Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 228: Bất An Dưới Mái Hiên Cũ

Những lời lẽ khô khan, cụt lủn: "Anh đang bận làm bài. Gọi lại sau nhé," hiện lên trên màn hình điện thoại của Lê An, như một nhát dao cứa vào trái tim vốn đã đầy vết xước của cô. Cô nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ấy, từng chữ như đóng băng trong không khí, lạnh lẽo hơn cả cơn gió heo may đang rít qua ô cửa sổ cũ kỹ. Bàn tay cô run rẩy, chiếc điện thoại trượt nhẹ khỏi những ngón tay tê dại, rơi xuống tấm nệm nhàu nát. Không có tiếng động lớn, chỉ một âm thanh trầm đục, vô lực. Cả căn phòng như chìm vào một khoảng lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch, dồn dập như muốn vỡ tung.

Nước mắt. Lại là nước mắt. Chúng đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc của Lê An trong suốt những ngày qua, từ khi cô đặt chân về lại thị trấn nhỏ bé này sau chuyến đi định mệnh lên thành phố. Giọt nước mắt đầu tiên lăn dài trên má, mặn chát và nóng bỏng, rồi từng giọt, từng giọt nối tiếp nhau, chảy thành dòng, làm nhòe đi cả thế giới trước mắt cô. Cô không cố gắng kiềm chế. Có lẽ, những giọt nước mắt này là cách duy nhất để trái tim cô tìm thấy một lối thoát cho nỗi uất nghẹn đang đè nặng.

"Bận làm bài." Anh nói bận làm bài. Cớ sự ấy, Lê An đã nghe không biết bao nhiêu lần, từ những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Cô đã cố gắng hiểu, cố gắng thông cảm. Cô biết, Trần Hạo của cô là một người thông minh, có chí tiến thủ, và môi trường trường chuyên ở thành phố chắc chắn sẽ vô cùng áp lực. Cô đã nói với lòng mình rằng anh đang xây dựng tương lai cho cả hai, rằng anh đang nỗ lực vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Nhưng sao, cái lý do ấy, giờ đây lại nghe cay đắng và xa lạ đến thế? Nó không còn là lời trấn an, mà là một bức tường vô hình, ngày càng cao, ngày càng kiên cố, ngăn cách anh và cô.

Cô nhớ lại chuyến đi lên thành phố, nhớ lại ánh mắt mệt mỏi nhưng cũng đầy xa cách của anh khi họ nói chuyện qua điện thoại. Anh đã không còn sự dịu dàng, quan tâm như ngày xưa. Anh không còn hỏi cô về những chuyện vặt vãnh ở thị trấn, không còn kể cô nghe về những điều mới lạ ở thành phố. Thay vào đó là những câu trả lời hời hợt, những lời viện cớ bận rộn. Cô đã cố gắng bắt chuyện, cố gắng níu kéo, nhưng càng cố gắng, cô càng cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng giữa thế giới của anh. Thành phố đó, nó không chỉ rộng lớn về địa lý, mà còn rộng lớn hơn gấp bội trong tâm trí Trần Hạo. Nó đã nuốt chửng anh, biến anh thành một người xa lạ.

Lê An cuộn tròn người trên chiếc giường, hai đầu gối kéo sát lên ngực, vùi mặt vào tấm chăn mỏng. Mùi ẩm mốc nhẹ từ tấm chăn cũ kỹ hòa lẫn với mùi nước mắt mặn chát. Cả người cô run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của cơn gió đầu thu, mà là vì cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn. Nỗi cô đơn. Nó như một con thú dữ, cắn xé trái tim cô từng chút một. Cô đã luôn tự hào về sự kiên nhẫn của mình, về tình yêu cô dành cho Trần Hạo, một tình yêu đã được vun đắp từ thuở ấu thơ. Cô đã tin rằng, dù có bao nhiêu thử thách, họ vẫn sẽ vượt qua. Nhưng giờ đây, niềm tin ấy đang lung lay, chực đổ sụp.

Lê An nhớ lại lời hứa "không quên em" của Trần Hạo dưới ánh trăng vàng vọt bên bờ sông cũ. Lời hứa đó, giờ đây, giống như một ảo ảnh, một khúc ca buồn vang vọng từ quá khứ, không còn chút hơi ấm nào. Anh không quên cô, cô tin là vậy. Nhưng cái "không quên" đó, nó chỉ là một sự ghi nhớ mờ nhạt, một cái tên trong danh bạ điện thoại, hay là một vị trí đặc biệt trong trái tim anh? Cô không biết. Và sự không biết đó, còn đáng sợ hơn cả một câu trả lời phủ định.

Cảm giác bị bỏ rơi, bị gạt sang một bên, nó đau đớn hơn bất cứ vết thương thể xác nào. Lê An vốn là một cô gái dịu dàng, nhạy cảm, luôn đặt cảm xúc của người khác lên trên mình. Cô ít khi đòi hỏi, ít khi than vãn. Nhưng không có nghĩa là cô không có giới hạn chịu đựng. Giới hạn ấy, giờ đây, đang bị đẩy đến tận cùng. Cô nhận ra rằng, dù cô có cố gắng bao nhiêu để giữ lửa cho mối quan hệ này, một mình cô không thể làm được. Tình yêu cần sự vun đắp từ hai phía, cần sự quan tâm, thấu hiểu. Những điều đó, Trần Hạo đã không còn dành cho cô.

Trong cơn tuyệt vọng, một cái tên hiện lên trong tâm trí Lê An: Chi Mai. Cô bạn thân, người luôn ở bên cô từ thuở nhỏ, người luôn lắng nghe mọi tâm sự của cô. Có lẽ, chỉ có Chi Mai mới có thể hiểu được phần nào nỗi lòng của cô lúc này. Với một chút sức lực còn lại, Lê An gượng dậy, lau vội nước mắt. Cô không muốn Chi Mai nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của mình. Nhưng rồi, cô lại nghĩ, có lẽ Mai đã quá quen với những giọt nước mắt của cô rồi.

Lê An bước ra khỏi nhà, con đường làng quen thuộc giờ đây như dài hơn, vắng vẻ hơn. Gió đầu thu mang theo hơi lạnh se sắt, thổi bay những chiếc lá vàng úa. Cả thị trấn chìm trong một màu xám xịt của buổi chiều muộn. Cô đi bộ, không mục đích, cứ thế bước từng bước nặng nề về phía dãy nhà trọ của Chi Mai. Mỗi bước chân như kéo lê theo một tảng đá nặng trĩu.

Khi Lê An đến dãy nhà trọ cũ kỹ, ánh đèn vàng yếu ớt đã bắt đầu le lói từ vài ô cửa sổ. Căn phòng trọ của Chi Mai nằm khuất sâu bên trong một con hẻm nhỏ, nơi mà tiếng ồn ào của phố xá dường như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng của khu dân cư. Tường nhà trọ đã bong tróc lớp sơn vàng, để lộ ra những mảng tường xi măng xám xịt. Mùi ẩm mốc nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi thức ăn nấu nướng từ những căn phòng lân cận. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tiếng xe cộ từ con hẻm nhỏ cũng lọt vào tai cô, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thị trấn.

Lê An đứng trước cửa phòng Chi Mai, cánh cửa gỗ đã bạc màu theo năm tháng. Cô do dự một lúc, bàn tay khẽ giơ lên nhưng rồi lại hạ xuống. Cô sợ, sợ phải đối mặt với câu hỏi "có chuyện gì vậy?" của Mai, sợ phải kể lại tất cả những nỗi đau mà cô đang mang trong lòng. Nhưng rồi, nỗi cô đơn quá lớn đã đẩy cô phải gõ cửa. Ba tiếng gõ nhẹ, chậm rãi, như tiếng lòng cô đang thổn thức.

Tiếng bước chân vội vã từ bên trong. Cánh cửa mở ra, để lộ khuôn mặt tròn trĩnh, mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt sáng của Chi Mai. Cô bạn đang mặc một chiếc áo phông cũ và quần đùi, trên tay vẫn cầm cây bút và một cuốn sách giáo khoa. Vẻ mặt cô hiện rõ sự ngạc nhiên khi nhìn thấy Lê An.

"An! Mày về lúc nào sao không nói tao một tiếng?" Chi Mai thốt lên, giọng pha lẫn sự vui mừng và một chút trách móc. Cô bạn nhanh chóng nhận ra vẻ tiều tụy trên gương mặt Lê An, đôi mắt sưng húp và đôi môi tái nhợt. Nụ cười trên môi Chi Mai lập tức vụt tắt, thay vào đó là nét lo lắng. "Sao trông mày... tiều tụy thế này?"

Không đợi Lê An trả lời, Chi Mai vội vàng chạy lại, ôm chầm lấy cô bạn. Cái ôm chặt, ấm áp của Chi Mai như một dòng nước mát xoa dịu trái tim đang khô cằn của Lê An. Cô ôm chặt lấy Chi Mai, vùi mặt vào vai bạn, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào. Nhưng không thể. Tấm áo của Chi Mai nhanh chóng ướt đẫm nước mắt của cô.

"Mai ơi... tao về rồi," Lê An thì thầm, giọng nói mệt mỏi, yếu ớt, lạc hẳn đi trong tiếng nức nở. Cô không nói thêm được gì nữa, chỉ biết ôm chặt lấy Chi Mai, tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút bình yên trong vòng tay bạn. Chi Mai vuốt nhẹ mái tóc dài của Lê An, cảm nhận sự run rẩy từ người bạn thân. Cô hiểu, không cần Lê An phải nói ra, chắc chắn có chuyện gì đó rất nghiêm trọng đã xảy ra.

Chi Mai dẫn Lê An vào trong phòng, đóng cửa lại, như để ngăn cách thế giới bên ngoài với nỗi đau đang hiện hữu trong căn phòng nhỏ này. Căn phòng trọ của Chi Mai chật chội nhưng ấm cúng, ánh đèn sợi đốt vàng vọt treo lơ lửng trên trần nhà, tạo nên một không gian có chút hoài niệm, có chút buồn bã. Một góc nhỏ được dùng để nấu ăn, với chiếc bếp ga mini và vài xoong nồi cũ kỹ. Mùi trà ấm, mùi ẩm mốc nhẹ của căn phòng, hòa quyện với nhau, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng, thân thuộc đến lạ kỳ. Chi Mai nhanh chóng pha một cốc trà gừng nóng hổi, đặt trước mặt Lê An.

"Uống đi cho ấm người, mày lạnh run cầm cập thế này," Chi Mai nói, giọng nhẹ nhàng hơn, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự lo lắng không giấu giếm. Cô ngồi xuống bên cạnh Lê An trên chiếc giường nhỏ, kéo tấm chăn mỏng đắp cho bạn. Lê An co ro trên giường, hai tay ôm chặt lấy cốc trà, hơi ấm từ cốc trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng không thể sưởi ấm được trái tim cô lúc này.

Đêm đã xuống hẳn, bầu trời ngoài cửa sổ đã chìm trong một màu đen thăm thẳm. Tiếng ồn ào từ bên ngoài cũng dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng gió se lạnh thổi qua khe cửa và tiếng nhạc rè rè từ phòng trọ bên cạnh. Trong không gian tĩnh lặng ấy, Lê An bắt đầu kể, từng lời nói run rẩy, đứt quãng, xen lẫn những tiếng nức nở.

"Tao... tao không biết nữa, Mai ạ. Hạo thay đổi rồi. Anh ấy... anh ấy không còn như xưa nữa," Lê An nức nở, nước mắt lại chảy dài trên má. Cô kể về cuộc điện thoại hời hợt, về sự lạc lõng của mình giữa thành phố xa lạ, về cái cảm giác bị bỏ rơi khi anh không nghe máy, và cả cái tin nhắn cụt lủn "Anh đang bận làm bài. Gọi lại sau nhé" vừa rồi. Mỗi lời nói là một vết cứa, khiến trái tim cô thêm đau. "Tao đã cố gắng lắm, Mai ạ. Tao đã cố gắng hiểu, cố gắng thông cảm. Nhưng mà... nhưng mà tao thấy mệt mỏi quá."

Chi Mai nghe bạn kể, khuôn mặt cô bạn dần đỏ lên vì tức giận. Cô nắm chặt tay Lê An, bàn tay ấm áp của Chi Mai truyền cho Lê An một chút sức mạnh. "Tao đã bảo rồi mà! Đàn ông lên thành phố là khác ngay! Nó có bận học đến mấy cũng không thể đối xử với mày như thế được!" Chi Mai nói, giọng cô bạn cao hơn bình thường, thể hiện rõ sự bất bình. "Mày có biết mày đã hy vọng vào nó nhiều như thế nào không? Mày đã chờ đợi nó, đã tin tưởng nó. Vậy mà nó... nó làm mày thất vọng hết lần này đến lần khác!"

Lê An chỉ biết lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn như mưa. "Nhưng anh ấy nói không quên tao... Anh ấy nói bận học..." Cô vẫn cố gắng biện minh cho Trần Hạo, một cách yếu ớt. Niềm tin mong manh ấy, dù đã bị lay chuyển dữ dội, nhưng vẫn còn đó, như một sợi dây cuối cùng níu giữ cô. Cô không muốn tin rằng Trần Hạo đã thực sự thay đổi, rằng anh đã không còn yêu cô như ngày xưa nữa. Cái ý nghĩ đó quá tàn nhẫn, quá đau đớn.

Chi Mai thở dài thườn thượt, nhìn cô bạn bằng ánh mắt xót xa. Cô biết Lê An cố chấp như thế nào trong tình yêu. Nhưng cô cũng không thể im lặng trước sự thật phũ phàng này. "Bận học thì cũng phải có lúc rảnh chứ?" Chi Mai hỏi, giọng cô bạn bỗng nhỏ lại, pha chút nghi ngờ. "Hay là... hay là nó có đứa khác rồi?"

Câu nói của Chi Mai như một tiếng sét đánh ngang tai Lê An. Cô ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Chi Mai. "Mày nói gì vậy Mai? Không thể nào!" Giọng cô run rẩy, vừa tức giận, vừa hoảng sợ. Ý nghĩ đó, nó chưa từng dám len lỏi vào tâm trí cô. Trần Hạo, người cô đã yêu thương và tin tưởng suốt bao nhiêu năm qua, làm sao có thể?

"Tại sao lại không thể?" Chi Mai phản bác, dù trong lòng cô cũng không có bằng chứng gì, chỉ là một sự lo lắng vu vơ. "Mày nghĩ xem, nó lên thành phố, một mình, đẹp trai, học giỏi. Xung quanh nó biết bao nhiêu cô gái. Nó không nghe máy mày, nó nhắn tin cụt lủn. Chẳng phải là dấu hiệu rõ ràng nhất của việc nó đang cố tình xa lánh mày sao?"

Những lời nói của Chi Mai, dù chỉ là những suy đoán, nhưng lại gieo vào lòng Lê An một hạt mầm lo lắng, một sự bất an sâu sắc đến rợn người. Cô chưa bao giờ nghĩ đến khả năng đó. Cô luôn tin vào tình yêu của Trần Hạo, tin vào lời hứa của anh. Nhưng giờ đây, trước những lập luận của Chi Mai, những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí cô bỗng chốc được sắp xếp lại, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Những lần anh không nghe máy, những tin nhắn hời hợt, sự thờ ơ của anh... Tất cả đều có thể được lý giải bằng một lý do duy nhất: anh đã có người khác.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lê An. Cô lại co ro người lại, hai tay ôm lấy vai, như thể muốn tự bảo vệ mình khỏi ý nghĩ kinh hoàng ấy. "Không... không phải đâu, Mai. Hạo không phải người như vậy," cô thì thầm, nhưng giọng nói yếu ớt đến mức chính cô cũng không thể tin vào những gì mình đang nói. Sự phản bác của cô không còn sự kiên quyết, mà chỉ là một lời cầu xin, một sự phủ nhận trong vô vọng.

Chi Mai siết chặt vòng tay, vuốt nhẹ mái tóc ướt đẫm mồ hôi lạnh của Lê An. "Tao biết mày tin nó. Nhưng An à, mày phải nhìn vào thực tế đi. Mày đã chịu đựng đủ rồi. Mày không thể cứ mãi chạy theo một người mà người ta không còn quan tâm đến mày nữa." Chi Mai nói, giọng cô dịu xuống, nhưng sự kiên quyết vẫn còn đó. Cô biết, nỗi đau của Lê An không chỉ là nỗi đau của một tình yêu tan vỡ, mà còn là nỗi đau của sự đổ vỡ niềm tin, của sự mất mát một phần tuổi thơ, một phần cuộc sống của chính cô. Lê An đã dành cả tuổi thanh xuân để chờ đợi Trần Hạo, để vun đắp mối tình này. Giờ đây, khi nó đứng trước bờ vực đổ vỡ, cô cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình.

"Tao không biết... tao không biết phải làm sao," Lê An nói, giọng cô đầy sự tuyệt vọng. "Tao yêu anh ấy, Mai ạ. Tao đã yêu anh ấy từ rất lâu rồi. Tao không thể... không thể dễ dàng từ bỏ như vậy được."

Chi Mai chỉ có thể ôm chặt lấy bạn, để Lê An khóc cho thỏa nỗi lòng. Cô biết, không ai có thể thực sự hiểu được nỗi lòng Lê An lúc này, ngoại trừ chính cô. Nỗi cô đơn của Lê An không chỉ đến từ sự xa cách của Trần Hạo, mà còn đến từ cảm giác không thể chia sẻ hết tất cả, không thể tìm thấy một sự đồng cảm tuyệt đối. Dù có bạn thân ở bên, cô vẫn cảm thấy lạc lõng, một mình đối mặt với bão tố cuộc đời. Những lời an ủi của Chi Mai, dù chân thành đến mấy, cũng không thể xoa dịu được nỗi đau sâu thẳm đang gặm nhấm Lê An. Chúng chỉ như những làn gió thoảng qua một vết thương đã ăn sâu vào xương tủy.

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố xa xôi đã không còn nhìn thấy. Chỉ còn lại bóng tối đặc quánh và tiếng gió rít qua những tán cây. Trong căn phòng trọ nhỏ, Lê An vẫn nức nở, cảm giác bất an và nỗi thất vọng ngày càng lớn. Cô biết, một cánh cửa đã khép lại, và cô không biết liệu mình có đủ dũng khí để mở một cánh cửa khác hay không. Những lời khuyên thẳng thắn của Chi Mai, đặc biệt là những nghi ngờ về việc Trần Hạo có người khác ở thành phố (dù không đúng sự thật), đã gieo thêm hạt giống bất an và nghi ngờ trong lòng Lê An, khiến cô càng khó tin tưởng vào mối quan hệ này. Và sự thật rằng, dù có bạn thân ở bên an ủi, nỗi đau và sự cô đơn của cô vẫn rất sâu sắc, không dễ gì chữa lành, báo hiệu một quá trình đau khổ kéo dài và khả năng cô sẽ tìm kiếm một 'bến đỗ' khác để tìm thấy sự bình yên, dù không phải vì tình yêu mãnh liệt.

Lê An nhắm mắt lại, trong đầu cô hiện lên hình ảnh Trần Hạo, nhưng không phải là Trần Hạo của ngày xưa, mà là Trần Hạo xa cách, lạnh lùng ở thành phố. Hình ảnh đó, cùng với nỗi bất an đang dâng trào, bóp nghẹt trái tim cô. Cô biết, từ giờ trở đi, mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi của Trần Hạo (nếu có) sẽ đều đi kèm với sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi. Cái khoảng cách vô hình giữa hai người, giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là sự đổ vỡ niềm tin, là vết nứt sâu hoắm trong tâm hồn. Cô đã quá mệt mỏi để níu kéo, nhưng cũng quá đau đớn để buông tay. Một giọt nước mắt cuối cùng lăn xuống, hòa vào mái tóc rối bời, tan vào bóng đêm. Cánh cửa của một chương mới trong cuộc đời cô, một chương đầy những lựa chọn khó khăn và mất mát, đang lặng lẽ mở ra.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free