Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 235: Khúc Ca Cuối Cùng Của Hy Vọng
Đêm buông xuống, bóng tối bao trùm căn phòng nhỏ của Lê An, chỉ còn ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn bàn hắt lên những trang sách giáo khoa đã ngả màu. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, nỗi hụt hẫng từ cuộc gọi gượng gạo với Trần Hạo vẫn còn nguyên vẹn, nặng trĩu trong lồng ngực cô. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vật liên lạc duy nhất giữa hai người, nằm trơ trọi trên mặt bàn, tựa như một vật vô tri nhưng lại mang theo tất thảy gánh nặng của niềm mong chờ đã vỡ vụn.
Lê An ngồi lặng lẽ trên ghế, tựa cằm vào lòng bàn tay, ánh mắt vô định nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại. Màn hình đen ngòm phản chiếu khuôn mặt cô, nhợt nhạt và mờ ảo, giống như chính tâm hồn cô lúc này. Cô nhớ lại từng lời nói vội vã, hời hợt của Trần Hạo, mỗi từ như một nhát dao khứa sâu vào trái tim đang rỉ máu. Anh nói anh bận, bận đến mức không thể dành cho cô vài phút chuyện trò tử tế. Anh nói anh mệt, mệt đến mức không còn đủ kiên nhẫn để lắng nghe những tâm tư nhỏ nhoi của cô. Những lời ấy, dù không trực tiếp là sự từ chối, nhưng lại lạnh lùng và tàn nhẫn hơn bất kỳ lời chia tay nào.
“Lời hứa ấy… liệu có còn giá trị không?” Cô độc thoại nội tâm, giọng nói thì thầm, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Cô lướt ngón tay qua màn hình đã cũ, chạm vào những dòng tin nhắn ngày xưa, khi anh còn ở thị trấn, khi những tin nhắn của họ còn tràn đầy tiếng cười và sự quan tâm. "Không quên em," anh đã từng nói. "Anh sẽ luôn ở đây, chờ em." Những lời hứa đó, giờ đây, nghe thật xa xăm, vô nghĩa, và thậm chí còn mang theo một sự chế giễu cay đắng. Mỗi chữ như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm hồn cô mỗi khi cô nhớ lại, làm vết thương cũ càng thêm nhức nhối.
Một làn gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya và mùi hương thoang thoảng của tinh dầu sả chanh mà mẹ cô thường đốt. Lê An khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh của gió, mà vì cái lạnh giá đang dâng lên trong lòng. Căn nhà của cô, vốn ấm áp và yên bình, giờ đây dường như cũng không thể xua đi nỗi cô đơn đang bủa vây. Cô đã cố gắng, đã níu giữ, đã kiên nhẫn chờ đợi đến tận cùng. Cô đã tự nhủ rằng anh chỉ bận học, rằng anh sẽ trở lại, rằng tình cảm của họ đủ sâu đậm để vượt qua mọi thử thách. Nhưng cuộc gọi vừa rồi đã dập tắt tất cả những tia hy vọng mong manh đó, như một ngọn nến nhỏ bị thổi tắt bởi cơn gió lạnh lẽo của hiện thực.
“Mình đã cố gắng đủ rồi, phải không?” Câu hỏi vang vọng trong đầu cô, không phải để tìm kiếm câu trả lời từ ai khác, mà là một lời tự an ủi yếu ớt cho chính mình. Cô đã làm mọi thứ có thể. Cô viết thư, cô gọi điện, cô kiên nhẫn chờ đợi từng tin nhắn thưa thớt. Cô đã cố gắng hiểu cho áp lực học hành của anh, cố gắng chấp nhận sự im lặng của anh. Nhưng đến một giới hạn nào đó, sự chịu đựng cũng không thể kéo dài mãi. Cảm giác vô vọng cứ thế lớn dần, nuốt chửng từng chút sức lực cuối cùng của cô.
Lê An cầm chiếc điện thoại lên, ngón cái vuốt ve màn hình đã cũ, cảm nhận cái lạnh lẽo của kim loại. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu của sự buông bỏ. Rồi cô đặt chiếc điện thoại xuống, nhẹ nhàng như đặt xuống một gánh nặng đã đeo đẳng cô bấy lâu nay. Cái hành động đơn giản ấy, lại mang một ý nghĩa sâu sắc, một quyết định thầm lặng đã được hình thành. Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ, nơi những chậu hoa giấy đang ngủ vùi trong đêm. Bầu trời đêm rộng lớn, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt đóng băng. Cô nhìn về phía xa xăm, nơi cô biết Trần Hạo đang ở, trong một thành phố xa lạ, với một cuộc sống khác. Giờ đây, khoảng cách giữa họ không chỉ là địa lý, mà còn là tâm hồn, một khoảng cách vô hình đã thực sự hình thành, một bức tường cao không thể nào vượt qua.
Mùi hương hoa nhài dịu nhẹ từ ban công thoang thoảng trong gió đêm, nhưng không thể làm dịu đi nỗi đau trong lòng Lê An. Cô cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa không gian mênh mông này. Dường như, trong thế giới của Trần Hạo, với những tham vọng và áp lực nơi thành thị, đã không còn chỗ cho cô. “Sự im lặng này còn đau hơn cả một lời chia tay,” cô tự nhủ. Một lời chia tay rõ ràng ít ra còn cho cô một điểm tựa để chấp nhận và bước tiếp. Nhưng sự im lặng, sự lãng quên vô tình này, cứa vào tim cô từng chút một, khiến cô đau đớn mà không thể nào dứt khoát. Cô biết, việc không gõ cửa trái tim anh, việc không níu giữ một tình yêu đã lùi vào quá khứ, sẽ là một sự tiếc nuối khôn nguôi, một "sai một bước" nữa trong cuộc đời. Nhưng đôi khi, chấp nhận buông tay lại là cách duy nhất để không "lỡ cả một đời" vì một bóng hình đã không còn nhìn về phía mình.
***
Chiều tà ngày hôm sau, thị trấn chìm trong ánh nắng vàng ươm cuối ngày, nhưng không khí vẫn mang theo một chút se lạnh của gió mùa. Lê An đi bộ chậm rãi dọc bờ sông quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm vui buồn của cô và Trần Hạo. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu, mỗi cảnh vật lướt qua mắt cô đều gợi lên một hồi ức, nhưng giờ đây, những ký ức ấy không còn mang lại niềm vui mà chỉ là một nỗi buồn man mác, một sự nuối tiếc khôn nguôi. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều và buồn bã, hòa cùng tiếng gió rì rào lùa qua những rặng tre, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi cô đơn.
Cô ngồi xuống một phiến đá quen thuộc, nhẵn bóng vì thời gian và những lần họ từng ngồi bên nhau. Từ vị trí này, cô có thể nhìn thấy dòng sông mênh mông chảy xuôi, mang theo bao nhiêu điều không thể níu giữ. Dòng nước phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một bức tranh huyền ảo, nhưng cũng đầy bi thương. Mùi nước sông, mùi phù sa, mùi cỏ cây xanh tươi quen thuộc lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng đêm nay, chúng chỉ càng làm tăng thêm nỗi buồn trong lòng cô. Cô cảm nhận cái lạnh của gió sông lùa qua tóc, như muốn cuốn trôi đi hết những ưu tư, nhưng chúng vẫn cứ bám riết lấy tâm trí cô.
Gần đó, Ông Lão Đánh Cờ (Thị trấn) vẫn ngồi trầm ngâm bên bàn cờ, như một bức tượng sống giữa dòng chảy thời gian. Râu tóc ông bạc phơ, vẻ mặt trầm tư, đôi mắt sâu thẳm chỉ tập trung vào những quân cờ trên bàn. Ông không nói gì, chỉ thỉnh thoảng khẽ thở dài, một tiếng thở dài dường như thấu hiểu mọi sự vô thường của cuộc đời, của những ván cờ không thể nào quay ngược. Sự hiện diện của ông, bình lặng và kiên nhẫn, càng làm nổi bật sự chông chênh, tan vỡ trong lòng Lê An.
“Dòng sông vẫn chảy, nhưng lòng người đã đổi thay,” Lê An thầm nhủ. Cô nhìn dòng nước cuộn mình trôi đi không ngừng nghỉ, như thời gian và những mối quan hệ đã trôi qua. “Anh có còn nhớ lời hứa bên sông này không, Hạo?” Cô nhớ lại những buổi chiều tan học, họ cùng nhau đi bộ về nhà, cùng ngồi bên bờ sông, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Anh đã từng hứa “không quên em”, đã từng nói sẽ luôn ở bên cô. Những lời hứa ấy giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, sắc nhọn, cứa vào tâm hồn cô mỗi khi cô nhớ lại. Cái “khoảng cách vô hình” mà cô đã cảm nhận từ lâu, giờ đây đã trở nên hữu hình và không thể nào san lấp.
Cô cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ từ dưới chân, cảm nhận sự chai sạn, lạnh lẽo của nó trong lòng bàn tay. Viên sỏi ấy, nhỏ bé và vô tri, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu cảm xúc. Cô ném mạnh nó xuống dòng sông. Viên sỏi chìm xuống, tạo nên những gợn sóng nhỏ lan tỏa ra xa, rồi biến mất vào bóng tối của dòng nước. Cô nhìn những gợn sóng ấy, cảm thấy chúng giống như mối quan hệ của cô và Trần Hạo. Từng chút một, nó đang trôi dạt, rời xa bờ bến ban đầu, dần dần biến mất vào hư vô, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo, một sự tiếc nuối khôn nguôi. Đó là khoảnh khắc cô nhận ra rằng, cô không thể mãi là người chạy theo, là người níu giữ một tình yêu đã không còn nhìn về phía mình.
Một ý nghĩ dứt khoát, lạnh lùng như dòng nước sông, hình thành trong đầu cô. “Có lẽ, đã đến lúc mình phải buông tay thật rồi.” Buông bỏ không phải vì hết yêu, mà vì tình yêu ấy đã trở thành gánh nặng, trở thành nỗi đau không thể chịu đựng thêm nữa. Cô cần phải sống cuộc đời của mình, cần phải tìm kiếm một bến đỗ an yên hơn, nơi cô được quan tâm, được yêu thương một cách trọn vẹn, chứ không phải là những mảnh vụn tình cảm được ban phát một cách miễn cưỡng, chậm một nhịp so với những gì cô khao khát. Việc không gõ cửa trái tim anh, việc không níu giữ một tình yêu đã lùi vào quá khứ, sẽ là một sự tiếc nuối khôn nguôi, một "sai một bước" nữa trong cuộc đời. Nhưng đôi khi, chấp nhận buông tay lại là cách duy nhất để không "lỡ cả một đời" vì một bóng hình đã không còn nhìn về phía mình.
Lê An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của gió sông lùa qua tóc, như muốn cuốn trôi đi hết những ưu tư. Khi mở mắt ra, ánh mắt cô không còn sự mong chờ hay hy vọng, chỉ còn lại sự trống rỗng và một quyết tâm thầm lặng. Hoàng hôn đã xuống hẳn, bầu trời chuyển sang màu tím than, dòng sông càng thêm huyền bí. Cô đứng dậy, quay lưng rời đi, bóng cô đổ dài trên con đường đất ven sông. Bước chân cô không còn nặng trĩu của sự lưỡng lự, mà mang theo một sự dứt khoát, dù vẫn còn xen lẫn nỗi đau âm ỉ. Lê An đã đặt dấu chấm hết cho một chương trong cuộc đời mình, một chương của sự chờ đợi và hy vọng mỏi mòn.
***
Sáng hôm sau, chợ Dân Sinh đã tấp nập từ sớm. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái che tạm bợ, nhưng không khí vẫn hơi oi bức, mang theo mùi nồng của đất ẩm và hơi nước. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt va vào nhau loảng xoảng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của chợ huyện. Lê An phụ mẹ bán hàng, cố gắng hòa mình vào không khí náo nhiệt để xua đi những suy nghĩ u buồn đang bám riết lấy tâm trí. Cô thoăn thoắt xếp rau, cân thịt, miệng cố nở nụ cười gượng gạo khi khách hàng hỏi chuyện.
Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh thoảng qua, tất cả kích thích khứu giác, khiến cô cảm thấy choáng váng hơn bình thường. Cô nhìn quanh, thấy những gương mặt quen thuộc của bà con trong thị trấn, những cuộc sống giản dị, bình yên mà cô vẫn luôn yêu mến. Thế nhưng, trong lòng cô, một khoảng trống rỗng vẫn cứ lớn dần, lấn át mọi cảm xúc khác. Những lời nói không thành, những cuộc gọi gượng gạo, tất cả đã đóng băng trái tim cô.
Đang lúc tất bật, Lê An ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Bà Mai, người hàng xóm thân thiết. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, đang cẩn thận chọn mớ rau cải xanh mướt. Bà dừng tay, nhìn Lê An với ánh mắt đầy quan tâm, như thể đã đọc ��ược những gì đang diễn ra trong lòng cô gái trẻ. Ánh mắt đó vừa trìu mến, vừa xen lẫn một chút lo lắng.
“Dạo này con bé An sao mà buồn thế?” Bà Mai hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đầy sự thấu hiểu. Bà đặt bó rau xuống, khẽ chạm vào tay Lê An. “Thằng Hạo nó có về không con? Lâu lắm rồi bác không thấy nó.”
Nghe nhắc đến Trần Hạo, Lê An giật mình khẽ rụt tay lại. Cô cố gắng nở một nụ cười thật tươi, nhưng nụ cười ấy chỉ chạm đến khóe môi, không thể nào che giấu được nỗi buồn đang chực trào trong đôi mắt. “Dạ con vẫn bình thường ạ, Bà Mai,” cô trả lời, giọng nói nghe có vẻ thản nhiên nhưng lại pha chút cam chịu. “Bác Hạo ở thành phố học hành bận rộn lắm ạ, ít về. Chắc là nó phải lo cho mấy kỳ thi sắp tới.” Cô cố tình tránh nhắc trực tiếp tên Trần Hạo, thay vào đó dùng cách xưng hô thân mật chung cho những người trẻ tuổi trong thị trấn khi nói về việc học hành. Đó là cách cô tạo một khoảng cách an toàn, không muốn khơi gợi thêm những nỗi đau thầm kín.
Bà Mai nhìn cô, khẽ thở dài. “Thôi, con bé cứ lo cho bản thân đi. Con gái lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?” Lời nói của Bà Mai, vốn là một câu trêu đùa quen thuộc của người lớn trong thị trấn, nay lại vang lên như một lời nhắc nhở phũ phàng về tương lai mờ mịt của Lê An. Cô chỉ biết cúi đầu, giả vờ tập trung vào việc xếp lại mớ rau, cố tránh ánh mắt cảm thông của Bà Mai. Cô không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn ai biết rằng trái tim cô đang tan vỡ từng mảnh.
Vừa lúc đó, từ phía cuối chợ, Lê An thoáng thấy Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo. Bà Tư đang đi mua sắm cùng vài người bạn. Ánh mắt của bà Tư lướt qua Lê An, dừng lại một chút, rồi lại vội vã lảng đi. Tuy nhiên, Lê An vẫn kịp nhìn thấy vẻ mặt ái ngại, có chút gì đó là sự hối lỗi ngầm trong ánh mắt của bà. Bà Tư biết chuyện tình cảm của hai đứa trẻ, và có lẽ bà cũng cảm thấy có lỗi thay cho sự vô tâm của con trai mình. Một "khoảng cách vô hình" không chỉ giữa cô và Trần Hạo, mà dường như còn giữa cô và cả gia đình anh, một khoảng cách lạnh lẽo không lời.
Nguyễn Thị Tư bước lại gần hơn, có lẽ vì bị bạn bè kéo theo. Bà khẽ chạm vào vai Lê An, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự lo lắng. "An à, con có khỏe không? Thằng Hạo nó... nó bận học quá, con đừng trách nó nhé." Bà Tư nói, ánh mắt lại lảng tránh, như thể sợ nhìn thẳng vào nỗi buồn trong mắt Lê An.
Lê An chỉ gật đầu khẽ, không nói gì thêm. Cô không muốn đổ lỗi cho Trần Hạo trước mặt mẹ anh, và cũng không còn sức lực để tranh cãi hay giải thích. Tất cả đã trở nên quá mệt mỏi. Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi và đầy gượng gạo đó, Lê An càng thêm kiên định với quyết định của mình: cô sẽ không bao giờ chủ động liên lạc với Trần Hạo nữa. Sự kiên nhẫn của cô đã cạn, hy vọng của cô đã chết. Cô không thể mãi là người chạy theo, là người chờ đợi một cách vô vọng. Cô cần phải sống cuộc đời của mình, cần phải tìm kiếm một bến đỗ an yên hơn, nơi cô được quan tâm, được yêu thương một cách trọn vẹn, chứ không phải là những mảnh vụn tình cảm được ban phát một cách miễn cưỡng, chậm một nhịp so với những gì cô khao khát.
Cô nhanh chóng mua đồ và rời đi, cố gắng giữ vẻ bình thản nhưng trong lòng lại dậy sóng. Mỗi bước chân rời khỏi chợ Dân Sinh là một bước chân dứt khoát hơn. Nỗi buồn và sự trống rỗng sâu sắc mà Lê An trải qua trong những ngày này sẽ trở thành một vết sẹo khó lành trong trái tim cô, và là nguyên nhân sâu xa cho quyết định của cô trong tương lai. Cô biết, việc không gõ cửa trái tim anh, việc không níu giữ một tình yêu đã lùi vào quá khứ, sẽ là một sự tiếc nuối khôn nguôi, một "sai một bước" nữa trong cuộc đời. Nhưng đôi khi, chấp nhận buông tay lại là cách duy nhất để không "lỡ cả một đời" vì một bóng hình đã không còn nhìn về phía mình. Từ nay, sẽ chỉ còn là sự im lặng kéo dài, khởi đầu cho sự phai nhạt không thể đảo ngược của mối quan hệ thanh mai trúc mã ấy.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.