Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 232: Sự Im Lặng Nặng Trĩu
Trần Hạo không còn nghĩ đến việc trả lời thư, không còn bận tâm đến việc Lê An đang chờ đợi. Anh chỉ biết, trước mắt anh là một ngọn núi kiến thức khổng lồ cần phải chinh phục, là những kỳ thi quyết định tương lai của anh. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, không chỉ là vài trăm cây số, mà còn là khoảng cách của những ưu tiên, của những giấc mơ và những lựa chọn đã và đang định hình cuộc đời mỗi người. Lá thư ấy, bị bỏ quên giữa đêm khuya, như một biểu tượng cho tình cảm của Lê An dần bị lãng quên hoặc xếp sau những ưu tiên khác trong tâm trí Trần Hạo, dẫn đến sự xa cách không thể cứu vãn.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp, len lỏi qua khung cửa sổ, Lê An đã thức giấc. Ánh sáng yếu ớt của một ngày mới nhuộm màu vàng nhạt lên những vật dụng giản dị trong căn phòng nhỏ quen thuộc. Căn nhà của cô ở thị trấn ven sông vẫn giữ nguyên vẻ ấm cúng, yên bình, nhưng trong lòng cô, một nỗi trống trải đã bắt đầu len lỏi. Cảm giác này không còn mơ hồ như trước, mà đã hiện rõ hình hài, bám víu lấy tâm trí cô từ khi lá thư được gửi đi. Đêm qua, cô đã trằn trọc không ngủ, hình dung đủ mọi kịch bản cho bức thư hồi âm mà Trần Hạo có thể gửi. Có thể anh sẽ xin lỗi vì đã bận rộn, có thể anh sẽ kể về những khó khăn nơi thành phố, hay đơn giản chỉ là một lời hỏi thăm, một câu động viên. Bất cứ điều gì, miễn là nó đến.
Cô vươn tay, chạm vào chiếc điện thoại di động cũ kỹ đặt trên đầu giường. Lòng bàn tay cô có chút lạnh lẽo, như thể đang chạm vào chính sự lạnh lẽo của hy vọng mong manh. Cô mở màn hình, một hành động đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong mấy ngày qua. Màn hình vẫn trống rỗng, không một tin nhắn mới, không một cuộc gọi nhỡ. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực Lê An, nặng nề và mang theo cả một nỗi thất vọng nhỏ bé nhưng dai dẳng. Cô đã cố gắng tự nhủ rằng anh bận học, anh có nhiều việc phải lo, nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần của cô vẫn không ngừng hỏi: Liệu có phải anh đã quên rồi không? Liệu những lời hứa "không quên em" ngày nào đã tan biến vào không khí, như những làn sương sớm bên bờ sông mỗi khi mặt trời lên? Những kỷ niệm về Trần Hạo, về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, hay những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh, giờ đây như những âm thanh vọng từ một quá khứ xa xăm, chúng quá đẹp, quá đỗi ngọt ngào để có thể tồn tại trong hiện tại đầy sự im lặng này.
Lê An đứng dậy, bước ra ban công. Làn gió sớm mát lạnh khẽ lướt qua gò má, mang theo chút hương hoa cỏ dại ven sông. Cô đưa mắt nhìn ra xa, về phía dòng sông vẫn êm đềm chảy. Cô nhớ những ngày còn thơ bé, mỗi khi có chuyện buồn, cô lại ra ngồi bên bờ sông, và Trần Hạo luôn ở đó, không nói gì, chỉ ngồi cạnh cô, đôi khi lặng lẽ đưa cho cô một viên kẹo hay một bông hoa dại. Sự hiện diện thầm lặng của anh khi ấy là tất cả những gì cô cần. Nhưng giờ đây, khoảng cách vô hình đã lớn đến mức cô không còn cảm nhận được sự hiện diện ấy nữa. Cô đã cố gắng gạt bỏ sự lo lắng để bắt đầu một ngày mới như bao ngày khác, nhưng tâm trí cô không ngừng trôi dạt về lá thư đã gửi, về nơi Trần Hạo đang ở, và về những gì anh đang làm. Cô dọn dẹp nhà cửa, tưới mấy chậu cây cảnh, chuẩn bị bữa sáng cho mẹ. Mọi hành động đều diễn ra một cách tự động, như thể chỉ có cơ thể cô đang sống, còn tâm hồn thì đã gửi đi theo lá thư đến một nơi rất xa, và chờ đợi. Cảm giác chờ đợi này, nó không chỉ là mong ngóng một tin tức, mà là chờ đợi một sự xác nhận, rằng cô vẫn còn quan trọng, rằng cô không bị lãng quên.
Cô ngồi xuống bên bàn ăn, chén cơm nóng hổi bốc hơi nghi ngút, nhưng cô không cảm thấy đói. Chiếc điện thoại vẫn nằm yên vị trên bàn, như một vật thể vô tri, nhưng lại mang trong mình sức mạnh níu giữ mọi giác quan của cô. Cô lại đưa tay vuốt ve nó, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa. "Không quên em...", cô thì thầm, giọng nói như tan vào không khí, yếu ớt và đầy hoài niệm. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, nếu như ngày đó, cô không chờ đợi trong vô vọng, thì có lẽ bây giờ mọi chuyện đã khác. Nhưng những "nếu như" ấy chỉ càng khiến lòng cô thêm nặng trĩu. Lê An biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong những suy nghĩ đó. Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nhưng làm sao để gạt bỏ đi cái cảm giác bất an, cái nỗi lo sợ rằng những gì cô đang chờ đợi sẽ không bao giờ đến? Cô cố gắng mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt và không chạm đến đôi mắt. Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả con đường đất dẫn ra bưu điện.
***
Trong suốt tuần kế tiếp, hình ảnh Lê An tại bưu điện thị trấn đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Cứ đến giữa trưa, khi cái nắng oi ả của miền Bắc bắt đầu gay gắt nhất, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó chịu, cô lại bước vào cánh cửa gỗ cũ kỹ, nơi tiếng chuông leng keng vang lên một cách đơn điệu, báo hiệu một vị khách mới. Mùi giấy cũ, mực in và chút ẩm mốc thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với tiếng máy điện báo rè rè đâu đó phía sau quầy, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến nao lòng. Mỗi bước chân của Lê An tiến đến quầy giao dịch đều nặng trĩu, mang theo một hỗn hợp cảm xúc khó tả: có chút hy vọng, có chút lo lắng, và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự thất vọng. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài, mỗi lần như vậy.
Cô nhân viên bưu điện, một cô gái trẻ với vẻ mặt hơi mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự thấu hiểu, dường như đã quá quen thuộc với sự xuất hiện đều đặn của Lê An. Cô ấy không cần phải hỏi, chỉ cần nhìn thấy Lê An, cô đã biết cô gái nhỏ này muốn điều gì. "Dạ, có thư gửi cho em Lê An không ạ?", Lê An khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ mong chờ, đôi khi còn pha chút ngượng ngùng như một đứa trẻ phạm lỗi. Cô gái nhân viên bưu điện chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười thông cảm nhưng cũng chất chứa một chút tiếc nuối. "Không có cháu ạ. Chắc bận quá chưa kịp viết." Giọng cô nhân viên bưu điện nhẹ nhàng, như muốn xoa dịu nỗi thất vọng trong lòng Lê An, nhưng những lời đó, dù mang ý tốt, lại càng khiến trái tim cô thêm nặng trĩu.
Mỗi lần nhận được câu trả lời ấy, hy vọng trong lòng Lê An lại vơi đi một chút. Nó không biến mất hoàn toàn, mà chỉ thu mình lại, bé nhỏ hơn, yếu ớt hơn. Cô cúi đầu, lặng lẽ quay đi. Bước chân ra khỏi bưu điện của cô ngày càng nặng nề hơn, như thể mỗi lần đến đó, cô lại bỏ lại một phần sức lực, một phần niềm tin. Cảnh tượng này cứ lặp đi lặp lại, từ ngày này qua ngày khác, biến thành một thói quen đau lòng. Lê An biết, cô đang tự hành hạ mình. Cô biết rằng sự im lặng này đang nói lên rất nhiều điều, nhưng cô vẫn không thể ngừng hy vọng, không thể ngừng tìm kiếm một sợi dây liên kết, dù mỏng manh, với Trần Hạo. Cô đi bộ về nhà dưới cái nắng gắt giữa trưa, bóng mình đổ dài trên con đường đất. Tia nắng như xuyên qua lớp da, đốt cháy cả những hy vọng cuối cùng.
Cô nhớ lại lời hứa "không quên em" của Trần Hạo. Anh đã nói nó bên bờ sông cũ, nơi những kỷ niệm đẹp nhất của họ được dệt nên. Lúc đó, lời nói ấy ngọt ngào và vững chắc như một lời thề. Nhưng giờ đây, giữa cái nắng gay gắt và sự im lặng kéo dài, lời hứa ấy trở nên mờ nhạt, như một tiếng vọng xa xăm từ quá khứ, không còn đủ sức để níu giữ hy vọng. Cô tự hỏi, liệu anh có nhận được lá thư của cô không? Hay nó đã thất lạc ở đâu đó giữa dòng đời hối hả nơi thành phố? Hay đơn giản hơn, anh đã đọc, nhưng không muốn trả lời? Dù là lý do gì đi nữa, sự im lặng này là một câu trả lời tàn nhẫn nhất. Nó không phải là một lời từ chối thẳng thừng, nhưng nó lại mang theo sức nặng của một sự lãng quên, một sự bỏ mặc.
Trong những ngày đó, Lê An đã thử gọi điện cho Trần Hạo vài lần, nhưng máy luôn bận hoặc anh không nghe máy. Những tin nhắn cô gửi đi cũng chỉ nhận lại những câu trả lời ngắn gọn, vội vã, thường là vào lúc nửa đêm hoặc sáng sớm, với nội dung đại loại như "Anh bận học lắm", "Anh sẽ gọi lại sau". Nhưng "sau" là bao giờ? Và "bận học" có thực sự là lý do duy nhất? Cô không thể không cảm thấy một khoảng cách vô hình đang ngày càng rộng lớn giữa hai người. Khoảng cách đó không chỉ được đo bằng vài trăm cây số địa lý, mà còn là khoảng cách của những ưu tiên, của những mối bận tâm. Khi cô đang miệt mài chờ đợi một lời hồi âm, thì anh đang miệt mài với những bài vở, những kỳ thi, những tham vọng nơi thành thị.
Cô nhân viên bưu điện nhìn theo bóng lưng gầy gò của Lê An khuất dần sau cánh cửa. Một tiếng thở dài thoát ra từ cô. Cô đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện tương tự, những bức thư tình gửi đi với bao nhiêu hy vọng, rồi tan biến trong sự im lặng. "Thích thì không đủ," cô khẽ thì thầm, như nói với chính mình. Đó là một câu nói đã trở thành chân lý đối với cô, một người chứng kiến bao nhiêu mảnh tình tan vỡ qua những cánh thư. Những lá thư như thế này, chứa đựng quá nhiều cảm xúc, nhưng không phải lúc nào cũng mang lại kết quả như mong đợi. Lê An không biết rằng, ngay cả người ngoài cuộc cũng đã cảm nhận được sự vô vọng trong những lần cô ghé bưu điện. Cô chỉ biết rằng, mỗi bước chân rời khỏi nơi này, tâm hồn cô lại thêm một lần vụn vỡ.
***
Hai tuần trôi qua, dài như cả một thế kỷ đối với Lê An. Sự im lặng từ phía Trần Hạo vẫn cứ đeo bám, nặng trĩu. Chiều tối hôm đó, khi hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, không khí dịu mát hơn sau cái nắng gay gắt ban ngày, bà Mai ghé nhà Lê An. Bà là hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, thường mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu. Bà mang theo một túi bánh gai thơm lừng và mấy quả ổi chín cây, hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp căn phòng khách ấm cúng của nhà Lê An. Ánh nắng chiều tà tràn vào qua khung cửa sổ, hắt lên những vật dụng giản dị, tạo nên một không gian yên bình nhưng có chút trầm lắng. Mùi thức ăn mẹ Lê An đang nấu thoang thoảng từ bếp, nhưng cũng không thể xua đi cái vẻ u buồn trên gương mặt cô.
Bà Mai đặt túi bánh xuống bàn, ánh mắt tinh ý lướt qua Lê An. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên từ thuở bé, biết rõ mọi hỉ nộ ái ố của cô gái này. Bà dễ dàng nhận ra vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt có quầng thâm và ánh nhìn xa xăm của Lê An. "Con bé An dạo này gầy đi nhiều quá," bà Mai nói, giọng nói ấm áp đầy sự quan tâm, nhưng cũng ẩn chứa chút lo lắng. Bà đưa tay khẽ xoa đầu Lê An, "Chắc nhớ thằng Hạo trên thành phố hả con?" Lời nói của bà như một mũi kim châm vào vết thương lòng của Lê An. Cô giật mình, cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình bằng một nụ cười gượng gạo, nhợt nhạt. "Dạ không có gì đâu bà, con vẫn khỏe ạ." Cô cúi đầu, tránh ánh mắt đầy dò xét của bà Mai, tay mân mê vạt áo bà ba của mình. Cô không muốn bà Mai lo lắng, cũng không muốn phải giải thích về sự trống rỗng trong lòng mình.
Bà Mai nhìn Lê An hồi lâu, rồi thở dài một tiếng. Bà rót một chén nước chè xanh mời Lê An, đoạn nói, giọng điệu có phần nghiêm túc hơn nhưng vẫn đầy sự thấu hiểu: "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Hồi nhỏ bà còn nghĩ con với thằng Hạo sẽ là của nhau cơ đấy. Nó đi rồi, giờ con gái lớn rồi, phải lo cho tương lai của mình chứ." Lời nói của bà Mai không mang ý trách móc, mà chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng nó lại như một tảng đá đè nặng lên trái tim Lê An. Cô cảm thấy nhói lòng. Hồi nhỏ, ai cũng nghĩ vậy, cả cô và Trần Hạo cũng từng ngầm mặc định như vậy. Nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của Trần Hạo và sự chờ đợi mỏi mòn của cô đã tạo nên một khoảng cách vô hình, khiến mọi thứ giờ đây trở nên xa vời.
"Thôi thì duyên phận là do trời, nhưng hạnh phúc thì mình phải tự nắm lấy con ạ," bà Mai tiếp lời, ánh mắt nhìn xa xăm ra khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt lịm. "Đừng chờ đợi lâu quá mà lỡ dở thanh xuân." Câu nói của bà như một gáo nước lạnh tạt vào những hy vọng cuối cùng của Lê An. Nó không chỉ là lời khuyên, mà còn là một lời cảnh tỉnh. Nó chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của cô: nỗi sợ hãi về sự lãng phí tuổi trẻ, nỗi sợ hãi về việc cứ mãi chờ đợi một điều không bao giờ đến. Lê An ngẩng đầu lên, nhìn bà Mai. Ánh mắt bà đầy sự từng trải, sự thấu hiểu về những cuộc đời, những số phận đã đi qua. Cô biết, bà chỉ muốn tốt cho cô.
Sau khi bà Mai về, căn nhà lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc. Lê An ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, tay vẫn mân mê vạt áo. Lời nói của bà Mai cứ văng vẳng bên tai, không ngừng vang vọng trong tâm trí cô: "Đừng chờ đợi lâu quá mà lỡ dở thanh xuân." Nước mắt cô không rơi, nhưng trong lòng cô như có một dòng sông đang chảy xiết, cuốn trôi đi những mảnh vỡ của hy vọng. Cô nhận ra rằng mình đã quá bị động, quá cam chịu. Cô đã dành cả tuổi thanh xuân để chờ đợi, để hy vọng vào một người đã dần xa cách. Cô đã đặt quá nhiều niềm tin vào lời hứa "không quên em", để rồi giờ đây phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã: lời hứa ấy đã trở thành một lời nói không thành.
Mùi bánh gai của bà Mai vẫn thơm thoang thoảng, nhưng Lê An không còn cảm thấy vị ngọt. Cô đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn về phía con đường mòn quen thuộc. Những suy nghĩ sâu sắc về tương lai bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô. Cô có nên tiếp tục chờ đợi không? Hay đã đến lúc cô phải tự mình tìm lấy hạnh phúc, tự mình định đoạt cuộc đời mình, không còn bị động nữa? Nỗi thất vọng sâu sắc đã làm nảy nở trong cô một ý chí mới, một sự chấp nhận. Cô không thể mãi chờ đợi Trần Hạo. Có lẽ, anh đã không còn nhớ đến cô nữa, hoặc anh đã có những ưu tiên khác, những giấc mơ khác nơi thành phố xa xôi ấy. Một cảm giác tự do mơ hồ bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô, hòa lẫn với nỗi buồn. Tự do để tìm kiếm con đường riêng, tự do để không còn bị ràng buộc bởi một lời hứa đã phai nhạt.
***
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, Lê An quyết định ra bờ sông. Đây là nơi cô và Trần Hạo đã từng chia sẻ bao nhiêu kỷ niệm, nơi tình cảm của họ đã nảy nở và lớn dần theo năm tháng. Dưới ánh trăng mờ ảo, mặt sông lấp lánh như dát bạc, phản chiếu những vì sao xa xăm. Gió thổi se lạnh, khẽ xào xạc qua những hàng cây ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của tự nhiên. Không khí ở đây luôn thoáng đãng và mênh mông, nhưng đêm nay, nó mang một vẻ hoang sơ, hiu quạnh, như thể đang hòa chung với tâm trạng của Lê An.
Cô ngồi bó gối bên bờ sông, nhìn dòng nước vẫn chảy trôi đều đặn, không ngừng nghỉ. Dòng sông này đã chứng kiến biết bao đổi thay của thị trấn, của con người, và của chính mối tình giữa cô và Trần Hạo. Nỗi nhớ Trần Hạo vẫn còn đó, sâu thẳm trong tim cô, nhưng nó không còn là nỗi nhớ ngọt ngào, chất chứa hy vọng như những ngày đầu. Thay vào đó, nó là một sự mệt mỏi, một nỗi thất vọng kéo dài, như một vết thương âm ỉ không ngừng nhức nhối. Cô ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm thăm thẳm. "Anh Hạo... Anh có còn nhớ em không?", cô thì thầm, giọng nói như tan vào gió, không hy vọng một lời đáp. Tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo tất cả nỗi u uất và sự chấp nhận.
Cô nhận ra rằng sự im lặng kéo dài của Trần Hạo không chỉ là khoảng cách địa lý đơn thuần, mà còn là một khoảng cách sâu thẳm trong tâm hồn, là sự khác biệt ngày càng lớn trong những ưu tiên của mỗi người. Khi cô vẫn giữ mãi những kỷ niệm tuổi thơ và lời hứa bên bờ sông, thì anh đã bước vào một thế giới hoàn toàn khác, nơi có những mục tiêu lớn lao hơn, những áp lực học tập và tham vọng nơi thành thị. Lời hứa "không quên em" của anh, giờ đây, chỉ còn là một kỷ niệm xa xăm, một gánh nặng vô hình đang đè nén lên cô. Nó không còn là sợi dây kết nối, mà đã trở thành một cái neo níu giữ cô lại với quá khứ, không cho phép cô tiến về phía trước.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Lê An, thấm vào đôi môi mặn chát. Đó không phải là giọt nước mắt của sự đau khổ tột cùng, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một điều không có thật. Giờ đây, cô cảm thấy một phần của mình đang chết dần, một phần hy vọng đã tan biến vào dòng sông, hòa vào dòng chảy vô định của thời gian. Nỗi buồn bao trùm lấy cô, nhưng đi kèm với nó là một sự bình thản đến lạ. Cô đã buông bỏ được một phần gánh nặng.
Cảm giác hụt hẫng, trống rỗng bao trùm lấy cô, nhưng trong sâu thẳm, một ý nghĩ đã nảy mầm. Lời khuyên của bà Mai "hạnh phúc thì mình phải tự nắm lấy" cứ văng vẳng trong đầu cô. Cô không thể mãi chờ đợi một người không còn nhớ đến mình. Cô không thể để tuổi thanh xuân của mình trôi qua trong vô vọng. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, và cô cũng phải tiếp tục cuộc hành trình của riêng mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự tìm kiếm "bến đỗ" an yên cho cuộc đời mình, không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm, được sẻ chia, được sống một cuộc đời trọn vẹn, không còn là cái bóng của một quá khứ đã lỡ. Đêm đó, bên bờ sông cũ, Lê An đã đưa ra một quyết định thầm lặng, một quyết định sẽ định hình lại cuộc đời cô. Cô sẽ không còn chờ đợi nữa. Cô sẽ tự mình bước đi.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.