Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 227: Áp Lực Thành Phố, Cuộc Gọi Bỏ Lỡ
Ánh đèn vàng vọt từ chiếc bàn học đổ xuống trang sách, tạo thành một quầng sáng cô độc giữa căn phòng ký túc xá rộng lớn, nơi hơi lạnh của đêm khuya đã bắt đầu xâm lấn. Ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, những chấm sáng li ti như muôn vàn vì sao lạc lối trên nền trời đen thẫm, xa xăm và vô định. Trần Hạo ngồi đó, lưng hơi còng, mắt dán chặt vào những con số và ký hiệu phức tạp trên cuốn sách giáo khoa Toán cao cấp. Mái tóc anh rũ xuống trán, che đi một phần ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên định đến lạ lùng. Hơi thở đều đều của hai người bạn cùng phòng đã chìm vào giấc ngủ tạo nên một âm thanh trầm lắng, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ của không gian xung quanh Trần Hạo. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút ẩm mốc nhẹ từ những chồng sách vở chất cao ngất trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên thứ "mùi của tri thức" mà anh đã quen thuộc suốt những tháng ngày đầu tiên ở thành phố.
Anh miết ngón tay lên một công thức đạo hàm, cố gắng phân tích từng bước, từng biến số. Đầu óoc anh quay cuồng với hàng tá định lý, bổ đề, và những bài toán hóc búa mà Cô Lan đã ra cho tuần tới. Áp lực ở trường chuyên không đơn thuần chỉ là học giỏi, mà còn là phải luôn đứng vững ở vị trí dẫn đầu, không được phép chùn bước. Mỗi ngày trôi qua, anh như một cỗ máy được lập trình sẵn, vận hành không ngừng nghỉ, gạt bỏ mọi suy nghĩ cá nhân để dồn hết tâm trí vào việc học. Giữa thành phố xa hoa này, anh biết mình phải nỗ lực gấp trăm lần mới mong có một chỗ đứng, một tương lai rạng rỡ như anh đã từng hứa với bản thân, với gia đình, và cả với... Lê An.
Bỗng, một tiếng rung khe khẽ truyền đến từ chiếc điện thoại cũ kỹ đặt dưới chồng sách. Trần Hạo khẽ giật mình, một cảm giác bồn chồn khó tả len lỏi trong lòng. Anh đưa tay gạt chồng sách sang một bên, để lộ màn hình điện thoại đang sáng lên, hiện rõ cái tên quen thuộc: "Lê An". Một thoáng bối rối lướt qua ánh mắt anh, nhanh như một cái chớp mắt, rồi lại vụt tắt. Trái tim anh khẽ nhói lên một nhịp, như có một sợi dây vô hình vừa bị kéo căng đến tận cùng, báo hiệu sự đứt gãy sắp sửa xảy ra. Anh nhớ lại giọng nói của cô trong cuộc gọi hôm trước, có chút gì đó nghẹn ngào, có chút gì đó trách móc, nhưng anh đã vội vàng trấn an cô bằng những lời lẽ hời hợt nhất có thể. Anh biết, cô thất vọng. Nhưng anh không thể làm gì khác.
"Không thể lơ là lúc này...", anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ như tiếng gió thoảng qua khe cửa, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. "Phải tập trung. Cô ấy sẽ hiểu thôi." Lý trí anh lập tức lên tiếng, dập tắt những cảm xúc mong manh vừa trỗi dậy. Anh không được phép để bất cứ điều gì làm anh xao nhãng khỏi mục tiêu đã đặt ra. Thành phố này quá lớn, cơ hội thì ít ỏi, nếu anh không nắm bắt, anh sẽ bị nhấn chìm. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực và giấy thấm đẫm trong không khí, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An đang bồn chồn chờ đợi một cuộc điện thoại, một lời an ủi chân thành từ anh.
Với một động tác dứt khoát, Trần Hạo đưa tay tắt chuông điện thoại, đặt úp nó xuống mặt bàn lạnh lẽo, như thể cắt đứt một sợi dây liên kết vô hình giữa anh và thế giới bên ngoài, giữa anh và Lê An. Anh không muốn nghe tiếng chuông réo rắt ấy, không muốn đối mặt với sự day dứt mà nó mang lại. Trái tim anh vẫn còn vương vấn một chút tội lỗi, một chút khó chịu khi phải phớt lờ cô, nhưng tất cả đều bị kìm nén dưới lớp vỏ bọc của sự quyết tâm sắt đá. Bàn tay anh run nhẹ, nhưng rồi nhanh chóng nắm chặt cây bút chì, lật nhanh trang sách. Ánh mắt anh lại trở về với những con số, những ký hiệu khô khan, cố gắng nhốt mình vào thế giới của logic và công thức, nơi không có chỗ cho những cảm xúc phức tạp, những lời nói không thành, và những khoảng cách vô hình đang ngày một lớn dần.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len lỏi qua ô cửa kính của lớp học, đổ thành những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch hoa cũ kỹ. Không khí trong phòng học đầy mùi sách vở, mùi phấn và cả một chút mùi ẩm đặc trưng của một lớp học cũ kỹ nhưng luôn được giữ gìn sạch sẽ. Tiếng ồn ào của học sinh nhanh chóng lắng xuống khi Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm môn Toán, bước vào lớp. Mái tóc búi gọn gàng, chiếc kính lão đặt ngay ngắn trên sống mũi, và ánh mắt sắc sảo nhưng đầy nhiệt huyết của cô quét một lượt quanh lớp, khiến ai nấy đều tự giác ngồi thẳng lưng, chuẩn bị tinh thần cho một tiết học đầy thử thách. Giọng nói của cô Lan không quá to, nhưng lại có sức nặng đặc biệt, vang vọng khắp căn phòng, thu hút mọi sự chú ý. "Hôm nay, chúng ta sẽ tiếp tục với phần Hàm số và Đồ thị. Đây là một chuyên đề trọng tâm, yêu cầu các em phải tập trung cao độ."
Trần Hạo ngồi ở bàn thứ ba, hàng thứ hai, quyển vở ghi chép mở sẵn. Anh cảm thấy một luồng năng lượng căng thẳng chạy dọc sống lưng. Bên cạnh anh, Thanh Bình, cậu bạn cao gầy đeo kính, cũng đang cặm cụi gọt bút chì, vẻ mặt nghiêm túc không khác gì một nhà khoa học sắp sửa tiến hành một thí nghiệm quan trọng. Sự cạnh tranh trong lớp học này không bao giờ được nói ra thành lời, nhưng nó hiện hữu trong từng ánh mắt, từng cử chỉ, từng điểm số. Áp lực không chỉ đến từ thầy cô, mà còn từ chính những người bạn học xung quanh, những đối thủ tiềm năng trên con đường chinh phục các trường đại học danh tiếng.
Cô Lan bắt đầu ra một bài tập cực kỳ khó, một bài toán tổng hợp nhiều kiến thức, đòi hỏi tư duy logic và sự nhạy bén. Cả lớp im phăng phắc, chỉ còn nghe tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng cô Lan giảng bài đều đều. Trần Hạo chăm chú lắng nghe, từng câu chữ, từng phân tích của cô đều được anh ghi chép cẩn thận vào quyển vở. Anh cảm nhận được một ánh mắt đang dò xét từ phía bàn trên. Đó là Hà Minh, cậu bạn với vẻ ngoài bảnh bao, luôn tự tin và có chút tự mãn, người thường xuyên đứng đầu trong các bài kiểm tra. Hà Minh khẽ quay đầu lại, ánh mắt chạm vào Trần Hạo, một nụ cười nửa miệng thoáng hiện trên môi, như một lời thách thức ngầm. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn," Hà Minh thì thầm, nhưng đủ để Trần Hạo nghe thấy, như một lời nhắc nhở về vị trí của anh trong mắt đối thủ. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt đáp lại, nhưng trong lòng anh, ngọn lửa quyết tâm càng bùng cháy mạnh mẽ. Anh không muốn thua kém bất kỳ ai, đặc biệt là Hà Minh.
Sau khi giảng giải xong, Cô Lan nhìn quanh lớp, ánh mắt dừng lại ở Trần Hạo. "Trần Hạo, em lên bảng giải bài này." Giọng cô Lan ấm áp nhưng đầy sự kỳ vọng. Cả lớp xì xào, không ai ngạc nhiên, bởi Trần Hạo luôn là một trong những học sinh xuất sắc nhất. Anh đứng dậy, đặt cây bút chì vào hộp, bước lên bục giảng. Bước chân anh vững chãi, ánh mắt kiên định, không một chút do dự. Dù trong sâu thẳm, vẫn còn đó một chút vương vấn về cuộc gọi bị bỏ lỡ đêm qua, về hình ảnh Lê An. Nhưng anh đã học được cách gạt bỏ những suy nghĩ đó sang một bên, ít nhất là trong những khoảnh khắc quan trọng này. Anh biết, thành công trong học tập là con đường duy nhất để anh có thể trở về và thực hiện lời hứa của mình với cô, dù giờ đây, lời hứa ấy dường như đã chậm một nhịp so với nhịp sống hối hả của anh.
Cầm viên phấn trắng, Trần Hạo bắt đầu viết lên bảng đen. Tiếng phấn ken két vang lên đều đặn. Từng bước giải, từng công thức được anh trình bày rõ ràng, chính xác, không một chút sai sót. Ánh mắt anh tập trung cao độ, như thể toàn bộ thế giới này chỉ còn lại anh và bài toán. Anh giải thích từng chi tiết, từng lập luận một cách trôi chảy, tự tin. Khi anh đặt viên phấn xuống, quay người lại, cả lớp vỗ tay lẹt đẹt. Cô Lan gật đầu hài lòng, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. "Rất tốt, Trần Hạo. Em đã nắm vững kiến thức."
Trần Hạo trở về chỗ ngồi, lòng vẫn còn cảm giác căng thẳng nhưng cũng xen lẫn một chút hài lòng. Anh đã chứng tỏ được bản thân, ít nhất là trong lĩnh vực mà anh giỏi nhất. Ánh mắt Hà Minh nhìn anh có vẻ nghiêm túc hơn, nhưng nụ cười tự mãn đã biến mất. Anh biết, đây là cuộc chiến không ngừng nghỉ, và anh không được phép lùi bước. Mùi sách vở, mùi phấn, mùi mực, tất cả những mùi hương quen thuộc này giờ đây không còn chỉ là mùi của tri thức, mà còn là mùi của sự cạnh tranh, của áp lực và của cả những tham vọng cháy bỏng. Chúng như một lớp màng vô hình bao bọc anh, tách biệt anh khỏi những lo toan cá nhân, khỏi những cảm xúc day dứt về Lê An và cái thị trấn ven sông cũ. Anh phải tiếp tục chạy, chạy thật nhanh, để không bị bỏ lại phía sau, để không bao giờ phải hối tiếc về những gì đã chọn, dù cho đôi khi, anh cảm thấy mình đang bỏ lỡ một điều gì đó thật quan trọng.
***
Buổi chiều tối buông xuống, mang theo hơi lạnh se sắt của những ngày cuối thu ở thành phố. Ký túc xá trở nên nhộn nhịp hơn với tiếng cười nói, tiếng bước chân, và cả tiếng nhạc phát ra từ những căn phòng khác. Trần Hạo ngồi đối diện với Thanh Bình tại bàn học, giữa họ là một chồng tài liệu và bản vẽ kỹ thuật phức tạp của dự án môn Vật lý. Ánh đèn bàn vàng vọt chiếu rọi xuống những con số, những sơ đồ mạch điện chi chít, tạo nên một không gian làm việc căng thẳng nhưng đầy tập trung. Mùi cà phê hòa tan thoang thoảng trong không khí, xua đi một phần sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Trần Hạo đã uống đến ly thứ hai, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo để phân tích những vấn đề nan giải mà dự án này đặt ra.
"Phần mạch điện này cần tối ưu hóa hơn nữa, Hạo. Nếu không, hiệu suất sẽ không đạt yêu cầu," Thanh Bình nói, ngón tay gầy gò chỉ vào một điểm trên bản vẽ. Cậu ta đeo kính, ánh mắt tập trung cao độ, và vẻ mặt nghiêm túc của cậu càng làm nổi bật sự phức tạp của công việc.
Trần Hạo gật đầu, giọng trầm khẽ. "Tớ biết. Chúng ta cần tìm một giải pháp khác cho bộ chuyển đổi. Có vẻ như phương án cũ không khả thi." Anh cầm cây bút chì, bắt đầu phác thảo một ý tưởng mới trên tờ giấy nháp, những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát. Áp lực của dự án cuối kỳ đè nặng lên vai anh, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và những đêm thức trắng để hoàn thành. Anh biết, điểm số của dự án này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến kết quả học tập của cả nhóm, và anh không được phép làm mọi người thất vọng.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Trần Hạo, vẫn đang úp xuống bàn, lại khẽ rung lên. Lần này, âm thanh nhỏ hơn, nhưng đủ để anh nhận ra. Anh liếc nhìn. Màn hình lại sáng lên, và cái tên "Lê An" một lần nữa hiện rõ, như một lời nhắc nhở từ một thế giới khác, một thế giới mà anh đang cố gắng gạt bỏ. Một cảm giác do dự len lỏi trong anh, chỉ kéo dài trong tích tắc. Anh nhìn sang Thanh Bình, người vẫn đang chăm chú vào bản vẽ, không hề hay biết về sự giằng xé nội tâm của bạn mình.
Trần Hạo biết, nếu anh nghe máy, cuộc trò chuyện sẽ lại kéo dài, sẽ lại là những lời trách móc ngầm, những nỗi lo lắng không thể giải quyết qua điện thoại. Anh không có đủ thời gian, không đủ tâm trí cho điều đó lúc này. Công việc đang gấp gáp, tương lai đang chờ đợi. Anh đã chọn con đường này, con đường đầy thử thách và cô đơn, nhưng cũng là con đường duy nhất để anh vươn tới thành công. Lê An, dù quan trọng đến mấy, giờ đây lại trở thành một sự xao nhãng không đáng có. Cái khoảng cách vô hình giữa hai người, giờ đây, không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong những ưu tiên, trong định hướng cuộc đời.
"Tớ bận một chút," Trần Hạo thì thầm, giọng anh khẽ hơn bình thường, như thể anh đang nói với chính mình hơn là với Thanh Bình. Cậu bạn gật đầu mà không ngẩng mặt lên. Trần Hạo vội vàng cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Anh không nghe máy, mà chọn gửi một tin nhắn. Những từ ngữ ngắn gọn, khô khan hiện lên trên bàn phím: "Anh đang bận làm bài. Gọi lại sau nhé." Anh đọc lại, không chút cảm xúc. Anh biết, cô sẽ thất vọng. Anh biết, tin nhắn này chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt vào những hy vọng mong manh của cô. Nhưng anh không thể làm gì khác. Anh phải ưu tiên. Anh phải tập trung.
Anh nhấn nút gửi, rồi tắt chuông điện thoại hoàn toàn, đặt nó sang một bên, cách xa tầm với. Cảm giác day dứt vẫn còn đó, một nỗi khó chịu len lỏi trong lòng, nhưng anh đã cố gắng ép nó xuống tận cùng. Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê hòa tan và mùi mực cũ tràn vào phổi, giúp anh lấy lại sự bình tĩnh. Anh quay sang Thanh Bình, cố gắng không để bất cứ điều gì làm anh xao nhãng khỏi công việc. "Chúng ta thử phương án dùng transistor kép xem sao, có thể sẽ hiệu quả hơn cho việc ổn định dòng điện." Giọng anh trở lại vẻ bình tĩnh, tập trung.
Thanh Bình ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi nhanh chóng của Trần Hạo. "Ừ, cũng là một ý hay. Để tớ xem lại sơ đồ."
Họ lại chìm vào công việc, tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng gõ phím lạch cạch từ chiếc máy tính xách tay cũ kỹ. Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, lấp lánh như một bức tranh không ngừng chuyển động. Nhưng trong căn phòng ký túc xá này, Trần Hạo đang tự mình tạo ra một bức tường vô hình, ngăn cách anh với mọi thứ, kể cả Lê An. Anh biết, việc anh liên tục bỏ lỡ hoặc từ chối những cuộc gọi của cô vì "bận học" sẽ khiến mối quan hệ của họ ngày càng thưa thớt. Anh biết, sự ưu tiên tuyệt đối của anh cho học vấn và tham vọng cá nhân đang đặt nền móng cho những quyết định trong tương lai, nơi anh có thể sẽ "lỡ một bước" trong tình yêu. Nhưng lúc này, anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đi con đường này, dù nó có cô đơn đến mấy, dù nó có khiến anh phải đánh đổi điều gì đi chăng nữa. Anh đã gieo mầm cho sự rạn nứt, và anh chưa hề hay biết về cái giá mà mình sẽ phải trả.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.