Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 229: Bận Rộn Phồn Hoa, Lời Hứa Phai Mờ
Cánh cửa của một chương mới trong cuộc đời Lê An, một chương đầy những lựa chọn khó khăn và mất mát, đang lặng lẽ mở ra. Nhưng ở nơi thành phố xa xôi, nơi ánh đèn neon rực rỡ không bao giờ tắt hẳn, một cánh cửa khác cũng đang mở ra cho Trần Hạo, một cánh cửa dẫn vào thế giới của tri thức, tham vọng và những áp lực không ngừng nghỉ, đẩy anh ngày càng xa khỏi những ký ức êm đềm bên bờ sông cũ.
***
Sáng hôm ấy, ánh nắng tháng Mười len lỏi qua ô cửa kính lớn của phòng học, trải dài trên những dãy bàn ghế gỗ sẫm màu. Không khí trong lớp chuyên Toán-Lý-Hóa luôn đặc quánh sự tập trung, mùi giấy mới của sách vở và mực in lẫn vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của tri thức. Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, lưng thẳng, ánh mắt chăm chú theo dõi từng nét phấn, từng công thức phức tạp hiện lên trên tấm bảng xanh. Cô Lan, giáo viên môn Vật Lý, một người phụ nữ với mái tóc búi gọn gàng và cặp kính lão luôn trễ xuống sống mũi, đang say sưa giải thích về định luật bảo toàn năng lượng. Giọng cô nghiêm nghị nhưng rõ ràng, từng câu, từng chữ như găm sâu vào tâm trí học trò.
"Trần Hạo, em có thể trình bày cách em tiếp cận vấn đề này không? Đây là một câu hỏi khá hóc búa," Cô Lan bất chợt gọi tên anh, ánh mắt sắc sảo lướt qua cả lớp rồi dừng lại ở vị trí của anh. Một vài tiếng xì xào nhỏ vang lên, nhưng nhanh chóng chìm xuống.
Trần Hạo khẽ gật đầu, đặt chiếc bút chì xuống mặt bàn đã mòn nhẵn. Anh đứng dậy, vóc dáng cao lớn hơn hẳn so với các bạn cùng lớp, giọng trầm ổn vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Dạ thưa cô, em đã thử phương pháp..." Anh bắt đầu giải thích, từng lập luận mạch lạc, từng bước đi logic, không hề vấp váp. Anh trình bày cách mình đã phân tích bài toán, tách nhỏ các yếu tố, và sử dụng những công thức phức tạp để đi đến kết quả cuối cùng. Trong suốt quá trình đó, ánh mắt anh không rời khỏi bảng, như thể đang đối thoại trực tiếp với những con số và ký hiệu. Cô Lan lắng nghe, thi thoảng lại gật đầu hài lòng. Cái gật đầu đó, với Trần Hạo, là một sự công nhận quý giá, là minh chứng cho nỗ lực không ngừng của anh.
Bên cạnh sự hài lòng của cô giáo, Trần Hạo cảm nhận rõ một ánh mắt khác đang dõi theo mình. Hà Minh, ngồi bàn trên, chàng trai luôn bảnh bao với nụ cười tự tin, khẽ liếc nhìn anh. Trong ánh mắt đó, có chút thán phục, nhưng cũng không kém phần quyết tâm, một sự ganh đua ngầm mà không cần lời nói cũng có thể cảm nhận được. Hà Minh là một đối thủ đáng gờm, luôn nằm trong top đầu của khối, và chính sự cạnh tranh lành mạnh này đã thúc đẩy Trần Hạo không ngừng cố gắng. Anh hiểu rằng, để tồn tại và phát triển trong môi trường đầy áp lực này, anh không thể lơ là bất cứ giây phút nào.
Buổi chiều, sau những giờ học chính khóa căng thẳng, Trần Hạo cùng nhóm học của mình, gồm Hà Minh và Thanh Bình – chàng trai cao gầy, đeo kính cận với vẻ ngoài hiền lành nhưng lại cực kỳ chăm học – lại miệt mài giải quyết các bài tập nâng cao trong một phòng tự học trống. Không khí căng thẳng bao trùm, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật sách xoèn xoẹt và đôi khi là tiếng gõ phím nhẹ nhàng khi họ tra cứu thông tin trên máy tính. Trần Hạo là người chủ động nhất trong nhóm, anh phân chia công việc, đưa ra những định hướng mới khi cả nhóm gặp bế tắc. Gương mặt anh lúc nào cũng đăm chiêu, từng đường nét trên khuôn mặt anh tuấn giờ đây hằn lên vẻ nghiêm nghị, tập trung cao độ. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, nhưng tinh thần vẫn luôn tỉnh táo, thúc đẩy anh phải hoàn thành mục tiêu đã đề ra. Cái mùi ẩm nhẹ của phấn và giấy cũ trong phòng, cùng với tiếng còi xe từ xa vọng vào từ con đường lớn bên ngoài, là những âm thanh và mùi hương quen thuộc của cuộc sống ở thành phố, một thứ âm thanh nền không ngừng nhắc nhở anh về nơi anh đang thuộc về. Anh hiếm khi nhớ về thị trấn ven sông yên bình, nơi mà cuộc sống trôi qua chậm rãi, nơi mà anh và Lê An từng có những buổi chiều ngồi bên bờ sông, để mặc thời gian trôi. Giờ đây, khái niệm "thời gian" đối với anh là vàng bạc, là thứ cần phải tận dụng triệt để. Anh biết rằng, mỗi giây phút trôi qua đều là cơ hội để anh tiến gần hơn đến ước mơ, đến tương lai mà anh đã vạch ra cho mình.
***
Buổi tối, sau bữa ăn vội vã tại căng tin ký túc xá, Trần Hạo trở về phòng, tiếp tục lao vào đống sách vở. Mùi cà phê pha sẵn thoang thoảng từ góc phòng Hà Minh, hòa quyện với mùi giấy mới của những cuốn sách anh đang đọc, tạo nên một không gian đặc trưng của những người trẻ đang theo đuổi tri thức. Anh ngồi cạnh Hà Minh và Thanh Bình, cùng nhau giải quyết một bài toán vật lý khó nhằn. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn chiếu xuống, làm nổi bật những dòng chữ dày đặc trên trang sách, và cả những nét nhăn trên trán của cả ba khi họ cố gắng mày mò từng chi tiết, từng phương trình.
"Trần Hạo, cậu nghĩ sao về giả thuyết này? Hình như có một lỗ hổng logic ở đây," Hà Minh lên tiếng, giọng nói có chút băn khoăn, chỉ vào một đoạn công thức trên trang sách. Anh chàng này luôn tự tin, nhưng cũng rất cẩn trọng trong học tập, không bao giờ bỏ qua những chi tiết nhỏ.
Trần Hạo khẽ nhíu mày, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời. Anh cúi sát mặt vào trang giấy, ngón tay lướt trên những con số, rồi khẽ gật đầu. "Ừm, cậu nói đúng. Chỗ này... nếu chúng ta xét theo điều kiện ban đầu, thì nó sẽ dẫn đến một mâu thuẫn. Có lẽ, chúng ta cần phải xem xét một cách tiếp cận khác." Anh bắt đầu phác thảo một sơ đồ nhỏ trên giấy nháp, giải thích ý tưởng của mình.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Trần Hạo, đặt úp trên bàn để tránh làm phiền, bỗng rung lên nhè nhẹ. Tiếng rung nhỏ, gần như không gây ra âm thanh, chỉ là một sự chấn động nhẹ trên mặt bàn gỗ. Anh lướt mắt nhìn, thấy tên "Lê An" hiện lên trên màn hình. Mọi hoạt động của anh như khựng lại trong tích tắc. Một thoáng chần chừ hiện lên trong đôi mắt sâu thẳm, hình ảnh Lê An mỉm cười, với mái tóc dài xõa ngang vai, chợt thoáng qua trong tâm trí anh. Đó là nụ cười của những buổi chiều tan học chung đường, của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, của lời hứa "không quên em" đã từng thốt ra một cách tự nhiên như hơi thở.
Một cảm giác tội lỗi nhẹ nhàng len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi lý trí và áp lực của hiện tại. "An... Anh xin lỗi. Anh thực sự bận. Em sẽ hiểu mà, đúng không?" Lời nói không thành, chỉ là một tiếng vọng thầm thì trong tâm trí Trần Hạo. Anh biết Lê An đang chờ đợi, đang nhớ mong. Nhưng anh cũng biết rằng, anh không thể dừng lại. Anh không thể để bất cứ điều gì làm gián đoạn hành trình này, hành trình mà anh tin rằng sẽ mang lại một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Anh tin rằng, Lê An sẽ hiểu cho tham vọng của anh, cho những nỗ lực mà anh đang bỏ ra. Cô ấy sẽ hiểu rằng, tất cả những gì anh đang làm là vì họ, vì một ngày mai tươi sáng hơn.
Với một động tác dứt khoát, Trần Hạo nhanh chóng tắt chuông điện thoại, úp nó lại một lần nữa và đẩy vào một góc ngăn kéo. Cái lạnh của màn hình điện thoại khi chạm vào ngón tay anh như một lời nhắc nhở về khoảng cách vô hình đang lớn dần giữa anh và cô. Anh không còn muốn nhìn thấy tên cô, không còn muốn cảm nhận sự rung động nhỏ nhoi ấy nữa. Nó chỉ khiến anh phân tâm. "Chúng ta cần phải xong phần này trước 11 giờ," anh nói, giọng nói kiên quyết, như để tự nhắc nhở bản thân, và cũng để kéo Hà Minh cùng Thanh Bình trở lại với công việc. "Không còn nhiều thời gian nữa."
Hà Minh và Thanh Bình gật đầu, tiếp tục cúi mặt vào sách. Họ đã quá quen với sự tập trung cao độ và đôi khi có phần khắc nghiệt của Trần Hạo. Với họ, Trần Hạo là một người bạn, nhưng cũng là một đầu tàu, một người dẫn dắt mà họ phải theo kịp. Trong căn phòng ký túc xá, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, mang theo hơi lạnh của đêm thành phố. Nhưng trong đầu Trần Hạo, chỉ có những con số, những công thức, và viễn cảnh về một tương lai xán lạn đang chờ đợi. Anh không biết rằng, ở một nơi xa xôi, chiếc điện thoại rung lên trong tay Lê An, và rồi tắt ngấm, để lại trong lòng cô một sự trống rỗng và bất an đến tột cùng.
***
Đã rất khuya, gần nửa đêm. Ký túc xá đã chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng máy điều hòa chạy đều đều và tiếng gió hiu hiu thổi qua những tán cây bên ngoài. Trần Hạo là người cuối cùng còn lại trong phòng tự học, hay chính xác hơn là một lớp học trống. Ánh đèn điện vàng vọt, yếu ớt chiếu sáng một góc phòng, nơi anh đang ngồi, một mình, giữa những dãy bàn ghế lạnh lẽo. Anh đang đọc một cuốn sách chuyên ngành dày cộp về vật lý lượng tử, cố gắng nhồi nhét những kiến thức khô khan nhưng đầy thách thức cho kỳ thi quốc gia sắp tới. Mùi mực và giấy cũ của cuốn sách, cùng với mùi ẩm nhẹ của đêm khuya, phảng phất trong không khí.
Gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt đã hằn sâu sau những đêm dài thức trắng. Một thoáng cô đơn lướt qua ánh mắt anh, như một bóng mây vụt qua bầu trời đêm. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhớ lại lời hứa với Lê An, về những buổi chiều tan học bên bờ sông, về những ước mơ giản dị mà họ từng chia sẻ. "Nếu như ngày đó," anh thầm nghĩ, "nếu như ngày đó anh có thể nói ra sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác." Hình ảnh Lê An dịu dàng, đôi mắt trong veo, nụ cười hiền hậu lại hiện về. Anh nhớ cảm giác khi được nắm tay cô, nhớ tiếng cười trong trẻo của cô khi anh kể những câu chuyện ngớ ngẩn.
Nhưng những hình ảnh ngọt ngào ấy nhanh chóng bị đẩy lùi bởi áp lực thành tích, bởi viễn cảnh về một tương lai rực rỡ ở thành phố. Anh biết mình phải thành công. Phải thành công ở đây, ở nơi mà sự cạnh tranh khốc liệt như một dòng sông chảy xiết, nếu không bơi kịp sẽ bị cuốn trôi. Anh tin rằng, Lê An sẽ hiểu. Cô ấy sẽ tự hào về anh, về những gì anh đã đạt được. Anh đang xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai của cả hai, theo cách anh nghĩ. Cái khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây không chỉ là địa lý, mà còn là sự khác biệt trong nhịp sống, trong những ưu tiên hàng ngày.
Chiếc điện thoại của anh vẫn nằm im lìm trong ngăn kéo, im lặng báo hiệu một cuộc gọi khác từ Lê An đã bị bỏ lỡ, mà anh không hề hay biết. Tối nay, có lẽ cô đã gọi lại, sau cuộc gọi anh đã bỏ lỡ trong buổi học nhóm. Tiếng chuông điện thoại rung rất nhẹ, bị át đi bởi sự tập trung cao độ của Trần Hạo và đã tắt chuông từ trước, đã không thể chạm tới anh. Anh không hề hay biết rằng, mỗi cuộc gọi bị bỏ lỡ, mỗi tin nhắn không được hồi đáp, lại là một nhát dao khứa sâu vào trái tim Lê An, gieo vào lòng cô thêm những hạt giống bất an và nghi ngờ.
Trần Hạo miết nhẹ ngón tay lên trang giấy, ánh mắt lại quay về với những công thức phức tạp. Mệt mỏi, nhưng không thể dừng lại. Anh biết rằng, thành phố này, với những ánh đèn neon rực rỡ và những cơ hội rộng mở, đang thay đổi anh. Nó khiến anh trở nên quyết đoán hơn, thực dụng hơn, và đôi khi, cũng lạnh lùng hơn. Anh đang dần xa rời những giá trị giản dị, mộc mạc của thị trấn và của Lê An.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào giấc ngủ muộn, nhưng đâu đó vẫn còn những ánh đèn vàng hắt ra từ những tòa nhà cao tầng, những tiếng còi xe vọng lại từ xa. Đó là nhịp sống của thành phố, một nhịp sống mà Trần Hạo đang cố gắng hòa mình vào, dù đôi khi anh cảm thấy như đang đánh mất một phần của chính mình. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu mùi sách vở và sự lạnh lẽo của đêm, rồi lại mở mắt ra, tiếp tục công việc của mình. Anh không biết, rằng sự chậm một nhịp của anh, sự ưu tiên tuyệt đối cho tham vọng cá nhân, đã và đang tạo ra một vết nứt sâu sắc trong mối quan hệ của họ, một vết nứt mà có lẽ, cả đời này anh cũng không thể hàn gắn lại được.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.