Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 237: Bóng Hình Thành Phố, Vết Nứt Đầu Tiên

Ánh nắng sớm mỏng manh như tơ lụa giăng mắc trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua kẽ lá, rải vàng trên con đường đất quen thuộc dẫn vào chợ Dân Sinh. Lê An bước đi giữa những hàng cây xanh mướt, tiếng chim hót líu lo như cố xua đi cái không khí tĩnh mịch còn vương lại từ màn đêm. Dù mặt trời đã lên, nhưng trong lòng cô, một khoảng trống rỗng vẫn cứ đeo đẳng, nặng trĩu. Kể từ cuộc gọi gượng gạo với Trần Hạo và quyết định buông bỏ sự chờ đợi vô vọng, Lê An đã cố gắng hòa mình vào cuộc sống thường nhật, tìm kiếm sự bình yên trong những điều nhỏ nhặt. Nhưng hình bóng anh, dù mờ nhạt đến đâu, vẫn cứ hiện hữu như một vết sẹo âm ỉ không bao giờ biến mất hoàn toàn.

Hôm nay, cô dậy sớm hơn thường lệ, muốn tránh cái giờ chợ đông đúc nhất để có thể thong thả lựa chọn mớ rau tươi, con cá ngon cho bữa cơm gia đình. Khu chợ Dân Sinh, cái tên nghe thật bình dị, nhưng lại là trái tim của thị trấn ven sông này. Bước chân vào chợ, Lê An gần như bị nuốt chửng bởi dòng người hối hả. Các sạp hàng chen chúc, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ giăng mắc chằng chịt, tạo thành một mê cung nhỏ hẹp đầy màu sắc và âm thanh. Tiếng rao hàng của bà bán cá, tiếng dao thớt băm chặt thịt lợn, tiếng trả giá oang oang của các bà các cô, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của buổi sớm mai. Mùi thực phẩm tươi sống – mùi cá tanh nồng, mùi rau húng thơm dịu, mùi gừng riềng cay nồng, và cả mùi đất ẩm từ những rổ khoai sắn – quện vào không khí, đặc quánh và chân thật đến lạ.

Lê An cố gắng mỉm cười, cố gắng để những âm thanh, mùi vị ấy lấp đầy khoảng trống trong lòng. Cô lướt qua những gian hàng, đôi mắt tìm kiếm những mớ rau muống xanh non mơn mởn, những trái cà chua chín đỏ căng mọng. Bà Tám bán rau, với nụ cười móm mém đặc trưng, vẫy tay chào cô từ xa.

“An đấy à? Lâu lắm không thấy con ra chợ sớm thế này!”

“Dạ, hôm nay con dậy sớm thôi ạ,” Lê An đáp, giọng nói nhẹ nhàng như dòng nước, nhưng ẩn chứa chút mệt mỏi mà không ai hay. Cô chọn một bó rau ngót, đôi tay thoăn thoắt nhặt bỏ những lá sâu, lòng cố gắng tập trung vào công việc trước mắt.

Tiếp đó, cô ghé sạp cá của dì Bảy. Những con cá rô đồng còn giãy tanh tách trong chậu nước, vảy bạc lấp lánh dưới ánh nắng. “Dì Bảy cho con con cá rô này nhé,” cô chỉ vào một con cá mập ú, giọng vẫn giữ vẻ bình thản.

Khi đang chờ dì Bảy làm cá, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. “Con An đấy à? Mấy bữa nay sao không thấy con sang nhà bà chơi?”

Lê An quay lại. Là Bà Mai, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu sòng, tay xách một chiếc làn mây cũ kỹ. Bà Mai là hàng xóm thân thiết của gia đình Lê An từ bao đời nay, chứng kiến cô lớn lên từng ngày. Ánh mắt bà luôn ánh lên vẻ quan tâm, lo lắng mỗi khi nhìn thấy Lê An gầy đi hay có vẻ ưu tư.

“Dạ con bận chút việc nhà, với lại cũng không có gì vui nên con ngại sang làm phiền bà ạ,” Lê An khẽ cúi đầu, cố gắng che giấu ánh mắt buồn rầu.

Bà Mai nhìn cô đầy vẻ thấu hiểu, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô. “Con bé An nhà mình lớn rồi, mà sao dạo này trông ốm đi nhiều thế? Có chuyện gì mà không chịu nói với bà à?” Giọng bà đầy vẻ trìu mến. “Thằng Hạo trên thành phố vẫn khỏe chứ con? Nghe nói nó học giỏi lắm, còn được cô giáo khen nữa đấy!”

Một cái tên bỗng nhiên xuất hiện, nhắc nhở Lê An về một phần cuộc đời cô đang cố gắng cất giấu. Tim cô khẽ thắt lại, một cảm giác vừa chua xót vừa trống rỗng. Cô cố gắng giữ nụ cười trên môi, trả lời qua loa: “Dạ, Hạo vẫn khỏe ạ. Nó học thì vẫn vậy, lúc nào cũng cố gắng hết sức.” Cô lảng tránh ánh mắt tò mò của Bà Mai, tay khẽ siết chặt chiếc túi cói. Những lời khen ngợi dành cho Trần Hạo ở thành phố, dù là thật, nhưng trong tai Lê An giờ đây lại nghe như một lời nhắc nhở về sự xa cách, về một thế giới mà cô không thuộc về, nơi mà anh đang tỏa sáng rực rỡ mà không có cô ở bên. Cảm giác *khoảng cách vô hình* ấy lại một lần nữa đè nặng lên trái tim cô.

Bà Mai gật gù, vẻ mặt rạng rỡ vì tự hào thay cho Trần Hạo, đứa trẻ bà cũng chứng kiến lớn lên từ thuở bé. “Đúng là thằng bé có chí. Bà đã bảo rồi, nó mà đi học xa là kiểu gì cũng thành tài. Mấy đứa trẻ trong xóm mà được một nửa của nó thì các bà đã yên tâm lắm rồi.” Bà Mai tiếp tục luyên thuyên, kể về những đứa trẻ khác trong làng, những câu chuyện hàng ngày vô thưởng vô phạt. Lê An chỉ biết mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa bằng vài tiếng “dạ”, “vâng”, đầu óc cô lại trôi về những buổi chiều tan học chung đường với Trần Hạo, những lời hứa hẹn vu vơ bên bờ sông cũ. Cứ ngỡ những kỷ niệm ấy sẽ là sợi dây vô hình níu giữ họ, nhưng giờ đây, sợi dây ấy dường như đã căng đến mức sắp đứt.

Dì Bảy đã làm cá xong, gói gém cẩn thận cho cô. Lê An thanh toán tiền, vội vàng chào Bà Mai và dì Bảy, định bụng rời đi để thoát khỏi những suy nghĩ miên man. Nhưng Bà Mai lại kéo cô lại gần, hạ giọng như chia sẻ một bí mật động trời.

“Mà này con, bà nghe chuyện này, không biết có thật không mà thấy người ta nói râm ran cả làng. Bà cũng không tin lắm đâu, nhưng mà con bé nhà bà Tư vừa về quê, nó kể lại bà nghe, bảo trên đó nó thấy thằng Hạo nhà mình hay đi với một bạn nữ lắm con ạ.” Giọng Bà Mai thì thầm, ánh mắt đầy vẻ tò mò nhưng cũng có chút lo lắng. “Nó bảo con bé kia xinh lắm, lại còn học giỏi nữa, cùng trường chuyên với thằng Hạo. Nghe đâu hai đứa còn hay đi học về chung, rồi cả đi thư viện nữa chứ.”

Ngay lập tức, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Lê An. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, đập thình thịch trong lồng ngực. Mớ rau, con cá trong tay bỗng trở nên nặng trĩu. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi môi đã run rẩy không kiểm soát. “Dạ… chắc là bạn bè thôi ạ. Hạo nó học trường chuyên bận lắm, làm gì có thời gian mà yêu đương hả bà? Chắc là bạn học nhóm, hay cùng lớp gì đó thôi ạ.” Giọng cô yếu ớt, những lời nói như muốn trấn an chính mình hơn là Bà Mai.

Bà Mai xua tay, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ. “À thì bà cũng nghĩ vậy. Chắc là bạn bè thôi. Mà con bé nhà bà Tư nó nói trông hai đứa thân thiết lắm, cứ như đôi chim cu ấy. Thấy nó bảo con bé ấy tên là Huyền hay gì đó, cũng nổi tiếng xinh đẹp và học giỏi nhất nhì trường chuyên đó con. Thằng Hạo nhà mình cũng có tiếng là đẹp trai, học giỏi, nên chắc cũng nhiều đứa con gái để ý. Thôi thì trai tài gái sắc, cũng hợp chứ con nhỉ?”

Từng lời của Bà Mai như những nhát dao cứa vào trái tim Lê An. Huyền. Một cái tên xa lạ, nhưng lại mang theo một hình bóng rõ nét đến đáng sợ trong tâm trí cô. Cô biết Trần Hạo học giỏi, đẹp trai, anh đi đến đâu cũng sẽ là tâm điểm. Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày, những lời bàn tán về anh lại gắn liền với một người con gái khác, một người xa lạ mà cô chưa từng gặp mặt, ở một nơi xa xôi mà cô không thể chạm tới. Cảm giác bị bỏ rơi, bị thay thế dâng lên trong lòng Lê An, vừa chua chát vừa tủi hờn. Cô cố gắng nuốt khan, nhưng cổ họng lại khô khốc.

“Dạ… chắc là vậy ạ,” Lê An lặp lại một cách vô thức, giọng nói gần như không nghe rõ. Cô không dám nhìn thẳng vào Bà Mai, ánh mắt dáo dác tìm lối thoát khỏi cuộc trò chuyện này. Những tiếng rao hàng, tiếng cười nói xung quanh chợ Dân Sinh, giờ đây bỗng trở thành những âm thanh chói tai, ồn ào đến nhức óc. Mùi thực phẩm, mùi đất chợ, tất cả đều trở nên ngột ngạt, khó thở.

Bà Mai vẫn tiếp tục. “Mà cũng phải thôi, con bé An nhà mình thì ở đây, còn thằng Hạo thì ở tít trên thành phố. Xa mặt cách lòng mà con. Hồi trước bà cũng lo cho hai đứa lắm. Thằng Hạo nó đi là bà đã linh cảm có chuyện rồi. Nhưng mà thôi, duyên số mà con. Đứa nào có duyên thì đến, không có duyên thì thôi.” Bà nói, giọng điệu đầy vẻ triết lý của người từng trải, nhưng lại vô tình gieo thêm những hạt giống hoài nghi và đau đớn vào lòng Lê An.

Lê An không thể chịu đựng thêm nữa. Cô nhanh chóng thanh toán tiền rau cá, rồi vội vã chào Bà Mai, quay lưng bước đi mà không dám ngoảnh lại. “Con xin phép ạ, con về giúp mẹ nấu cơm.” Cô lách qua đám đông, bước chân nhanh hơn bình thường, như muốn thoát khỏi những lời nói văng vẳng trong tai, thoát khỏi cái không khí ngột ngạt của khu chợ. Chiếc làn trên tay cô đung đưa, những con cá trong bọc vẫn còn thoi thóp, nhưng trong lòng Lê An, một cảm giác thoi thóp còn đau đớn hơn thế. Nỗi buồn mà cô đã cố gắng xua đi suốt mấy ngày qua bỗng ùa về, dữ dội hơn bao giờ hết, kèm theo là một nỗi hoài nghi sâu sắc, một vết nứt đầu tiên và rõ ràng nhất trong niềm tin của cô dành cho Trần Hạo.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh mặt trời đỏ rực phản chiếu trên mặt sông, tạo nên những dải lụa vàng cam lấp lánh, trôi lững lờ theo dòng nước. Gió sông thổi nhè nhẹ, mang theo hơi nước mát lành, nhưng không đủ để xoa dịu trái tim đang cồn cào của Lê An. Cô ngồi một mình trên bãi cỏ quen thuộc bên bờ sông, nơi mà ngày xưa cô và Trần Hạo vẫn thường ngồi tâm sự, chia sẻ những ước mơ, những lời hứa. Nơi đây từng là thánh địa của những kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến nỗi đau và sự tan vỡ trong lòng cô.

Tin đồn về Trần Hạo và “cô gái tên Huyền” cứ xoáy sâu vào tâm trí Lê An, biến những hình ảnh vô tư của anh thành những cảnh tượng thân mật với người khác. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh một Trần Hạo đang cười nói vui vẻ bên một cô gái xinh đẹp khác, nhưng vô ích. Chúng cứ hiển hiện rõ mồn một, sắc nét đến tàn nhẫn. Cô nhớ lại những lời hứa của anh *“không quên em”*, những tin nhắn thưa thớt dần theo thời gian, những cuộc gọi ngắn ngủi, và cảm giác bị bỏ rơi dần hiện hữu rõ rệt. *“Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút”*, câu nói ấy của Trần Hạo trong một giấc mơ nào đó bỗng vang vọng trong đầu cô, nhưng giờ đây, nó chỉ càng khiến nỗi đau thêm sâu sắc.

Lê An ôm chặt đầu gối, cằm tựa vào đầu gối, ánh mắt dõi theo dòng sông đang cuộn chảy. Dòng nước vẫn vậy, vẫn lặng lẽ trôi về phía biển lớn, không một chút bận tâm đến những nỗi niềm nhân thế. Nhưng lòng cô thì không thể nào tĩnh lặng được. Cô đưa tay sờ vào chiếc điện thoại cũ trong túi áo, cảm giác lạnh lẽo từ lớp vỏ nhựa truyền đến đầu ngón tay. Do dự không biết có nên nhắn tin hỏi Trần Hạo hay không, nhưng rồi lại rụt tay lại. Hỏi gì đây? Hỏi anh có người yêu mới sao? Hỏi anh có quên *lời hứa bên sông cũ* rồi sao? Cô sợ, sợ nghe được một câu trả lời mà cô không muốn nghe, sợ rằng những gì Bà Mai nói là sự thật. Và hơn hết, cô sợ sự im lặng của anh, một sự im lặng sẽ xác nhận tất cả mà không cần một lời nói nào.

Cô nhớ lại cuốn sổ nhật ký cũ kỹ mà mình vẫn thường viết. Những trang giấy đã ố vàng, ghi lại từng kỷ niệm, từng cảm xúc, từng lời hứa mà Trần Hạo đã dành cho cô. Mở cuốn sổ ra, những nét chữ nguệch ngoạc của cô bé mười mấy tuổi hiện ra, trong đó, cái tên Trần Hạo xuất hiện dày đặc, cùng với những ước mơ ngây thơ về một tương lai có anh. Giờ đây, những dòng chữ ấy như đang chế giễu cô, chế giễu sự ngây thơ và tin tưởng mù quáng của cô.

“Anh đã hứa là không quên em mà… sao anh lại không kể gì cho mình nghe?” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói lạc đi trong tiếng gió. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má, nóng hổi rồi lạnh dần khi chạm vào làn da. Chúng cứ thế tuôn ra, không thể kìm nén. Nỗi ngờ vực sâu sắc này như một con sâu đục khoét tâm can cô, làm lung lay niềm tin mà cô đã cố gắng gìn giữ bấy lâu nay. Cô đã từng tin rằng, dù khoảng cách có xa đến mấy, dù thời gian có trôi đi nhanh đến đâu, tình cảm giữa cô và Trần Hạo vẫn sẽ bền chặt, vẫn sẽ tìm được đường về với nhau. Nhưng giờ đây, những lời đồn thổi kia, dù không xác thực, lại có sức mạnh phá vỡ tất cả.

Khoảng cách địa lý giữa cô và Trần Hạo trở thành một bức tường vô hình, ngăn cản cô tìm kiếm sự thật. Cô không thể đến thành phố, không thể tận mắt chứng kiến, không thể hỏi anh trực tiếp. Tất cả những gì cô có thể làm là ngồi đây, dằn vặt với những suy nghĩ của riêng mình, với những mảnh ghép thông tin rời rạc và đầy hoài nghi. Cảm giác bất lực và cô đơn nhấn chìm Lê An. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển khơi, không có la bàn, không có điểm tựa.

Cơn gió sông bỗng mạnh hơn, thổi tung mái tóc cô. Lê An ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển sang màu tím sẫm, những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo ở thành phố xa xôi kia, dưới ánh đèn rực rỡ và những tòa nhà cao tầng, có đang nhìn thấy cùng một bầu trời này không? Hay anh đã quá bận rộn với cuộc sống mới, với những mục tiêu và thành công của riêng mình, mà quên đi mất bầu trời đêm quen thuộc của thị trấn ven sông, quên đi mất người con gái đang ngồi đây, ôm nỗi đau và sự cô đơn vì anh?

Lê An hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tiếng nấc nghẹn ngào. Cô biết, tin đồn này, dù có thể không hoàn toàn đúng sự thật, sẽ trở thành một trong những *vết nứt* lớn nhất, không thể hàn gắn trong mối quan hệ của họ, góp phần vào sự *lỡ cả một đời*. Việc cô không dám hoặc không thể hỏi thẳng Trần Hạo về tin đồn cho thấy sự thiếu giao tiếp và hiểu lầm sẽ ngày càng trầm trọng giữa hai người. Cô không thể cứ mãi chờ đợi, không thể cứ mãi bám víu vào một lời hứa đã trở nên xa xôi. Có lẽ, đã đến lúc cô phải chấp nhận một thực tại mới, một thực tại không có Trần Hạo ở bên, và mở lòng với những cơ hội mới, dù trong lòng vẫn còn đầy vết xước. Cô khép cuốn sổ nhật ký lại, đặt lên tim, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của những kỷ niệm. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, và lòng Lê An, từ khoảnh khắc này, đã bắt đầu một hành trình khác, một hành trình của sự buông bỏ đầy đau đớn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free