Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 234: Cuộc Gọi Gượng Gạo

Màn đêm buông xuống thị trấn ven sông, mang theo hơi ẩm và mùi phù sa quen thuộc, nhưng đối với Lê An, đêm nay dường như còn nặng trĩu hơn bất cứ đêm nào khác. Ánh trăng mờ nhạt soi qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bạc buồn bã. Cô ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ bên bàn học, giữa không gian quen thuộc của căn nhà nhỏ, nơi từng ngóc ngách đều lưu giữ bóng hình của những kỷ niệm êm đềm, của một thời thơ ấu trong trẻo bên Trần Hạo. Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy chỉ càng làm tăng thêm nỗi cô đơn đang bủa vây lấy cô.

Chiếc điện thoại di động thế hệ cũ nằm lặng lẽ trên mặt bàn, phát ra ánh sáng mờ ảo từ màn hình khóa, như một vật thể vô tri nhưng lại mang sức nặng của cả một bầu trời hy vọng và nỗi thất vọng. Đã nhiều ngày trôi qua kể từ khi Lê An nhận được lá thư cuối cùng của Trần Hạo – không, đúng hơn là từ khi cô gửi lá thư cuối cùng của mình đi mà không nhận lại bất kỳ hồi âm nào. Sự im lặng kéo dài, từng ngày, từng giờ, đã bào mòn sự kiên nhẫn vốn dĩ đã mỏng manh của cô, thay vào đó là một nỗi sốt ruột cồn cào, một sự lo lắng tột độ. Cô đã ghé bưu điện mỗi ngày, đã chờ đợi từng tiếng chuông điện thoại, nhưng tất cả chỉ là hư vô.

Lê An đưa ngón tay khẽ chạm vào chiếc điện thoại. Những con số trên màn hình đã thuộc nằm lòng, in hằn trong tâm trí cô như một mật mã bí ẩn mà cô không biết liệu có nên giải mã hay không. Cứ mỗi lần ngón tay cô lướt qua phím gọi, một dòng suy nghĩ lại dội về, như một sợi dây vô hình níu kéo cô lại: "Liệu anh ấy có bận không? Anh ấy sẽ nghĩ gì nếu mình gọi vào giờ này?". Lòng tự trọng của một cô gái trẻ, luôn được dạy dỗ phải giữ gìn sự e ấp, kín đáo, đang chiến đấu mãnh liệt với nỗi nhớ cồn cào, với khao khát được nghe giọng nói trầm ấm của anh, dù chỉ là vài lời hỏi han xã giao.

Tiếng côn trùng kêu rả rích từ bên ngoài, tiếng dế gáy đều đều như một bản nhạc buồn của đêm hè. Trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của căn nhà, tiếng đồng hồ tích tắc trên tường càng trở nên rõ ràng, như đang đếm ngược từng khoảnh khắc của sự chờ đợi vô vọng. Mùi hương trầm nhẹ từ bàn thờ thoang thoảng, quyện với mùi cơm tối còn vương, mùi ẩm của không khí mùa hè sau cơn mưa chiều, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ lùng, nhưng lại nặng trĩu nỗi lo lắng của riêng Lê An. Cô cảm thấy mình như đang lạc lõng giữa hai thế giới: một thế giới của thị trấn nhỏ, của những ký ức ngọt ngào và sự chờ đợi mỏi mòn, và một thế giới xa xôi nơi thành phố lớn, nơi Trần Hạo đang theo đuổi những hoài bão của riêng mình, nơi mà dường như cô đã trở thành một phần của quá khứ.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. "Chỉ là hỏi thăm thôi mà, không có gì to tát," cô tự nhủ. Cô nhớ lại lời Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, đã từng nói với cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?". Lời nói ấy, vào lúc đó, chỉ khiến Lê An mỉm cười ngại ngùng, nhưng giờ đây, nó lại vang vọng trong tâm trí cô như một lời thúc giục, một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của tuổi trẻ và những cơ hội không thể nào níu giữ mãi. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một người đang dần xa cách.

Bàn tay cô, khẽ run rẩy, cuối cùng cũng vươn tới chiếc điện thoại. Những ngón tay mảnh khảnh lướt trên từng phím số, chậm rãi nhưng dứt khoát. Mỗi lần nhấn phím, trái tim cô lại đập mạnh một nhịp, như thể cô đang nhấn nút khởi động một cuộc hành trình không biết về đâu. Cô biết, cuộc gọi này có thể là bước ngoặt, có thể là lời giải đáp cho tất cả những thắc mắc, những nỗi bất an đang giày vò cô. Nhưng cũng có thể, nó sẽ chỉ là một vết cứa sâu hơn vào trái tim đã mỏi mệt của cô. Dù thế nào đi chăng nữa, cô không thể chịu đựng thêm sự im lặng này được nữa. Lê An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy nhấn phím gọi, đặt cược tất cả hy vọng cuối cùng vào một đường dây điện thoại mỏng manh. Tiếng chuông reo đều đều, kéo dài như vô tận, mỗi tiếng reo là một nhát dao cứa vào tâm hồn cô, vừa hy vọng, vừa sợ hãi.

***

Đêm khuya ở ký túc xá trường chuyên thành phố, không khí vẫn đặc quánh mùi sách cũ, mùi mực và cả mùi mồ hôi của những người học đêm. Trần Hạo đang cắm cúi bên chồng sách vở chất cao như núi, ánh đèn bàn hắt xuống khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và căng thẳng. Đôi mắt anh thâm quầng, tập trung cao độ vào những dòng chữ và con số phức tạp trên trang giấy. Sau kỳ thi căng thẳng vừa rồi, anh vẫn không cho phép mình nghỉ ngơi quá lâu. Cuộc thi học thuật cấp quốc gia chỉ là một chặng đường, còn rất nhiều mục tiêu khác đang chờ đợi anh ở phía trước. Tham vọng, như một ngọn lửa không ngừng cháy, thôi thúc anh phải luôn tiến về phía trước, không ngừng nghỉ.

Tiếng máy tính gõ lạch cạch đều đều từ phòng bên cạnh – Hà Minh, người bạn cùng phòng, vẫn đang miệt mài với dự án khoa học của cậu ấy. Tiếng quạt trần quay đều đều trên cao, tạo ra một luồng gió yếu ớt nhưng cũng đủ để xua đi phần nào cái nóng oi bức của đêm hè thành phố. Mùi sách cũ quyện với mùi giấy mới của những cuốn tài liệu tham khảo, tạo nên một thứ "mùi hương" đặc trưng của một môi trường học tập khắc nghiệt, nơi tri thức được đong đếm bằng những đêm trắng và những giọt mồ hôi. Trần Hạo cảm thấy đầu óc mình quay cuồng với những công thức hóa học phức tạp, những định lý vật lý khó nhằn. Anh cau mày, dùng bút gạch xóa liên tục trên nháp, cố gắng tìm ra lời giải cho một bài toán khó. Cả người anh toát lên vẻ kiệt sức, nhưng ý chí thì vẫn sắt đá.

Bất chợt, tiếng chuông điện thoại di động của anh vang lên, đột ngột xé toạc sự tĩnh lặng và tập trung. Trần Hạo giật mình, hơi khó chịu ngẩng đầu lên. Anh cau mày nhìn vào màn hình điện thoại đặt trên góc bàn. Một số điện thoại lạ. Anh không mấy hứng thú, bởi những cuộc gọi không rõ ràng thường là quảng cáo hoặc những người anh không muốn tiếp chuyện. Nhưng tiếng chuông vẫn kiên trì reo. Với một tiếng thở dài đầy mệt mỏi, anh với tay cầm lấy điện thoại, áp vào tai. "Alo?" Giọng anh trầm khàn, mang rõ vẻ thiếu ngủ và sự bực bội nhẹ.

Đầu dây bên kia, một giọng nói nhỏ nhẹ, hơi run rẩy vang lên, quen thuộc đến bất ngờ. "Hạo à? Em là An đây."

Trần Hạo thoáng giật mình. An? Anh đã hoàn toàn quên mất cô. Trong tâm trí anh, Lê An và những lá thư của cô đã bị chôn vùi dưới gánh nặng của bài vở và áp lực thi cử. Giọng anh vì thế mà trở nên gượng gạo, có chút bất ngờ nhưng không che giấu được sự mệt mỏi. "À, An. Sao em gọi giờ này?" Anh vô thức liếc nhìn đồng hồ treo trên tường: đã gần mười một giờ đêm. Giờ này ở thị trấn nhỏ, mọi người đã đi ngủ từ lâu rồi.

"Em... em chỉ muốn hỏi thăm anh thôi. Anh học có vất vả không?" Giọng Lê An ở đầu dây bên kia cố gắng tỏ ra tự nhiên, nhưng Trần Hạo vẫn nghe ra được sự lo lắng và một chút gì đó nghèn nghẹn.

Trần Hạo ngập ngừng. Anh liếc nhìn chồng sách vở ngổn ngang trước mặt, rồi lại nhìn đồng hồ. Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn lãng phí thời gian vào một cuộc trò chuyện dài dòng. "Cũng bình thường," anh đáp, giọng đều đều, thiếu cảm xúc. "Anh đang ôn bài. Có bài tập khó quá." Anh không hề nhận ra sự vô tâm của mình, không nhận ra rằng câu trả lời ngắn gọn, đầy sự lảng tránh đó đã như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào trái tim đang mong mỏi của Lê An.

Im lặng vài giây. Lê An ở đầu dây bên kia dường như đang cố gắng nuốt xuống nỗi thất vọng. Giọng cô lạc đi một chút, nhỏ hơn, yếu ớt hơn. "À... vậy anh cứ tập trung học đi. Khi nào rảnh thì... thì gọi lại cho em nhé." Cô cố gắng níu giữ một tia hy vọng cuối cùng, dù biết nó mong manh đến nhường nào.

Trần Hạo không hề để ý đến sự thay đổi trong giọng nói của cô. Đầu óc anh chỉ tràn ngập những công thức và định lý chưa giải quyết xong. Anh vội vã, muốn kết thúc cuộc gọi càng nhanh càng tốt để trở lại với công việc. "Ừ, anh biết rồi. Thôi, anh cúp máy đây. Học xong anh nhắn tin cho." Anh nói một cách nhanh chóng, không hề nhắc đến việc sẽ gọi lại, chỉ là "nhắn tin", một hình thức giao tiếp ít tốn thời gian và công sức hơn. Sự vô tình của anh, dù không cố ý, đã trở thành một vết cắt sâu vào trái tim Lê An.

"Vâng... anh giữ gìn sức khỏe." Lê An thì thầm, câu nói cuối cùng như tan vào hư không khi tiếng "tút... tút..." khô khốc vang lên, báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc.

Trần Hạo đặt điện thoại xuống bàn, rồi lại vùi đầu vào sách vở, như thể cuộc gọi vừa rồi chỉ là một sự gián đoạn nhỏ không đáng kể trong lịch trình dày đặc của anh. Anh không hề nghĩ ngợi gì về Lê An, không hề tự hỏi cô đã chờ đợi cuộc gọi này bao lâu, đã đấu tranh nội tâm như thế nào để gọi cho anh. Tâm trí anh đã hoàn toàn bị chiếm hữu bởi tham vọng và áp lực học tập. Chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn, bên cạnh lá thư của Lê An vẫn nằm yên vị trong cuốn sách giáo khoa, bị lãng quên hoàn toàn. Anh đã chiến thắng cuộc chiến học thuật của mình, nhưng anh đã vô tình bỏ lỡ một điều gì đó quan trọng hơn, một điều mà có lẽ, nếu như ngày đó, anh dừng lại một chút, mọi chuyện đã khác. Nhưng anh đã không dừng lại. Và lá thư ấy, cũng như tình cảm của Lê An, đã bị chôn vùi dưới gánh nặng của tham vọng và áp lực thành phố. Khoảng cách vô hình giữa họ lại càng được củng cố thêm, một bức tường vô hình xây nên từ sự vô tâm và những lời nói không thành.

***

Đêm khuya, gió mát thổi se lạnh, mang theo hơi nước từ dòng sông. Lê An đứng lặng lẽ bên bờ sông quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm đẹp của hai người. Dòng nước đen sẫm chảy lững lờ dưới ánh trăng mờ, phản chiếu những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều và buồn bã, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi cô đơn.

Chiếc điện thoại di động vẫn nằm chặt trong tay cô, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một vật vô tri, lạnh lẽo, mang theo dư vị đắng chát của cuộc gọi vừa rồi. Từng lời nói gượng gạo, vội vã của Trần Hạo cứ văng vẳng trong đầu cô, khắc sâu thêm cảm giác xa cách, lạnh nhạt. Cô không khóc. Nước mắt dường như đã cạn khô sau nhiều ngày chờ đợi và hy vọng. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi đau âm ỉ, giống như một vết thương đã chai sạn, không còn chảy máu nhưng vẫn nhức nhối bên trong.

"Anh ���y bận... anh ấy không có thời gian cho mình. Hay là... anh ấy đã quên thật rồi?" Lê An độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm, gần như vô thanh, chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Cô đã cố gắng, đã kiên nhẫn, đã níu giữ từng chút hy vọng cuối cùng. Nhưng cuộc gọi vừa rồi đã dập tắt tất cả. Nó như một lời khẳng định tàn nhẫn cho những gì cô đã lo sợ bấy lâu nay: giữa họ, một khoảng cách vô hình đã thực sự hình thành, một bức tường cao không thể nào vượt qua.

Mùi nước sông, mùi phù sa, mùi cỏ cây xanh tươi quen thuộc lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng đêm nay, chúng chỉ càng làm tăng thêm nỗi buồn trong lòng cô. Lê An cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa không gian mênh mông này. Nơi đây, bên bờ sông cũ, từng là chứng nhân cho những lời hứa hẹn, những mơ ước hồn nhiên của tuổi thơ. Anh đã từng nói "không quên em", đã từng hứa sẽ luôn ở bên cô. Những lời hứa ấy giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, sắc nhọn, cứa vào tâm hồn cô mỗi khi cô nhớ lại.

"Mình đã quá cố chấp rồi..." Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu của sự chấp nhận. Chấp nhận rằng cô không thể níu giữ một người đã không còn muốn thuộc về mình. Chấp nhận rằng tình cảm của cô, dù sâu đậm đến đâu, cũng không thể nào vượt qua được tham vọng và áp lực nơi thành phố lớn. Trần Hạo đã có một thế giới khác, một cuộc sống khác, và trong thế giới ấy, dường như không còn chỗ cho cô.

Lê An cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ từ dưới chân, rồi ném mạnh xuống dòng sông. Viên đá chìm xuống, tạo nên những gợn sóng nhỏ lan tỏa ra xa, rồi biến mất vào bóng tối. Cô nhìn những gợn sóng ấy, cảm thấy chúng giống như mối quan hệ của cô và Trần Hạo. Từng chút một, nó đang trôi dạt, rời xa bờ bến ban đầu, dần dần biến mất vào hư vô, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo.

Một ý nghĩ dứt khoát hình thành trong đầu cô, rõ ràng và lạnh lùng như dòng nước sông. Cô sẽ không bao giờ chủ động liên lạc với anh nữa. Sự kiên nhẫn của cô đã cạn, hy vọng của cô đã chết. Cô không thể mãi là người chạy theo, là người chờ đợi một cách vô vọng. Cô cần phải sống cuộc đời của mình, cần phải tìm kiếm một bến đỗ an yên hơn, nơi cô được quan tâm, được yêu thương một cách trọn vẹn, chứ không phải là những mảnh vụn tình cảm được ban phát một cách miễn cưỡng.

Lê An quay lưng rời đi, bóng cô đổ dài trên con đường đất ven sông. Bước chân cô không còn nặng trĩu của sự lưỡng lự, mà mang theo một sự dứt khoát, dù vẫn còn xen lẫn nỗi đau. Ánh mắt cô không còn sự mong chờ hay hy vọng, chỉ còn lại sự trống rỗng và một quyết tâm thầm lặng. Cô biết, việc không gõ cửa trái tim anh, việc không níu giữ một tình yêu đã lùi vào quá khứ, sẽ là một sự tiếc nuối khôn nguôi, một "sai một bước" nữa trong cuộc đời. Nhưng đôi khi, chấp nhận buông tay lại là cách duy nhất để không "lỡ cả một đời" vì một bóng hình đã không còn nhìn về phía mình. Đêm nay, bên bờ sông cũ, Lê An đã đặt dấu chấm hết cho một chương trong cuộc đời mình, một chương của sự chờ đợi và hy vọng mỏi mòn, để rồi một khoảng cách vô hình khác lại tiếp tục lớn dần giữa cô và Trần Hạo.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free