Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 225: Lời Hứa Qua Khoảng Cách

Lê An giật mình tỉnh giấc, ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ nhỏ đã bị rèm che một nửa cố gắng len lỏi vào căn phòng trọ chật chội. Tiếng xe cộ ồn ào từ con hẻm nhỏ đã bắt đầu inh ỏi, hòa cùng tiếng rao hàng của người bán xôi, tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ dãy phòng bên cạnh. Thành phố, ngay cả trong giấc ngủ, cũng không cho phép sự yên tĩnh tuyệt đối. Cô cảm nhận rõ sự oi ả đang dần bao trùm không khí, báo hiệu một ngày nắng gắt nữa lại đến. Mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng từ phòng bên, mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ và cả mùi nước xả vải của ai đó phơi đồ vương vấn trong không gian bí bách.

Lê An đưa tay dụi mắt, cơn nhức đầu nhẹ vẫn còn vương vấn sau giấc ngủ không sâu. Đêm qua, sau khi tìm được chỗ trọ này, cô đã nằm trằn trọc rất lâu. Mọi suy nghĩ cứ xoáy vào cuộc gặp gỡ sắp tới, vào những lời cô sẽ nói, và cả những điều cô sợ hãi sẽ phải nghe. Cô đã đi xa đến thế này, đã vượt qua chính nỗi sợ hãi của bản thân, không thể quay về nếu chưa có câu trả lời. Quyết tâm sắt đá ấy, dù bị bao bọc bởi một lớp vỏ bọc mỏng manh của lo lắng, vẫn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt hành trình của cô.

Cô chậm rãi ngồi dậy trên chiếc giường cứng, tấm lưng đau mỏi vì không quen với nệm lạ. Mắt cô hướng về phía chiếc điện thoại cũ đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Nó là một chiếc điện thoại cục gạch đời cũ, chỉ có chức năng nghe gọi và nhắn tin đơn giản, nhưng lại là vật duy nhất nối kết cô với Trần Hạo. Cô đã mang nó theo như một kỷ vật, một bằng chứng của những ngày tháng xưa cũ, khi mọi thứ còn đơn giản và rõ ràng hơn rất nhiều. Hít một hơi thật sâu, Lê An cảm nhận lồng ngực mình căng lên rồi lại xẹp xuống, cố gắng trấn tĩnh nhịp đập đang hỗn loạn của trái tim. Cô tự nhủ, lặp đi lặp lại như một câu thần chú: "Mình đã đến đây rồi, không thể quay về nếu chưa có câu trả lời." Dù câu trả lời đó có là gì đi chăng nữa, cô cũng phải đối mặt. Cô không muốn sống trong sự mơ hồ, trong những "nếu như ngày đó" không có hồi kết. Cái khoảng cách vô hình giữa họ đã quá lớn, đã đến lúc phải gọi tên nó, dù cái tên đó có đau đớn đến nhường nào. Cô cần một sự dứt khoát, một lời giải thích thẳng thắn, không thể cứ mãi gặm nhấm những nỗi niềm không tên.

Bàn tay run run của Lê An vươn tới, chạm vào chiếc điện thoại lạnh lẽo. Cô giữ nó trong lòng bàn tay, cảm nhận sự chai sạn của nhựa và kim loại, như thể đang nắm giữ một phần quá khứ đang dần tuột khỏi kẽ tay. Cô miết nhẹ ngón cái lên những con số đã mờ trên bàn phím, rồi dừng lại ở số của Trần Hạo, số mà cô đã thuộc nằm lòng từ rất lâu rồi, một số điện thoại không bao giờ thay đổi dù chủ nhân của nó đã thay đổi quá nhiều. Cô nhắm mắt lại, hình dung khuôn mặt anh, giọng nói của anh. Có lẽ anh vẫn đang say giấc nồng trong ký túc xá, hoặc đã thức dậy và vùi đầu vào những chồng sách vở dày cộp. Thành phố này, nó đã thay đổi anh nhiều quá. Từ một chàng trai trầm tính nhưng luôn có ánh mắt ấm áp dành cho cô, anh giờ đây là một người xa lạ hơn, bận rộn hơn, với những ưu tiên mà cô không thể nào hiểu được trọn vẹn. Cô mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn một chút. Cô sẽ không để sự sợ hãi đánh gục mình. Cô đã đến đây, đã dũng cảm đến mức này, không thể lùi bước. Với tất cả sự can đảm còn lại, cô ấn nút gọi. Tiếng tút... tút... vang lên đều đều, kéo dài trong không gian tĩnh mịch của riêng cô, như những nhịp đập chậm chạp của một trái tim đang mong chờ và lo sợ. Mỗi tiếng tút là một câu hỏi không lời gửi đến anh, là một tia hy vọng mong manh được nhen nhóm rồi lại vụt tắt. Cô chờ đợi.

***

Trong ký túc xá trường chuyên, Trần Hạo đang vùi đầu vào chồng sách giáo khoa và tài liệu tham khảo dày cộp. Ánh nắng gắt của buổi giữa sáng hắt qua khung cửa sổ bám đầy bụi, chiếu thẳng vào góc học tập của anh, làm nổi bật những nét chữ gạch chân chi chít và những công thức phức tạp. Không khí trong phòng ngột ngạt, hòa lẫn mùi ẩm mốc, mùi giấy sách vở cũ và thoang thoảng mùi mì tôm của bữa sáng vội vã. Xung quanh anh, tiếng ồn ào không ngừng nghỉ: tiếng bước chân vội vã của sinh viên trên hành lang dài, tiếng cười nói, tiếng mở cửa, tiếng nước chảy từ khu nhà vệ sinh chung, và cả tiếng nhạc xập xình từ phòng bên cạnh vọng sang. Dù đã quen với sự hối hả và thiếu không gian riêng tư này, nhưng áp lực từ kỳ thi sắp tới vẫn đè nặng lên vai Trần Hạo, khiến anh cảm thấy căng thẳng tột độ.

Anh đưa tay day thái dương, cố gắng tập trung vào bài toán đang dang dở. Mấy đêm nay anh chỉ ngủ được vài tiếng, đầu óc quay cuồng với đủ thứ kiến thức. Anh biết mình phải nỗ lực, phải đạt được thành tích cao để không phụ lòng mong mỏi của gia đình, và để có một tương lai thật tốt, một tương lai mà anh vẫn luôn tin rằng sẽ có Lê An ở bên. Nhưng hiện tại, những ước mơ xa vời ấy lại bị những con số, những định lý khô khan che lấp.

Đột nhiên, chiếc điện thoại di động cũ của anh rung lên bần bật trên mặt bàn, phát ra âm thanh rè rè quen thuộc. Trần Hạo nhíu mày, có chút bực bội vì bị gián đoạn. Anh liếc nhìn đồng hồ, đã gần giữa buổi sáng, thời điểm vàng để ôn tập. Ai lại gọi vào lúc này chứ? Anh đưa tay cầm điện thoại, ánh mắt thoáng chốc dịu đi khi nhìn thấy tên người gọi. Lê An. Một cảm giác áy náy nhẹ nhàng len lỏi trong lòng anh. Đã lâu rồi anh không gọi điện trò chuyện với cô được lâu, chỉ là những tin nhắn ngắn ngủi, những cuộc gọi vội vã. Anh biết cô đang nhớ anh, đang lo lắng, nhưng anh không thể làm gì khác. Anh đang bận rộn, bận rộn đến mức không có thời gian cho bản thân, nói gì đến chuyện tình cảm.

Anh nhấc máy, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng sự vội vã và căng thẳng vẫn không giấu được. "Alo? An hả? Anh đang bận lắm, đang ôn thi... Có chuyện gì không em?" Anh lật một trang sách, mắt vẫn lướt qua những dòng chữ, cố gắng vừa nói chuyện vừa ghi nhớ kiến thức. Bên cạnh anh, Thanh Tùng, bạn cùng phòng, đang ngẩng đầu lên nhìn, mỉm cười hiền lành. Thanh Tùng là một người bạn tốt, luôn vô tư và hồn nhiên, không bao giờ phải chịu áp lực nặng nề như anh. Thanh Tùng thấy anh nghe điện thoại, hiểu ý nên cũng quay đi, tiếp tục công việc của mình. Trần Hạo cảm thấy một tia tội lỗi. Anh biết mình đang đối xử với Lê An không đúng, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.

Lê An, cô gái dịu dàng ở thị trấn ven sông, giờ đây dường như thuộc về một thế giới khác, xa lạ với cuộc sống hối hả, khắc nghiệt của anh ở thành phố này. Anh không muốn cô phải lo lắng, không muốn cô phải chịu đựng sự cô đơn. Nhưng anh cũng không biết phải làm sao. Anh đã hứa với cô rất nhiều, hứa sẽ không quên cô, hứa sẽ trở về. Nhưng những lời hứa đó giờ đây lại bị bào mòn bởi áp lực, bởi tham vọng, bởi cái guồng quay không ngừng nghỉ của thành phố. Anh khẽ thở dài. "Anh không gặp được bây giờ, anh có bài kiểm tra quan trọng chiều nay. Để tối anh gọi lại cho em được không?" Giọng anh vẫn vội vã, đầy vẻ miễn cưỡng. Anh muốn nhanh chóng kết thúc cuộc gọi này để quay lại với việc học. Anh tin rằng, tương lai tốt đẹp mà anh đang cố gắng xây dựng sẽ bù đắp cho tất cả. Anh nghĩ, Lê An sẽ hiểu. Cô ấy luôn là người hiểu anh nhất mà.

***

Ở đầu dây bên kia, Lê An siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Giọng nói của Trần Hạo, dù vẫn trầm ấm như xưa, nhưng lại mang theo một sự vội vã, một sự xa cách mà cô chưa từng nghe thấy. Tim cô như thắt lại. Cô đã mong chờ một lời nói khác, một giọng điệu khác, ấm áp hơn, quan tâm hơn. Nhưng không. Anh chỉ bận rộn, chỉ ôn thi. Nỗi thất vọng tràn ngập lồng ngực cô, nặng trĩu như đá tảng. Căn phòng trọ vẫn ngột ngạt, oi bức, nhưng giờ đây nó còn trở nên lạnh lẽo hơn gấp bội. Tiếng còi xe inh ỏi từ con hẻm, tiếng người qua lại ồn ào dường như đang chế giễu sự cô đơn của cô.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Cô đã đi một quãng đường dài đến đây, không thể để nước mắt làm mờ đi lý trí. "Anh Hạo," giọng cô nghẹn lại, phải cố gắng lắm mới thốt ra thành lời, "anh có thấy mình xa nhau quá không? Em... em cảm thấy mọi thứ đang thay đổi quá nhanh." Cô muốn anh lắng nghe, muốn anh cảm nhận được nỗi lo lắng, sự bất an đang gặm nhấm cô từng ngày. Cô không muốn trách móc, cô chỉ muốn anh hiểu, muốn anh khẳng định lại mối quan hệ giữa họ, muốn anh cho cô một niềm tin vững chắc để bấu víu vào giữa cái thành phố xa lạ này. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, nơi ánh nắng chói chang đang nhuộm vàng những mái tôn cũ kỹ, và cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng vô cùng. Mùi ẩm mốc trong phòng bỗng trở nên nồng nặc hơn, như thể đang nhấn chìm cô trong sự tuyệt vọng.

Ở đầu dây bên kia, Trần Hạo thoáng chốc cảm thấy một tia áy náy. Anh nghe thấy sự nghẹn ngào trong giọng nói của Lê An, và biết cô đang buồn. Nhưng anh không thể nào gạt bỏ được áp lực của kỳ thi. Anh nhìn chồng sách vở, những ký hiệu anh đã ghi chú, cảm giác lo lắng lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Anh phải thành công, phải có một tương lai tốt đẹp. Đó là điều duy nhất anh có thể làm lúc này, anh tự nhủ. "Không có gì đâu An," anh trấn an, giọng điệu hời hợt, "anh vẫn vậy mà. Chỉ là anh đang rất bận học. Em đừng lo nghĩ nhiều quá. Anh sẽ không quên em đâu." Câu "anh sẽ không quên em đâu" là một lời hứa anh đã lặp lại nhiều lần, một cách để tự trấn an chính mình, và cũng là cách anh nghĩ sẽ xoa dịu cô. Anh tin rằng, chỉ cần anh vẫn nhớ, vẫn quan tâm theo cách của anh, thì mọi thứ sẽ ổn. Anh không nhận ra rằng, đối với Lê An, lời hứa ấy giờ đây đã trở nên quá đỗi xa vời, quá đỗi trống rỗng.

Lê An nghe những lời ấy, trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. "Không có gì đâu ư?" Cô tự hỏi. Mọi thứ đang thay đổi quá nhiều, và anh lại nói không có gì. Lời hứa "không quên em" của anh, giờ đây nghe sao mà vô nghĩa. Nó không đủ để lấp đầy khoảng trống trong lòng cô, không đủ để xoa dịu nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt. Cô muốn một lời khẳng định khác, một điều gì đó cụ thể hơn, ấm áp hơn. Cô muốn anh nói rằng anh nhớ cô, anh yêu cô, anh sẽ dành thời gian cho cô. "Nhưng... em nhớ anh," cô thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại chứa đựng tất cả nỗi niềm. "Em muốn biết... anh có nhớ em không?" Đó là một câu hỏi đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng của tất cả những ngày tháng chờ đợi, của tất cả những đêm cô đơn giữa thị trấn vắng lặng.

Trần Hạo nghe câu hỏi của cô, một cảm giác khó chịu lướt qua. Anh không thích những câu hỏi trực tiếp như vậy, những câu hỏi đòi hỏi anh phải đối mặt với cảm xúc mà anh đang cố gắng né tránh. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không thể thành thật về sự thay đổi trong lòng anh. Anh đang nhớ những công thức toán, những định lý vật lý hơn là những kỷ niệm bên bờ sông cũ. "Anh phải cố gắng để có tương lai tốt hơn cho cả hai đứa mình chứ. Em hiểu anh mà, đúng không?" Anh nói, giọng điệu có chút miễn cưỡng, gần như là một lời biện minh. Anh muốn cô hiểu, muốn cô chấp nhận sự bận rộn của anh, muốn cô chấp nhận rằng anh đang hy sinh thời gian bên cô cho một mục tiêu lớn hơn. Anh tin rằng đó là tình yêu, là sự hy sinh vì tương lai chung. Anh không biết rằng, chính những lời nói đó, chính sự trấn an hời hợt đó, đang dần đẩy cô ra xa anh hơn bao giờ hết. Cái khoảng cách vô hình không chỉ là địa lý, mà giờ đây còn là một vực sâu không thể nào chạm tới giữa hai tâm hồn. Lê An cảm nhận rõ điều đó.

***

Lê An đặt chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong căn phòng trọ tĩnh mịch. Nắng chiều đã dịu hơn, không còn gay gắt như buổi trưa, nhưng không khí vẫn oi nồng, dường như đang ôm lấy cô trong một cái siết nghẹt thở. Cô ngồi thẫn thờ trên mép giường, ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, nơi những bóng cây lờ mờ in hằn lên bức tường cũ kỹ của dãy nhà đối diện. Tiếng ồn ào của thành phố đã giảm đi đôi chút, nhường chỗ cho những âm thanh thưa thớt hơn: tiếng xe máy chạy qua con hẻm, tiếng trẻ con cười đùa ở xa, và tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa sổ. Mùi ẩm mốc trong phòng dường như càng lúc càng nồng nặc, hòa quyện với mùi xà phòng giặt đồ của hàng xóm, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu, buồn bã.

Những lời trấn an hời hợt của Trần Hạo cứ văng vẳng bên tai cô, lặp đi lặp lại như một điệp khúc đầy chua chát. "Không có gì đâu An. Anh vẫn vậy mà. Chỉ là anh đang rất bận học. Em đừng lo nghĩ nhiều quá. Anh sẽ không quên em đâu." Câu nói cuối cùng, đáng lẽ ra phải là một lời an ủi, giờ đây lại giống như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim cô. "Không quên em... nhưng lại quên cách yêu em rồi sao?" Cô thì thầm, giọng nói khản đặc như vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng của riêng mình. Không có nước mắt, không có tiếng nấc nghẹn, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi thất vọng sâu sắc đến mức không thể diễn tả bằng lời. Nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại dư vị đắng chát của sự thật.

Cô khẽ chạm vào chiếc điện thoại cũ kỹ, vật vô tri vô giác đã trở thành biểu tượng cho sợi dây liên kết mong manh giữa họ. Nó vẫn nằm đó, lạnh lẽo và vô cảm, như chính mối quan hệ của họ lúc này. Cô đã đến đây, đã vượt qua bao nỗi sợ hãi, bao nhiêu khoảng cách vô hình, chỉ để nhận về một sự thật phũ phàng: anh không có thời gian cho cô, anh không thể gặp cô, và điều quan trọng nhất, anh không thể cho cô sự khẳng định mà cô cần. Anh đã quá bận rộn với thế giới mới của mình, với những áp lực và tham vọng mà cô không thể nào chạm tới. Cái thế giới ấy, đầy khói bụi, tiếng ồn, và sự vô tâm, đã nuốt chửng Trần Hạo, và đẩy cô ra khỏi tầm với của anh.

Nỗi lạc lõng ở thành phố xa lạ này bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng, cô không thuộc về nơi này. Những con phố tấp nập, những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn lấp lánh kia không phải là nơi cô muốn gắn bó. Thế giới của anh đã quá khác biệt với thế giới của cô, cái thị trấn ven sông yên bình, nơi mà tình yêu của họ đã từng được dệt nên từ những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Giờ đây, bờ sông ấy đã ở quá xa, và những lời nói không thành của họ đã hóa thành một bức tường vô hình, ngăn cách hai người.

Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời đang bủa vây cả thể xác lẫn tâm hồn. Cô đã đặt quá nhiều hy vọng vào cuộc gặp gỡ này, vào một lời giải thích, một sự thấu hiểu. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự trấn an hời hợt, một lời hứa rỗng tuếch không thể nào lấp đầy khoảng trống trong tim. Cô nhớ lại câu nói của anh, "Anh phải cố gắng để có tương lai tốt hơn cho cả hai đứa mình chứ." Phải, anh đang cố gắng. Nhưng cái tương lai ấy, liệu có còn cô trong đó không? Và liệu sự cố gắng ấy, có phải là cái giá phải trả cho tình yêu của họ không?

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má, không phải vì đau buồn, mà vì sự thất vọng tột cùng. Cô đã đi một bước đi quyết định, nhưng dường như, cô lại một lần nữa cảm nhận được rằng, mối tình của họ đã chậm một nhịp, và nhịp chậm này, có lẽ là nhịp cuối cùng. Lê An nằm xuống giường, cuộn tròn người lại, cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Đêm thành phố đang dần buông xuống, mang theo hơi thở lạnh lẽo của sự thật. Cô biết, mình sẽ phải tự mình chấp nhận. Chấp nhận rằng, Trần Hạo đã không còn là Trần Hạo của ngày xưa, và mối tình của họ, có lẽ đã đến lúc phải buông tay. Cô đã đối mặt, và cô đã nhận được câu trả lời. Một câu trả lời không bằng lời nói, mà bằng sự im lặng, bằng sự hời hợt, bằng khoảng cách vô hình không thể san lấp.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free