Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 230: Lá Thư Gửi Người Xa, Nỗi Lòng Gửi Gió
Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ ký túc xá, mang theo hơi lạnh của đêm thành phố, vẫn còn vương vấn đâu đó trong không gian tĩnh mịch. Trần Hạo, với những con số và công thức vật lý lượng tử vây lấy tâm trí, đã hoàn toàn quên đi sự tồn tại của chiếc điện thoại im lìm trong ngăn kéo, quên đi cả những cuộc gọi nhỡ và nỗi đợi chờ mỏi mòn của một người ở nơi xa. Anh không hay biết rằng, cùng lúc anh đang miệt mài với viễn cảnh tương lai xán lạn, thì ở thị trấn ven sông, một trái tim đang thổn thức vì anh, và một nỗi trống rỗng, bất an đến tột cùng đang gặm nhấm tâm hồn Lê An.
***
Hoàng hôn buông mình xuống thị trấn nhỏ, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua tán cây xoài trước nhà, vẽ nên những vệt sáng xiên xiên trên nền gạch cũ kỹ. Lê An ngồi một mình trong phòng, ánh mắt nhìn xa xăm ra khung cửa sổ nơi ráng chiều đang dần tàn. Căn phòng quen thuộc, với chiếc giường gỗ đơn sơ, bàn học nhỏ kê sát tường và vài cuốn sách xếp ngay ngắn, vốn dĩ luôn mang lại cảm giác ấm cúng và bình yên. Nhưng hôm nay, dẫu mùi cơm tối mẹ vừa nấu còn phảng phất, dẫu tiếng nói chuyện của ba mẹ dưới bếp vẫn vọng lên đều đều, căn phòng bỗng trở nên trống trải lạ thường, như thể có một khoảng không vô hình vừa mới được tạo ra ngay trong lồng ngực cô.
Cô vừa ăn cơm tối cùng gia đình, nhưng vị giác dường như đã tê liệt. Miếng cá kho mẹ gắp cho, vốn là món cô yêu thích, nay cũng trở nên nhạt nhẽo. Cả bữa ăn, cô chỉ gật đầu ậm ừ khi ba hỏi chuyện trường lớp, nụ cười trên môi cũng chỉ là một cái nhếch mép gượng gạo. Mẹ cô, tinh ý hơn, đã nhìn thấy vẻ trầm tư trong đôi mắt con gái, nhưng bà cũng chỉ khẽ thở dài, không nói gì thêm. Bà biết, cái tuổi này của con gái, có những nỗi lòng không thể sẻ chia cùng cha mẹ, đặc biệt là những chuyện tình cảm.
Chiếc điện thoại di động đời cũ, món quà sinh nhật Trần Hạo tặng cô năm mười lăm tuổi, nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen. Không một tín hiệu, không một tin nhắn mới từ anh. Đã gần một tuần rồi kể từ cuộc gọi cuối cùng của họ, một cuộc gọi ngắn ngủi và vội vã, chỉ toàn tiếng ồn ào và những lời hứa hẹn bận rộn. Kể từ đó, sự im lặng cứ thế kéo dài, nặng nề như một tảng đá đè nén lên trái tim Lê An. Nỗi nhớ anh cuộn trào, cồn cào như con sóng vỗ bờ không ngừng nghỉ. Nhưng đi kèm với nỗi nhớ ấy là một sự bất an lớn hơn, một sự lo lắng gặm nhấm tâm can cô từng chút một.
“Anh Hạo… anh có còn nhớ em không?” Cô thì thầm, giọng nói như tan vào không khí. Tiếng gió khẽ xào xạc qua kẽ lá, đáp lại cô bằng một khoảng lặng vô định. Cô đưa tay vuốt ve chiếc điện thoại lạnh ngắt, cảm nhận sự vô vọng tỏa ra từ nó. Mỗi lần cầm nó lên, lòng cô lại dấy lên một niềm hy vọng mong manh, rằng có lẽ, chỉ là có lẽ, anh sẽ gọi. Nhưng rồi, màn hình vẫn cứ đen ngòm, và hy vọng ấy lại tan biến như bong bóng xà phòng.
Những lời hứa hẹn của họ bên bờ sông, dưới ánh trăng, dưới tán cây cổ thụ, cứ vang vọng mãi trong tâm trí cô. Lời hứa về một tương lai có nhau, về những ước mơ giản dị mà họ từng dệt nên. “Nếu như ngày đó,” cô tự hỏi, “nếu như ngày đó anh đừng đi, hay em đừng ở lại, liệu mọi chuyện có khác không?” Nhưng câu hỏi ấy cũng chỉ là một sợi dây vô hình níu giữ cô trong vòng xoáy của tiếc nuối và hoài nghi.
Sự bận rộn của Trần Hạo là điều cô hiểu, cô chấp nhận. Cô biết anh đang cố gắng rất nhiều ở thành phố lớn, nơi mà sự cạnh tranh khốc liệt hơn rất nhiều so với thị trấn nhỏ này. Cô tự hào về anh. Nhưng liệu sự bận rộn ấy có phải là cái cớ để anh dần quên đi cô? Để những lời hứa ấy... chỉ là gió thoảng mây bay sao? Cô nhớ Chi Mai đã từng nói, rằng thành phố có thể làm con người thay đổi, rằng có thể anh đã tìm thấy những mối quan hệ mới, những điều thú vị hơn ở nơi đó. Dù biết Chi Mai chỉ muốn an ủi và cảnh báo, nhưng những lời ấy vẫn gieo vào lòng Lê An những hạt giống bất an, nảy mầm thành sự nghi ngờ mỗi khi đêm về.
Cô thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và nỗi buồn. Cô đứng dậy, bước chân chầm chậm về phía tủ sách nhỏ. Từ ngăn tủ thứ ba, cô lấy ra một cuốn sổ nhật ký đã cũ, bìa màu xanh ngọc bích đã bạc phai theo thời gian. Cuốn sổ này, Trần Hạo cũng là người tặng cô. Nó chất chứa những tâm sự thầm kín nhất của cô, những dòng chữ đã ghi lại từng khoảnh khắc vui buồn của tuổi học trò. Bên cạnh cuốn sổ là một cây bút máy, ngòi bút vẫn còn sáng bóng, như chờ đợi được viết nên những câu chuyện mới.
Lê An miết ngón tay lên bìa sổ, cảm nhận sự thô ráp của giấy và sự lạnh lẽo của lớp mực đã khô. Cô biết, điện thoại không thể chạm tới anh. Những lời nói trực tiếp, qua điện thoại, dường như cũng không thể truyền tải hết những gì cô muốn nói. Có lẽ, chỉ có những dòng chữ nắn nót, được viết bằng cả tấm lòng, mới có thể vượt qua cái khoảng cách vô hình đang dần lớn lên giữa họ. Cô cần phải nói ra, cần phải cho anh biết nỗi lòng của mình. Dù không biết lá thư này có đến tay anh, có được anh đọc, hay có thể thay đổi được điều gì không, nhưng cô biết, cô cần phải làm điều đó. Đó là hy vọng mong manh cuối cùng mà cô có thể nắm giữ.
***
Đêm khuya, thị trấn chìm trong giấc ngủ tĩnh lặng. Ngoài kia, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời đen nhung, tỏa ra thứ ánh sáng bạc huyền ảo, đủ để soi rõ từng gợn sóng lăn tăn trên mặt sông. Trong căn phòng của Lê An, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa sổ, tiếng côn trùng rả rích từ vườn và tiếng bút sột soạt trên trang giấy trắng. Ánh đèn bàn vàng vọt, ấm áp hắt sáng một góc nhỏ, nơi cô đang cặm cụi viết.
Từng dòng chữ nắn nót hiện lên trên trang giấy, chất chứa tất cả những gì cô muốn nói, muốn hỏi, muốn trách móc và muốn níu giữ. Ngòi bút của cô trôi trên giấy như một dòng sông, mang theo những cảm xúc chảy xiết trong lòng. Cô viết về những kỷ niệm cũ, những ký ức mà mỗi khi nhớ lại, lòng cô lại dấy lên một niềm đau đáu khó tả.
“Anh Hạo, đã lâu rồi anh không gọi cho em. Em nhớ anh nhiều lắm. Em nhớ những buổi chiều tan học chung đường, anh đạp xe chầm chậm để em có thể bước theo kịp. Em nhớ những lần anh kể chuyện tiếu lâm để em cười, rồi anh lại giả vờ giận dỗi khi em trêu chọc anh. Em nhớ cả những buổi tối mình ngồi bên bờ sông cũ, ngắm trăng và mơ về những điều xa xôi. Anh có còn nhớ không? Những kỷ niệm ấy, giờ đây, lại hiện về rõ nét hơn bao giờ hết, như những thước phim quay chậm trong tâm trí em.”
Nước mắt lăn dài trên má, làm nhòe đi vài con chữ vừa viết. Lê An dừng bút, dùng mu bàn tay lau nhẹ giọt nước mắt ấm nóng. Cô hít một hơi thật sâu, để lồng ngực căng tràn nỗi nhớ và nỗi buồn, rồi lại tiếp tục viết.
“Em biết anh bận rộn với việc học ở thành phố. Em biết anh đang cố gắng rất nhiều để đạt được ước mơ của mình. Em luôn tự hào về anh, luôn mong anh thành công. Nhưng… thành phố lớn có làm anh thay đổi không? Anh có còn nhớ thị trấn nhỏ này, nhớ em không? Những lời hứa của chúng ta bên bờ sông, dưới ánh trăng, có phải đã phai mờ theo những ánh đèn neon rực rỡ của thành phố rồi không, anh Hạo?”
Cô cảm thấy ngón tay mình run run khi viết những dòng này. Sự lo lắng và bất an cứ thế lớn dần trong lòng cô. Cô sợ, sợ rằng mình đang dần trở thành một phần ký ức xa xôi của anh, một hình ảnh mờ nhạt trong cuộc sống đầy tham vọng và áp lực của anh. Cô đã cố gắng gọi cho anh, cố gắng nhắn tin cho anh, nhưng những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, hoặc không được hồi đáp. Mỗi lần như vậy, trái tim cô lại như bị ai đó bóp nghẹt.
“Em biết anh bận, nhưng dù chỉ một tin nhắn, một cuộc gọi ngắn ngủi hỏi thăm, cũng đủ để em an lòng. Em không đòi hỏi nhiều, anh Hạo. Chỉ là… em cần biết anh vẫn ổn, và anh vẫn nhớ đến em. Sự im lặng của anh khiến em lo lắng, khiến em cảm thấy cái khoảng cách vô hình giữa chúng ta ngày càng lớn, như một vực sâu không đáy. Em sợ, sợ một ngày nào đó, em sẽ không còn nhìn thấy anh, không còn nghe thấy giọng nói của anh nữa.”
Cô đọc lại những dòng đã viết, chỉnh sửa vài chỗ. Mỗi từ ngữ đều được cô lựa chọn cẩn thận, như thể cô đang nói chuyện trực tiếp với anh, đang cố gắng truyền tải trọn vẹn nỗi lòng mình qua từng con chữ. Lá thư này không chỉ là một lời trách móc, mà còn là một lời cầu xin, một sự níu kéo yếu ớt nhưng đầy chân thành. Nó là tất cả những gì cô có thể làm lúc này, để phá vỡ bức tường im lặng đang giam hãm trái tim cô.
Gần sáng, khi ánh trăng đã ngả màu nhạt nhòa và những vì sao bắt đầu lặn đi, Lê An mới viết xong lá thư. Đôi mắt cô sưng húp, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, như thể đã trút được một phần gánh nặng. Cô cẩn thận gấp lá thư lại, đặt vào một phong bì trắng tinh. Ngón tay cô miết nhẹ lên mép phong bì, rồi dùng keo dán kín. Cô viết địa chỉ của Trần Hạo ở ký túc xá trường chuyên một cách nắn nót, từng con chữ đều chứa đựng hy vọng và nỗi chờ mong. Cô đặt lá thư dưới gối, như một vật báu, và chìm vào giấc ngủ chập chờn, với hình ảnh Trần Hạo cứ hiện hữu trong tâm trí.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những con đường làng, xuyên qua những tán lá xanh non, tạo nên những đốm sáng lấp lánh. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại từ những khu vườn ven đường. Lê An tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày. Mặc dù đêm qua không ngủ được trọn giấc, nhưng cô cảm thấy một sự quyết tâm lạ thường. Cô ăn sáng vội vàng, rồi cầm theo lá thư, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định ra bưu điện thị trấn.
Bưu điện nhỏ nằm nép mình bên con đường chính, với kiến trúc cũ kỹ, tường vôi vàng đã ngả màu thời gian. Tiếng chuông cửa leng keng khẽ vang lên khi Lê An đẩy cửa bước vào, như một lời chào quen thuộc mỗi khi có khách. Bên trong, mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ cũ của những chiếc bàn, chiếc tủ đã gắn bó với nơi đây bao năm tháng, phảng phất trong không khí. Ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa sổ lớn, hắt lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.
Cô nhân viên bưu điện, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao và nụ cười hiền hậu, đang ngồi đọc báo. Thấy Lê An, cô khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt ấm áp.
“Chào cháu An, hôm nay ra gửi gì sớm vậy?” cô nhân viên hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.
Lê An bước đến quầy, chìa lá thư ra, giọng nói có chút run rẩy nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định. “Dạ, cháu gửi thư thường ạ.”
Cô nhân viên nhận lá thư, liếc nhìn địa chỉ người nhận rồi mỉm cười ẩn ý. “Gửi đi thành phố hả cháu? Chắc là thư tình phải không?” Cô khẽ nheo mắt, nụ cười càng thêm rộng. Cô đã quá quen với những lá thư như thế này, những lá thư chất chứa biết bao tình cảm, bao nỗi nhớ mong của những người trẻ tuổi ở thị trấn nhỏ này gửi đến những người thân yêu đang học tập, làm việc nơi đô thị xa xôi. Mỗi lá thư là một câu chuyện, một niềm hy vọng.
Lê An chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp lời. Trong lòng cô, một nỗi suy tư nặng trĩu. Có phải là thư tình không? Chắc chắn rồi. Nhưng nó không chỉ là tình yêu. Nó còn là nỗi nhớ, là sự bất an, là lời cầu xin cho một mối quan hệ đang dần trở thành một khoảng cách vô hình. Cô biết, cô nhân viên không có ý gì xấu, nhưng lời nói ấy lại càng khiến cô cảm thấy áp lực hơn. Liệu lá thư này có mang lại kết quả như cô mong đợi, hay chỉ thêm một lần nữa chứng minh rằng những lá thư tình như thế này, dù chân thành đến đâu, cũng không phải lúc nào cũng có được cái kết đẹp?
Cô nhân viên đóng dấu lên phong bì, cái rập mạnh mẽ như đóng dấu cả hy vọng và nỗi lo lắng của Lê An. Rồi cô cẩn thận đặt lá thư vào một chiếc thùng gỗ nhỏ. Lê An đứng tần ngần nhìn theo lá thư, cho đến khi nó hoàn toàn biến mất vào bên trong chiếc thùng. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cô, như thể một gánh nặng vừa được trút bỏ. Cô đã làm tất cả những gì có thể. Nhưng ngay sau đó, cảm giác nặng trĩu lại ập đến, đan xen cùng một nỗi lo lắng mơ hồ.
Lê An quay lưng bước đi, tiếng chuông cửa lại leng keng tiễn cô ra khỏi bưu điện. Nắng sớm vẫn trải vàng trên con đường, nhưng bước chân cô lại chậm hơn, nặng nề hơn. Lòng cô ngổn ngang, một mớ bòng bong của hy vọng và nỗi sợ hãi. Cô không biết lá thư này có đến tay Trần Hạo hay không, có được anh đọc hay không, và quan trọng hơn, nó có thể chạm đến trái tim anh, khiến anh nhớ lại những lời hứa bên sông cũ hay không. Cô biết, đây là nỗ lực cuối cùng của cô để níu giữ mối quan hệ này. Nếu lá thư này cũng không thể thu hẹp cái khoảng cách vô hình giữa họ, có lẽ, cô sẽ phải học cách chấp nhận. Chấp nhận rằng tình yêu của họ, có lẽ, đã "chậm một nhịp", và dù có cố gắng đến đâu, cũng không thể quay ngược thời gian. Lá thư này, có thể sẽ là bằng chứng cuối cùng về một thời cô đã cố gắng, trước khi cô buộc phải tìm kiếm một "bến đỗ" khác cho riêng mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.