Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 222: Bức Thư Từ Trái Tim Đau
Gió đêm đã ngưng thổi tự bao giờ, nhường chỗ cho một buổi sáng thanh bình hiếm có của thị trấn ven sông. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ, như một dải lụa vàng óng, len lỏi qua khe cửa sổ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền nhà gỗ đã bạc màu. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng xe đạp lách cách xa xa trên con đường đất, tất cả dệt nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm mai. Nhưng trong căn phòng nhỏ của Lê An, sự yên bình ấy lại tạo ra một khoảng đối lập đến nao lòng với cõi lòng đang dậy sóng của cô.
Đêm qua, dòng tin nhắn hời hợt của Trần Hạo đã vỡ tan tất cả những gì còn sót lại của sự kiên nhẫn trong cô. Nó không phải là giọt nước tràn ly, mà là một nhát dao sắc lạnh, cứa sâu vào vết thương lòng đã âm ỉ bấy lâu. Cô đã đứng bên bờ sông cũ, nơi những lời thề non hẹn biển dường như vẫn còn vang vọng trong gió, và đưa ra quyết định cuối cùng. Cô sẽ không chờ đợi nữa. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong một mối quan hệ mà cô đơn còn nhiều hơn cả yêu thương. Quyết tâm ấy, tưởng chừng như đã cứng cỏi và sắt đá, nhưng khi nắng lên, khi cô đối diện với thực tại trần trụi của căn phòng mình, nó lại hóa thành một gánh nặng vô hình, đè nặng lên lồng ngực.
Lê An chậm rãi bước đến chiếc bàn học cũ kỹ đặt sát cửa sổ. Mặt bàn đã sờn màu thời gian, những vết khắc hằn của những năm tháng tuổi thơ vẫn còn hằn sâu. Mùi gỗ cũ thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy sách phảng phất, gợi lên bao nhiêu kỷ niệm về những buổi tối cô và Trần Hạo cùng nhau học bài, cùng nhau mơ mộng về một tương lai xa xăm. Ngày ấy, những giấc mơ thật đơn giản, chỉ cần có nhau, chỉ cần được ở bên nhau là đủ. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Anh ở thành phố lớn, cô ở lại thị trấn nhỏ, và khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn dần, không chỉ là về địa lý, mà còn là về tâm hồn, về những ưu tiên trong cuộc sống.
Cô nhẹ nhàng kéo chiếc ghế gỗ ra, tiếng cọt kẹt nhỏ khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ngồi xuống, cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng len lỏi qua tán lá cây, đậu trên những bông hoa mười giờ đang hé nở rực rỡ. Một khung cảnh đẹp đến nao lòng, nhưng trái tim cô lại nặng trĩu. "Mình phải làm rõ chuyện này," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt như tiếng gió thoảng. "Không thể cứ thế này mãi được. Cứ mãi chìm đắm trong sự mập mờ, trong những lời nói không thành, trong những hy vọng hão huyền này."
Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại trỗi dậy, day dứt hơn cả: "Nhưng biết nói gì đây? Làm sao để anh ấy hiểu được tất cả những gì mình đang cảm thấy? Làm sao để anh ấy hiểu được nỗi đau, sự thất vọng, và cả tình yêu vẫn còn sót lại trong em?" Cô đã cố gắng nói, đã cố gắng liên lạc, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng, là những lời giải thích hời hợt, là một câu tin nhắn vô tri "anh vẫn không quên em đâu". Lời nói đó, từng là bùa hộ mệnh, là điểm tựa cho cô, giờ đây lại trở thành một lời châm biếm cay đắng.
Cô vươn tay, lấy ra một tập giấy trắng còn nguyên vẹn từ trong ngăn kéo bàn. Những tờ giấy phẳng phiu, mịn màng dưới đầu ngón tay, như một lời mời gọi cô hãy trút hết nỗi lòng mình lên đó. Kế bên là cây bút mực cũ, đã gắn bó với cô suốt những năm tháng đi học. Ngòi bút đã mòn đi một chút, nhưng vẫn giữ được nét thanh mảnh, uyển chuyển. Hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô căng lên rồi lại xẹp xuống, cố gắng trấn tĩnh những cảm xúc hỗn độn đang cào xé bên trong.
Bàn tay cô khẽ run khi đặt cây bút lên tờ giấy đầu tiên. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi: sợ hãi phải đối mặt với sự thật, sợ hãi phải thốt ra những lời mà có lẽ cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay, sợ hãi rằng những lời nói này, một khi đã được viết ra, sẽ là dấu chấm hết cho một điều gì đó mà cô vẫn còn lưu luyến, dù nó đã mục ruỗng từ lâu. Cô nhắm mắt lại, một hình ảnh Trần Hạo hiện lên trong tâm trí: Trần Hạo của những ngày thơ bé, với nụ cười rạng rỡ và đôi mắt lấp lánh khi anh hứa "không quên em"; Trần Hạo của những đêm trò chuyện bên bờ sông, giọng trầm ấm thì thầm những ước mơ; Trần Hạo của ngày anh lên thành phố, quay đầu lại nhìn cô lần cuối với ánh mắt đầy hứa hẹn. Tất cả những hình ảnh ấy, giờ đây đều nhuốm màu tiếc nuối, như những thước phim cũ kỹ đã ngả vàng.
"Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút." Câu nói ấy lại vang vọng trong đầu cô, một lần nữa. Không phải là một câu nói mang tính trách móc, mà là một sự thật đau lòng. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, đã tin tưởng vào một lời nói không thành, vào một tình yêu thầm lặng mà cô cứ ngỡ là hiển nhiên. Nhưng hóa ra, tình yêu cũng cần phải được nuôi dưỡng, phải được thể hiện, phải được khẳng định. Và Trần Hạo, anh đã không làm điều đó.
Mùi mực mới từ cây bút xộc lên mũi, kéo Lê An trở về với thực tại. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng tinh khôi trước mặt. Nó như một tấm gương phản chiếu chính tâm hồn cô lúc này: trống rỗng, nhưng cũng đầy tiềm ẩn những cảm xúc đang chờ được giải phóng. Cô biết, đã đến lúc phải viết. Viết cho anh, và cũng là viết cho chính mình, để tự giải thoát khỏi cái gông cùm của sự chờ đợi.
Ánh nắng ban mai dần trở nên gay gắt hơn. Kim đồng hồ trên tường nhích từng chút một, chậm rãi và đều đặn, như thể thời gian cũng đang nín thở, chờ đợi những dòng chữ sắp được viết ra. Lê An hít thở sâu một lần nữa, lấy hết can đảm, rồi đặt ngòi bút xuống trang giấy, nắn nót viết dòng đầu tiên. Bàn tay cô không còn run rẩy nữa, thay vào đó là một sự kiên định lạ lùng, như thể cô đã tìm thấy một sức mạnh mới từ chính nỗi đau của mình.
Những con chữ đầu tiên hiện ra, thanh mảnh và rõ ràng, mang theo tất cả sự dịu dàng, hoài niệm của một Lê An đã từng yêu thương tha thiết. Cô nhớ lại những ngày xưa cũ, khi mọi thứ còn đơn giản và thuần khiết. Cô viết về dòng sông, về những buổi chiều tan học, về những lời hứa vu vơ mà cả hai từng trao nhau. Mỗi dòng chữ là một mảnh ký ức, được sắp xếp cẩn thận, như những viên ngọc quý được cất giữ trong một chiếc hộp thời gian. Hương trà thoang thoảng từ chén trà cô pha từ sáng sớm, giờ đã nguội lạnh, bay lên, hòa cùng mùi mực, mùi gỗ, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, hoài niệm. Cô nhắm mắt, tưởng tượng đến gương mặt anh khi đọc những dòng này, không biết anh sẽ nghĩ gì, sẽ cảm thấy gì. Liệu có chút rung động nào còn sót lại trong trái tim đã quá bận rộn của anh không? Hay tất cả chỉ là một sự phiền toái khác trong lịch trình dày đặc của Trần Hạo?
Nắng trưa đổ bóng, xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào trang giấy, làm chói mắt Lê An. Cô khẽ nheo mắt, dừng bút. Lúc này, những dòng chữ đã không còn là hoài niệm ngọt ngào nữa. Chúng bắt đầu chuyển sang những câu hỏi, những nỗi day dứt, những thắc mắc mà cô đã cố gắng kìm nén bấy lâu. Bút tích của cô cũng bắt đầu thay đổi, không còn nắn nót, mà trở nên dứt khoát hơn, mạnh mẽ hơn, phản ánh sự thay đổi trong cảm xúc của cô.
"Anh Hạo, anh có còn nhớ những lời anh đã hứa không?" – cô viết, ngòi bút như muốn xuyên thủng trang giấy. Câu hỏi ấy không phải là một lời trách móc gay gắt, mà là một nỗi thất vọng sâu sắc, được gói ghém trong sự dịu dàng vốn có của cô. "Anh có còn nhớ những đêm mình ngồi bên bờ sông cũ, nói với nhau về tương lai? Về việc anh sẽ học thật giỏi, sẽ thành công, rồi sẽ quay về thị trấn này, xây một ngôi nhà nhỏ cho hai đứa mình không? Những lời hứa đó, giờ đây, chúng ở đâu rồi anh?"
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi một chữ "tương lai". Cô vội vàng đưa tay lau đi, nhưng vết nhòe vẫn còn đó, như một minh chứng cho những cảm xúc đang trào dâng không thể kìm nén. Tiếng bút sột soạt trên giấy, giờ đây nghe như tiếng cào xé trong lòng. Cô lại viết, viết như thể đang cố gắng trút hết gánh nặng ngàn cân ra khỏi trái tim mình.
"Em đã chờ đợi, đã hy vọng, nhưng anh chỉ đáp lại bằng sự im lặng và những lời nói hời hợt." – Từng con chữ như chứa đựng nỗi uất nghẹn. "Anh nói anh bận, anh nói anh áp lực. Em hiểu. Em luôn cố gắng hiểu cho anh. Nhưng anh có bao giờ đặt mình vào vị trí của em không? Anh có biết, mỗi tin nhắn thưa dần, mỗi cuộc gọi ngắn lại, nó gặm nhấm niềm tin của em như thế nào không? Nó tạo ra một khoảng cách vô hình giữa chúng ta, một khoảng cách mà em không biết phải làm sao để vượt qua."
Cô ngừng lại, thở dài. Tiếng thở dài nặng trĩu, hòa vào tiếng chim hót ngoài cửa sổ, giờ đây nghe sao mà xa vời và vô nghĩa. Lê An cảm thấy mình như một người đang đứng giữa dòng nước xiết, cố gắng níu giữ một cành cây mục ruỗng. Cô đã kiên nhẫn, đã vị tha, đã cố gắng tin vào tình yêu và những lời hứa của anh. Nhưng đến một giới hạn nào đó, sự kiên nhẫn cũng cạn, niềm tin cũng vơi.
"Có lẽ anh bận rộn, nhưng em cũng cần được quan tâm, cần được biết mình đang ở đâu trong trái tim anh." – Nỗi khao khát được công nhận, được trân trọng hiện rõ trong từng con chữ. "Em không đòi hỏi anh phải từ bỏ ước mơ, không đòi hỏi anh phải hy sinh sự nghiệp. Em chỉ muốn biết, trong cái thế giới rộng lớn của anh, em có còn là một phần quan trọng không? Hay em chỉ là một ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ, một người con gái anh 'không quên' nhưng cũng không cần phải hiện diện?"
Cô xé một tờ nháp đã viết dở, nhào nát nó trong tay. Những dòng chữ nguệch ngoạc của nỗi tức giận bộc phát đã bị cô loại bỏ. Cô muốn một bức thư chân thành, rõ ràng, chứ không phải là một lời trách móc vô nghĩa. Cô muốn anh hiểu, chứ không phải là để anh cảm thấy tội lỗi. Cô muốn một câu trả lời, một sự rõ ràng, dù đó có là sự thật phũ phàng nhất.
"Trái tim em đang lạnh dần đi, anh có biết không?" – Đây là lời thú nhận đau đớn nhất, và cũng là lời cảnh báo cuối cùng. Ngòi bút khẽ run rẩy khi cô viết dòng này. Nó không còn là những giọt nước mắt tiếc nuối như đêm qua, mà là một sự trống rỗng lạnh lẽo đang dần chiếm lấy tâm hồn cô. Cô đã từng là một cô gái với trái tim ấm áp, đầy ắp yêu thương và hy vọng. Nhưng những tháng ngày chờ đợi mỏi mòn, những lời hứa không thành, những khoảng cách vô hình đã bào mòn tất cả.
Cô nhớ lại lời của mẹ Mai, về việc không thể níu kéo một sợi chỉ đã đứt. Cô nhớ lại những lời bàn tán xì xào về việc Trần Hạo có bạn gái mới ở thành phố – dù cô biết điều đó có thể không đúng sự thật, nhưng nó vẫn gieo vào lòng cô một nỗi lo lắng âm ỉ, một sự bất an thường trực. Nó càng củng cố thêm cảm giác bị bỏ rơi, bị thay thế.
Lê An dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, như đếm ngược từng khoảnh khắc của sự chờ đợi. Mùi gỗ cũ, mùi giấy, mùi mực, tất cả hòa quyện, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự cô đơn. Cô đã dành cả buổi sáng, vật lộn với từng con chữ, với từng cảm xúc. Mỗi lần dừng lại, cô lại tự hỏi: "Liệu anh có đọc không? Liệu anh có hiểu không? Hay bức thư này cũng sẽ giống như những lời nói không thành của anh, chìm vào quên lãng?"
Cảm giác "chậm một nhịp" lại dội về. Cô đã chậm một nhịp trong việc nhận ra rằng tình yêu cần sự rõ ràng, cần sự hiện diện. Cô đã chậm một nhịp trong việc buông bỏ một mối quan hệ không có tương lai. Nhưng giờ đây, cô sẽ không chậm nữa. Bức thư này là một sự dứt khoát, một sự khẳng định bản thân. Dù kết quả có thế nào, cô cũng cần phải làm điều này, cho chính mình. Cô cần một lời hồi đáp, không phải là một tin nhắn hời hợt, mà là một sự đối mặt, một sự thật.
Cô mở mắt, nhìn vào những dòng chữ cuối cùng. Dù trái tim vẫn còn đau, nhưng trong ánh mắt cô đã hiện lên một sự kiên định mới. Bức thư này, nó không chỉ là những câu hỏi, mà còn là lời tự giải thoát. Nó là bước đầu tiên để cô thoát ra khỏi cái vòng lặp vô vọng của sự chờ đợi. Cô sẽ gửi nó đi, và cô sẽ chờ đợi. Chờ đợi một lời hồi đáp, hoặc chờ đợi sự im lặng cuối cùng. Dù là gì đi nữa, cô cũng sẽ chấp nhận. Bởi vì, cô đã không thể cứ mãi chìm đắm trong những ảo ảnh nữa rồi. Lê An đặt bút xuống, nhìn vào bức thư dài đã nhuốm màu nước mắt, cảm thấy một nỗi mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng là một sự nhẹ nhõm đến lạ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.