Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 226: Bình Minh Lạnh Lẽo Nơi Thành Phố Lạ
Lê An đặt chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong căn phòng trọ tĩnh mịch. Nắng chiều đã dịu hơn, không còn gay gắt như buổi trưa, nhưng không khí vẫn oi nồng, dường như đang ôm lấy cô trong một cái siết nghẹt thở. Cô ngồi thẫn thờ trên mép giường, ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, nơi những bóng cây lờ mờ in hằn lên bức tường cũ kỹ của dãy nhà đối diện. Tiếng ồn ào của thành phố đã giảm đi đôi chút, nhường chỗ cho những âm thanh thưa thớt hơn: tiếng xe máy chạy qua con hẻm, tiếng trẻ con cười đùa ở xa, và tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa sổ. Mùi ẩm mốc trong phòng dường như càng lúc càng nồng nặc, hòa quyện với mùi xà phòng giặt đồ của hàng xóm, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu, buồn bã. Những lời trấn an hời hợt của Trần Hạo cứ văng vẳng bên tai cô, lặp đi lặp lại như một điệp khúc đầy chua chát. "Không có gì đâu An. Anh vẫn vậy mà. Chỉ là anh đang rất bận học. Em đừng lo nghĩ nhiều quá. Anh sẽ không quên em đâu." Câu nói cuối cùng, đáng lẽ ra phải là một lời an ủi, giờ đây lại giống như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim cô. "Không quên em... nhưng lại quên cách yêu em rồi sao?" Cô thì thầm, giọng nói khản đặc như vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng của riêng mình. Không có nước mắt, không có tiếng nấc nghẹn, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi thất vọng sâu sắc đến mức không thể diễn tả bằng lời. Nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại dư vị đắng chát của sự thật. Cô khẽ chạm vào chiếc điện thoại cũ kỹ, vật vô tri vô giác đã trở thành biểu tượng cho sợi dây liên kết mong manh giữa họ. Nó vẫn nằm đó, lạnh lẽo và vô cảm, như chính mối quan hệ của họ lúc này. Cô đã đến đây, đã vượt qua bao nỗi sợ hãi, bao nhiêu khoảng cách vô hình, chỉ để nhận về một sự thật phũ phàng: anh không có thời gian cho cô, anh không thể gặp cô, và điều quan trọng nhất, anh không thể cho cô sự khẳng định mà cô cần. Anh đã quá bận rộn với thế giới mới của mình, với những áp lực và tham vọng mà cô không thể nào chạm tới. Cái thế giới ấy, đầy khói bụi, tiếng ồn, và sự vô tâm, đã nuốt chửng Trần Hạo, và đẩy cô ra khỏi tầm với của anh. Nỗi lạc lõng ở thành phố xa lạ này bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng, cô không thuộc về nơi này. Những con phố tấp nập, những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn lấp lánh kia không phải là nơi cô muốn gắn bó. Thế giới của anh đã quá khác biệt với thế giới của cô, cái thị trấn ven sông yên bình, nơi mà tình yêu của họ đã từng được dệt nên từ những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Giờ đây, bờ sông ấy đã ở quá xa, và những lời nói không thành của họ đã hóa thành một bức tường vô hình, ngăn cách hai người. Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời đang bủa vây cả thể xác lẫn tâm hồn. Cô đã đặt quá nhiều hy vọng vào cuộc gặp gỡ này, vào một lời giải thích, một sự thấu hiểu. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự trấn an hời hợt, một lời hứa rỗng tuếch không thể nào lấp đầy khoảng trống trong tim. Cô nhớ lại câu nói của anh, "Anh phải cố gắng để có tương lai tốt hơn cho cả hai đứa mình chứ." Phải, anh đang cố gắng. Nhưng cái tương lai ấy, liệu có còn cô trong đó không? Và liệu sự cố gắng ấy, có phải là cái giá phải trả cho tình yêu của họ không? Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má, không phải vì đau buồn, mà vì sự thất vọng tột cùng. Cô đã đi một bước đi quyết định, nhưng dường như, cô lại một lần nữa cảm nhận được rằng, mối tình của họ đã chậm một nhịp, và nhịp chậm này, có lẽ là nhịp cuối cùng. Lê An nằm xuống giường, cuộn tròn người lại, cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Đêm thành phố đang dần buông xuống, mang theo hơi thở lạnh lẽo của sự thật. Cô biết, mình sẽ phải tự mình chấp nhận. Chấp nhận rằng, Trần Hạo đã không còn là Trần Hạo của ngày xưa, và mối tình của họ, có lẽ đã đến lúc phải buông tay. Cô đã đối mặt, và cô đã nhận được câu trả lời. Một câu trả lời không bằng lời nói, mà bằng sự im lặng, bằng sự hời hợt, bằng khoảng cách vô hình không thể san lấp.
***
Sáng hôm sau, Lê An thức dậy với đôi mắt sưng húp và cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực. Căn phòng trọ nhỏ hẹp, vốn đã bí bách, giờ đây dường như càng siết chặt lấy cô hơn. Ánh sáng yếu ớt của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ lên bức tường vôi cũ những vệt vàng nhạt như thể cố gắng xua đi sự u ám trong không gian, nhưng không thể xua tan đi nỗi u uất trong lòng cô. Tiếng xe cộ đã bắt đầu ồn ào trở lại từ đường phố xa xa, hòa lẫn với tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của một thành phố đang bừng tỉnh. Thế nhưng, trong tai Lê An, tất cả chỉ là những âm thanh vô nghĩa, mờ nhạt như tiếng vọng từ một thế giới khác. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường đã cũ, cùng với mùi thức ăn còn vương vất từ bữa tối hôm qua của ai đó ở phòng bên cạnh, len lỏi vào từng hơi thở, khiến cô cảm thấy ngột ngạt đến khó chịu.
Cô nằm im trên chiếc giường đơn bé nhỏ, nhìn chằm chằm lên trần nhà, nơi một vết ố vàng loang lổ như hình một đám mây đang trôi lững lờ. Đầu óc cô trống rỗng, không thể suy nghĩ bất cứ điều gì cụ thể, nhưng trong lòng lại là một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào không ngừng. Nỗi hụt hẫng, đau đớn và sự vỡ mộng vẫn còn nguyên vẹn, như một tảng băng khổng lồ đè nặng lên trái tim cô. Lê An vẫn còn nhớ rõ từng lời Trần Hạo đã nói, từng câu trấn an hời hợt, từng sự né tránh khó hiểu. "Anh vẫn vậy mà… chỉ là anh đang rất bận học." Cô tự hỏi, liệu có phải là cô đã quá nhạy cảm, hay anh thực sự đã thay đổi? Nhưng dù là gì đi nữa, cái cảm giác lạnh lẽo khi nghe giọng anh qua điện thoại, cái sự thiếu vắng một lời trấn an thực sự, một sự quan tâm sâu sắc, đã khiến cô nhận ra một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi.
Cô chậm rãi ngồi dậy, cơ thể rã rời như vừa trải qua một trận ốm nặng. Bước chân lê An nặng nề tiến đến chiếc gương nhỏ treo trên tường. Trong gương, một cô gái với gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp và quầng thâm hiện rõ, mái tóc rối bời, nhìn cô với vẻ xa lạ. Cô thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi và cam chịu, cố gắng rửa mặt bằng dòng nước lạnh để xua đi sự mệt mỏi đang bủa vây. Nhưng dù nước có lạnh đến mấy, nó cũng không thể rửa trôi đi sự thất vọng và nỗi buồn đang hằn sâu trên gương mặt cô. Lê An nhìn mình trong gương, và lần đầu tiên, cô thấy một Lê An khác, không còn là cô gái hồn nhiên, tràn đầy hy vọng của thị trấn ven sông cũ. Ánh mắt cô bây giờ mang một vẻ gì đó đã chai sạn, đã nếm trải sự đau khổ.
Cô quay lại, cầm chiếc điện thoại cũ kỹ nằm im lìm trên bàn. Nó vẫn lạnh lẽo và vô cảm. Lê An lướt qua những tin nhắn cũ, những lời hứa hẹn ngày nào còn ngọt ngào. "Anh sẽ không bao giờ quên em, An." "Mình sẽ cùng nhau đi khắp thế gian." "Anh sẽ cố gắng để có tương lai tốt hơn cho cả hai đứa mình." Mỗi câu chữ như một nhát dao cứa vào trái tim cô, nhắc nhở cô về một quá khứ đã xa vời, về một Trần Hạo đã không còn tồn tại. Cái cảm giác "nếu như ngày đó" không chỉ là một câu hỏi mà là một tiếng thở dài, một sự tiếc nuối không nói thành lời. Cô biết, anh đang rất bận rộn với thế giới mới của mình, với những kỳ thi, những dự định lớn lao mà cô không thể nào hiểu hết. Nhưng liệu sự bận rộn ấy có phải là cái cớ để anh đẩy cô ra xa, để anh quên đi những lời hứa đã từng khắc sâu trong tim? Hay chỉ là anh chưa nhận ra, chính sự im lặng, sự hời hợt của anh đã tạo nên một khoảng cách vô hình, lớn dần và nhấn chìm tất cả.
Lê An đặt chiếc điện thoại xuống, cảm thấy một sự trống rỗng đến lạnh lẽo. Cô đã đến đây, đã dũng cảm đối mặt với nỗi sợ hãi, với sự xa cách, chỉ để nhận về một sự thật rằng, cô đang dần mất đi anh. Cái thành phố này, với những ồn ào và tấp nập của nó, dường như đã cuốn Trần Hạo đi thật xa, và cô, cô không có cách nào để níu giữ.
***
Lê An rời khỏi căn phòng trọ vào buổi sáng muộn, bước chân vô định trên những con đường xa lạ của thành phố. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái nhà, nhưng không khí vẫn se lạnh của buổi sớm mai. Những cơn gió thoảng qua mang theo mùi khói bụi đặc trưng của đô thị, lẫn vào đó là mùi thức ăn từ những quán hàng vỉa hè. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại tấp nập, tiếng loa phát thanh từ một cửa hàng nào đó, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, khiến Lê An cảm thấy lạc lõng và choáng ngợp. Cô đi bộ một quãng đường dài, cho đến khi đôi chân mỏi nhừ, và rồi cô nhìn thấy một công viên nhỏ giữa lòng thành phố, một mảng xanh hiếm hoi giữa những tòa nhà cao tầng và những con phố bê tông.
Công viên được gọi là "Ký Ức Xanh", một cái tên nghe có vẻ thi vị nhưng lại càng làm tăng thêm nỗi hoài niệm trong lòng Lê An. Nó được thiết kế với những lối đi lát đá quanh co, những cây cầu đá nhỏ bắc qua hồ nước trong xanh, và những hàng ghế đá nằm dưới bóng mát của những hàng cây cổ thụ. Tiếng chim hót yếu ớt, cố gắng chen giữa những âm thanh ồn ào của thành phố, tiếng nước chảy róc rách từ một đài phun nước nhỏ, và tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang vui chơi ở khu vui chơi gần đó, tất cả đều trở thành những thanh âm xa vời, không thể chạm tới được tâm hồn đang u uất của Lê An. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi từ những thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng, cùng với mùi hoa thoang thoảng từ những luống hoa nhỏ, đôi khi bị lẫn bởi mùi kem hay đồ ăn vặt từ các xe đẩy, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với mùi khói bụi bên ngoài.
Lê An tìm một chiếc ghế đá trống dưới bóng một cây cổ thụ lớn, chậm rãi ngồi xuống. Sự lạnh lẽo từ mặt đá truyền qua lớp vải mỏng của chiếc quần, lan tỏa khắp cơ thể cô, nhưng không lạnh bằng sự trống trải trong lòng. Cô nhìn những cặp đôi trẻ tay trong tay đi dạo, nụ cười rạng rỡ trên môi họ, những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, tiếng cười giòn tan vang vọng. Mỗi khung cảnh hạnh phúc ấy như một mũi kim châm vào trái tim cô, khiến cô cảm thấy mình càng cô đơn và lạc lõng hơn bao giờ hết. Thành phố này, thế giới của Trần Hạo, dường như không có chỗ cho cô. Nó quá rộng lớn, quá ồn ào, và quá xa lạ.
Cô khẽ nắm chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của ghế đá, như thể đang cố gắng nắm giữ một điều gì đó sắp vuột mất. Trong đầu Lê An, những suy nghĩ miên man cứ nối tiếp nhau. Cô nhớ về những chiều tan học chung đường với Trần Hạo trên con đường đất quen thuộc ở thị trấn ven sông cũ, những buổi tối hai đứa ngồi bên bờ sông, ngắm sao trời và trò chuyện vu vơ. Khi đó, anh luôn ở bên cạnh cô, luôn sẵn sàng lắng nghe, luôn dành cho cô sự quan tâm thầm lặng nhưng ấm áp. Giờ đây, anh đã quá xa, không chỉ về mặt địa lý mà còn cả về mặt tâm hồn. Cái khoảng cách vô hình ấy, Lê An cảm nhận được nó đang ngày càng lớn dần, như một vực thẳm ngăn cách hai người.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại khuôn mặt Trần Hạo, nụ cười của anh, ánh mắt anh. Nhưng lạ thay, hình ảnh ấy ngày càng mờ nhạt, như một bức tranh cũ đã phai màu theo thời gian. Có phải anh đã thay đổi rồi không? Hay là thế giới mới này đã khiến anh trở thành một người khác? Nỗi sợ hãi về một tương lai không có anh bỗng chốc ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô sợ hãi sự cô đơn, sợ hãi việc phải đối mặt với mọi thứ một mình. Nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra rằng, cô không thể cứ mãi chờ đợi một lời nói không thành, một sự quan tâm hời hợt từ anh. Cô không thể cứ mãi sống trong cái bóng của một mối tình đã chậm một nhịp.
Lê An mở mắt, nhìn những chiếc lá vàng úa rơi nhẹ nhàng từ cành cây xuống mặt đất. Mỗi chiếc lá rơi như một biểu tượng cho sự tàn phai, cho những gì đã qua đi và không thể lấy lại được. Một nỗi chua xót dâng lên trong lòng cô, nhưng không còn là nỗi đau quặn thắt như đêm qua, mà là một sự chấp nhận lặng lẽ. Cô biết, cô phải đối mặt với sự thật này. Trần Hạo đang đi trên một con đường khác, một con đường mà cô không thể theo kịp, một con đường mà cô không thuộc về. Cái thành phố này, với những tham vọng và áp lực của nó, đã biến Trần Hạo thành một người mà cô không còn nhận ra nữa. Và cô, cô không muốn hòa mình vào cái thế giới ấy, một thế giới mà cô chỉ thấy sự lạc lõng và cô đơn.
***
Chiều tối, Lê An quay về căn phòng trọ nhỏ, cảm thấy đôi chân mỏi nhừ và tinh thần kiệt quệ. Ánh sáng của buổi chiều tà yếu ớt hắt qua khe cửa sổ, nhuộm căn phòng một màu vàng úa buồn bã. Bên ngoài, tiếng xe cộ vẫn ồn ào từ xa, nhưng trong căn phòng này, mọi thứ dường như tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh rít nhẹ, nghe như tiếng thở dài của chính cô. Mùi ẩm mốc nhẹ vẫn vương vấn trong không khí, giờ đây hòa quyện với mùi hương riêng của Lê An, một mùi hương nhàn nhạt của sự mệt mỏi và nỗi buồn. Bầu không khí trở nên nặng nề, như thể có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên từng hơi thở của cô.
Lê An ngồi tựa vào bức tường lạnh lẽo, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh, thắp sáng cả một vùng trời rộng lớn. Cô đã khóc cạn nước mắt. Giờ đây, trong lòng cô chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực và một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng không còn là nỗi buồn tuyệt vọng nữa. Thay vào đó là một sự chấp nhận đau đớn, một sự bình thản đến lạ lùng. Cô không còn cảm thấy tức giận hay oán trách, chỉ còn là sự thấu hiểu rằng mọi thứ đã thay đổi, và cô, cô phải chấp nhận sự thay đổi đó.
Trong đầu Lê An, những câu nói của Trần Hạo lại hiện về. "Anh sẽ không quên em đâu." Lời nói ấy, từng là một lời hứa, giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một sợi dây vô hình níu giữ cô trong quá khứ. Nhưng cô biết, cô không thể cứ mãi bám víu vào những lời hứa hão huyền, vào một mối tình đã không còn trọn vẹn. Trần Hạo đã thay đổi, anh đã có một thế giới mới, những ưu tiên mới. Và cô, cô không thể là một phần của thế giới ấy, nếu anh không thực sự muốn cô ở bên. Cái khoảng cách vô hình giữa hai người, giờ đây, không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong tư duy, trong cảm xúc, trong định hướng cuộc đời.
Cô nghĩ về cái thị trấn ven sông cũ, về những buổi chiều yên bình, về những người thân yêu đang chờ đợi cô. Nơi đó, cô có thể là chính mình, không cần phải cố gắng hòa nhập vào một thế giới xa lạ, không cần phải chạy theo một mối tình đã chậm một nhịp. Cái quyết định đến thành phố này, để đối mặt với Trần Hạo, dù mang lại nỗi đau, nhưng cũng đã mang lại cho cô một sự rõ ràng. Cô đã tìm được câu trả lời, không phải bằng lời nói của anh, mà bằng chính sự im lặng và hời hợt của anh.
Lê An từ từ đứng dậy, đôi mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ. Trong những ánh đèn lấp lánh ấy, cô không còn nhìn thấy hình bóng của Trần Hạo nữa. Cô nhận ra rằng, cô không thể chờ đợi anh mãi. Cô không thể chờ đợi một lời giải thích, một sự thay đổi từ anh. Cô phải tự mình bước tiếp. Một sự kiên cường và quyết tâm khẽ nhen nhóm trong trái tim cô.
Cô đi đến góc phòng, nơi chiếc vali nhỏ vẫn nằm im lìm. Lê An mở vali ra, bắt đầu sắp xếp lại những bộ quần áo, những vật dụng cá nhân. Từng món đồ được gấp lại cẩn thận, như thể cô đang sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm hồn mình. Cô sẽ trở về thị trấn, trở về nơi cô thuộc về, nơi cô có thể tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc của riêng mình. Không phải vì cô từ bỏ Trần Hạo, mà vì cô đã học được cách yêu thương bản thân mình hơn. Cô sẽ không cố gắng hòa nhập vào thế giới của anh, bởi vì thế giới đó không dành cho cô.
Một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má Lê An, nóng hổi và mặn chát. Nhưng lần này, nó không còn là giọt nước mắt của sự yếu đuối, của sự tuyệt vọng, mà là giọt nước mắt của sự giải thoát và chấp nhận. Chấp nhận một sự thật đau lòng, nhưng cũng chấp nhận rằng, cô sẽ mạnh mẽ bước tiếp. Chấp nhận rằng, mối tình của họ, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng đã đến lúc phải buông tay. Cô đã đối mặt, đã trải qua nỗi đau, và giờ đây, cô đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một cuộc đời mới, dù không có anh ở bên.
Dù sao đi nữa, cô đã làm tất cả những gì có thể.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.