Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 231: Lá Thư Giữa Biển Bài Vở
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những con đường làng, xuyên qua những tán lá xanh non, tạo nên những đốm sáng lấp lánh. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại từ những khu vườn ven đường. Lê An tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày. Mặc dù đêm qua không ngủ được trọn giấc, nhưng cô cảm thấy một sự quyết tâm lạ thường. Cô ăn sáng vội vàng, rồi cầm theo lá thư, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định ra bưu điện thị trấn.
Bưu điện nhỏ nằm nép mình bên con đường chính, với kiến trúc cũ kỹ, tường vôi vàng đã ngả màu thời gian. Tiếng chuông cửa leng keng khẽ vang lên khi Lê An đẩy cửa bước vào, như một lời chào quen thuộc mỗi khi có khách. Bên trong, mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ cũ của những chiếc bàn, chiếc tủ đã gắn bó với nơi đây bao năm tháng, phảng phất trong không khí. Ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa sổ lớn, hắt lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.
Cô nhân viên bưu điện, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao và nụ cười hiền hậu, đang ngồi đọc báo. Thấy Lê An, cô khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt ấm áp.
“Chào cháu An, hôm nay ra gửi gì sớm vậy?” cô nhân viên hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.
Lê An bước đến quầy, chìa lá thư ra, giọng nói có chút run rẩy nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định. “Dạ, cháu gửi thư thường ạ.”
Cô nhân viên nhận lá thư, liếc nhìn địa chỉ người nhận rồi mỉm cười ẩn ý. “Gửi đi thành phố hả cháu? Chắc là thư tình phải không?” Cô khẽ nheo mắt, nụ cười càng thêm rộng. Cô đã quá quen với những lá thư như thế này, những lá thư chất chứa biết bao tình cảm, bao nỗi nhớ mong của những người trẻ tuổi ở thị trấn nhỏ này gửi đến những người thân yêu đang học tập, làm việc nơi đô thị xa xôi. Mỗi lá thư là một câu chuyện, một niềm hy vọng.
Lê An chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp lời. Trong lòng cô, một nỗi suy tư nặng trĩu. Có phải là thư tình không? Chắc chắn rồi. Nhưng nó không chỉ là tình yêu. Nó còn là nỗi nhớ, là sự bất an, là lời cầu xin cho một mối quan hệ đang dần trở thành một khoảng cách vô hình. Cô biết, cô nhân viên không có ý gì xấu, nhưng lời nói ấy lại càng khiến cô cảm thấy áp lực hơn. Liệu lá thư này có mang lại kết quả như cô mong đợi, hay chỉ thêm một lần nữa chứng minh rằng những lá thư tình như thế này, dù chân thành đến đâu, cũng không phải lúc nào cũng có được cái kết đẹp?
Cô nhân viên đóng dấu lên phong bì, cái rập mạnh mẽ như đóng dấu cả hy vọng và nỗi lo lắng của Lê An. Rồi cô cẩn thận đặt lá thư vào một chiếc thùng gỗ nhỏ. Lê An đứng tần ngần nhìn theo lá thư, cho đến khi nó hoàn toàn biến mất vào bên trong chiếc thùng. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cô, như thể một gánh nặng vừa được trút bỏ. Cô đã làm tất cả những gì có thể. Nhưng ngay sau đó, cảm giác nặng trĩu lại ập đến, đan xen cùng một nỗi lo lắng mơ hồ.
Lê An quay lưng bước đi, tiếng chuông cửa lại leng keng tiễn cô ra khỏi bưu điện. Nắng sớm vẫn trải vàng trên con đường, nhưng bước chân cô lại chậm hơn, nặng nề hơn. Lòng cô ngổn ngang, một mớ bòng bong của hy vọng và nỗi sợ hãi. Cô không biết lá thư này có đến tay Trần Hạo hay không, có được anh đọc hay không, và quan trọng hơn, nó có thể chạm đến trái tim anh, khiến anh nhớ lại những lời hứa bên sông cũ hay không. Cô biết, đây là nỗ lực cuối cùng của cô để níu giữ mối quan hệ này. Nếu lá thư này cũng không thể thu hẹp cái khoảng cách vô hình giữa họ, có lẽ, cô sẽ phải học cách chấp nhận. Chấp nhận rằng tình yêu của họ, có lẽ, đã "chậm một nhịp", và dù có cố gắng đến đâu, cũng không thể quay ngược thời gian. Lá thư này, có thể sẽ là bằng chứng cuối cùng về một thời cô đã cố gắng, trước khi cô buộc phải tìm kiếm một "bến đỗ" khác cho riêng mình.
***
Vào đúng lúc Lê An đặt lá thư chứa đựng cả tâm tư và hy vọng vào chiếc thùng gỗ nhỏ ở bưu điện thị trấn, thì ở thành phố xa xôi, Trần Hạo đang vật lộn với buổi sáng bộn bề của mình. Cái lạnh đầu đông se sắt len lỏi qua ô cửa sổ ký túc xá, không đủ để làm dịu đi cái nóng hầm hập trong người Trần Hạo vì sự vội vã. Căn phòng ký túc xá chật chội, tường vôi đã ngả màu ố vàng, bừa bộn với chồng sách vở, tài liệu, giấy nháp chất cao như núi trên bàn học và cả dưới sàn. Mùi giấy cũ, mùi mực và hơi ẩm đặc trưng của một căn phòng ít được thông thoáng cứ lởn vởn trong không khí, càng khiến anh cảm thấy ngột ngạt. Anh đang vội vã cài cúc áo sơ mi, tay còn lại nhét vội vài quyển sách vào chiếc cặp đã cũ kỹ, chuẩn bị cho buổi học đầu tiên của ngày. Dù trời đã hửng sáng, nhưng ánh nắng nhạt nhòa, yếu ớt không đủ để sưởi ấm căn phòng lạnh lẽo, chỉ đủ để tô điểm thêm sự ảm đạm cho không gian mà anh đang sống.
Đúng lúc anh định xách cặp ra khỏi phòng, cánh cửa khẽ mở. Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm, mái tóc búi gọn gàng, chiếc kính gọng mảnh vắt trên sống mũi, hiện ra. Cô mặc một chiếc áo khoác len màu nâu trầm, toát lên vẻ điềm đạm, chuyên nghiệp thường thấy. Giọng cô ấm áp nhưng không kém phần dứt khoát: “Trần Hạo, em đã dậy rồi à? Cô có thứ này cho em.”
Trần Hạo khẽ giật mình, vội vàng quay lại. Ánh mắt anh thoáng chút ngạc nhiên khi thấy cô giáo đứng đó, trên tay là một phong bì trắng. Anh biết, thư từ quê lên thường được gửi qua văn phòng trường rồi mới phát cho học sinh. Nhưng sao lại vào lúc này? Trong khoảnh khắc ấy, một dòng suy nghĩ vụt qua tâm trí anh, lướt nhanh như một tia chớp: *Lê An... Sao lại gửi thư lúc này?* Một cảm giác bối rối xen lẫn chút vui mừng thoáng qua, một sự ấm áp hiếm hoi len lỏi vào lồng ngực đang nặng trĩu áp lực. Nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi thực tại khắc nghiệt. Anh nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút đã gần chạm mốc, chỉ còn vài phút nữa là vào tiết. Anh không thể chậm trễ.
Anh bước tới, vội vàng nhận lá thư từ tay cô Lan. Ngón tay anh khẽ chạm vào phong bì, cảm nhận được độ dày của nó, cùng với một chút mùi hương thoang thoảng của giấy cũ và chút hương hoa khô, mùi hương quen thuộc của thị trấn ven sông. Nét chữ nắn nót, mềm mại trên phong bì, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ khiến trái tim anh thắt lại. Đó là nét chữ của Lê An. Cô Lan nhìn anh, ánh mắt cô đong đầy sự quan sát, nhưng không nói thêm gì. Có lẽ cô đã quá quen với những bức thư tình từ quê lên cho những học trò xa nhà.
“Thư của em đây, Hạo. Từ thị trấn gửi lên,” cô Lan nói, giọng vẫn điềm đạm, như thể trao một món đồ bình thường nhất. Cô không hỏi thêm, cũng không tỏ vẻ tò mò, chỉ nhẹ nhàng dặn dò: “Em xem rồi nhớ trả lời người ta. Đừng để người ta chờ lâu.”
Trần Hạo gật đầu, môi mấp máy câu “Dạ, em cảm ơn cô” mà anh gần như không nghe rõ chính mình nói. Cái cảm giác nặng trĩu của phong bì trong tay anh không chỉ là trọng lượng của giấy, mà còn là gánh nặng của những lời chưa nói, của những kỳ vọng được gửi gắm từ phương xa. Anh biết, lá thư này chứa đựng những tâm tư của Lê An, những điều mà cô đã không thể nói qua điện thoại hay tin nhắn ngắn ngủi. Nhưng anh cũng biết, anh không thể đọc nó ngay lúc này. Thời gian là thứ xa xỉ nhất ở ngôi trường chuyên này. Mỗi giây phút đều được tính toán kỹ lưỡng, dành cho việc học tập, cho những bài kiểm tra, những kỳ thi quan trọng.
*Không thể đọc bây giờ, sắp đến giờ học rồi.* Suy nghĩ ấy như một mệnh lệnh, mạnh mẽ và dứt khoát. Anh nhanh chóng nhét lá thư vào ngăn cặp, sâu dưới những quyển sách giáo khoa dày cộp và tài liệu ôn thi. Hành động gần như vô thức, một phản xạ tự nhiên của một người đang phải ưu tiên hàng trăm thứ khác. Anh không muốn nghĩ đến nó bây giờ. Anh cần phải giữ cho đầu óc mình tỉnh táo, tập trung hoàn toàn vào những con số, những công thức, những định lý đang chờ đợi anh trong buổi học sắp tới. Một sự khó xử, có chút tội lỗi len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị đẩy lùi bởi sự lo lắng về việc trễ học, về việc bỏ lỡ kiến thức. Anh gật đầu chào cô Lan lần nữa rồi vội vã bước ra khỏi phòng, tiếng bước chân gấp gáp hòa vào hành lang ồn ào của ký túc xá buổi sáng. Lá thư của Lê An, bị kẹp chặt giữa những trang sách, như một lời nhắc nhở thầm lặng về một thế giới khác, một thế giới mà anh đang dần rời xa.
***
Giữa buổi chiều, không khí trong lớp học trường chuyên trở nên oi bức hơn thường lệ. Ánh nắng dần tắt, những tia nắng vàng cuối cùng của ngày luồn qua khung cửa sổ cao, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn nhà. Mùi phấn bảng, mùi giấy và mùi mồ hôi của hàng chục học sinh chen chúc trong phòng học tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nặng nề. Sau hai tiết học Vật lý căng thẳng, não bộ Trần Hạo như muốn nổ tung với những phương trình phức tạp và những định luật rắc rối. Giờ giải lao ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn mười lăm phút, đủ để mọi người kịp thở dốc, uống vội ngụm nước và chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.
Trần Hạo không ra khỏi lớp. Anh tìm một góc yên tĩnh nhất, cạnh cửa sổ, nơi ít người qua lại. Anh muốn có vài phút để tĩnh tâm, để sắp xếp lại những kiến thức vừa được nhồi nhét. Khi mọi người ồn ào đổ ra hành lang, tiếng cười nói, tiếng bước chân dần xa, trả lại sự yên ắng cho căn phòng, Trần Hạo mới khẽ thở phào. Anh kéo chiếc cặp từ dưới bàn lên, cảm giác nặng trĩu khi chiếc cặp va vào chân. Bàn tay anh vô thức luồn vào ngăn chính, chạm vào phong bì trắng đã bị anh nhét vội buổi sáng.
Một chút do dự, rồi anh rút lá thư ra. Vết nhăn nhỏ trên phong bì từ lúc anh nhét vào cặp khiến anh cảm thấy hơi cắn rứt. Anh vuốt nhẹ lên phong bì, như muốn làm phẳng đi vết nhăn ấy, cũng như muốn xoa dịu đi chút mặc cảm đang dâng lên trong lòng. Anh đưa lá thư lên mũi, khẽ hít một hơi. Mùi hương quen thuộc từ thị trấn, mùi của Lê An, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của anh. Anh mở phong bì, cẩn thận rút tờ giấy ra. Giấy viết thư màu trắng ngà, có vài dòng kẻ ngang, vẫn còn phảng phất mùi giấy mới.
Anh đọc lướt qua vài dòng đầu tiên, đôi mắt nhanh chóng lướt từ trên xuống dưới, cố gắng nắm bắt ý chính trong thời gian ngắn ngủi.
*“...Anh Hạo có khỏe không? Em nhớ anh nhiều lắm... Thành phố có lạnh không, anh nhớ mặc ấm...”*
Những câu chữ giản dị, mộc mạc, nhưng lại chứa đựng một nỗi nhớ nhung sâu sắc và sự quan tâm chân thành của Lê An. Từng nét chữ như đang thì thầm vào tai anh, kéo anh trở về với thị trấn ven sông, với những buổi chiều hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, với những lời hứa hẹn vu vơ dưới ánh hoàng hôn. Anh nhớ lại hình ảnh Lê An ngồi viết thư, chắc hẳn cô đã dành rất nhiều tâm huyết cho từng câu chữ này, gửi gắm vào đó cả một trời nhớ thương và lo lắng.
Một gánh nặng vô hình chợt đè lên tâm trí Trần Hạo. Anh cảm thấy một sự khó xử. Anh biết Lê An đang chờ đợi một câu trả lời, một lời hồi đáp từ anh. Cô mong mỏi được nghe anh kể về cuộc sống ở thành phố, về những gì anh đang trải qua, và trên hết, cô muốn biết anh vẫn còn nhớ đến cô. Nhưng anh thì sao? Anh có thể viết gì đây? Anh có thể nói gì khi cuộc sống của anh bây giờ chỉ toàn là những bài tập chồng chất, những kỳ thi áp lực, những buổi học nhóm kéo dài đến khuya? Anh không có thời gian để viết một lá thư dài, cũng không có tâm trạng để trải lòng về những suy nghĩ rối ren trong mình.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao sự mệt mỏi và bối rối. *Mình phải tập trung vào bài toán này. Không thể để phân tâm.* Anh tự nhủ, cố gắng đẩy lùi hình ảnh của Lê An và những câu chữ nhớ nhung ra khỏi đầu. Anh biết, anh không thể để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến việc học. Anh đã đặt ra mục tiêu rất cao khi đến thành phố này, anh không thể để bất cứ điều gì làm anh chệch hướng. Môi trường ở trường chuyên này quá khắc nghiệt, sự cạnh tranh quá lớn. Chỉ cần một chút lơ là, anh có thể bị bỏ lại phía sau.
Đúng lúc ấy, một giọng nói vang dội từ cửa lớp học, phá tan sự yên tĩnh tạm thời.
“Hạo! Đến giờ học nhóm rồi! Bài tập Vật lý khó lắm đấy, cậu mau lại đây giải thích đi!”
Đó là Hà Minh. Cậu ta đứng ở cửa, dáng người cao ráo, khá bảnh bao, với vẻ tự tin thường thấy. Ánh mắt Hà Minh quét nhanh qua Trần Hạo, dừng lại ở tờ giấy trên tay anh, rồi lại quay đi ngay, không để lộ bất cứ sự tò mò nào. Hà Minh là người bạn cùng nhóm học, cũng là một đối thủ cạnh tranh không nhỏ của Trần Hạo. Cậu ta luôn tập trung và thực dụng, ít khi để những chuyện ngoài lề làm xao nhãng việc học.
Trần Hạo cau mày. Cái tên Hà Minh vừa cất lên đã kéo anh trở về với thực tại phũ phàng. Anh gấp vội lá thư lại, nhét nó vào giữa cuốn sách giáo khoa Vật lý dày cộp, đặt nó sâu dưới đáy cặp. Anh nhìn theo Hà Minh với ánh mắt phức tạp, vừa là sự khó chịu vì bị cắt ngang dòng suy nghĩ, vừa là sự chấp nhận rằng anh không thể trốn tránh trách nhiệm. Anh đứng dậy, bước chân miễn cưỡng hòa vào nhóm bạn đang tụ tập ở cuối lớp. Tiếng nói cười, tiếng bàn luận sôi nổi về những bài toán khó lại ồn ào. Lá thư của Lê An, cùng với những nỗi niềm và hy vọng của cô, lại một lần nữa bị cất giấu, bị đẩy lùi vào một góc khuất trong tâm trí Trần Hạo, nhường chỗ cho những con số và công thức đang chờ đợi anh. Anh biết, anh sẽ phải trả lời Lê An. Nhưng không phải bây giờ.
***
Đêm khuya, thành phố đã chìm trong tĩnh mịch, nhưng những ánh đèn điện vẫn sáng rực từ những tòa nhà cao tầng và các phòng ký túc xá. Trong một căn phòng nhỏ ở ký túc xá, Trần Hạo cùng Hà Minh và Thanh Bình đang vật lộn với hàng đống bài tập và dự án. Bàn học chất chồng sách vở, tài liệu, giấy nháp, ly cà phê nguội ngắt và những vỏ gói mì tôm ăn dở. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi cà phê đậm đặc quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của những đêm thức trắng. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt xuống, chiếu rõ những gương mặt mệt mỏi, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ của ba chàng trai. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ thưa thớt xa vọng, như một lời nhắc nhở về một thế giới vẫn đang chuyển động không ngừng, trong khi họ thì bị giam mình giữa biển kiến thức.
Trần Hạo gạch xóa liên tục trên giấy nháp, ánh mắt tập trung cao độ vào từng con số, từng công thức phức tạp. Cơn buồn ngủ cứ chực ập đến, nhưng anh cố gắng chống lại nó bằng cách day day hai bên thái dương, uống thêm một ngụm cà phê đã nguội ngắt. Anh cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, từng khớp xương như muốn rã rời, nhưng ý chí của anh thì vẫn kiên định. Anh phải làm được. Anh phải đạt được thành tích cao. Đó là lý do anh đến đây, đó là lý do anh rời xa thị trấn, rời xa Lê An.
Hà Minh, bên cạnh, cũng không khá hơn là bao. Giọng cậu ta khàn đặc vì nói nhiều và thiếu ngủ: “Cái đề này phải dùng công thức A hay B nhỉ? Hạo, cậu nghĩ sao?”
Trần Hạo không rời mắt khỏi trang sách đang mở, tay vẫn tiếp tục viết. Giọng anh trầm, hơi khàn, nhưng vẫn dứt khoát: “Dùng A, rồi biến đổi... Nhớ kiểm tra điều kiện biên.” Anh nói chậm, từng từ một, như thể đang phân tích từng bước trong đầu mình. Anh không có thời gian để vòng vo, cũng không muốn lãng phí bất kỳ giây phút nào.
Thanh Bình, cậu bạn cao gầy, đeo kính, trông có vẻ kiệt sức nhất, khẽ ngả lưng vào thành ghế. “Em thấy mệt quá, Hạo. Nhưng còn ba ngày nữa là thi rồi.” Giọng cậu ta đầy vẻ than thở, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng nhìn vào tài liệu.
Trần Hạo chỉ gật đầu, không nói gì thêm. Anh hiểu cảm giác của Thanh Bình. Ai ở đây mà không mệt mỏi? Ai mà không cảm thấy áp lực đè nặng lên vai? Anh biết, đây là cuộc chiến mà mỗi người phải tự mình vượt qua. Anh không thể để bản thân yếu lòng. Những giấc mơ về một tương lai tươi sáng, về sự thành công rực rỡ cứ thôi thúc anh, không cho phép anh dừng lại. Anh cần phải chứng minh giá trị của mình, không chỉ cho bản thân mà còn cho gia đình, cho những người đã đặt kỳ vọng vào anh.
Trong khoảnh khắc đó, giữa biển bài vở hỗn độn, giữa những con số nhảy múa và những công thức chồng chất, lá thư của Lê An hoàn toàn bị lãng quên. Nó vẫn nằm kẹp chặt trong cuốn sách giáo khoa Vật lý dày cộp, bị vùi lấp dưới chồng tài liệu và giấy nháp, như một vật thể xa lạ, không thuộc về thế giới hiện tại của Trần Hạo. Nỗi nhớ nhung, sự quan tâm của Lê An bị đẩy lùi vào một góc sâu thẳm của tâm trí, nhường chỗ cho những ưu tiên khác, những mục tiêu lớn lao hơn. Trần Hạo không còn nghĩ đến việc trả lời thư, không còn bận tâm đến việc Lê An đang chờ đợi. Anh chỉ biết, trước mắt anh là một ngọn núi kiến thức khổng lồ cần phải chinh phục, là những kỳ thi quyết định tương lai của anh. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, không chỉ là vài trăm cây số, mà còn là khoảng cách của những ưu tiên, của những giấc mơ và những lựa chọn đã và đang định hình cuộc đời mỗi người. Lá thư ấy, bị bỏ quên giữa đêm khuya, như một biểu tượng cho tình cảm của Lê An dần bị lãng quên hoặc xếp sau những ưu tiên khác trong tâm trí Trần Hạo, dẫn đến sự xa cách không thể cứu vãn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.