường cho riêng mình.” Cô không còn muốn trở thành một cô gái thụ động, chỉ biết chờ đợi. Cô sẽ chủ động, không phải vì muốn níu kéo, mà vì muốn có một sự rõ ràng, một sự kết thúc hoặc một sự khởi đầu mới. Bóng tối của đêm dần bao trùm lên dòng sông, ánh đèn từ những ngôi nhà ven bờ bắt đầu lấp lánh như những đốm sao rơi. Lê An đứng đó thêm một lúc nữa, để lời khuyên của Chi Mai thấm sâu vào từng tế bào, để ý chí kiên định bám rễ trong tâm hồn. Cô sẽ không còn để sự im lặng giết chết tình yêu, giết chết chính mình nữa. Cô sẽ đối mặt, dù kết quả có đau đớn đến đâu. Dòng sông vẫn chảy, và cô cũng sẽ như nó, miệt mài tìm kiếm bến bờ an yên cho riêng mình, bằng cách chủ động bước đi trên con đường mà mình đã chọn.
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Lê An khỏi giấc ngủ sâu hiếm hoi. Không còn cảm giác nặng nề, trống rỗng như những ngày trước, thay vào đó là một sự thanh thản lạ lùng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ về những gì sắp xảy đến. Cô ngồi dậy, nhìn chiếc điện thoại cũ đặt trên bàn. Chiếc điện thoại là vật liên lạc duy nhất giữa cô và Trần Hạo, một sợi dây mong manh níu giữ những gì còn sót lại của mối quan hệ của họ. Lời khuyên của Chi Mai về việc “không để im lặng giết chết tình yêu” vẫn vang vọng trong đầu, thôi thúc cô hành động. Lê An đưa tay cầm chiếc điện thoại, vuốt ve lớp vỏ nhựa đã ngả màu theo thời gian. Màn hình đen phản chiếu khuôn mặt cô, với ánh mắt đăm chiêu. Cô mở khóa, lướt qua danh bạ, tìm đến cái tên “Trần Hạo”.
Ngón tay cô lướt nhẹ trên phím số, một sự do dự vô hình níu kéo. Nên gọi trực tiếp, hay chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn? Một cuộc gọi có thể mang lại câu trả lời nhanh chóng, nhưng cũng có thể khiến cô đối mặt với sự thật phũ phàng một cách đột ngột. Một tin nhắn thì an toàn hơn, nhưng lại thiếu đi sự trực tiếp, sự chân thành mà cô muốn gửi gắm. Trong căn phòng quen thuộc, tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng mẹ cô lạch cạch chuẩn bị bữa sáng vọng lên từ dưới bếp, mùi cơm mới nấu thơm lừng hòa quyện với hương hoa từ ban công. Mọi thứ thật ấm cúng, quen thuộc, nhưng Lê An lại cảm thấy lạc lõng giữa chính ngôi nhà của mình. Nỗi sợ hãi về sự từ chối, về một kết cục không như mong đợi, vẫn bám lấy cô như một cái bóng.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. “Mình phải làm rõ mọi chuyện. Không thể cứ thế này mãi được,” cô tự nhủ. Nhưng ngay cả khi đã hạ quyết tâm, nỗi sợ hãi và sự mong manh trong lòng vẫn khiến cô chần chừ. Lời hứa “không quên em” của Trần Hạo, giờ đây, nghe sao mà xa vời, yếu ớt. Cô nhận ra, mình đã quá lâu sống trong sự chờ đợi, sự thụ động, để rồi nỗi sợ hãi đã trở thành một phần của bản thân, khó lòng rũ bỏ. Lê An đặt chiếc điện thoại xuống, như thể nó quá nặng để cô có thể giữ vững. Cô đứng dậy, bước ra ban công, hít thở không khí trong lành của buổi sáng. Ánh nắng nhẹ nhàng mơn man trên da, xua đi một phần sự ngột ngạt trong lòng. Cô nhìn ra vườn, nơi những đóa hồng đang khoe sắc, chúng cứ thế mà nở, mà tàn, không cần đợi chờ bất cứ điều gì. Có lẽ, cô cũng nên sống như thế, mạnh mẽ và tự chủ.
Quyết định tạm gác lại việc liên lạc với Trần Hạo, Lê An quyết định xuống bếp giúp mẹ chuẩn bị bữa trưa. Mẹ cô, Nguyễn Thị Tư, thấy con gái đã tươi tỉnh hơn chút ít, cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ xoa đầu cô đầy yêu thương. Buổi trưa, trời nắng gắt, Lê An xách giỏ đi chợ. Cô muốn mua một ít nguyên liệu tươi sống để tự tay nấu món ăn yêu thích của Trần Hạo, như một cách để chuẩn bị cho cuộc đối thoại sắp tới, dù là qua điện thoại hay trực tiếp.
Khu chợ Dân Sinh giữa trưa nhộn nhịp đến lạ. Các sạp hàng chen chúc nhau dưới những mái che tạm bợ, tạo thành một mê cung nhỏ với lối đi hẹp. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, tiếng trả giá, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng dao thớt lạch cạch, tiếng xe máy lướt qua vội vã, tất cả tạo nên một bản hòa âm ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi thực phẩm tươi sống – rau củ, thịt cá – hòa quyện với mùi gia vị, mùi đất ẩm và đôi khi là mùi nồng của mắm tôm, tạo nên một thứ mùi đặc trưng không lẫn vào đâu được của chợ quê. Lê An cố gắng hòa mình vào không khí nhộn nhịp ấy, để những âm thanh, mùi vị đa dạng đánh lạc hướng tâm trí cô khỏi những suy nghĩ miên man về Trần Hạo. Cô đi qua các gian hàng rau củ quả, lựa chọn từng mớ rau xanh tươi, từng quả cà chua chín mọng.
Khi đang cúi xuống lựa một mớ rau muống non, cô bất ngờ nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi tên mình, trầm ấm và có phần ngạc nhiên: “An đấy à? Lâu rồi không gặp, dạo này em thế nào rồi?”
Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm phải một nụ cười tươi rói, chân thành của một chàng trai trẻ. Đó là Nguyễn Hoàng Huy, một người quen cũ học cùng cấp hai, lớn hơn cô hai tuổi. Anh đứng cạnh gian hàng thịt lợn, trên tay là một túi đồ lỉnh kỉnh. Ngoại hình anh không quá nổi bật, nhưng có nét khỏe khoắn, rắn rỏi của người con trai miền sông nước, và ánh mắt anh luôn ánh lên vẻ hiền lành, quan tâm.
“À... Huy. Em vẫn khỏe. Anh cũng đi chợ à?” Lê An đáp lại, trong lòng thoáng chút bất ngờ và một cảm giác lạ lẫm. Đã lâu lắm rồi cô không gặp lại Huy, từ ngày anh đi học nghề ở huyện rồi về thị trấn làm việc.
Huy bước lại gần cô hơn một chút, nụ cười vẫn thường trực trên môi. “Ừ, mẹ anh dặn mua ít đồ. Mà sao trông em dạo này gầy đi thế? Có chuyện gì à?” Giọng anh mang theo sự quan tâm rõ rệt, không chút che giấu. Anh nhìn cô chăm chú, như muốn dò xét xem cô có đang thực sự ổn không.
Lê An thoáng giật mình trước câu hỏi thẳng thắn và sự quan tâm bất ngờ của Huy. Cô không khỏi nghĩ thầm: *Anh ấy... quan tâm mình thật sao?* Trong những tháng ngày qua, cô đã quá quen với sự im lặng và những lời hỏi han chung chung, thưa thớt từ Trần Hạo. Sự quan tâm hiện hữu, trực tiếp như của Huy khiến cô có chút bối rối, nhưng cũng không khỏi cảm thấy một chút ấm áp len lỏi. Anh không vòng vo, không xa cách, mà thẳng thắn bày tỏ sự lo lắng của mình.
Họ đứng trò chuyện vài câu, Huy hỏi han cô về công việc học hành, về gia đình, những câu chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống thường ngày. Anh nói về công việc của mình ở xưởng mộc, về những kế hoạch nhỏ anh đang ấp ủ. Giọng anh rành mạch, rõ ràng, khác hẳn với những câu chữ cụt ngủn, vội vã mà cô thường nhận được từ Trần Hạo. Khi Lê An đã lựa xong rau, giỏ đồ trong tay cô đã khá nặng. Huy không nói gì, chỉ tự nhiên đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc giỏ từ tay cô. “Để anh xách giúp em, trông nặng thế này sao em xách nổi.” Lời nói của anh đơn giản, nhưng hành động lại đầy quan tâm, chu đáo. Bàn tay anh chạm nhẹ vào tay cô khi anh cầm lấy giỏ, một cái chạm thoáng qua nhưng đủ để khiến Lê An cảm thấy một luồng điện nhỏ chạy dọc cánh tay.
Huy xách giỏ đi bên cạnh cô, tiếp tục câu chuyện dang dở, như thể họ là hai người bạn thân thiết đã lâu không gặp. Anh không hề nhắc đến Trần Hạo, không dò hỏi về mối quan hệ của cô, chỉ đơn thuần là sự hỏi han, động viên một cách chân thành. Sự hiện diện của anh, sự quan tâm gần gũi và không chút vụ lợi ấy, đối lập hoàn toàn với “khoảng cách vô hình” mà cô đang phải chịu đựng với Trần Hạo. Lê An cảm thấy một sự dễ chịu đến lạ khi có người ở bên cạnh, sẵn sàng sẻ chia một phần gánh nặng nhỏ bé của mình. Cô nhận ra, đã lâu lắm rồi cô không được trải nghiệm sự quan tâm trực tiếp, giản dị như thế này.
Buổi chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời và dòng sông. Lê An ngồi một mình trên bờ sông, nơi cô và Trần Hạo từng hẹn hò, từng trao nhau những lời hứa hẹn vu vơ. Ánh hoàng hôn rực rỡ, lấp lánh trên mặt nước, gợi lên những ký ức xưa cũ, những hình ảnh về một tình yêu trong veo, hồn nhiên như dòng nước. Nhưng hôm nay, những ký ức đó lại xen lẫn với hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy và sự quan tâm gần gũi của anh giữa chốn chợ ồn ào. Cô cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng, một sự quan tâm “hiện hữu” mà cô đã thiếu thốn bấy lâu nay. Cái cảm giác bàn tay anh chạm vào tay cô khi anh xách giỏ giúp, cái cách anh hỏi han, nói chuyện, tất cả đều chân thật và gần gũi đến không ngờ.
Điều này khiến quyết tâm “đối mặt” với Trần Hạo của cô lại trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Một mặt, lời khuyên của Chi Mai vẫn thôi thúc cô tìm kiếm sự rõ ràng, không để “im lặng giết chết tình yêu”. Mặt khác, sự xuất hiện của Huy lại mở ra một viễn cảnh khác, một bến đỗ an yên tiềm năng, nơi có sự quan tâm không cần phải đợi chờ, không cần phải tìm kiếm qua những dòng tin nhắn thưa thớt hay cuộc gọi vội vàng. Nỗi khao khát được quan tâm, được sẻ chia, mà bấy lâu nay cô đã cố gắng kìm nén, giờ đây bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhận ra mình đã mệt mỏi đến nhường nào với việc chờ đợi một tình yêu xa vời, với việc chấp nhận một “khoảng cách vô hình” cứ lớn dần.
Lê An ngước nhìn về phía xa, nơi những dãy núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương chiều, nơi cô biết Trần Hạo đang ở, đang theo đuổi những hoài bão lớn lao của riêng mình. “Trần Hạo... liệu anh ấy có còn nhớ mình không? Hay anh ấy đã có một người khác quan tâm như Huy đã làm hôm nay?” Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô, mang theo một nỗi băn khoăn day dứt. Cô thở dài, tay vô thức chạm vào nơi Huy đã giúp cô xách túi, nơi còn vương vấn chút hơi ấm của một sự quan tâm giản dị. Một chút ấm áp len lỏi, nhưng cũng là một nỗi băn khoăn mới, một sự dao động mới trong lòng cô gái trẻ.
Gió nhẹ thổi xào xạc qua rặng tre ven bờ, tiếng sóng vỗ đều đều, mùi nước sông, mùi phù sa và thoang thoảng mùi ngô đồng quen thuộc bao trùm lấy không gian. Tất cả tạo nên một khung cảnh mênh mông, thoáng đãng, mang chút hoài niệm và sự tĩnh lặng, nhưng lại không thể xoa dịu hoàn toàn những suy tư đang cuộn xoáy trong lòng Lê An. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa ngã ba đường, một bên là con đường quen thuộc nhưng đầy chông gai của sự chờ đợi và hy vọng mong manh, một bên là con đường mới mẻ, chưa được khám phá nhưng lại hứa hẹn một sự an yên, một sự quan tâm hiện hữu.
Cô nhớ lại lời Chi Mai, rằng “tình yêu không chỉ cần chân thành, mà còn cần sự hiện diện, sự quan tâm, và quan trọng nhất là sự rõ ràng.” Trần Hạo đã từng chân thành, nhưng sự hiện diện và quan tâm của anh đã dần phai nhạt, nhường chỗ cho những “khoảng cách vô hình” và “lời nói không thành”. Giờ đây, Huy lại mang đến một sự hiện diện rất thật, một sự quan tâm rất gần. Không có lời hứa hẹn nào to lớn, chỉ là những hành động nhỏ bé, giản dị, nhưng lại có sức lay động lòng người đến lạ.
Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Quyết tâm “đối mặt” với Trần Hạo vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn mạnh mẽ, dứt khoát như trước. Thay vào đó, nó đã bị pha loãng bởi một chút do dự, một chút băn khoăn. Dòng sông vẫn chảy trôi không ngừng, mang theo những phù sa của quá khứ và mở ra những trang mới của tương lai. Lê An biết, cô không thể mãi đứng yên ở đây. Cô phải đưa ra lựa chọn, dù là để bước tiếp trên con đường đã định, hay để rẽ sang một lối đi khác, nơi có thể chờ đợi một “bến đỗ an yên” thực sự. Hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và trong ánh đèn lấp lánh từ những ngôi nhà xa xa, Lê An vẫn ngồi đó, với một nỗi băn khoăn mới, một khúc mắc mới vừa được gieo vào lòng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.