Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 236: Vinh Quang Nơi Thành Thị, Lãng Quên Vấn Vương Cũ

Lê An rời đi, mang theo vết hằn sâu của những lời nói không thành và sự chấp nhận phũ phàng. Nhưng ở một nơi khác, cách thị trấn ven sông yên bình ấy hàng trăm cây số, trong lòng thành phố nhộn nhịp, cuộc sống của Trần Hạo lại đang vươn mình theo một quỹ đạo hoàn toàn khác, rực rỡ và đầy hứa hẹn.

Ánh nắng tháng mười hai, vàng như mật ong, rót đầy qua khung cửa sổ lớn của phòng học chuyên Toán. Không khí trong căn phòng ngập tràn mùi giấy mới, mùi mực, và cả mùi gỗ cũ của những chiếc bàn học đã trải qua bao thế hệ học trò. Trần Hạo ngồi ở bàn thứ ba, dãy giữa, tư thế thẳng tắp, ánh mắt sắc bén dán chặt vào bảng đen. Tiết học cuối buổi sáng, nhưng năng lượng trong căn phòng vẫn không hề vơi cạn, nhất là khi cô Lan, giáo viên chủ nhiệm môn Toán, đang đứng trên bục giảng, trên tay cầm bảng điểm giữa kỳ. Mái tóc cô búi gọn gàng, chiếc kính gọng mảnh vắt ngang sống mũi, làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị nhưng giọng nói của cô lại ấm áp lạ thường.

“Hôm nay, cô có một tin vui muốn thông báo với cả lớp,” cô Lan bắt đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt học trò, dừng lại lâu hơn một chút ở Trần Hạo. Một nụ cười hài lòng nở trên môi cô. “Kết quả thi giữa kỳ vừa rồi, toàn khối chúng ta đã có rất nhiều bạn đạt thành tích xuất sắc. Đặc biệt, có một em đã thực sự vượt trội, không chỉ đạt điểm tuyệt đối ở nhiều môn, mà còn đứng đầu toàn khối.”

Cả lớp xôn xao, những tiếng thì thầm nhỏ to lan truyền. Ai cũng biết cô Lan đang ám chỉ ai. Trần Hạo không hề tỏ ra bất ngờ, nhưng một niềm tự hào âm ỉ, dịu nhẹ dâng lên trong lồng ngực anh. Anh đã đổ biết bao công sức, bao đêm thức trắng, bao buổi sáng sớm miệt mài cho những thành tích này. Đây là cái giá của sự lựa chọn, là quả ngọt của sự kiên định.

Cô Lan gõ nhẹ thước kẻ xuống bàn, chờ đợi sự yên lặng. “Và đó chính là Trần Hạo!”

Cả lớp vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Những tràng pháo tay giòn giã vang khắp căn phòng, hòa cùng những tiếng chúc mừng, tiếng reo hò nho nhỏ. Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười thật hiếm hoi, nhưng đủ để lộ ra sự mãn nguyện sâu sắc. Anh ngước nhìn cô Lan, ánh mắt sáng ngời vẻ tự tin và kiên định. Từng lời khen ngợi của cô Lan như những hạt mưa rào tưới mát tâm hồn anh, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà anh đã chọn.

“Thành tích của Trần Hạo là một tấm gương sáng cho cả khối chúng ta,” cô Lan tiếp tục, giọng nói đầy tự hào. “Em ấy đã chứng minh rằng, với sự nỗ lực không ngừng nghỉ và một mục tiêu rõ ràng, chúng ta có thể đạt được bất cứ điều gì. Em có tiềm năng, đừng để nó ngủ quên.” Lời khen của cô không chỉ là một sự công nhận, mà còn là một lời động viên, một lời nhắc nhở về trách nhiệm của tài năng.

Bên cạnh Trần Hạo, Hà Minh, cậu bạn bảnh bao và có phần kiêu ngạo, khẽ càu nhàu đủ nghe: “Lại là Hạo… lúc nào cũng là Hạo.” Giọng điệu của Hà Minh không hẳn là ganh tị một cách tiêu cực, mà là một sự thách thức ngầm, một sự thừa nhận sức mạnh của đối thủ, kèm theo một chút bực bội vì không thể vượt qua. Thanh Bình, cậu bạn cao gầy đeo kính ở bàn trên, quay xuống mỉm cười chúc mừng Trần Hạo một cách chân thành. Hoàng, cậu bạn năng động thích thể thao, thì huých nhẹ vào vai anh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Trần Hạo chỉ gật đầu đáp lại những lời chúc mừng. Anh không nói gì nhiều, đúng như bản tính kiệm lời của mình. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như mình đang đứng trên đỉnh cao của một ngọn núi, nhìn xuống thung lũng rộng lớn phía dưới. Thành phố này, ngôi trường này, chính là ngọn núi mà anh đã khao khát chinh phục. Những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời khen ngợi, tất cả đều là sự xác nhận cho quyết định đúng đắn của anh. Anh nhớ lại những lời Lê An đã nói khi anh chuẩn bị lên đường, những ánh mắt lo lắng của cô, những lời dặn dò về việc giữ gìn sức khỏe. Nhưng những ký ức ấy giờ đây lại trở nên mờ nhạt, như một bức tranh cũ đã phai màu, bị chôn vùi dưới lớp lớp bụi của tham vọng và thành công mới. Anh không còn cảm thấy day dứt, không còn cảm thấy nặng lòng. Thay vào đó, là một cảm giác nhẹ nhõm, như thể anh đã trút bỏ được gánh nặng của một quá khứ không còn phù hợp. Cuộc sống ở đây quá nhanh, quá khốc liệt, không có chỗ cho những vấn vương, cho những điều *chậm một nhịp*. Anh phải tiến lên, không ngừng nghỉ, nếu không sẽ bị bỏ lại. Và anh, Trần Hạo, không bao giờ muốn là người bị bỏ lại. Anh nhắm mắt lại một thoáng, hít thật sâu mùi phấn bảng và sách vở mới, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể đang reo vang cùng niềm vui chiến thắng. Giây phút này là của anh, và nó hoàn toàn xứng đáng với mọi sự đánh đổi. Anh tự hứa với bản thân, sẽ không để bất cứ điều gì làm chệch hướng con đường đã chọn, một con đường rực rỡ ánh đèn thành công, khác xa với con đường đất nhỏ dẫn ra bờ sông cũ của thị trấn.

Màn đêm buông xuống, bao trùm thành phố bằng một tấm áo nhung đen thêu kim tuyến lấp lánh của hàng triệu ánh đèn. Từ ô cửa sổ nhỏ của phòng ký túc xá, Trần Hạo có thể nhìn thấy một phần của bức tranh ấy – những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh, những dòng xe cộ hối hả trôi đi như những dòng sông ánh sáng. Thành phố này, khác hẳn thị trấn nhỏ của anh, không ngủ. Nó luôn chuyển động, luôn mời gọi, và luôn đòi hỏi. Trong căn phòng ký túc xá nhỏ gọn, chỉ đủ kê một chiếc giường đơn, một tủ quần áo và một bàn học, Trần Hạo đang ngồi đó, dưới ánh đèn bàn vàng vọt, xem lại những công thức Toán học phức tạp. Mùi giấy sách mới hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của gỗ cũ và một chút mùi khói bụi từ đường phố len lỏi qua khe cửa sổ. Đôi lúc, tiếng còi xe từ xa vọng lại, hoặc tiếng nhạc pop từ tai nghe của cậu bạn phòng bên, nhưng tất cả đều không làm xao nhãng sự tập trung cao độ của anh.

Anh khẽ mỉm cười hài lòng khi nhìn thấy điểm số tuyệt đối trên bài kiểm tra mình vừa xem lại. Niềm vui từ thành tích xuất sắc buổi sáng vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tựa như một dư vị ngọt ngào. Anh ngả lưng vào thành ghế, hít một hơi thật sâu. “Đây mới là cuộc sống mình muốn,” anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Thành công… là tất cả.” Đối với Trần Hạo, thành công không chỉ là điểm số, mà là sự khẳng định giá trị bản thân, là tấm vé thông hành vào một tương lai tươi sáng, nơi anh có thể tự do theo đuổi những hoài bão lớn lao mà ở thị trấn nhỏ anh chưa từng dám mơ tới.

Bất chợt, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh – mái tóc dài đen nhánh của Lê An, nụ cười hiền lành và ánh mắt mong chờ của cô bên bờ sông cũ. Anh nhíu mày, như thể đang cố xua đi một đám mây mù không mời mà đến. “An… em thế nào rồi?” Anh tự hỏi, nhưng câu hỏi ấy chỉ tồn tại chớp nhoáng, không đủ sâu để tạo thành một sự dằn vặt hay nỗi nhớ nhung mãnh liệt. Nó chỉ như một viên sỏi nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng rồi nhanh chóng chìm xuống đáy, không để lại một gợn sóng nào đáng kể. Anh không có thời gian để nghĩ về những chuyện cũ, những vấn vương xa xôi. Cuộc sống ở thành phố này đòi hỏi anh phải toàn tâm toàn ý, phải tập trung tuyệt đối vào mục tiêu phía trước.

Anh đặt bút xuống, lướt ngón tay trên trang sách đầy những ký hiệu toán học. Anh nhớ lại cuộc gọi gượng gạo lần trước với Lê An, những lời cô nói về việc học hành của anh, những tiếng thở dài không nói thành lời. Anh biết cô đang buồn, nhưng anh không thể làm gì khác. Anh không thể bỏ dở những buổi học thêm, những dự án nghiên cứu, những kỳ thi quan trọng chỉ để dỗ dành một mối tình mà anh chưa bao giờ thực sự định nghĩa. Mối quan hệ của họ, tựa như một dòng sông nhỏ chảy song song với dòng chảy xiết của cuộc đời anh, giờ đây đã bị bỏ lại phía sau, một cách tự nhiên và không thể tránh khỏi. Có lẽ, đó là một *khoảng cách vô hình* mà ngay cả anh cũng không thể nhận ra đã lớn đến mức nào.

Anh với tay lấy chiếc điện thoại, nhưng không phải để gọi cho Lê An. Anh lướt qua những thông báo từ nhóm học tập, những tin nhắn hỏi bài từ bạn bè. Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ khi không có tin nhắn nào từ thị trấn cũ. Có lẽ Lê An đã hiểu, hoặc có lẽ cô cũng đã tìm thấy cho mình một con đường mới. Anh không muốn nghĩ sâu hơn, không muốn đào bới những cảm xúc phức tạp có thể làm anh xao nhãng. Anh cần sự tập trung. Anh cần thành công. Đó là ưu tiên hàng đầu, là tất cả những gì anh đang hướng tới.

Trần Hạo thở dài, rồi lại tập trung vào cuốn sách. Những con số, những công thức phức tạp hiện ra dưới ánh đèn bàn, cuốn hút anh vào một thế giới logic và trật tự. Đây là thế giới của anh, nơi anh tìm thấy sự an toàn và niềm vui. Những ký ức về bờ sông, về những buổi chiều tan học, về nụ cười của Lê An, tất cả đều bị đẩy lùi về một góc khuất trong tâm trí, chờ đợi một ngày nào đó, có thể là khi anh đã đạt được tất cả, anh mới cho phép mình nhìn lại. Nhưng liệu đến lúc đó, những ký ức ấy có còn nguyên vẹn, hay đã phai nhạt theo dòng chảy thời gian, trở thành một phần của một câu chuyện *chậm một nhịp* mà anh đã vô tình bỏ lỡ? Anh gạt phăng mọi suy nghĩ miên man, đưa tay cầm bút, tiếp tục giải quyết bài toán đang dang dở. Ngoài kia, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, như những vì sao trên mặt đất, mời gọi những tâm hồn trẻ tuổi khao khát chinh phục. Và Trần Hạo, anh là một trong số đó.

Tiếng chuông tan học buổi chiều reo vang, xé toạc không gian tĩnh lặng của những dãy hành lang. Sân trường chuyên thành phố, vốn là một không gian rộng lớn, lát gạch sạch sẽ, với những hàng cây xanh được cắt tỉa gọn gàng, giờ phút này bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Từng tốp học sinh ùa ra, tiếng nói cười rộn rã, tiếng bước chân xôn xao. Ánh nắng vàng óng ả của buổi chiều tà trải dài trên sân, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Trần Hạo bước đi một mình, đầu óc vẫn còn mải mê với những công thức vật lý và bài toán hóa học vừa học. Anh không vội vã, bước chân chậm rãi, ánh mắt lướt qua những gương mặt xa lạ mà quen thuộc. Mùi cỏ cây xanh mát từ bãi cỏ nhỏ xen lẫn với mùi khói bụi thoang thoảng từ con đường lớn gần trường.

Anh đang định rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến thư viện thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

“Này Hạo, cậu vẫn đỉnh như mọi khi. Sắp tới cậu định thi quốc gia luôn à?”

Trần Hạo quay đầu lại. Là Hà Minh, đang đi cùng Hoàng và Thanh Bình. Hà Minh vẫn bảnh bao như mọi khi, mái tóc vuốt keo gọn gàng, nụ cười tự tin nở trên môi. Hoàng, cậu bạn năng động với chiếc áo phông thể thao, vỗ vai Trần Hạo một cách thân thiết. Thanh Bình, cao gầy và luôn đeo kính, chỉ khẽ gật đầu chào.

Trần Hạo khẽ gật đầu đáp lại. “Cố gắng hết sức thôi. Ở đây, không cố gắng là bị bỏ lại ngay.” Giọng điệu của anh trầm lắng, mang theo một sự nghiêm túc và quyết đoán rõ rệt. Đó không chỉ là lời nói suông, mà là kim chỉ nam cho mọi hành động của anh kể từ khi đặt chân đến thành phố này. Anh biết, môi trường này là một cuộc đua không ngừng nghỉ, nơi chỉ có những người mạnh mẽ và kiên trì nhất mới có thể trụ vững. Những người khác, những người không theo kịp tốc độ, sẽ bị bỏ lại phía sau, giống như những ký ức cũ, những vấn vương không còn phù hợp.

Hoàng cười hồn nhiên. “Đúng là nhìn cậu lúc nào cũng học, không thấy đi chơi đâu hết. Thỉnh thoảng cũng phải xả hơi chứ, Hạo? Tối nay bọn tớ định đi đánh bi-a, cậu đi không?”

Trần Hạo lắc đầu nhẹ. Anh khẽ cười nhạt, một nụ cười gần như không chạm đến đáy mắt. “Cảm ơn cậu, Hoàng. Nhưng tớ còn phải ôn bài cho kỳ thi sắp tới. Thời gian là vàng bạc mà.” Anh nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía cổng trường, như thể đang nhìn về một tương lai xa xôi mà anh đang khao khát. Trong tâm trí anh, mỗi phút giây đều quý giá, đều phải được sử dụng một cách hiệu quả nhất để đạt được mục tiêu cuối cùng. Những thú vui giải trí, những cuộc gặp gỡ bạn bè, tất cả đều phải xếp sau.

Hà Minh nhìn anh, ánh mắt hơi nheo lại. “Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn.” Có vẻ như Hà Minh đã quen với sự từ chối của Trần Hạo, nhưng vẫn không khỏi tò mò về thế giới nội tâm của cậu bạn học giỏi này.

“Tớ chỉ muốn tập trung thôi,” Trần Hạo trả lời, không muốn giải thích thêm. Anh không muốn ai hiểu rõ về mình, không muốn để bất cứ điều gì làm anh yếu lòng hay xao nhãng. Trong cuộc đua này, sự tập trung chính là sức mạnh.

Thanh Bình xen vào, giọng nói có phần trầm hơn. “Dù sao thì, cũng chúc mừng thành tích của cậu, Hạo. Cậu thật sự rất giỏi.” Lời khen của Thanh Bình chân thành, không pha lẫn chút ganh đua nào.

“Cảm ơn,” Trần Hạo đáp lại một cách ngắn gọn.

Anh biết, những lời rủ rê của bạn bè chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống hối hả này. Anh không có thời gian cho những cuộc vui thoáng qua. Anh có một mục tiêu lớn hơn, một con đường dài hơn phải đi. Và trên con đường ấy, anh phải một mình. Những kỷ niệm về thị trấn ven sông, về Lê An, về những lời hứa ngày nào, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn ký ức, trôi nổi đâu đó trong tâm trí, không đủ sức để níu giữ bước chân anh lại. Anh đã chọn con đường của mình, con đường của tham vọng và thành công. Và dù cho sự lựa chọn ấy có thể đồng nghĩa với việc bỏ lỡ những điều quý giá khác, anh tin rằng đó là cái giá phải trả để đạt được điều anh thực sự khao khát. Anh quay người, bước đi về phía thư viện, bỏ lại sau lưng những tiếng nói cười của bạn bè và ánh nắng chiều tà đang dần tắt trên sân trường. Trong lòng anh, chỉ còn lại sự kiên định, quyết tâm, và một *khoảng cách vô hình* ngày càng lớn, ngăn cách anh với tất cả những gì thuộc về quá khứ, một quá khứ mà anh đã quyết định không ngoảnh lại. Cuộc đời anh đang tăng tốc, và anh không cho phép bất cứ điều gì khiến nó *chậm một nhịp* nào nữa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free