Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 221: Lời Hồi Đáp Thưa Thớt

Tiếng gà gáy đã điểm canh ba từ lúc nào, nhưng Lê An vẫn chưa thể chợp mắt được quá vài giờ đồng hồ. Nỗi giận dỗi và tổn thương từ đêm qua, sau khi cô vò nát những lá thư và ném chúng xuống dòng sông, vẫn còn nguyên vẹn, như một vết bỏng rát âm ỉ trong lồng ngực. Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sáng bắt đầu le lói qua khung cửa sổ, nhuộm vàng một góc căn phòng nhỏ, Lê An mới từ từ mở mắt. Không khí ngoài kia se lạnh, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm và mùi đất sau trận mưa nhỏ rả rích. Tiếng chổi tre của mẹ quét sân vọng vào đều đều, một âm thanh quen thuộc, bình yên đến lạ lùng, nhưng không đủ để xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của cô.

Cô ngồi dậy, nhìn về phía chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt cạnh tường. Trên đó, chiếc hộp kỷ vật bằng gỗ mun đã bạc màu nằm lặng lẽ, như một nhân chứng câm lặng cho những tháng ngày đã qua. Đêm qua, chính từ chiếc hộp ấy, cô đã tìm thấy những lá thư của Trần Hạo – những dòng chữ từng là lời an ủi, là sợi dây níu giữ hy vọng, giờ đây lại trở thành lưỡi dao cứa vào trái tim cô. Chúng là minh chứng cho một tình yêu từng nồng nhiệt, nhưng cũng là bản án cho một mối quan hệ đang dần chết mòn trong sự im lặng và xa cách. Lê An khẽ thở dài, cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang vây lấy mình, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn đang trỗi dậy. Cô không thể tiếp tục sống trong sự lấp lửng này nữa, không thể mãi chìm đắm trong những hoài niệm và tiếc nuối về một tình yêu đã mục ruỗng. Cô cần một câu trả lời. Rõ ràng.

Ánh nắng sớm dần trở nên gay gắt hơn, xuyên qua kẽ lá cây bàng trước nhà, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch hoa. Mùi hương nhang thờ thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên trong nhà ngoài quyện với mùi hoa giấy dịu nhẹ từ giàn hoa hồng trước hiên, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, thiêng liêng. Nhưng tâm trí Lê An lại không hề tĩnh lặng. Nó như một cơn lốc xoáy, cuốn đi những mảnh vụn ký ức, những câu hỏi chưa lời đáp. "Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút, thì liệu mọi chuyện có khác không?" Câu hỏi đó lẩn khuất trong đầu cô từ rất lâu, nhưng giờ đây, nó không còn là một sự dằn vặt vô vọng, mà là một động lực để cô tìm kiếm sự thật.

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân nhỏ quen thuộc. Mẹ cô, dáng người gầy gò, lưng còng, vẫn đang miệt mài quét dọn. Lê An cảm thấy xót xa. Mẹ cô đã vất vả cả đời vì cô, và cô không muốn mẹ phải nhìn thấy cô cứ mãi chìm đắm trong đau khổ. Cô cần phải mạnh mẽ. Cô cần phải tự giải thoát mình. Ánh mắt Lê An kiên định hơn bao giờ hết. Cô không còn là cô bé Lê An yếu đuối, chỉ biết chờ đợi và hy vọng một cách mù quáng nữa. Cô đã học được rằng, đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời từ chối. Và cái "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo, dù là địa lý hay tâm lý, đã trở nên quá lớn để có thể lờ đi.

Lê An quay vào, kéo ngăn kéo bàn học cũ kỹ ra. Bên trong là một chiếc điện thoại di động đời cũ, thân máy màu xanh đen đã tróc sơn vài chỗ, nhưng vẫn còn hoạt động tốt. Đây là chiếc điện thoại mà Trần Hạo đã mua tặng cô vào dịp sinh nhật năm 17 tuổi, khi anh bắt đầu lên thành phố học. Hồi đó, chiếc điện thoại này là cả một gia tài, là sợi dây kết nối duy nhất giữa hai người. Giờ đây, nó lại nằm im lìm trong ngăn kéo, ít khi được sử dụng, bởi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cuối cùng là sự im bặt. Lê An cầm chiếc điện thoại lên, cảm nhận sự lạnh ngắt của nó trong lòng bàn tay. Cô vuốt nhẹ lên những phím số đã mờ, rồi lướt qua danh bạ. Tên Trần Hạo vẫn ở đó, được lưu dưới một cái tên thân mật: "Anh Hạo". Một cảm giác nhói lên trong tim cô, nhưng cô cố gắng kìm nén.

Cô biết, hành động này có thể sẽ làm cô đau thêm, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô cần phải đối diện. Cô cần phải biết rõ mọi chuyện. "Không thể như thế này mãi được. Mình cần một câu trả lời. Rõ ràng." Lê An thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết, vang vọng trong căn phòng đang dần được ánh nắng ban mai bao phủ. Cô hít một hơi thật sâu, như để gom hết can đảm vào lồng ngực, rồi cất chiếc điện thoại vào túi áo. Cô sẽ không để những "lời nói không thành" cứ mãi đeo bám mình nữa. Dù kết quả có thế nào, cô cũng phải tự mình tìm ra đáp án.

***

Buổi chiều, nắng dịu hơn, trải một lớp vàng nhạt lên những con đường làng quanh co. Không khí vẫn còn se lạnh, báo hiệu một mùa đông đang đến gần. Lê An bước vào bưu điện thị trấn, một tòa nhà cũ kỹ với bức tường vôi đã ngả màu, nằm nép mình giữa những hàng cây phượng vĩ cằn cỗi. Cánh cửa gỗ nặng nề kêu kẽo kẹt khi cô đẩy vào, âm thanh đơn độc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Bên trong, mùi giấy cũ, mùi mực in và một chút hương hoa nhài khô thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của những nơi lưu giữ thời gian. Vài người dân đang xếp hàng gửi thư, vẻ mặt trầm tư, thỉnh thoảng lại có tiếng chuông điện thoại bàn reo lên chói tai rồi tắt ngúm.

Lê An cảm thấy chút ngượng nghịu khi bước vào, như thể mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, dò xét. Nhưng rồi cô nhanh chóng trấn tĩnh lại. Cô tìm một buồng điện thoại trống ở góc cuối, nơi có tấm rèm vải đã phai màu che khuất phần nào tầm nhìn của những người xung quanh. Cầm chiếc ống nghe lạnh ngắt lên, cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu bấm từng con số điện thoại của Trần Hạo. Những ngón tay cô hơi run run, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cảm giác hồi hộp, xen lẫn sợ hãi và một chút hy vọng mong manh.

Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đều, kéo dài như vô tận. Một hồi chuông. Hai hồi chuông. Ba hồi chuông… Lê An nín thở chờ đợi. Nhưng rồi, chỉ có tiếng "tút… tút… tút…" vô vọng, rồi giọng nói khô khan của tổng đài báo rằng thuê bao không liên lạc được. Cô cúp máy, lòng chùng xuống. Không được. Cô thử lại lần nữa, rồi lần nữa, vẫn là câu trả lời đó. Hoặc là tiếng chuông dài không ai nhấc máy, hoặc là giọng nói của một người khác báo bận. Hàng loạt kịch bản tệ nhất hiện lên trong đầu Lê An: anh ấy đang bận rộn đến mức không thể nghe điện thoại của cô? Hay anh ấy đang tránh né cô? Hay tệ hơn, anh ấy đã thay đổi số điện thoại mà không hề báo cho cô biết?

Một cảm giác thất vọng tràn ngập, nhưng Lê An vẫn không bỏ cuộc. Cô nhớ lại lời mẹ Trần Hạo – cô Tư, đã từng nói rằng Trần Hạo thường xuyên gọi điện về nhà vào cuối tuần. Vậy thì, cô sẽ gọi về nhà anh. Cô bấm số điện thoại bàn nhà Trần Hạo, một dãy số đã khắc sâu vào tâm trí cô từ thời thơ ấu. Tiếng chuông reo lên, lần này không còn vô vọng nữa, mà là một tiếng "reng... reng..." quen thuộc.

"A lô... ai đấy ạ?" Giọng cô Tư nhẹ nhàng, trầm ấm vang lên ở đầu dây bên kia, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn rất dịu dàng.

Lê An cảm thấy một chút ấm áp len lỏi, nhưng cũng ngay lập tức bị nỗi lo lắng xâm chiếm. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Dạ cháu chào cô Tư ạ... Cháu là An ạ. Anh Hạo có nhà không ạ?"

Có một thoáng im lặng ở đầu dây bên kia, rồi cô Tư khẽ thở dài. "À An đấy à, Hạo nó đang học trên thành phố mà con. Dạo này nó bận lắm, học hành thi cử áp lực, tuần may ra mới gọi về nhà được một lần. Mấy hôm nay nó còn đang ôn thi cuối kỳ, chắc là đầu tắt mặt tối lắm. Nó có gọi về thì cô cũng chỉ hỏi được vài câu sức khỏe thôi, chứ cũng chẳng dám làm phiền nó nhiều." Giọng cô Tư vẫn dịu dàng, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu cho đứa con trai đang xa nhà. Lời nói của cô Tư vừa là lời giải thích, vừa là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự mong đợi của Lê An.

"Anh Hạo có nói khi nào anh ấy về không ạ?" Lê An hỏi, giọng cô đã không còn giữ được vẻ bình tĩnh ban đầu, mà thay vào đó là một chút run rẩy, khẽ khàng.

Cô Tư ngập ngừng. "Nó bảo là sau khi thi xong thì có thể sẽ về một chuyến, nhưng mà cũng chưa chắc chắn. Con biết đấy, học chuyên trên thành phố thì khác hẳn ở quê mình, cạnh tranh lắm, nó phải cố gắng rất nhiều." Cô Tư lại thở dài, rồi nói thêm với một giọng an ủi. "Mà thôi con đừng lo lắng quá. Thằng Hạo nó là đứa biết nghĩ mà. Nó bận thì con cũng thông cảm cho nó. Con cứ giữ liên lạc với nó qua thư từ hoặc tin nhắn xem sao, chứ gọi điện thoại thì giờ nó ít khi có thời gian lắm."

Lê An siết chặt ống nghe. Cô Tư nhắc đến thư từ, nhưng những lá thư ấy, giờ đã chìm sâu dưới dòng sông. Và những tin nhắn thì thưa thớt đến đáng sợ. Lời nói của cô Tư vừa giải thích cho sự xa cách của Trần Hạo, nhưng cũng đồng thời khẳng định cái "khoảng cách vô hình" giữa họ đã không thể nào thu hẹp lại được nữa. Trần Hạo bận học. Trần Hạo áp lực. Trần Hạo phải cố gắng. Tất cả những lý do ấy đều chính đáng, đều hợp lý, nhưng lại đẩy Lê An ra xa anh hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa những tham vọng lớn lao của anh.

"Dạ... cháu hiểu rồi ạ. Cháu cảm ơn cô nhiều." Lê An thì thầm, giọng nói yếu ớt, như thể sắp bật khóc. Cô vội vàng cúp máy, sợ rằng nếu nói thêm dù chỉ một lời, nước mắt cô sẽ không thể kìm nén được nữa. Cô đứng lặng một lúc trong buồng điện thoại nhỏ hẹp, đôi mắt rưng rưng. Mùi giấy cũ và mực in bỗng trở nên ngột ngạt. Cô Tư đã nói rằng "nó không quên con đâu", nhưng cái cách anh ấy thể hiện sự không quên ấy lại khiến cô cảm thấy tổn thương hơn bao giờ hết. Sự im lặng, sự vắng mặt, những lời hứa "không quên em" giờ đây nghe sao mà xa lạ và hời hợt. "Nếu như ngày đó, anh đừng hứa những điều mà anh không thể giữ..." Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực Lê An.

Bước ra khỏi bưu điện, Lê An cảm thấy chân mình nặng trĩu. Ánh nắng chiều tà vẫn dịu dàng, nhưng không sưởi ấm được lòng cô. Cô nhìn quanh, chợt thấy Bà Mai, người hàng xóm thân thuộc, đang đứng mua rau ở gánh hàng bên kia đường. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu thường trực, ngay lập tức nhìn thấy Lê An.

"An ơi, đi đâu mà vội thế con? Thấy con Tư bảo thằng Hạo nó giỏi giang lắm, học hành bận rộn suốt. Chắc là sau này ra trường làm ông nọ bà kia to lắm đây!" Bà Mai cất tiếng gọi, giọng nói chất phác, thân thiện.

Lê An chỉ cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Dạ, cháu... cháu đi có việc chút ạ." Cô không muốn nói gì thêm, không muốn Bà Mai nhìn thấy sự yếu đuối trong mắt cô. Cô chỉ khẽ gật đầu chào rồi vội vàng bước đi, tránh ánh mắt tò mò và đầy quan tâm của người hàng xóm. Mỗi lời nhắc đến Trần Hạo, mỗi lời ca ngợi về sự thành đạt của anh, giờ đây chỉ càng làm tăng thêm nỗi đau và cảm giác lạc lõng của Lê An. Cô cảm thấy mình như đang bước trên một con đường hoàn toàn khác biệt với con đường mà Trần Hạo đang đi, và "khoảng cách vô hình" ấy ngày càng rộng lớn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây. Những đám mây trắng bồng bềnh giờ đây khoác lên mình tấm áo choàng màu cam, tím rực rỡ, phản chiếu xuống mặt sông phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi tối và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông. Lê An ngồi bệt xuống bờ cỏ quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Dòng nước vẫn chảy trôi, đều đặn và không ngừng nghỉ, như dòng thời gian vô tình cuốn đi tất cả. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ, nghe như tiếng thở dài của chính cô.

Cô nhìn vào mặt nước, cảm thấy trống rỗng và mệt mỏi đến cùng cực. Những lời của cô Tư vẫn văng vẳng bên tai, những lần gọi điện thoại vô vọng vẫn ám ảnh tâm trí. Trần Hạo bận rộn. Trần Hạo áp lực. Trần Hạo không có thời gian. Tất cả đều là sự thật, nhưng lại phủ lên trái tim cô một lớp bụi dày đặc của sự tủi thân và bị bỏ rơi. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một "lời nói không thành" của anh, vào một mối quan hệ mà giờ đây chỉ còn tồn tại trong những ký ức và ảo ảnh mờ nhạt. Cảm giác bị lãng quên, bị xếp sau những ưu tiên khác trong cuộc đời anh, khiến cô đau đớn hơn bất kỳ lời từ chối thẳng thừng nào.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại cũ trong túi áo cô rung lên bần bật. Một tiếng chuông báo tin nhắn ngắn ngủi, khô khan, nhưng lại khiến cả cơ thể Lê An giật mình. Trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác vừa mong chờ, vừa sợ hãi dâng lên. Cô chậm rãi rút chiếc điện thoại ra, ngón tay run rẩy mở tin nhắn. Màn hình điện thoại cũ kỹ, với ánh sáng yếu ớt, hiện lên dòng chữ từ Trần Hạo.

Chỉ là một tin nhắn ngắn ngủi, vỏn vẹn vài chữ: "Anh bận quá, xin lỗi em. Anh vẫn không quên em đâu."

Mọi thứ trong Lê An dường như vỡ vụn. Cái câu nói quen thuộc, cái lời hứa "không quên em" từng là kim chỉ nam cho bao nhiêu năm chờ đợi của cô, giờ đây nghe sao mà xa lạ và hời hợt đến đáng sợ. Nó không phải là một lời giải thích chân thành, không phải là một lời xin lỗi tận đáy lòng, mà chỉ là một câu nói mang tính trấn an, một cách thoái thác trách nhiệm, như thể cô chỉ là một gánh nặng, một điều phiền toái trong cuộc sống bận rộn của anh. "Anh vẫn không quên em đâu." Nhưng quên hay không quên thì có ý nghĩa gì, khi anh không hề hiện diện, không hề quan tâm đến cảm xúc của cô? Khi anh để cô một mình đối mặt với tất cả sự cô đơn và hoài niệm này?

Nước mắt Lê An lăn dài. Không phải là những giọt nước mắt nghẹn ngào của sự tiếc nuối như đêm qua, mà là những giọt nước mắt của sự mệt mỏi cùng cực, của nỗi tủi thân và sự phẫn nộ không thể kìm nén. Bao nhiêu sự kiên nhẫn, bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu tình cảm mà cô đã dành cho anh, giờ đây đều bị câu nói hời hợt này nghiền nát thành tro bụi. Cô cảm thấy mình như một kẻ ngốc, đã chờ đợi một tình yêu mà anh chưa bao giờ thực sự trân trọng. Cái cảm giác "chậm một nhịp" đã đeo bám cô bao lâu nay, giờ đây không còn là một cảm giác lãng mạn, mà là một sự thật phũ phàng: cô đã chậm một nhịp trong việc nhận ra giá trị của bản thân, chậm một nhịp trong việc buông bỏ một mối tình không có tương lai.

Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay, như muốn bóp nát nó. Gió đêm thổi mạnh, cuốn mái tóc dài của cô bay tán loạn, những lọn tóc vương vào mắt, vào môi, mặn chát vị nước mắt và gió lạnh. Tiếng sóng vỗ vào bờ nghe như tiếng gào thét trong lòng cô. Sự mệt mỏi tích tụ bấy lâu nay bỗng vỡ òa, nhưng kèm theo đó là một sự kiên định mới, một quyết tâm lạnh lẽo và sắt đá. Cô không thể chấp nhận những lời hứa hão huyền này nữa. Cô không thể mãi là cái bóng, là lựa chọn thứ yếu trong cuộc đời anh.

Lê An đứng dậy, hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn khí lạnh. Cô nhặt một viên đá nhỏ dưới chân, cảm nhận sự nhẵn nhụi, lạnh lẽo của nó trong lòng bàn tay. Rồi cô ném mạnh viên đá xuống sông. "Tõm!" Viên đá chìm xuống, tạo nên những vòng tròn lan tỏa trên mặt nước, rồi dần dần biến mất vào màn đêm. Giống như tình cảm của cô, giờ đây đã chìm sâu, không thể vớt vát.

Cô quay lưng lại với dòng sông cũ, nơi đã từng là chứng nhân cho bao lời thề non hẹn biển. Ánh mắt cô kiên định nhìn về phía thành phố xa xăm, nơi những ánh đèn đô thị bắt đầu lấp lánh như những vì sao rơi. Nơi đó, Trần Hạo đang sống một cuộc đời khác, một cuộc đời mà cô không thuộc về. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự giải thoát mình khỏi cái gông cùm của sự chờ đợi vô vọng này. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, dù cô không biết đâu là "bến đỗ an yên" thực sự dành cho mình, nhưng một điều cô chắc chắn: cô sẽ không đợi nữa. Cô sẽ tự mình tìm kiếm hạnh phúc, không phải trong những lời hứa hão huyền, mà trong những hành động cụ thể, dù là từ chính bản thân cô, hay từ một ai đó thực sự hiện hữu và trân trọng cô.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free