Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 220: Lời Hứa Trên Giấy, Nỗi Đau Trong Tim
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà, nhưng không thể nuốt trôi đi những suy tư đang cuộn xoáy trong lòng Lê An. Từ bờ sông cũ, nơi cô đã gửi gắm biết bao ước vọng ngây thơ và đón nhận bao nỗi băn khoăn mới, Lê An chầm chậm trở về nhà. Bước chân cô nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể chất, mà vì gánh nặng của những cảm xúc hỗn độn đang đè nén. Căn nhà gỗ quen thuộc đón cô bằng mùi cơm mẹ nấu thoang thoảng, mùi trầm hương nhẹ nhàng từ bàn thờ tổ tiên – những mùi hương của sự an yên, nhưng không đủ để xoa dịu trái tim đang chao đảo.
Cô bước vào phòng mình, căn phòng nhỏ bé với bức tường vôi đã ngả màu, những món đồ kỷ niệm cũ kỹ nằm im lìm trên kệ sách. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng treo trên trần hắt xuống, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng, như chính tâm trạng của cô lúc này. Lê An ngồi phịch xuống mép giường, ánh mắt vô hồn nhìn ra khung cửa sổ, nơi bóng cây nhãn cổ thụ ngoài vườn đang nhảy múa theo điệu gió đêm. Gió vẫn thổi xào xạc, mang theo hơi lạnh của sương đêm và tiếng côn trùng rả rích từ mảnh vườn sau nhà, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã mà cô đã quá quen thuộc.
Tâm trí cô vẫn quay cuồng với cuộc gặp gỡ tình cờ với Nguyễn Hoàng Huy chiều nay. Cái cách anh quan tâm, cái chạm nhẹ tay khi giúp cô xách đồ, nụ cười chân thành và ánh mắt ấm áp – tất cả đều chân thật, hiện hữu đến lạ lùng. Nó khác hẳn với sự xa cách của Trần Hạo, khác hẳn với những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn ngủi, và nhất là khác hẳn với cái “khoảng cách vô hình” mà cô cảm nhận được mỗi khi nghĩ về anh. Lời Chi Mai văng vẳng bên tai: “Đừng để im lặng giết chết tình yêu.” Cô biết, Chi Mai đúng. Cô không thể mãi chôn vùi mình trong sự chờ đợi vô định này. Nhưng rồi, sự xuất hiện của Huy lại gieo vào lòng cô một hạt mầm mới, một viễn cảnh khác – một “bến đỗ an yên” không cần phải tìm kiếm quá xa xôi, một sự quan tâm không cần phải cố gắng níu giữ.
“Liệu mình có nên tiếp tục chờ đợi? Hay đã đến lúc phải tìm cho mình một lối thoát?” Lê An tự hỏi, giọng nói nội tâm yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy. Cô nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh Trần Hạo trong tâm trí, nhưng vô ích. Hình ảnh anh, lúc đứng bên bờ sông thủa nào, lúc cúi đầu đọc sách dưới bóng cây bàng, lúc vội vã chia tay ở bến xe để lên thành phố – tất cả đều hiện về rõ mồn một. Anh đã hứa, đã hứa rất nhiều. Nhưng những lời hứa ấy, giờ đây, còn lại gì? Chúng có còn giữ được giá trị của mình, hay đã tan biến như làn khói mỏng manh trong gió chiều?
Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ chợt trỗi dậy trong lòng cô. Cô muốn tìm lại những ký ức, những bằng chứng cho lời hứa của anh, để đối chiếu với thực tại phũ phàng này. Lê An đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Cô quỳ xuống bên gầm giường, vươn tay tìm kiếm trong bóng tối. Lòng bàn tay cô chạm vào lớp gỗ đã sờn, lạnh ngắt của chiếc hộp kỷ vật cũ kỹ. Chiếc hộp được làm từ gỗ mít, nhuốm màu thời gian, tỏa ra một mùi ẩm mốc nhẹ, mùi của những năm tháng đã qua, của những điều đã bị lãng quên. Cô kéo chiếc hộp ra, đặt nó lên giường. Tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe như một tiếng thở dài của thời gian.
Mở nắp hộp, một làn bụi mờ bay lên, cùng với mùi giấy cũ, mùi của những kỷ vật đã lâu không chạm tới. Bên trong là một thế giới thu nhỏ của tuổi thơ cô: những cánh hoa ép khô, vài chiếc kẹp tóc cũ, một vài bức ảnh đã phai màu, và một tập giấy được buộc gọn gàng bằng sợi ruy băng màu xanh lam đã bạc. Đó là những lá thư. Những lá thư của Trần Hạo. Tim Lê An đập mạnh hơn một nhịp. Cô biết, đây là thứ cô cần, là thứ sẽ giúp cô tìm ra câu trả lời, hoặc ít nhất là một sự rõ ràng cho mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Cô lướt ngón tay trên tập giấy, cảm nhận từng nếp gấp, từng vết ố thời gian. Nỗi buồn dâng lên, nhưng không còn là nỗi buồn vu vơ nữa, mà là một nỗi buồn có tên, có hình hài. Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc đối mặt đầy cam go với chính quá khứ của mình, với một phần tuổi trẻ đầy hoài niệm và cả những vết thương chưa lành.
Khi màn đêm đã phủ kín thị trấn, chỉ còn lại ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua kẽ lá, Lê An vẫn ngồi đó, trong căn phòng nhỏ bé của mình, với chiếc hộp kỷ vật mở tung. Tiếng gió đêm bên ngoài cửa sổ dường như mạnh hơn, xào xạc qua rặng tre già, nghe như những lời thì thầm của quá khứ. Tiếng lật giấy nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch càng làm nổi bật sự căng thẳng, nặng nề bao trùm căn phòng. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai, trộn lẫn với mùi ẩm mốc nhè nhẹ từ chiếc hộp gỗ, tạo nên một thứ hương đặc trưng của thời gian, của những điều đã cất giấu sâu trong ký ức.
Lê An cẩn thận gỡ sợi ruy băng xanh lam đã bạc màu, mở tập thư ra. Những lá thư đầu tiên, viết trên giấy học trò kẻ ô vuông, nét chữ của Trần Hạo còn hơi non nớt nhưng nắn nót, cẩn trọng. Cô đọc từng dòng, từng chữ, như thể đang nghe lại giọng nói trầm ấm của anh từ một cõi xa xăm.
“An à, anh nhớ em lắm. Thành phố lớn thật, nhưng không vui bằng ở thị trấn mình. Mỗi tối, anh lại nhớ tiếng sóng vỗ bên bờ sông, nhớ những buổi tan học mình cùng đi chung đường.”
“Anh biết em lo, nhưng em đừng lo nhé. Anh sẽ không bao giờ quên em đâu. Em phải đợi anh nhé, đợi anh học xong, anh sẽ về.”
“Anh sẽ sớm về thăm em thôi, chắc chắn là như vậy. Anh hứa đấy. Em có tin anh không?”
Những dòng chữ ấy, ngày xưa cô đọc với bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu niềm tin. Chúng là ánh sáng dẫn lối cho cô trong những ngày tháng anh vắng mặt, là sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn trẻ dại. Nhưng giờ đây, từng câu, từng chữ như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa sâu vào trái tim cô. “Không bao giờ quên em”, “em phải đợi anh nhé”, “anh sẽ sớm về thăm em”… Những lời hứa ngọt ngào ấy, từng khiến cô ấm lòng biết bao, giờ lại trở thành lời châm biếm tàn nhẫn cho thực tại phũ phàng. Anh đã hứa, nhưng rồi sao? Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và rồi là sự im lặng kéo dài, một “khoảng cách vô hình” cứ lớn dần theo từng ngày anh ở thành phố.
Lê An đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn lại tiếng nấc đang chực trào. Nước mắt không còn lăn dài vì nỗi nhớ, mà vì tổn thương, vì sự giận dỗi đang bùng lên mạnh mẽ. Cô nhớ lại những lần mình đã ngóng trông điện thoại reo, ngóng trông một tin nhắn, một lá thư từ anh. Cô đã từng vịn vào những lời hứa hẹn này, như người sắp chết đuối níu lấy cọng rơm, để rồi nhận ra cọng rơm ấy mục ruỗng, không còn đủ sức nâng đỡ.
“Anh đã từng nói vậy sao? Anh đã từng hứa như thế này sao?” Cô thì thầm, giọng khản đặc, nghẹn ngào. “Anh đã từng khiến em tin tưởng đến thế, để rồi giờ đây, anh bỏ mặc em trong sự im lặng này sao?”
Cô lật sang một lá thư khác, nét chữ đã trở nên vững vàng hơn, nhưng nội dung vẫn đong đầy tình cảm ban đầu. Anh kể về những áp lực học hành, về những ước mơ lớn lao nơi thành thị, nhưng vẫn không quên nhắc nhở cô về “tương lai của hai đứa mình”. Tương lai nào? Tương lai mà giờ đây chỉ có một mình cô đơn độc đối mặt với sự chờ đợi mỏi mòn? Sự giận dỗi trong lòng Lê An không còn là một đốm lửa nhỏ nữa, mà đã bùng lên thành một ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt niềm tin và hy vọng cuối cùng trong cô. Cô cảm thấy mình như một kẻ ngốc, đã tin tưởng một cách mù quáng vào những lời nói gió bay, vào một thứ tình yêu mà sự hiện diện của nó đã dần phai nhạt, nhường chỗ cho những hoài bão cá nhân của anh.
Bàn tay Lê An siết chặt những lá thư đã ố vàng. Từng nếp nhăn trên giấy như những vết sẹo hằn sâu trong trái tim cô. Mùi giấy cũ càng làm cô ngạt thở, như thể đang hít thở không khí của một quá khứ đã chết. Trong một khoảnh khắc của sự tức giận bộc phát, cô vò nát một góc lá thư. Tiếng giấy sột soạt nghe thật chói tai trong đêm khuya tĩnh mịch, như tiếng trái tim cô đang vỡ vụn. Cô không thể khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào vị mặn chát của nỗi đau. Nỗi đau ấy không chỉ đến từ sự thất vọng, mà còn đến từ cảm giác bị phản bội, bị bỏ rơi. Cô đã từng nghĩ, tình yêu của họ đủ sâu đậm để vượt qua mọi thử thách, nhưng giờ đây cô nhận ra, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, hoặc vì một trong hai người đã dừng lại giữa chừng, bỏ quên lời hứa của mình.
Chiếc điện thoại di động cũ kỹ của cô nằm im lìm trên đầu giường, bỗng chốc trở thành biểu tượng cho sự cô đơn. Bao nhiêu lần cô đã cầm nó lên, rồi lại đặt xuống, cố gắng tìm kiếm một lý do để liên lạc với anh, để hỏi anh rằng anh có còn nhớ những lời này không. Nhưng rồi sự kiêu hãnh, và cả nỗi sợ hãi về một câu trả lời lạnh nhạt, đã ngăn cản cô. Giờ đây, những lá thư này đã trả lời thay anh. Chúng là minh chứng cho một tình yêu đã từng nồng nhiệt, nhưng cũng là bản án cho một mối quan hệ đang dần chết mòn trong sự im lặng và xa cách. Sự đổ vỡ của niềm tin, nỗi giận dỗi và tổn thương sâu sắc đã khiến Lê An không thể tiếp tục duy trì mối quan hệ đơn phương này. Cô biết, đã đến lúc phải thay đổi. Đã đến lúc cô không thể tiếp tục níu giữ một ảo ảnh.
Nỗi giận dỗi và tổn thương dâng lên đến đỉnh điểm. Lê An cảm thấy ngột ngạt trong chính căn phòng của mình, không thể chịu đựng thêm bất kỳ giây phút nào nữa. Cô vội vã đứng dậy, tay vẫn siết chặt những lá thư đã nhàu nát, chạy ra khỏi nhà. Đêm khuya, con đường làng vắng tanh, chỉ có tiếng gió rít qua tai và tiếng bước chân cô vội vã trên nền đất ẩm ướt. Cô không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải đi, phải thoát khỏi cái cảm giác bị bóp nghẹt này.
Cuối cùng, đôi chân cô dừng lại ở bờ sông, nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Dòng sông đêm tối đen như mực, chỉ có ánh trăng mờ nhạt yếu ớt soi chiếu một vệt bạc trên mặt nước, tạo nên một khung cảnh mênh mông, thoáng đãng, nhưng cũng đầy cô đơn. Gió đêm thổi mạnh, cuốn mái tóc dài của Lê An bay tán loạn, những lọn tóc vương vào mắt, vào môi, mang theo hơi lạnh buốt và mùi nước sông đặc trưng. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ, đều đều, nghe như tiếng thở dài của dòng thời gian. Mùi phù sa quen thuộc, mùi ngô đồng thoang thoảng, tất cả những hương vị của quê hương, của tuổi thơ, giờ đây chỉ càng làm tăng thêm nỗi day dứt trong lòng cô.
Lê An đứng đó, co ro trong gió lạnh, nhìn chằm chằm vào dòng sông đang chảy mãi không ngừng. Dòng nước cứ thế trôi đi, mang theo phù sa của quá khứ, mang theo những lời hứa đã phai nhạt, những kỷ niệm đẹp đẽ nhưng giờ đây lại hóa thành nỗi đau. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa không gian rộng lớn này, như một chiếc lá khô bị cuốn trôi theo dòng nước xiết. Trần Hạo, anh ấy đang ở đâu? Anh ấy có còn nhớ đến bờ sông này không? Anh ấy có còn nhớ những lời anh đã nói, những lời anh đã hứa với cô không?
“Anh đã quên rồi, Trần Hạo. Anh đã quên tất cả rồi.” Lê An thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc đi trong tiếng gió. Nước mắt cô đã cạn, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng, vô vọng đến cùng cực. Những lá thư trong tay cô giờ đây không còn là bằng chứng của tình yêu, mà là minh chứng cho sự lừa dối, dù là vô tình hay hữu ý. Cô đã từng tin tưởng tuyệt đối vào anh, vào tình yêu của họ. Nhưng giờ đây, tất cả đã sụp đổ.
Cô vò nát những lá thư thành một nắm nhỏ, rồi ném mạnh xuống sông. Chúng xoay tròn trên mặt nước vài vòng, rồi từ từ chìm xuống, hòa vào dòng chảy xiết. Lê An nhìn theo cho đến khi chúng hoàn toàn biến mất trong bóng đêm. Cái hành động dứt khoát ấy, không phải là sự giải thoát, mà là một sự chấp nhận đau đớn, nhận ra rằng cô không thể tiếp tục níu giữ một ảo ảnh, một thứ tình yêu chỉ tồn tại trong ký ức và những lời hứa hẹn đã mục ruỗng.
“Em sẽ không đợi anh nữa.” Cô nói, lần này rõ ràng hơn, dứt khoát hơn, như thể đang nói với chính mình, và với cả dòng sông vô tình đang cuốn đi những mảnh vụn của quá khứ. Lời nói ấy vang vọng trong màn đêm, mang theo một nỗi chua xót khôn tả, nhưng cũng là một quyết định nặng nề, một bước ngoặt lớn trong cuộc đời cô. Nó không chỉ là lời từ bỏ Trần Hạo, mà còn là lời tự giải thoát cho chính mình khỏi gông cùm của sự chờ đợi.
Ánh trăng mờ mịt vẫn chiếu rọi, tạo thành một bóng dáng cô đơn của Lê An đổ dài trên bờ cát. Gió đêm vẫn thổi mạnh, thổi tung những nỗi đau, những vết thương lòng của cô. Cô quay lưng bước đi, từng bước chân nặng nhọc nhưng kiên định. Dù trái tim vẫn còn rỉ máu, nhưng trong sâu thẳm, một tia sáng yếu ớt của sự giải thoát và một quyết tâm mới đã nhen nhóm. Dòng sông vẫn chảy trôi, cuộc đời vẫn tiếp diễn, và Lê An biết, cô không thể mãi đứng yên ở đây, chìm đắm trong những hoài niệm và tiếc nuối. Cô phải bước tiếp, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai và không biết đâu là “bến đỗ an yên” thực sự dành cho mình. Nhưng một điều cô chắc chắn: cô sẽ không đợi nữa.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.