Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 233: Ánh Sáng Của Tham Vọng, Bóng Tối Của Lãng Quên
Mùi bánh gai của bà Mai vẫn thơm thoang thoảng, nhưng Lê An không còn cảm thấy vị ngọt. Cô đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn về phía con đường mòn quen thuộc. Những suy nghĩ sâu sắc về tương lai bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô. Cô có nên tiếp tục chờ đợi không? Hay đã đến lúc cô phải tự mình tìm lấy hạnh phúc, tự mình định đoạt cuộc đời mình, không còn bị động nữa? Nỗi thất vọng sâu sắc đã làm nảy nở trong cô một ý chí mới, một sự chấp nhận. Cô không thể mãi chờ đợi Trần Hạo. Có lẽ, anh đã không còn nhớ đến cô nữa, hoặc anh đã có những ưu tiên khác, những giấc mơ khác nơi thành phố xa xôi ấy. Một cảm giác tự do mơ hồ bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô, hòa lẫn với nỗi buồn. Tự do để tìm kiếm con đường riêng, tự do để không còn bị ràng buộc bởi một lời hứa đã phai nhạt.
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, Lê An quyết định ra bờ sông. Đây là nơi cô và Trần Hạo đã từng chia sẻ bao nhiêu kỷ niệm, nơi tình cảm của họ đã nảy nở và lớn dần theo năm tháng. Dưới ánh trăng mờ ảo, mặt sông lấp lánh như dát bạc, phản chiếu những vì sao xa xăm. Gió thổi se lạnh, khẽ xào xạc qua những hàng cây ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của tự nhiên. Không khí ở đây luôn thoáng đãng và mênh mông, nhưng đêm nay, nó mang một vẻ hoang sơ, hiu quạnh, như thể đang hòa chung với tâm trạng của Lê An.
Cô ngồi bó gối bên bờ sông, nhìn dòng nước vẫn chảy trôi đều đặn, không ngừng nghỉ. Dòng sông này đã chứng kiến biết bao đổi thay của thị trấn, của con người, và của chính mối tình giữa cô và Trần Hạo. Nỗi nhớ Trần Hạo vẫn còn đó, sâu thẳm trong tim cô, nhưng nó không còn là nỗi nhớ ngọt ngào, chất chứa hy vọng như những ngày đầu. Thay vào đó, nó là một sự mệt mỏi, một nỗi thất vọng kéo dài, như một vết thương âm ỉ không ngừng nhức nhối. Cô ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm thăm thẳm. "Anh Hạo... Anh có còn nhớ em không?", cô thì thầm, giọng nói như tan vào gió, không hy vọng một lời đáp. Tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo tất cả nỗi u uất và sự chấp nhận.
Cô nhận ra rằng sự im lặng kéo dài của Trần Hạo không chỉ là khoảng cách địa lý đơn thuần, mà còn là một khoảng cách sâu thẳm trong tâm hồn, là sự khác biệt ngày càng lớn trong những ưu tiên của mỗi người. Khi cô vẫn giữ mãi những kỷ niệm tuổi thơ và lời hứa bên bờ sông, thì anh đã bước vào một thế giới hoàn toàn khác, nơi có những mục tiêu lớn lao hơn, những áp lực học tập và tham vọng nơi thành thị. Lời hứa "không quên em" của anh, giờ đây, chỉ còn là một kỷ niệm xa xăm, một gánh nặng vô hình đang đè nén lên cô. Nó không còn là sợi dây kết nối, mà đã trở thành một cái neo níu giữ cô lại với quá khứ, không cho phép cô tiến về phía trước.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Lê An, thấm vào đôi môi mặn chát. Đó không phải là giọt nước mắt của sự đau khổ tột cùng, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một điều không có thật. Giờ đây, cô cảm thấy một phần của mình đang chết dần, một phần hy vọng đã tan biến vào dòng sông, hòa vào dòng chảy vô định của thời gian. Nỗi buồn bao trùm lấy cô, nhưng đi kèm với nó là một sự bình thản đến lạ. Cô đã buông bỏ được một phần gánh nặng.
Cảm giác hụt hẫng, trống rỗng bao trùm lấy cô, nhưng trong sâu thẳm, một ý nghĩ đã nảy mầm. Lời khuyên của bà Mai "hạnh phúc thì mình phải tự nắm lấy" cứ văng vẳng trong đầu cô. Cô không thể mãi chờ đợi một người không còn nhớ đến mình. Cô không thể để tuổi thanh xuân của mình trôi qua trong vô vọng. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, và cô cũng phải tiếp tục cuộc hành trình của riêng mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự tìm kiếm "bến đỗ" an yên cho cuộc đời mình, không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm, được sẻ chia, được sống một cuộc đời trọn vẹn, không còn là cái bóng của một quá khứ đã lỡ. Đêm đó, bên bờ sông cũ, Lê An đã đưa ra một quyết định thầm lặng, một quyết định sẽ định hình lại cuộc đời cô. Cô sẽ không còn chờ đợi nữa. Cô sẽ tự mình bước đi.
***
Trong khi Lê An đang đứng trước ngã rẽ cuộc đời bên bờ sông quen thuộc, Trần Hạo lại đang chìm đắm trong một thế giới hoàn toàn khác, nơi những con số, công thức và lý thuyết khoa học chiếm trọn tâm trí. Đã gần ba giờ sáng, nhưng căn phòng ký túc xá của Trần Hạo vẫn bừng sáng dưới ánh đèn bàn vàng vọt. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ phòng bên cạnh vọng lại đều đều, xen lẫn tiếng bước chân vội vã của một vài sinh viên khác đang thức khuya ôn bài cho kỳ thi sắp tới. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh từ chiếc cốc đặt cạnh laptop quyện với mùi giấy mới của chồng tài liệu ôn thi dày cộp, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự căng thẳng và mệt mỏi. Không khí trong phòng đặc quánh áp lực, dù chiếc điều hòa vẫn chạy đều đều, xua đi cái nóng oi ả cuối xuân.
Trần Hạo ngồi thẳng lưng trước bàn học, tấm lưng gầy guộc hơi còng xuống vì tập trung. Anh gõ bút liên tục lên cuốn sổ nháp đã chi chít những phép tính và đồ thị, vầng trán nhăn lại thành nhiều nếp gấp nhỏ. Đôi mắt anh, vốn đã sâu, giờ càng hõm sâu hơn, dán chặt vào những dòng chữ và con số nhảy múa trên trang giấy. Một công thức hóa học phức tạp, yêu cầu sự chính xác tuyệt đối, đang là thách thức cuối cùng của anh trong đêm nay. Anh day nhẹ thái dương, cảm nhận rõ mạch máu đang đập thình thịch dưới lớp da mỏng. Dù đã cố gắng, nhưng những dòng chữ vẫn như muốn nhảy múa trước mắt anh. Một cảm giác kiệt sức dâng lên, như một con sóng ngầm len lỏi qua từng thớ thịt. Anh nhắm mắt lại vài giây, cố gắng xua đi cái mệt mỏi đang vây lấy mình.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hình ảnh thị trấn ven sông yên bình, với con đường đất đỏ quen thuộc và mái nhà lợp ngói rêu phong, chợt lướt qua tâm trí anh như một thước phim quay chậm. Anh thoáng thấy nụ cười của Lê An, nghe thấy tiếng gió xào xạc bên bờ sông, và cả cái cảm giác ấm áp khi nắm tay cô đi dưới hàng cây. Nhưng những hình ảnh ấy chỉ tồn tại trong chưa đầy một giây, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi áp lực nặng nề của kỳ thi học sinh giỏi quốc gia sắp tới. Cuộc thi này không chỉ là một cột mốc quan trọng trong hồ sơ học tập của anh, mà còn là một lời khẳng định, một minh chứng cho sự lựa chọn rời xa thị trấn, rời xa Lê An để theo đuổi hoài bão lớn hơn. Anh không thể thất bại.
Bên cạnh anh, Hà Minh, người bạn cùng phòng và cũng là đối thủ cạnh tranh ngầm, khẽ cựa mình. Cậu ta vốn đã bảnh bao, ăn nói khéo léo, ngay cả khi thức khuya ôn thi cũng vẫn giữ được vẻ tự tin đặc trưng. Hà Minh ngẩng đầu lên, dụi mắt, nhìn sang Trần Hạo. Ánh mắt cậu ta lướt qua chồng sách vở của Trần Hạo, rồi dừng lại ở gương mặt đầy mệt mỏi của anh.
"Hạo, bài này cậu nghĩ sao?" Hà Minh hỏi, giọng hơi khàn vì thiếu ngủ. "Có vẻ họ sẽ ra dạng này. Tớ làm mãi mà vẫn thấy thiếu logic ở bước này."
Trần Hạo mở mắt, nhìn lướt qua bài tập mà Hà Minh đang chỉ. Anh khẽ gật đầu, môi mím chặt. "Đúng là có thể ra. Cậu thử dùng phương pháp chuỗi phản ứng ngược xem sao? Bắt đầu từ sản phẩm cuối cùng." Giọng anh trầm, hơi khàn, nhưng vẫn súc tích và rõ ràng. Anh không nói thêm nhiều, chỉ tập trung vào bài giải của mình.
Thanh Bình, một người bạn khác trong nhóm, cao gầy và luôn đeo kính, đang ngồi đối diện, cũng thở dài thườn thượt. "Áp lực thật đấy, không biết có qua nổi không. Tớ cảm thấy mình như một con robot bị lập trình chỉ để học thôi." Cậu ta đẩy gọng kính, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Trần Hạo chỉ "ừ hử" một tiếng, không có ý định tham gia vào cuộc trò chuyện than vãn. Đối với anh, mọi lời nói không liên quan đến bài vở lúc này đều là sự xao nhãng không đáng có. Anh lướt mắt qua cuốn sách giáo khoa vật lý dày cộp đặt ngay trên chồng sách, nơi anh đã cẩn thận cất lá thư của Lê An vào đó. Một thoáng thôi, hình ảnh nét chữ quen thuộc, mùi giấy thơm thoang thoảng của thị trấn, và cả cái cảm giác bối rối khi nhận lá thư ấy thoáng qua trong đầu anh. Nhưng rồi, như một phản xạ tự nhiên, anh lại dứt khoát đẩy nó sang một bên, ưu tiên cho những con số và công thức đang chờ được giải quyết. Cuộc thi này quan trọng hơn tất cả. Nó là tương lai, là cơ hội để anh thoát ly khỏi cái vỏ bọc yên bình của thị trấn, để khẳng định giá trị bản thân ở một chân trời rộng lớn hơn.
Anh tiếp tục viết, tính toán, lật trang sách liên tục, tiếng giấy sột soạt hòa cùng tiếng bút chì cọ vào giấy nháp. Uống một ngụm cà phê lạnh tanh, anh lại gãi đầu, day day thái dương, cố gắng ép bộ não đã mệt mỏi của mình hoạt động hết công suất. Mỗi khi một ý tưởng lóe lên, anh lại vội vàng ghi lại, sợ rằng nó sẽ vụt mất. Anh biết mình đang kiệt sức, nhưng ý chí sắt đá không cho phép anh dừng lại. Anh không muốn mình phải hối tiếc vì bất cứ sự lơ là nào.
***
Sáng hôm sau, không khí ở trường chuyên thành phố trở nên sôi động và căng thẳng hơn bao giờ hết. Sân trường rộn ràng tiếng bước chân của hàng trăm học sinh đổ về khu vực thi. Tiếng nói chuyện thì thầm xen lẫn tiếng cười căng thẳng, như một cách để xua đi nỗi lo lắng đang lẩn khuất trong mỗi người. Tiếng chuông trường vang lên một hồi dài, báo hiệu giờ tập trung đã đến, cắt ngang mọi cuộc trò chuyện, kéo tất cả về với thực tại. Mùi không khí trong lành của buổi sáng sớm, thoang thoảng mùi hoa sữa còn vương lại từ mùa thu trước, dường như cũng không đủ để xua đi sự ngột ngạt bao trùm. Ánh nắng ban mai chan hòa trên sân trường, làm nổi bật những gương mặt trẻ trung nhưng đầy vẻ lo âu.
Trần Hạo bước đi giữa dòng người, khuôn mặt anh toát lên vẻ căng thẳng tột độ, nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, nhưng lại dứt khoát, như thể anh đang hành quân ra trận. Anh hít thở thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập nhanh trong lồng ngực. Ngón tay anh khẽ chạm vào cây bút đã được gọt sắc nhọn và chiếc máy tính cầm tay quen thuộc trong túi áo, như một sự trấn an. Đối với anh, đây không chỉ là một kỳ thi, mà là một trận chiến trí tuệ, một cuộc thử thách cam go mà anh đã chuẩn bị suốt nhiều tháng trời.
Đứng ở cổng phòng thi, cô Lan, giáo viên chủ nhiệm của anh, đang mỉm cười động viên từng học sinh. Mái tóc cô búi gọn gàng, chiếc kính cận đặt ngay ngắn trên sống mũi, ánh mắt cô hiền từ nhưng cũng đầy sự kỳ vọng. Khi Trần Hạo đi ngang qua, cô đưa tay vỗ nhẹ lên vai anh, giọng nói ấm áp và đầy tin tưởng: "Cố gắng hết sức nhé, Hạo. Cô tin em."
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không nói một lời nào. Tâm trí anh lúc này đã hoàn toàn tập trung vào những kiến thức sắp được kiểm tra, không còn chỗ cho những câu xã giao hay những cảm xúc thoáng qua. Ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước, nơi cánh cửa phòng thi đang mở rộng, như một cánh cổng dẫn vào một thế giới riêng, nơi chỉ có anh và bài toán. Anh bước vào phòng thi với dáng vẻ quyết đoán, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào, những lời chúc may mắn, và cả những ánh mắt dõi theo đầy hy vọng. Anh biết, đây là khoảnh khắc anh phải tự mình vượt qua.
***
Bên trong phòng thi, không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang đề thi khe khẽ, và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, như đếm ngược từng giây của sự căng thẳng. Mùi giấy mới hòa quyện với mùi mực in, tạo thành một thứ hương đặc trưng, nhắc nhở về sự nghiêm túc của kỳ thi. Bầu không khí đặc quánh sự tập trung cao độ, gần như không có sự xao nhãng nào. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn huỳnh quang chiếu rõ từng nét chữ trên đề thi và bài làm, làm nổi bật lên sự nghiêm trọng của từng câu hỏi, từng công thức.
Trần Hạo hoàn toàn chìm đắm vào bài thi. Ngay khi nhận đề, anh đã đọc lướt qua một lượt, phân tích cấu trúc, đánh giá độ khó và vạch ra chiến lược giải bài trong đầu. Từng công thức, từng bước giải hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, như thể anh đã lập trình sẵn chúng. Bàn tay anh thoăn thoắt viết, những nét chữ đều đặn, mạch lạc, lấp đầy từng trang giấy. Anh viết không ngừng nghỉ, quên hết thời gian, không gian, quên cả sự tồn tại của thế giới bên ngoài. Trong khoảnh khắc ấy, thị trấn ven sông, những buổi tan học chung đường, tiếng cười của Lê An, và cả lá thư nằm yên trong cuốn sách giáo khoa ở ký túc xá – tất cả đều tan biến vào hư vô. Đối với anh lúc này, chỉ có bài thi và khát khao chinh phục nó.
Anh dồn hết năng lượng tinh thần và thể chất vào bài làm. Có lúc anh khẽ cau mày khi gặp một câu hỏi hóc búa, nhưng chỉ vài giây sau, đôi mắt anh lại bừng sáng khi tìm ra hướng giải quyết. Tiếng bút chì cọ vào giấy, tiếng gôm tẩy xóa những sai sót nhỏ, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự nỗ lực và tập trung. Cả cơ thể anh như một cỗ máy được lập trình để hoạt động hiệu quả nhất, không có chỗ cho bất kỳ sự yếu lòng hay xao nhãng nào. Anh biết, một chút lơ là cũng có thể khiến anh "sai một bước", và cái giá phải trả sẽ là cả một tương lai mà anh đã dày công xây dựng. Anh không muốn điều đó xảy ra. Anh không cho phép bản thân mình chậm một nhịp nào trong cuộc đua này.
***
Khi tiếng chuông báo hiệu hết giờ thi vang lên, không gian phòng thi như vỡ òa trong một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt. Trần Hạo buông cây bút xuống, cơ thể anh như rã rời. Anh dựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại. Một cảm giác nhẹ nhõm tột cùng dâng lên, hòa lẫn với niềm tự hào nho nhỏ về bài thi vừa hoàn thành. Anh đã làm hết sức mình, đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng. Anh đã hoàn thành mục tiêu.
Trở về ký túc xá vào chiều tối, Trần Hạo bước đi như một người mộng du. Mùi cà phê đã nguội lạnh từ đêm qua vẫn còn thoang thoảng trong phòng, quyện với mùi sách vở cũ. Không khí đã dịu đi sau cuộc thi, tiếng nói chuyện của các học sinh khác trong hành lang cũng nhẹ nhàng hơn, không còn sự căng thẳng của đêm trước. Anh gục xuống bàn học, nơi vẫn còn ngổn ngang sách vở và cuốn sách giáo khoa vật lý dày cộp. Cuốn sách đó, nơi lá thư của Lê An vẫn nằm yên vị, không hề hay biết về những gì đã xảy ra.
Hà Minh, đã thay bộ đồ thoải mái hơn, bước vào phòng, nhìn Trần Hạo với vẻ mặt tươi tỉnh hơn nhiều. "Cậu làm bài tốt chứ, Hạo? Tớ thấy cậu ra cuối cùng đấy."
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, giọng nói khàn khàn vì mệt mỏi: "Cũng tạm."
Thanh Bình, đang dọn dẹp lại bàn học của mình, cũng quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Chắc chắn Trần Hạo sẽ đạt giải cao thôi. Cậu lúc nào cũng vậy mà."
Trần Hạo không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười mệt mỏi. Anh không có đủ sức lực để trò chuyện hay bày tỏ cảm xúc. Tất cả những gì anh muốn lúc này là được nghỉ ngơi. Cảm giác kiệt sức không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần bao trùm lấy anh. Anh đã dồn hết tâm huyết, mọi tế bào não, mọi sợi dây thần kinh vào kỳ thi ấy. Giờ đây, khi mọi thứ đã qua, anh chỉ còn lại một sự trống rỗng và mệt mỏi cùng cực. Anh gục mặt xuống chồng sách, đôi mắt nhắm nghiền. Chưa đầy một phút sau, anh đã chìm vào giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không mộng mị, không lo toan.
Cuốn sách giáo khoa hơi nghiêng, để lộ một góc của lá thư bên trong, một góc giấy trắng tinh khiết, nhưng không ai để ý. Lá thư của Lê An, một lời nói không thành, một dòng cảm xúc bị bỏ quên, vẫn nằm yên đó, giữa niềm vui chiến thắng nhỏ nhoi của Trần Hạo và sự mệt mỏi tột độ của anh. Niềm vui ấy, được đánh đổi bằng sự lãng quên vô tình, là một khoảng cách vô hình đang lớn dần, một vết nứt sâu hơn trong mối quan hệ mà Lê An đã nỗ lực níu giữ. Trần Hạo đã chiến thắng cuộc chiến học thuật của mình, nhưng anh đã vô tình bỏ lỡ một điều gì đó quan trọng hơn, một điều mà có lẽ, nếu như ngày đó, anh dừng lại một chút, mọi chuyện đã khác. Nhưng anh đã không dừng lại. Và lá thư ấy, cũng như tình cảm của Lê An, đã bị chôn vùi dưới gánh nặng của tham vọng và áp lực thành phố.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.